• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo - Chương 47: Tai nạn, lao khỏi xe








Dạ viên, Hạo Tư đang ngồi thẩn thờ nhớ đến Tô Vũ thì điện thoại của anh reo lên là Hạ Tử Quyên gọi đến, anh nhấc máy nghe, bên kia Hạ Tử Quyên không nhanh không chậm nói:"Hiện tại cậu rảnh chứ? Tôi muốn gặp cậu."





Hạo Tư im lặng một lúc rồi cất giọng:"Được."





"Vậy tôi sẽ gửi địa chỉ cho cậu, lát nữa gặp."





"Được."





Địa chỉ được gửi đến, Hạo Tư đi thay đồ rồi bước ra ngoài, Dạ Thành Đông cùng Hạo Phú, Hạo Dương và Thành Siêu ngạc nhiên khi thấy anh chịu rời khỏi phòng, Hạo Phú nhanh chóng bước đến thắc mắc hỏi:"Hạo Tư! Cuối cùng cậu cũng chịu rời khỏi phòng nhưng mà cậu định đi đâu vậy?"





Hạo Tư gương mặt rất lạnh lùng không còn giống như Hạo Tư vui vẻ như lúc trước nữa:"Lão đại! Tôi ra ngoài có một chút chuyện."





Dạ Thành Đông gật đầu:"Cậu đi đi."





Hạo Tư lái xe rời đi, Hạo Dương, Thành Siêu, Hạo Phú tò mò, hiếu kì không biết là có chuyện gì mà có thể khiến anh ra khỏi phòng, lại còn gấp gáp như vậy?





Lái xe đến một quán nước, Hạo Tư bước vào nhìn thấy Hạ Tử Quyên đang ngồi một góc anh bước đến ngồi xuống, gọi đồ uống rồi hỏi:





"Sư phụ! Cô gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy?"





Hạ Tử Quyên nhìn anh gầy hơn trước rất nhiều, gương mặt xanh xao hơn nữa anh không còn vui vẻ, thoải mái như trước nữa đủ để cô biết anh đau lòng cỡ nào trước cái chết của Tô Vũ:





"Tôi muốn giao cho cậu một món đồ."





Hạ Tử Quyên lấy ra từ trong túi xách một sợi dây chuyền đưa cho anh:





"Hôm qua là sinh nhật của cậu đúng không? Trước khi Tiểu Vũ mất em ấy đã cho người đặt làm sợi dây chuyền này để nhân dịp sinh nhật tặng cho cậu nhưng bây giờ không có cơ hội nữa rồi nên tôi mới giao sợi dây chuyền này cho cậu."





Hạo Tư cầm lấy sợi dây chuyền mà đôi mắt đỏ hoe:"Cảm ơn."





Hạ Tử Quyên an ủi anh:"Cậu đừng quá đau buồn nữa, mà đúng rồi chiếc nhẫn trên sợi dây chuyền có khắc tên của cậu đó."





Anh cầm lên xem, quả thật trên đó có khắc hai chữ Hạo Tư, Hạ Tử Quyên đứng dậy:"Tôi có việc phải đi trước đây."





Cô rời đi bước lên xe, cô nhận được một tin nhắn với một định vị:





"Hãy nhanh đi đến định vị này. Cứu người! Nhanh lên."





Cô ngạc nhiên tuy nghi ngờ nhưng cũng lái xe nhanh đến định vị mà người bí ẩn đã gửi.





Lạc Tuyết Nhàn đang lái xe đi đến trung tâm mua sắm, bà cảm thấy mình lái quá nhanh nên đã đạp phanh thắng để chạy từ từ lại nhưng lại không được bà hốt hoảng cố gắng đạp phanh lại, một tin nhắn gửi đến điện thoại của bà:





"Hãy nhảy ra ngoài."





Bà lo nhìn dòng tin nhắn ấy mà không hay phía trước có một chiếc xe tải đang lao đến, bà hoảng hốt bẻ lái, chiếc xe sắp tông vào thành cầu lao xuống sông bà nhanh chóng nhảy ra khỏi xe, chiếc xe nhanh chóng tông vào thành cầu rồi lao thẳng xuống sông.





Lạc Tuyết Nhàn lăn mấy vòng trên đường rồi bất tỉnh máu từ trên người bà chảy ra rất nhiều, Hạ Tử Quyên vừa lái xe đến đã nhìn thấy cảnh tượng này nhanh chóng xuống tiến hành cầm máu rồi lái xe nhanh chóng đưa bà đến bệnh viện.





Đến bệnh viện, đặt bà nằm trên băng ca cô nhanh chóng bảo với mấy y tá:





"Chuẩn bị phòng phòng cấp cứu nhanh lên."





Tấm bảng trên phòng cấp cứu được bật lên, bên trong Hạ Tử Quyên căng thẳng cấp cứu cho bà.





Dạ viên, Dạ Thành Đông cùng bọn người Hạo Phú hay tin liền nhanh chóng chạy đến hiện trường, cảnh sát cùng người dân tập trung ở cầu và ven sông, anh lo sợ, cả người run rẩy nhìn thấy cảnh sát vớt chiếc xe lên anh đã hoàn toàn ngã khụy xuống, đó chính là chiếc xe của mẹ anh không thể sai được, anh định lao xuống sông thì Hạo Dương cản anh lại, anh đau đớn, bật khóc miệng liên tục gọi:





"Mẹ!!!!"





Hạo Tư vừa về Dạ viên nghe tin dữ liền lập tức lái xe đến đó, một cảnh sát bước đến chỗ anh, chào rồi hỏi:"Xin hỏi anh có phải là người nhà của chủ nhân chiếc xe này?"





Anh thẩn thờ trả lời:"Đúng vậy!"





Cảnh sát đưa cho anh một túi nilong bên trong là một chiếc giày cao gót màu đen, cảnh sát hỏi anh:"Xin hỏi chiếc giày này có phải là của mẹ anh không?"





Tay anh run rẩy cầm lấy, khẽ gật đầu nước mắt cứ không ngờ rơi xuống:





"Đúng vậy! Là của mẹ tôi."





"Hiện tại thi thể của mẹ anh vẫn chưa tìm được chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm kiếm thi thể, mong anh đừng quá đau buồn."





Thành Siêu bước đến cạnh anh:"Lão đại! Đoạn đường này và xung quanh đây không có camera nên chúng ta không thể nào biết được là chuyện gì xảy ra."





Hạo Tư đi đến cùng với một đội cứu hộ chuyên nghiệp, đội cứu hộ ngay lập tức đi xuống tiến hành công việc.





Bệnh viện Ái Tâm





Hơn hai tiếng đồng hồ, trong phòng cấp cứu cô đã cứu sống được Lạc Tuyết Nhàn cô nhờ y tá đẩy bà vào phòng VIP, chăm sóc chu đáo, cẩn thận cho bà, cô cũng ở căn phòng của Lạc Tuyết Nhạn, cô thở mạnh rồi ngồi dựa vào ghế xoa xoa hai bên trán, nhắm mắt dưỡng thần.





Một lát sau, cô bước ra ngoài gọi điện cho Bạch Nhã Băng:"Tối nay tớ có chút chuyện nên tớ sẽ không về, cậu đừng lo cho tớ."





Bạch Nhã Băng gật đầu đáp:"Tớ biết rồi, cậu phải cẩn thận đó."





Nói xong, cô tắt máy quay vào trong chăm chú nhìn tin nhắn mà người bí ẩn kia đã gửi, người bí ẩn kia nhắn cứu người người mà người đó muốn cứu là bà sao? Hay chính là bà là người gửi tin nhắn đó? Trong đầu cô hiện lên rất nhiều nghi vấn chỉ có thể đợi bà tỉnh lại mà hỏi rõ.





Tiểu Ân bước vào đem một chút đồ ăn cho cô:"Chị Quyên Quyên! Chắc chị đói rồi đúng không? Em có mua chút đồ ăn cho chị nè, chị hãy ăn đi."





Hạ Tử Quyên cầm lấy, cười nhẹ:"Cảm ơn em Tiểu Ân!"





Tiểu Ân ngồi xuống cạnh cô thắc mắc hỏi:"Đây là ai vậy chị?"





Cô nhếch môi mỉm cười lắc đầu:"Chị cũng không biết lúc nãy chị lái xe có nhận được một nhắn bảo chị cứu người này chị cũng không biết là ai? Nên chị phải ở lại đây đợi bà ấy tỉnh lại hỏi rõ."





Tiểu Ân gật gù hiểu ra, Hạ Tử Quyên mở hộp đồ ăn ra ăn:"Đồ ăn rất ngon đó, em ăn chưa ăn cùng chị luôn đi."





Tiểu Ân lắc đầu:"Em ăn rồi mới mua cho chị đó."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK