Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

-“Chị ơi, nhanh lên nhanh lên…”

-“Anh Phong, đợi em với!”

Tiếng Hà Anh réo rắt khẩn thiết gọi chị gái, rồi lại chạy thật nhanh sánh đôi với người trong mộng.

Đâu phải Hà Dương không muốn nhanh, chỉ bởi vì cứ ngỡ hôm nay vừa là chủ nhật, vừa là sinh nhật mình, nên tối qua cô đã thức tới 5h sáng để đọc thâu một cuốn truyện.

Định bụng hôm nay sẽ ngủ xuyên ngày luôn. Ai dè, lại phải làm quản sự cho cô em gái nhỏ này.

Thị xã này có ai là không biết hai cô con gái sinh đôi đẹp như hoa của Giáo Sư Hà Quốc Trung?

Hà Nguyệt Anh thì nổi tiếng không phải bàn rồi, với giọng ca thánh thót trong trẻo, năm ngoái, mới tròn 13 tuổi, cô đã lọt top 3 cuộc thi Tìm kiếm tài năng trẻ.

Cái tên Hà Nguyệt Dương tuy không vang như em gái mình, nhưng chí ít, với chỉ số IQ 154, nhiều năm liền trong top 3 Olympic Toán khu vực miền Bắc, học trò cưng của thầy cô, con cưng của bố mẹ cũng làm cô không hề tự ti khi bị người ta so đo với Hà Anh.

Ba mẹ nào cũng nói, họ yêu các con như nhau, họ luôn cố gắng thể hiện điều đó, nhưng ở lâu, làm sao giấu được?

Chỉ cần nhìn ánh mắt họ, Hà Anh liền biết. Họ chưa bao giờ phàn nàn về Dương, dù chị ấy có đọc truyện hay xem phim thâu đêm, dù chị ấy có đi chơi tới 11h, nhưng với cô, mọi chuyện khắt khe hơn nhiều!

Lần này sinh nhật, 14 tuổi, cô thấy mình lớn lắm rồi, nhưng với ba mẹ, xin đi chơi với một cậu bạn trai là chuyện gì ấy rất chi to tát. Chính vì vậy, cô phải dùng mọi thủ đoạn kéo chị gái đang co ro kêu gào, chỉ cần chị ấy xin đi, ba mẹ tất nhiên đồng ý.

Hà Anh mặt váy sát thân màu đỏ nổi bật, Hà Dương chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trắng kèm chân váy xanh, đó là phong cách riêng, cũng là điểm khiến người ngoài dễ phân biệt họ.

Hà Anh hướng ngoại, thích màu sắc sặc sỡ thì Hà Dương lại thích sự đơn giản, tinh tế. Nhưng nếu họ cùng mặc đồng phục trường, để cùng một kiểu tóc, chắc chắn trên đời chẳng ai có thể nhận ra, ngoại trừ ba mẹ, bởi vì thực sự, họ giống nhau như hai giọt nước!

Họ đến một công viên gần trung tâm thị xã, Phong dải bạt mang theo, Dương cũng chuẩn bị sắp xếp đồ ăn, Hà Anh thì nhí nhảnh khám phá xung quanh, hứng chí nằng nặc đòi Phong đi theo.

Lúc này chỉ còn lại một mình Dương, cô bất giác thở dài, tự nghĩ mình như mẹ của hai đứa trẻ này vậy? Phong, Dương, Anh học cùng nhau từ ngày mẫu giáo, nhưng Dương và Anh được giáo sư Hà Trung cho đi học sớm một năm, nên Hà Anh gọi Phong là anh.

Đồ mẹ chuẩn bị rất ngon, họ ăn tới no căng, cả ba cùng nằm thườn trên cỏ, đùa nghịch…

-“Anh Phong à, năm sau chị Dương em định thi chuyên Biên Hòa đấy!”

Hà Anh hứng chí khoe, con bé này, chuyện gì nó cũng có thể khoe ‘anh Phong’ của nó được. Kể cả cô là chị ruột, nhưng cũng chẳng thể sánh bằng…

Từ nhỏ tới giờ, cả ba cùng học trường quốc tế liên thông. Môi trường rất tốt, nhưng sang năm vào cấp 3, cô thực không muốn tiếp tục.

Lý do thực sự …bảo cô xấu tính cũng được, ích kỉ cũng được, nhưng trong lòng, quả thật không muốn thêm một giây phút nào cứ phải sống cùng với hai con người này nữa, thực sự không muốn lúc nào cũng làm người thừa thãi, cô muốn, từ năm sau, sẽ là cuộc sống của riêng mình!

-“Tiếc quá, năm sau chỉ có hai anh em mình học cùng nhau thôi, chị Dương đi nơi khác rồi…”

-“Đã thi đâu, chắc gì đỗ”

Dương khiêm tốn.

-“Chị mà không đỗ thì ai đỗ?”

Phong cũng chen vào, rất bình thản.

-“Thực ra anh quên chưa nói với em, anh cũng nộp đơn dự tuyển vào chuyên Toán của Biên Hòa rồi…”

-“HẢ???”

Hai chị em gái tý sốc. Hà Anh sốc vì anh chị yêu quý bỏ rơi mình, cô lập tức đòi thi chuyên. Hà Dương còn sốc hơn, tưởng trốn tránh được, ai dè cuối cùng…vẫn là thế.

Cuối buổi, tiễn hai chị em về, cũng là lúc Phong đưa quà cho họ. Mọi năm thì chỉ đưa trên lớp, năm nay được đi chơi nên khác hẳn. Hà Anh nhận được con gấu bông to bự mà cô hằng ao ước.

Hà Dương nghĩ mà thấy tội cho cậu ta, chơi với Hà Anh, nhưng em ấy lại có chị gái sinh đôi là cô, đâm ra năm nào cũng phải mất thêm khoản tiền mua quà sinh nhật cho cô.

Phong đưa cho Dương, một gói giấy nhỏ xíu…Hà Anh quắc mắt:

-“Ặc, anh sao tặng quà chị ấy bèo thế?”

-“Thì dồn tiền mua hết quà cho em rồi còn gì?”

Tránh khó xử, Hà Dương dàn hòa:

-“Thôi thôi, có là tốt rồi, mình cảm ơn!”

Về tới nhà, Hà Dương hồi hộp mở, cô sững lại…quả là “người yêu” khác với “chị gái người yêu”, cô được Phong tặng, đơn giản là một con hạc giấy!

Phong cũng chưa bao giờ thừa nhận thích hay yêu Nguyệt Anh, nhưng người làm chị như cô chẳng nhẽ không hiểu, làm gì có thứ tình bạn trong sáng nào giữa nam và nữ, ngày nào cũng kè kè bên nhau?

Từ hôm ấy, Nguyệt Anh cũng ra sức học tập, biết mình chẳng thể đỗ chuyên Toán như anh chị nên đành phải ghi danh chuyên Anh. Cô từ trước xác định tương lai sẽ thành người nổi tiếng, đâm ra mấy chuyện học hành không bao giờ để ý, bây giờ, quả là vất vả.

Hà Dương dù có cố hết lòng, dậy bảo từng chút, giải thích từng tý, thì cô em gái vẫn mơ mơ màng màng, cuối cùng, một đêm cô đang gặm nhấm bộ phim yêu thích thì Hà Anh gõ cửa. Một hồi suy nghĩ, Hà Dương quyết định đồng ý.

Những ngày hè oi ả tháng 6 rồi cũng qua đi, thời khắc mà tất cả các học sinh lớp 10 chờ đợi là đây, kết quả tuyển sinh đã về.

Không nằm ngoài dự đoán, Vũ Huỳnh Phong thủ khoa khối chuyên Toán.

Nằm ngoài dự đoán, mặc dù điểm Anh chuyên có hơi thấp: 7 điểm nhưng điểm Toán chung: 10; Văn chung: 9 đã giúp cho Hà Nguyệt Anh thủ khoa khối chuyên Anh.

Ngoài dự đoán hơn nữa, thần đồng trong mắt các thầy cô, Hà Nguyệt Dương suýt trượt.

Chưa từng thấy một thí sinh nào có thể làm toán chuyên 10 nhưng thi toán chung lại có 3 điểm, văn chung thì 3.5. Cũng may môn chuyên nhân hệ số đôi, tổng Dương được 26.5; vừa hay đủ điểm vào lớp Toán 2.

Sắc mặt giáo sư Hà Trung khó coi hơn bao giờ hết, giọng nói như muốn chém người ta:

-“Con Dương lên phòng ta!”

Hà Anh sợ tới xanh mặt, từ bé ba chưa bao giờ có thái độ như thế với chị. Hà Dương bình thản, vào tới phòng, gặp ba, tự khắc biết điều quỳ xuống.

-“Con làm ba mất mặt, con xin lỗi”

-“Lỗi của con là gì?”

-“Dạ, lỗi của con là quá chủ quan, đi thi bất cẩn nên làm bài không tốt!”

Giáo sư Trung cười lớn, con bé này, ta đẻ ra chúng mày mà lại làm trò mèo trước mặt ta?

-“Đấy không phải lỗi, ngồi ở đây quỳ tới khi khai ra thì đứng dậy!”

Tuy biết con cả ngoan cố, nhưng ông chưa từng thấy đứa nào lì lợm tới vậy, nếu như là Hà Anh, chỉ cần lườm thôi đã khiến nó van xin rối rít, nhưng Hà Dương thì không…nó thi gan, quỳ tới tối với ông.

Ông biết, nó có thể thi gan tới sáng mai; đành đi tới, nhẹ nhàng khuyên bảo:

-“Ba không thích những người gian dối.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang