• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Du cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cơn cuồng bạo của Hoắc Dịch Thành, gồng sức đẩy mạnh anh ra, thuận đà nôn viên thuốc đó khỏi miệng. Ánh mắt cay nghiệt cùng phẫn nộ, cô gào lên trong nước mắt.

''Đồ dã thú, tôi không ngờ anh lại lòng lang dạ sói đến như vậy! Đứa bé có tội tình gì cơ chứ, sao anh nỡ ra tay với nó?''

Cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào của sự thống khổ. Chưa bao giờ cô hận anh như lúc này, hận đến mức không thể nhào tới đánh điên cuồng. Bản thân thầm tự trách mình tại sao lại có thể yêu thương kẻ tàn độc như vậy. Hoắc Dịch Thành nhìn vẻ căm phẫn của Sở Du trong lòng càng thêm nộ khí. Cô thừa sống thiếu chết vẫn một mực bảo vệ thứ nghiệt chủng giống như sự phản bội nặng nề đối với anh. Hoắc Dịch Thành không muốn sự phản bội trong quá khứ giờ đây lại lặp lại một lần nữa. Anh đứng dậy, vẻ mặt không chút tình người, cười lạnh thấu xương.

''Em nghĩ mình bảo vệ nó được đến bao giờ? Không sớm thì muộn tôi cũng sẽ khiến nó rời khỏi thế giới này!''

Cô bất chợt rùng mình sợ hãi, kẻ máu lạnh này chắc chắn sẽ không tha cho con cô. Hoắc Dịch Thành vừa hay có điện thoại gọi tới, anh vừa nghe máy, sắc mặt bỗng khó coi đến cực điểm rồi đùng đùng bỏ đi, không quên khóa cửa nhốt cô lại. Sở Du lúc này mới nhẹ lòng một chút, nỗi sợ hãi trong cô như dấy lên. Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, điên cuồng lần lục tìm điện thoại. Thật may cô giấu nó dưới chăn nên không bị ai phát hiện. Sở Du nhanh chóng mở máy, nhấn dòng điện thoại quen thuộc, điện thoại nhanh chóng đổ chuông, rất nhanh đầu dây bên kia vang lên tiếng nói dịu dàng.

''Alo? Sở Du à? Em ổn chưa? Tên cha nuôi không làm gì em chứ?''

Nghe được giọng nói của Dục Lăng, cô không kìm được nước mắt, che miệng nói nhỏ.

''Em...Anh giúp em một việc được không?''

- ----------------------------------------------------

Từ sau khi nhận được cuộc điện thoại quan trọng, Hoắc Dịch Thành lập tức đến căn cứ của tổ chức Tước, bang Lục Hổ gần đây liên tiếp phóng hỏa đôt nhà kho lưu trữ vũ khí, lần này hắn cả gan muốn đốt luôn cả khu chính, nhưng may thay đã bi phát hiện. Những tên tay sai của hắn toàn là lũ sợ chết, mới chỉ có một vài phương thức tra tấn đã khai ra nơi mà Lục Bằng đang ở. Hoắc Dịch Thành nhanh chóng lên kế hoạch phục kích để tóm gọn bọn chúng.

Trời bắt đầu về tối, trong lúc Lục Bằng cùng đàn em đang vui vẻ ca hát, nhậu nhẹt bên trong nhà chính thì Đông Khiết cùng người của Tước đã tẩm xăng khắp các ngõ ngách,đường lối ra vào. Hoắc Dịch Thành đứng trước cổng lớn, ánh mắt chết chóc liếc nhìn ngôi nhà sắp ngập trong biển lửa. Trên tay đùa nghịch với chiếc bật lửa đầy hung hăng. Đông Khiết một lúc sau liền đến, cung kính báo cáo.

''Mọi thứ đã xong, chỉ cần hiệu lệnh từ lão đại nữa thôi.''

Anh nhếch mép cười, thuận tay hất chiếc bật lửa xuống nền đá, ngọn lửa nhanh chóng lan ra khắp nơi, cảnh tượng rực lửa khiến ai trông thấy cũng phải rùng mình. Không biết bao lâu sau, đám người Lục Hổ đang say sưa triền miên bên người đẹp thì chợt có tiếng la lớn.

''Không hay rồi đại ca, bên ngoài....bên ngoài đang cháy...''

Một tên vội vàng chạy thục mạng đến báo, Lục Bằng nhận được tin dữ liền lao ra cửa chính nhưng ngay sau đó đã bị ngọn lửa trước mắt làm cho hoảng sợ, hắn phát điên, tóm lấy tên thuộc hạ.

''Thế này là thế nào? Tên nào dám chơi ông thế này?''

Tên thuộc ha sợ sệt, hấp tấp không nên lời.

''Hình...hình như là Tước!''

Lục Bằng căm phẫn, đẩy ngã hắn, điên loạn hét lên.

''Mau tìm lối thoát! Tên khốn đó ta nhất định phải giết!''

Bên ngoài này, Hoắc Dịch Thành vẫn ung dung ngắm nhìn ngọn lửa đang từ từ thiêu rụi mọi thứ cùng tiếng la hét thất thanh bên trong với vẻ đầy hứng thú. Một hồi, Đông Khiết đứng bên cạnh liền lên tiếng.

''Lão đại, ở đây nguy hiểm, chúng ta mau về thôi!''

Hoắc Dịch Thành cảm thấy đã khá muộn nên quyết định trở về, vừa quay lưng rời đi, tiếng súng thất thanh vang lên khiến anh chấn động quay lại.

''Thằng khốn, mày đứng lại!''

Bộ dạng nhếch nhác, đầy rẫy những vết thương đi đến chỗ anh, Đông Khiết cùng cận vệ cảnh giác chĩa súng về phía hắn. Hoắc Dịch Thành cười thâm độc, giọng lạnh lẽo.

''Tôi tưởng anh vẫn còn vui vẻ bên trong kia chứ?' Sao, món quà này anh thích chứ?''

Giọng nói bỡn cợt càng khiến Lục Bằng điên loạn, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ mang vẻ oán hận.

''Cái thứ không cha không mẹ như mày rồi cũng sẽ chết vì cô độc thôi!''

Từng lời nói của hắn như chạm đến nỗi đau tưởng như đã chôn vùi hàng chục năm, Hoắc Dịch Thành hoàn toàn phẫn nộ cùng dữ tợn, vội giật lấy súng bắn hai phát vào chân khiến hắn ngã vật xuống đất. Ngay sau đó liền vứt khẩu súng rồi quay lưng rời đi.

Đoàng....

Một viên đạn đã găm trúng lưng Hoắc Dịch Thành khiến anh mất máu trầm trọng. Tất cả đều không hay biết, giây phút quay lưng đi, Lục Băng đã dùng sức lực cuối cùng để nắm lấy khẩu súng nhằm anh để bắn. Hắn ngay sau lhi bóp cò đã bị người của tổ chức Tước bắn chết tại chỗ. Hoắc Dịch Thành bị thương rất nặng đã tức tốc được đưa đến bệnh viện.

Tại Huyền Lâu Bảo

Sở Du lúc này đang sắp quần áo vào vali, tay nắm chặt lấy chiếc chìa khóa cô lấy được trên người Á Lan quản gia. Đêm đã khuya, mọi người trong tòa thành đều đã nghỉ ngơi. Sở Du xách vali từng bước nhẹ nhàng xuống lầu, cô nhanh tay lấy chìa khóa mở cửa chính lẻn ra ngoài, không quên ngó nghiêng khắp nơi. Vừa kgi ra khỏi cổng, Sở Du đã phát hiện ra chiếc xe đen đợi sẵn ở đó, cô vội vàng kéo vali đến gần, Dục Lăng trông thấy liền giúp cô mang đồ lên xe, hỏi han mọi thứ.

''Không bị phát hiện chứ?''

''Không...'' Sở Du lắc đầu rồi nhanh chóng lên xe.

Chiếc xe lập tức lăn bánh rời khỏi nơi đó, ngồi tỏng xe, Sở Du có chút lo lắng, tay ôm chặt lấy bụng mình. Dục Lăng thấy cô chưa an tâm liền ôm vô vào lòng an ủi.

''Không sao rồi! Anh sẽ đưa em đi thật xa, thoát khỏi hắn.''

Sở Du đăm chiêu nhìn qua ô của kính, vậy là cô hoàn toàn rời khỏi anh, rũ bỏ mười năm sống trong Huyền Lâu bảo lộng lẫy. Từ nay về sau, cô sẽ không còn được thấy anh, không còn cảm nhận tình yêu thương và cả nỗi sợ hãi khi ở cạnh anh nữa. Có lẽ đây chính là dấu chấm hết cho đoạn tình cảm không mấy tốt đẹp này!

 

- ---------------------------------------

''Đông Khiết, ông chủ sao rồi?'' Cảnh Tử sau khi biết tin liền tức tốc chạy tới bệnh viện thành phố.

Các y bác sĩ trong đây đã được một phen hoảng loạn vì sự xuất hiện của Hoắc Dịch Thành. Đông Khiết ngồi ở ghế chờ, thấy Cảnh Tử thì càng thêm ảo não.

''Vẫn còn trong phòng phẫu thuật. Vết thương rất nghiêm trọng, chỉ cách tim vài xăng tin mét.''

Cảnh Tử thở dài, ngồi xuống cạnh cậu, suy tư một lúc rồi cũng đành nói.

''Sở Du tiểu thư...cô ấy bỏ trốn rồi!''

Đông Khiết dường như đoán trước được, chỉ day day trán.

''Lão đại tỉnh lại, e là rất đau lòng, trước hết đừng nói cho lão đạo biết, tránh vết thương nặng thêm...''

Sinh ly tử biệt, cuối cùng họ lại đánh mất nhau, duyên phận cho họ tương ngộ rồi ly biệt. Tình yêu của họ rồi sẽ ra sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Q
q.lamm08 Tháng chín, 2021 06:16
Khi nào mới ra chap mới v ad
BÌNH LUẬN FACEBOOK