Mục lục
Tiên sinh đoán mệnh sao?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 44: Ghen tị không phải lí do để phạm tội 2





Sắc mặt Ngô Tuyết Lệ biến ảo, cuối cùng cởi bỏ lớp mặt nạ vui cười, lạnh như băng nói: "Muốn cười thì cười muốn khóc thì khóc bất quá là vì cô có người nhà chống đỡ, cô muốn làm gì chả được. Mà tôi, mỗi ngày phải phục vụ khách hàng, lúc muốn khóc thì phải cười, lúc muốn cười thì lại càng phải cười vui vẻ hơn. Sống vui vẻ là cuộc sống của đám người có tiền các người mà thôi."



Mới đầu lúc mới quen biết, Ngô Tuyết Lệ thật sự muốn làm bạn với Liễu Nguyệt Nguyệt, thế nhưng theo thời gian dần dần hiểu nhau hơn, Ngô Tuyết Lệ phát hiện Liễu Nguyệt Nguyệt không bao giờ phải phiền não tới chuyện sài tiền như thế nào, tương lai cũng được người nhà sắp xếp ổn thỏa, cho dù không cần ra ngoài làm việc vẫn có thể nằm chờ cơm tới tận mồm áo tới tận tay.



Thế nhưng cô thì khác, nhà cô chỉ là gia đình bình thường, muốn có cuộc sống tốt thì phải dựa vào chính bản thân mình nỗ lực vươn lên. Mỗi khi cô cố gắng muốn có được thứ gì đó thì Liễu Nguyệt Nguyệt luôn đi trước một bước, thực dễ dàng có được nhưng chưa bao giờ quý trọng.



Khi đó, Ngô Tuyết Lệ nghĩ rằng thực quá bất công, cô cực khổ như vậy, cố gắng như vậy nhưng gia đình lại không có tiền như người ta, không thể dễ dàng tùy tiện có được hết thảy những thứ mình mong muốn.



Cô đi ngang qua trung tâm mua sắm, nhìn bộ váy của nhãn hiệu nổi tiếng trưng bày mà cực kỳ khát vọng, thế nhưng Liễu Nguyệt Nguyệt lại kéo tay cô, thực thoải mái tiến vào trong tùy tiện chỉ cái này chỉ cái kia rồi bảo nhân viên mang tới cả chục bộ, tùy ý Liễu Nguyệt Nguyệt lựa chọn.



Ngô Tuyết Lệ thường xuyên nghĩ rằng, rõ ràng đều là ăn cơm lớn lên, vì sao hoàn cảnh hai người lại khác biệt lớn đến vậy?



Ghen tị cùng bất mãn kiềm nén trong lòng đạt tới đỉnh điểm khi biết Trịnh Minh Nghĩa trở thành bạn trai Liễu Nguyệt Nguyệt. Trịnh Minh Nghĩa cũng giống như cô, là con nhà bình thường nhưng nỗ lực phấn đấu. Ngô Tuyết Lệ cảm thấy bọn họ là cùng một loại người, thậm chí còn từng thổ lộ với Trịnh Minh Nghĩa.



Thế nhưng một câu xin lỗi chúng ta không thích hợp của đối phương đã cắt đứt ý nghĩ này của Ngô Tuyết Lệ.



Ngô Tuyết Lệ thực thất vọng nhưng cũng không trách Trịnh Minh Nghĩa, mỗi người đều có quyền yêu thích người khác, cũng có quyền cự tuyệt. Thế nhưng vào ngày thứ ba sau khi bị cự tuyệt, Liễu Nguyệt Nguyệt lại nói là mình có bạn trai rồi, mà người đó chính là Trịnh Minh Nghĩa.



Tâm tình Ngô Tuyết Lệ khi đó có thể nói là hoàn toàn nổ tung, khó trách Trịnh Minh Nghĩa nói bọn họ không thích hợp, hóa ra là như vậy!



Đúng vậy, cô chỉ là một đứa con gái nhà nghèo, không tiền không quyền, sau này cũng chỉ có thể làm thuê cho người ta. Còn cưới được Liễu Nguyệt Nguyệt thì chẳng khác nào cưới được núi vàng, theo lời người xưa thì chính là bớt đi hai mươi năm phấn đấu.



Cô thực ngu ngốc mới xem lời nói của Trịnh Minh Nghĩa là thật.



"Chỉ vì nhà tôi giàu hơn mà cô đối xử với tôi như vậy?" Sau khi nghe thấy lý do này, Liễu Nguyệt Nguyệt chỉ cảm thấy thực hoang đường, nhà có tiền là lỗi của cô sao? Vì sao Ngô Tuyết Lệ có thể quang minh chính đại nói lỗi của cô chính là có tiền?



Nhìn dáng vẻ thương tâm muốn chết của Liễu Nguyệt Nguyệt, trong lòng Ngô Tuyết Lệ sinh ra khoái cảm khó tả, đột nhiên không muốn nói ra chuyện Trịnh Minh Nghĩa, cô đang mong đợi một ngày nào đó Liễu Minh Nguyệt biết Trịnh Minh Nghĩa tiếp cận mình chỉ vì tiền thì sẽ có biểu tình đặc sắc cỡ nào...



Tiêu Văn Đình vỗ vỗ vai Liễu Nguyệt Nguyệt, cười nhạt nhìn Ngô Tuyết Lệ: "Chỉ là một con bé nghèo hèn thấy người ta có tiền muốn mua cái gì thì mua cái ấy, muốn làm cái gì thì làm cái ấy, cảm thấy quá chênh lệch rồi tự ghen tị đổ hết tội lỗi lên đầu người khác mà thôi. Cô chỉ nghĩ người ta có tiền, sao không nghĩ bởi vì người ta từng bước từng bước cố gắng gầy dựng sự nghiệp nên mới được như bây giờ? Cô không được sinh ra là con nhà giàu thì cô có thể tự mình cố gắng để đời mình giàu có sung túc. Bởi vì không có mà đổ hết lỗi lầm lên đầu người khác, cô đúng là tởm lợm."



Ngô Tuyết Lệ dữ tợn nói: "Nhà mấy người có tiền thì dĩ nhiên cảm thấy đó là chuyện dễ dàng rồi. Thế nhưng nhà tôi không có tiền, làm sao một bước lên mây được?"



Tiêu Văn Đình bị lý luận của đối phương chọc cười: "Trên thế giới này có biết bao nhiêu người bình thường tích góp từng chút một rồi giàu lên. Cô thấy nhà chúng tôi bây giờ gia đại nghiệp đại, nhưng cô có biết vì duy trì gia nghiệp mà chúng ta phải bỏ ra biết bao nhiêu công sức không? Cô chỉ muốn hưởng thụ ngoài mặt mà không thèm tìm hiểu khổ cực bên trong, khó trách lại biến thành bộ dáng này. Không có tiền của ai do gió tự thổi tới cả."



Chuyện đã hạ màn, Liễu Nguyệt Nguyệt bị Ngô Tuyết Lệ tổn thương, vốn định đoạn tuyệt tình nghĩa, không qua lại nữa. Thế nhưng Tiêu Văn Đình không chịu, cô bị Ngô Tuyết Lệ chọc giận, cái người này cư nhiên ra vẻ đạo mạo phán xét gia thế của bọn họ, thậm chí vì ghen tị mà tổn thương Liễu Nguyệt Nguyệt.



Liễu Nguyệt Nguyện vốn muốn bỏ qua, không muốn nhìn thấy Ngô Tuyết Lệ nữa, thậm chí cũng không định báo cảnh sát. Thế nhưng nhìn dáng vẻ cao ngạo của Ngô Tuyết Lệ, thậm chí hoàn toàn không cảm thấy mình đã làm sai, Tiêu Văn Đình liền ngứa tay.



Thấy cô ta sổ một tràng, bảo là muốn giẫm Liễu Nguyệt Nguyệt dưới lòng bàn chân, không chỉ Tiêu Văn Đình cười, ngay cả Tống Triết cùng Tiêu Thiên cũng cười. Da mặt cô ta rốt cuộc dày cỡ nào mà tự tin đến vậy, Liễu Nguyệt Nguyệt tâm địa hiền lành thậm chí có chút thánh mẫu, vì nghĩ tới tình cảm ban đầu mà muốn bỏ qua. Ngô Tuyết Lệ không chỉ không cảm kích mà còn làm ra dáng vẻ sớm muộn gì cũng cho các người biết mặt là sao? Muốn đùa với bọn họ à?



"Ngô Tuyết Lệ, ai nói cô có thể bước ra khỏi cánh cửa này? Chờ cảnh sát tới mời cô uống trà đi!"



Biểu tình Ngô Tuyết Lệ cứng đờ, tức giận quay lại nhìn Liễu Nguyệt Nguyệt: "Sao cô lại biến thành người như vậy? Cứ mặc cho bọn bọ khi dễ tôi vậy à?"



Tống Triết nổi hết da gà ga vịt, thực sự không thích cô gái Ngô Tuyết Lệ này, thấy trái hồng mềm liền bóp, biết Liễu Nguyệt Nguyệt tốt tính liền bắt nạt, biết Tiêu Văn Đình không dễ chọc thì không dám đối mặt.



Tiêu Văn Đình thực sự chán ghét, đang định phát giận thì Liễu Nguyệt Nguyệt cản lại, đứng lên: "Chị, để em đi, cám ơn chị đã giúp em nhiều như vậy."



Nhìn dáng vẻ kiên cường lại nghiêm túc của Liễu Nguyệt Nguyệt, Tiêu Văn Đình phì cười, hiểu được cô em này có tính toán của riêng mình: "Khách sáo gì chứ, chị không giúp em chẳng lẽ lại đi giúp thứ rác rưởi không biết xấu hổ kia sao?"



Liễu Nguyệt Nguyệt cong môi, nhìn quan tâm chân thật trong mắt Tiêu Văn Đình, lại nhìn oán hận trong mắt Ngô Tuyết Lệ, đột nhiên cảm thấy bản thân thực ngu xuẩn, cô thật lòng xem Ngô Tuyết Lệ là bạn, chưa bao giờ khinh thường. Trước nay cô không vì nhà mình có tiền mà thấy mình tài trí hơn người. Có lẽ Ngô Tuyết Lệ biến thành như vậy thực sự có trách nhiệm của cô, nếu cô sớm chú ý tới tâm lý vặn vẹo của Ngô Tuyết Lệ thì có lẽ đã có thể cứu vãn.



Nếu để Tiêu Văn Đình biết suy nghĩ của Liễu Nguyệt Nguyệt lúc này thì nhất định sẽ gõ đầu cô mà mắng, rõ ràng là đầu óc Ngô Tuyết Lệ có vấn đề, vì sao phải ôm trách nhiệm lên người mình? Cô cũng có bạn bè gia cảnh bình thường, thế nhưng bọn họ ở chung rất tốt, mỗi người đều biết rõ thân phận địa vị của mình, chưa bao giờ vì Tiêu Văn Đình có tiền mà xa lánh, ghen tị hay cô lập.



Nói cho cùng thì vẫn là tùy người.



Dù sao hai gia thế bất đồng, thứ mình muốn nghĩ hết cách cũng không có được. Thế nhưng bạn mình lại thực dễ dàng tới tay, chênh lệch như vậy quả thực rất dễ làm lòng người ta mất cân bằng.



Thế nhưng đó không thể trở thành lý do để phạm tội.



Nếu tất cả mọi người đều có suy nghĩ như Ngô Tuyết Lệ thì quốc gia sớm đã hỗn loạn. Muốn cái gì thì phải dựa vào chính sức mình cố gắng phấn đấu, đừng hối tiếc. Còn đi đường tắt, ai biết được con đường đó có đường để quay lại hay không.



"Chúng ta làm bạn lâu như vậy nhưng tôi vẫn không thể nào hiểu được cậu. Tôi vốn không định báo cảnh sát, dù sao tình cảm nhiều năm qua cũng không phải giả. Chính là tôi đột nhiên phát hiện, tôi đối xử tốt với cô nhưng cô hoàn toàn không để trong lòng, thậm chí còn xem là chuyện đương nhiên mà tiếp nhận. Tiếp nhận cũng được đi, lại còn hùng hồn nhục mạ tôi, nhục mạ bằng hữu của tôi, cô nói đi, vì sao tôi phải bỏ qua dễ dàng như vậy?"



Liễu Nguyệt Nguyệt nhìn dáng vẻ tràn đầy oán hận của Ngô Tuyết Lệ, lắc đầu: "Không đáng, thực sự không đáng."



Ngô Tuyết Lệ bị đưa tới đồn cảnh sát, chuyện cũng chấm dứt. Tống Triết giãn gân giãn cốt một chút rồi hỏi Liễu Nguyệt Nguyệt có thể đưa chậu mê huyễn hoa này cho mình hay không.



Liễu Nguyệt Nguyệt rất cảm kích Tống Triết đã hỗ trợ, đừng nói chậu hoa này, cậu muốn thứ khác cũng được, với lại, nhìn thấy hoa này cô lại nhớ tới chuyện không vui, tự nhiên không muốn giữ lại: "Đại sư, cậu thích thì cứ lấy đi. Dù sao thì tôi cũng không giữ lại thứ hại người này."



"Vậy cám ơn, đúng rồi, tuổi tác của tôi với cô cũng không sai biệt lắm, không cần gọi tôi là đại sư đâu, cứ gọi Tống Triết là được."



Liễu Nguyệt Nguyệt mỉm cười gật đầu, ngay lúc này chuông cửa reo vang.



Liễu Nguyệt Nguyệt đi ra mở cửa, là bạn trai Trịnh Minh Nghĩa của cô. Gã mới đi công tác về, ngay cả cất hành lí cũng không kịp đã vội vàng chạy tới.



"Nguyệt Nguyệt, em có khỏe không?" Trịnh Minh Nghĩa đau lòng hỏi han một phen, lúc thấy ba người trong phòng thì sửng sốt, có chút ngoài nghi nhìn Liễu Nguyệt Nguyệt: "Bọn họ là ai vậy?"



Liễu Nguyệt Nguyệt giới thiệu: "Đây là bạn tốt của em, anh Tiêu Thiên với chị Văn Đình, còn vị này là Tống Triết Tống đại sư, hôm nay tới giúp em giải quyết sự tình."



Trịnh Minh Nghĩa nghe thấy hai chữ Tiêu Thiên liền chấn động, gã biết Tiêu Thiên, gã từng thấy trên tạp chí kinh tế, là tổng tài tập đoàn Tiêu thị. Mà Tiêu thị thì chính là nơi mà vô số tinh anh quốc nội muốn vào mà không được.



Lúc ở chung với nhau, Liễu Nguyệt Nguyệt rất ít khi nói về chuyện trong nhà nên mặc dù Trịnh Minh Nghĩa muốn dựa vào cô để tiến vào Liễu thị cũng không có cách nào mở lời. Nếu Liễu Nguyệt Nguyệt có thể nói với Tiêu Thiên, để gã tiến vào Tiêu thị, cho dù bắt đầu từ tầng chót thì vẫn mạnh hơn công ty bên ngoài.



Nghĩ tới đây, tâm tư Trịnh Minh Nghĩa nóng lên.



Tiêu Thiên nhàn nhạt nhìn Trịnh Minh Nghĩa tiến tới bắt tay mình, không đáp, người như vậy anh thấy nhiều rồi, trong mắt cùng trong lòng tràn đầy dã tâm nhưng lại thiếu tầm nhìn. Có dã tâm là tốt nhưng dùng người yêu của mình để thực hiện dã tâm sẽ làm người khác coi thường.



Anh cùng Liễu Nguyệt Nguyệt kỳ thực chỉ mới gặp mấy lần, vẫn là Tiêu Văn Đình với Liễu Nguyệt Nguyệt có tình cảm đặc biệt tốt.



Liễu Nguyệt Nguyệt thấy tình cảnh có chút lúng túng liền vội vàng kéo tay Trịnh Minh Nghĩa: "Xin lỗi, anh Tiêu Thiên trước giờ ít nói lắm."



Trịnh Minh Nghĩa cười gượng một tiếng, cất danh thiếp định đưa ra: "Không sao, không sao, anh hiểu mà." Gã mỉm cười ôn nhu, nắm tay Liễu Nguyệt Nguyệt hỏi chuyện cô gặp quỷ trước đó.



Tống Triết bắt chéo chân, cảm thấy ánh mắt Liễu Nguyệt Nguyệt quả thực không ổn, tìm bạn thì tâm tư bất chính, tìm người yêu thì dính trúng dạng này. Người nam này là dạng phượng hoàng nam điển hình, muốn dựa vào Liễu Nguyệt Nguyệt để thành gia lập nghiệp, sau khi đó sự nghiệp sẽ bắt đầu lăng nhăng bên ngoài, thậm chí ở sau lưng lén lút an bài cho chân ái.



Câu chuyện sau đó đại khái chính là con vợ cả và con vợ lẽ đại chiến tám trăm hiệp, dĩ nhiên với chỉ số thông minh cùng tính tình mềm yếu của Liễu Nguyệt Nguyệt, cô chắc chắn sẽ im lặng cam chịu.



Nếu Trịnh Minh Nghĩa đã tới thì nhóm Tống Triết không tiện ở lại nữa, liền nói phải về trước. Trịnh Minh Nghĩa lấy cớ bọn họ giúp Liễu Nguyệt Nguyệt để mời cơm nhưng bị Tống Triết cự tuyệt, đùa chắc, cậu mới không cần ăn cơm chung với tra nam như vậy.



Tiêu Thiên tự nhiên cũng không đáp ứng, ngược lại Tiêu Văn Đình muốn xem xét Trịnh Minh Nghĩa một chút nên lưu lại.



Tống Triết không có giao tình với Liễu Nguyệt Nguyệt, thế nhưng cũng không muốn thấy một cô gái ngốc bị người ta lừa bịp. Ngu ngốc không phải là cái cớ để người khác khi dễ, thậm chí là tổn thương cô.



Vì thế, lúc Tiêu Văn Đình ra tiễn bọn họ, Tống Triết liền kéo tay Tiêu Văn Đình thì thầm: "Người nam kia không phải dạng tốt lành gì đâu, biết thân phận Liễu Nguyệt Nguyệt nên muốn một bước lên mây. Nếu Liễu Nguyệt Nguyệt thực sự kết hôn với anh ta thì cuộc đời khẳng định rất cực khổ."



Tiêu Văn Đình rét run, Liễu Nguyệt Nguyệt đơn thuần thế nào ngốc ra sao, cô biết rất rõ. Cô thấy Trịnh Minh Nghĩa thoạt nhìn không tệ, chỉ là ánh mắt làm người ta không thoải mái, cứ đảo loạn như đang suy tính gì vậy. Tống Triết có bản lĩnh rất lớn, Tiêu Văn Đình không hề nghi ngờ, vì thế chút hài lòng về Trịnh Minh Nghĩa vèo một cái biến thành số âm.



"Tống Triết, thật sự cám ơn em."



Tống Triết khoát tay: "Đừng khách khí, xin hãy gọi tôi là Lôi Phong*."



Tiêu Văn Đình đi theo Liễu Nguyệt Nguyệt lên lầu, Tiêu Thiên đi tới, không vui nói: "Em nói gì với chị anh vậy? Lại còn tránh cả anh." Cư nhiên ném anh cho tên Trịnh Minh Nghĩa kia, ghét muốn chết.



Tống Triết đút tay vào túi: "Không có gì, chỉ nói chị ấy nhắc nhở Liễu Nguyệt Nguyệt chú ý Trịnh Minh Nghĩa một chút, anh ta không phải người tốt lành gì, muốn cưới Liễu Nguyệt Nguyệt để đỡ hai mươi năm phấn đấu."



Tiêu Thiên hoàn toàn không bất ngờ: "Liễu Nguyệt Nguyệt được gia đình cưng chìu quá mức nên quá ngây thơ đơn thuần. Như vậy cũng không phải chuyện tốt."



"Chứ còn gì nữa, làm người phải có mắt nhìn một chút, ai biết có ai lén lút tính kế mình không a." Nói xong, Tống Triết liếc nhìn thời gian, đã hơn năm giờ: "Đi thôi, đã nói sẽ mời anh ăn cơm."



"Ừm."



Hai người tới nhà hàng, mới ngồi không lâu liền nhận được điện thoại của Nghiêm Minh Nhân, hỏi cậu có muốn ra ngoài chơi không.



Nhìn Tiêu Thiên mặt lạnh nhìn mình, Tống Triết ngượng ngùng cự tuyệt: "Tội có hẹn với Tiêu Thiên rồi, hôm khác đi!"



Nghiêm Minh Nhân lầm bầm, thực không cam lòng cúp máy, lại bị Tiêu Thiên giành trước, giận a!



Nhìn dáng vẻ tức tối của Nghiêm Minh Nhân, Nghiêm Nghị Nhân buồn cười hỏi: "Sao vậy?"



"Tống Triết lại cùng Tiêu Thiên ra ngoài rồi, giận!"



Nghiêm Nghị Nhân thực sự không có lời nào để nói: "Nghe nói giao tình của Tống Triết với Tiêu gia rất tốt, quả thực không sai! Bất quá anh nói này, chuyện này có gì phải tức giận chứ?"



Nghiêm Minh Nhân trợn mắt: "Anh cả, anh căn bản không biết gì cả."



Nghiêm Nghị Nhân:??? Thế rốt cuộc anh không biết cái gì?



...



Tiêu Thiên nghiêm nghị nhìn Tống Triết cúp điện thoại: "Lại là Nghiêm Minh Nhân gọi à?"



Tống Triết cười: "Ừm, rủ tôi ra ngoài chơi."



Tiêu Thiên cố tỏ ra vẻ già dặn: "Lớn vậy rồi mà suốt ngày cứ ra ngoài lông bông, không chịu hảo hảo xử lý chính vụ công ty, sau này làm sao thành gia lập nghiệp chứ?"



Tống Triết ngược lại cũng biết một chút về tình huống Nghiêm gia, Nghiêm Minh Nhân sinh ra chính là để ăn ăn uống uống vui sướng cả đời, cậu ta nghĩ như vậy, mà người Nghiêm gia cũng nuôi như vậy: "Vậy cũng tốt mà, tôi thấy Minh Nhân cũng không ôm chí hướng lớn như vậy đâu, ăn ăn uống uống như vậy cũng tốt, cậu ta không giống anh." Nghiêm Minh Nhân đã xác định là sống cuộc sống của loài heo cả đời, mà Tiêu Thiên thì không được, anh chính là người đàn ông quản lý cả tập đoàn.



Thế nhưng không biết được suy nghĩ nội tâm của Tống Triết, Tiêu Thiên hiện giờ đã tức tới mức sắp biến thành con cá nóc rồi.



...*...



*Lôi Phong: là một chiến sĩ quân giải phóng nhân dân trung quốc, sau khi chết ông được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha, khiêm tốn và hết lòng với Đảng cộng sản.



...*...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK