Mục lục
Kính vạn hoa chết chóc (TỬ VONG VẠN HOA ĐỒNG)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đó là một ngôi làng nhỏ bé nằm trong núi, bị tầng tầng lớp lớp cây lá xum xuê giấu kín.
Đi vào làng chỉ có một đường mòn, mà mưa vừa rơi không lâu, lối nhỏ lầy lội bùn nhầy, vì thế đi đường phải thật cẩn thận.
Lâm Thu Thạch và một cô gái cao ráo đang đi trên đường mòn đó, cô gái này có vẻ như là con lai, mắt sâu mũi cao rất đẹp, cô gái vóc dáng rất cao, so ra còn cao hơn Lâm Thu Thạch hơn chút, cô mặc một chiếc váy dài lỗi thời, mắt đong đầy nước mắt, sụt sịt nhỏ giọng nói: "Đây rốt cuộc là đâu?"
Lâm Thu Thạch nói: "Trước đó cô ở đâu?"
Cô gái đáp: "Tôi ở trong nhà vệ sinh."
Lâm Thu Thạch: "Tôi thì ở hành lang trong nhà."
Cô gái nói: "Hành lang.......?"
Lâm Thu Thạch ngước đầu lên nhìn bầu trời u ám: "Có phải cô đã mở ra một cánh cửa?"
Cô như chợt nghĩ ra điều gì đó, nét mặt có chút thay đổi, cô nói: "Đúng vậy."
Lâm Thu Thạch ngoái đầu lại nhìn cô: "Tôi cũng vậy."
Một trận gió thổi qua, quét đến những chiếc lá trên cây kêu xào xạc, làm cho nơi này càng thêm tĩnh mịch, bầu trời đột nhiên bay đến trận tuyết nhỏ, dường như thôi thúc họ nhanh lên, trước khi trời tối nhất định phải đến nơi, đến ngôi làng được cây cối um tùm che chở đằng trước.
Hai người nói chuyện một lúc, Lâm Thu Thạch mới biết cô gái họ Nguyễn, Nguyễn Bạch Khiết.
Lâm Thu Thạch nghe đến cái tên này đứng hình ba giây, sau đó trái với lương tâm mà khen một câu: "Tên cô thật đẹp."
Nguyễn Bạch Khiết dùng đôi mắt long lanh trợn cậu một cái, nói: "Lũ đàn ông đều là kẻ lừa đảo."
Lâm Thu Thạch: "Hả?"
Nguyễn Bạch Khiết: "Đừng tưởng tôi chưa đọc qua tiểu thuyết ngôn tình ba xu."
Lâm Thu Thạch: "............" xem ra cô gái này không nhu nhược như cậu tưởng tượng. Trên đường đến ngôi làng kia, hai người trao đổi thông tin, được biết đối phương cũng là vì mở một cánh cửa, mà đột nhiên xuất hiện tại nơi hoang vu hẻo lánh này.
Nguyễn Bạch Khiết là mở cửa nhà vệ sinh nhà cô, Lâm Thu Thạch là mở cửa trong hành lang nhà mình.
"Đó là cánh cửa bằng sắt màu đen." Nguyễn Bạch Khiết nhỏ giọng, "Cái cửa đó đến họa tiết trang trí còn không có, lúc đó tôi còn đang hoài nghi sao tự dưng trong nhà đột nhiên thừa ra một cánh cửa, tôi cũng không nghĩ nhiều, bèn thuận tay mở ra...."
Một giây sau khi mở ra, họ đã xuất hiện ở nơi hoang vu này rồi.
Lâm Thu Thạch nói: "Tôi cũng mở một cánh cửa sắt màu đen......." anh nói đến đây, liền nhìn thấy trên đường nhỏ xuất hiện một bóng người mơ hồ, vóc dáng rất cao, chắc là đàn ông trưởng thành.
"Ông anh phía trước ơi!!!" Lâm Thu Thạch từ đằng xa gọi vọng đến.
Người đó dừng lại bước chân, dường như đã nghe thấy tiếng anh gọi.
Lâm Thu Thạch vội chạy lên đằng trước, với tay chụp lấy vai người nọ: "Xin chào, cho tôi hỏi nơi này là đâu vậy?"
Người đàn ông quay đầu lại, lộ ra cái mặt râu ria xồm xoàm, phối hợp với tạng người cao to đen hôi, nhìn qua cứ tưởng một con gấu: "Cậu mới đến à?"
Lâm Thu Thạch nói: "Cái gì mà mới đến......"
Người đàn ông không trả lời, hết nhìn anh ta rồi nhìn Nguyễn Bạch Khiết đang sợ hãi đứng ở đằng xa: "Đi, về đến làng tôi sẽ giải thích cho các cậu."
Lâm Thu Thạch đồng ý, vậy là ba người thẳng tiến đến ngôi làng.
Thời tiết nơi này hình như là mùa đông, trời tối rất nhanh, lúc vừa mới đến đây rõ ràng vẫn còn ánh nắng chiều, giờ liếc mắt cái đã chỉ còn bầu trời âm u, những đám mây xám và những bông tuyết đang rơi.
Lâm Thu Thạch vừa nói chuyện với người đàn ông, vừa quan sát tình hình xung quanh ở đây, ngoại trừ ngôi làng đằng kia ra, không còn nơi nào có dấu hiệu của ánh sáng. Xung quanh một mảnh rừng rậm vô tận, không có đường mòn khác chứ đừng nói đến bóng người.

Lâm Thu Thạch lấy hộp thuốc là trong túi áo ra, có ý mời người đàn ông kia, nhưng anh ta phất tay từ chối.
"Xin hỏi anh, đây là nơi nào?" Lâm Thu Thạch hỏi.
Người đàn ông nóii: "Gọi tôi Hùng Tất là được rồi."
Lâm Thu Thạch nghĩ này đúng là tên hợp với người mà, anh ta đã không muốn trả lời thì thôi vậy, nhưng lại thấy Hùng Tất ra hiệu: "Cậu đừng hỏi vội, đợi về làng cậu sẽ biết."
"Ồ." Lâm Thu Thạch nói, "Được."
Thế là một đường không hé răng, ba người gấp rút đi đường, trước khi trời tối hẳn cuối cùng họ cũng đến nơi.
Hùng Tất thở phào một hơi, liếc mắt về phía khoảng không đen kịt đằng sau: "May là về kịp, đi thôi, trước tiên cùng tụ hợp lại với bọn họ đã."
Họ - "người mới đến", Lâm Thu Thạch đã nắm được cái từ then chốt này, mặc dù đến đây cậu có linh cảm không tốt, nhưng vào giờ phút này cái linh cảm không tốt kia ngày càng mạnh. Nguyễn Bạch Khiết có vẻ cũng cảm thấy điều đó, cô không còn khóc nữa, mặt trắng bệch, ánh mắt hiện lên sự khủng hoảng.
Hùng Tất tiếp tục đi trước, rất nhanh đã dẫn họ đến một ngôi nhà nhỏ ba tầng cạnh cổng làng.
Anh ta đứng trước cửa gõ cửa, bên trong truyền ra giọng nói của một cô gái: "Ai đó?"
"Là tôi, Hùng Tất." Anh ta đáp.
"Là anh Hùng hả, vào đi." Cô gái nói, "Bọn em đang đợi anh đấy."
Hùng Tất giơ tay đẩy cửa, kẽo kẹt một tiếng, đằng sau cánh cửa lộ ra quang cảnh phòng khách rộng rãi, ngồi đó có khoảng mười mấy người, họ đang ngồi quanh một cái chậu hừng hực lửa, như là đang thảo luận gì đó.
"Người mới?" có người nhận ra sự xuất hiện của Lâm Thu Thạch và Nguyễn Bạch Khiết.
"Ừ." Hùng Tất chậm rãi đi vào nhà, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, "Ngồi đi, Tiểu Kha, em giải thích cho họ đi. "
Tiểu Kha là cô bé đã mở cửa cho Hùng Tất, nhìn qua tầm mười lăm mười sáu tuổi, mặt mũi thanh tú: "Anh chị ngồi đi, em sẽ tóm tắt sự tình."
Lâm Thu Thạch và Nguyễn Bạch Khiết nhìn nhau, hai người chọn chỗ gần cửa mà ngồi xuống.
"Thật ra cũng chẳng có gì đáng nói." Tiểu Kha rất không nhiệt tình nói: "Chúng ta cần phải ở lại ngôi làng này một thời gian, giải quyết hết một số vấn đề là xong, "
Lâm Thu Thạch: "Vấn đề gì?"
Tiểu Kha nói: "Bọn em tạm thời cũng không biết, phải đợi đến ngày mai đi tìm trưởng làng......" cô nói, "Trong hai người có ai theo chủ nghĩa duy vật* không? "
* chủ nghĩa duy vật: một hình thức của chủ nghĩa duy vật lý (physicalism) với quan niệm rằng thứ duy nhất có thể được thực sự coi là tồn tại là vật chất, mọi sự vật đều có cấu tạo từ vật chất và mọi hiện tượng đều là kết quả của các tương tác vật chất. (ý ở đây là không tin hiện tượng siêu nhiên, chỉ tin mọi thứ thấy được bằng mắt)
Lâm Thu Thạch giơ tay: "Tôi."
Tiểu Kha nói: "Thế thì anh nên đổi tín ngưỡng đi."
Lâm Thu Thạch: "......Sao vậy?"
Tiểu Kha nói: "Tức là ở đây sẽ phát sinh những sự kiện siêu tự nhiên."
Lâm Thu Thạch: ".........."
Mấy người ở đó đối với sự xuất hiện của Lâm Thu Thạch và Nguyễn Bạch Khiết hai người mới này hoàn toàn thờ ơ, ngoại trừ Tiểu Kha, cũng chẳng có ai chủ động tiếp chuyện cả.
Trước khi đi vào, Lâm Thu Thạch còn tưởng bọn họ đang thảo luận việc gì, nhưng khi vào trong ngồi lại phát hiện họ chẳng nói cái gì. Vài người lặng lẽ ngồi đó, ngơ ngẩn nhìn đống lửa trước mặt, vài người thì cúi đầu cầm di động chơi điện tử.
Ở đây di động không bắt được sóng, không thể liên lạc với ngoài kia, nhưng vẫn có thể chơi game offline.
Lâm Thu Thạch đếm qua, trong phòng tổng cộng mười một người tính cả cậu, bảy nam bốn nữ, đa số còn rất trẻ, lớn tuổi nhất cũng không hơn bốn mươi.
Tiếng củi lửa cháy lách tách trong chậu, Nguyễn Bạch Khiết ngồi một lúc có vẻ buồn ngủ, cô nhìn quanh quất một hồi, thấy mọi người không định rời đi, nhỏ giọng hỏi: "ừm...... Ngại quá, xin hỏi ở đây có phòng nào có thể ngủ không? Tôi hơi mệt."
Không biết có phải Lâm Thu Thạch bị ảo giác hay không, mà khi Nguyễn Bạch Khiết hỏi câu đó xong, không khí cả phòng dường như đông đặc lại.
"Thôi được rồi, cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi." Hùng Tất đứng dậy, "Không thì tất cả lại ngủ ở phòng khách mất, chia phòng đi." Anh ta nhìn sang Lâm Thu Thạch, "Cậu với cô ấy ngủ cùng phòng đi, tối đến cẩn thận một chút, đừng có đi lung tung."
Nguyễn Bạch Khiết nói: "Tôi với anh ta cùng phòng? Nhưng mà......"
Hùng Tất thở dài: "Phân biệt nam nữ? Đợi cô vượt qua đêm đầu tiên ở đây sẽ biết không còn nề hà cái đó nữa, mất mạng đến nơi rồi, còn phân biệt nam với chả nữ."
Nguyễn Bạch Khiết còn muốn nói, nhưng thấy không khí giữa bọn họ không đúng lắm, chỉ có thể tạm gác lại, đồng ý cùng Lâm Thu Thạch cùng phòng.
Lâm Thu Thạch thấy cô không an tâm, bèn an ủi: "Đừng lo, tôi sẽ không làm gì đối với cô hết."
Nguyễn Bạch Khiết gật gật đầu.
Ba tầng lầu, tổng cộng chín phòng, nhưng xem ra họ không có vẻ muốn đơn độc ở một phòng. Ít nhất là cũng hai người một phòng, còn có phòng ba người ở.
"Đi thôi." Hùng Tất nói, "Mai gặp lại."
Mọi người đều tản đi, lúc sắp đi, Tiểu Kha đột nhiên đến bên cạnh Lâm Thu Thạch nói nhỏ một câu: "Đừng tin ai cả, chỉ cần sống sót qua một lần này......"
Lâm Thu Thạch đang định hỏi, cô bé đã vội vàng chạy đi, xem ra sẽ không định nói gì với Lâm Thu Thạch nữa.
"Đi thôi." Nguyễn Bạch Khiết nói: "Chúng ta đi ngủ đi.'
Lâm Thu Thạch gật đầu.
Phòng của hai người ở tầng hai bên phải hành lang, phòng chỉ có một chiếc giường, bên cạnh treo báo ảnh.
Trong này không có đèn điện, chỉ có thể đốt đèn dầu, vì đèn không sáng lắm, mà cả phòng toát lên vẻ già nua xưa cũ, mùi ẩm mốc còn lượn lờ trong không khí.
Lâm Thu Thạch mới đầu còn tưởng Nguyễn Bạch Khiết sẽ mắc bệnh sạch sẽ mà khinh bỉ chỗ này, thế mà cô so với cậu còn thích nghi nhanh hơn, cấp tốc vệ sinh cá nhân xong liền mò lên giường nằm.
Trái lại, Lâm Thu Thạch còn ở đầu gường xoay tới xoay lui.
"Ngủ đi." Nguyễn Bạch Khiết chùm chăn kín đầu, giọng nói hơi ồm ồm, "Anh không mệt à?"
Lâm Thu Thạch trả lời: "Có chút."
"Đúng vậy, ngày hôm nay thật kì lạ." Nguyễn Bạch Khiết nói, "Tôi còn nghĩ các anh có phải là chương trình những trò lừa quái đản hay không, nhưng mà troll thì làm gì full combo thế này......"
Lâm Thu Thạch cởi áo khoác ngoài chui vào trong chăn, để tránh hiềm nghi, cậu cùng Nguyễn Bạch Khiết mặc dù nằm cùng một giường nhưng đắp hai cái chăn lận "thật là kì lạ"
Nguyễn Bạch Khiết nói: "Còn đám người kia, anh có chú ý đến ánh mắt của họ không?"
Lâm Thu Thạch: "Họ đang sợ hãi."
"Đúng." Nguyễn Bạch Khiết nói: "Họ đang sợ hãi......vậy thì, họ đang sợ hãi điều gì?"
Lâm Thu Thạch nghĩ một lúc, đang định nói, thì nghe người bên cạnh đã phát ra tiếng hô hấp đều đặn, cậu quay sang thấy Nguyễn Bạch Khiết đã trầm trầm ngủ say.
Lâm Thu Thạch nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong bóng đèn u tối, cậu miên man suy nghĩ. Cậu thực ra rất bội phục Nguyễn Bạch Khiết, đột nhiên xuất hiện ở một nơi lạ hoắc, đột nhiên gặp những người kì lạ, mà cô cũng có thể nhắm mắt liền ngủ say như vậy.
Dù vậy Lâm Thu Thạch nghĩ rồi lại nghĩ, cơn buồn ngủ dần dần kéo đến, cậu nhắm mắt lại, cứ vậy ngủ thiếp đi
Ban đêm, Lâm Thu Thạch đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Cậu nằm trong chăn, nghe thấy một loại âm thanh va đập rất mơ hồ.
Âm thanh đó tựa như cơn gió rất lớn đập vào cánh cửa sổ cũ kĩ, phát ra tiếng lạch cạch, lại vừa như có người ko đi giày giậm chân thật mạnh trên sàn nhà,
Lâm Thu Thạch mở trừng mắt, mơ màng nhìn vào bóng tối trong phòng.
Tuyết ngoài trời không biết từ lúc nào đã ngừng lại, mặt trăng thật là to treo trên không trung. Màu sắc lạnh lẽo của ánh trăng từ đầu giường chiếu vào, như một tấm lụa mỏng trải trên sàn đất.
Đang lúc đường nhìn của Lâm Thu Thạch từ từ chiếu đến cạnh gường, hô hấp của cậu đột nhiên nghẹn lại.
Đầu giường vậy mà xuất hiện bóng của một người phụ nữ, cô ta ngồi ở đầu giường, quay lưng về phía Lâm Thu Thạch, mái tóc đen dài che đi đường nét trên thân thể cô ta, dường như cô ta phát hiện ra Lâm Thu Thạch đã tỉnh, từ từ quay đầu lại nhìn anh.
Màn trình diễn này thật quá khủng bố, làm cho Lâm Thu Thạch đứng hình mất một lúc, cũng may anh lớn gan, cắn răng ngồi dậy chửi: "Đụ má, cô là ai!! Chạy đến phòng tôi làm gì!!!"
Người phụ nữ dừng lại một chút, rồi nói: "Anh chửi cái gì, là tôi."
Là âm thanh của Nguyễn Bạch Khiết.
Lâm Thu Thạch thở phào một hơi, cậu nói: "Muộn thế này rồi cô không ngủ ngồi đầu giường làm gì hả."
"Anh có thấy cái giếng trước phòng không?" Nguyễn Bạch Khiết nói, "Chính là cái trong vườn ấy."
Lâm Thu Thạch đáp: "Giếng? Giếng nào?" Cậu chuẩn bị bò lên để rời giường, thì vô tình nhìn về hướng bên tay phải, đến đây cảm giác máu cậu đột nhiên đông lại---------Nguyễn Bạch Khiết vẫn ngủ bên phải cậu, chưa hề động đậy.
"Thì là cái giếng đó đó." Người phụ nữ nói với âm thanh giống hệt Nguyễn Bạch Khiết: "Chúng ta cùng đi xem đi."
Lâm Thu Thạch: "......"
Cô ta nói: "Sao anh không nói chuyện?"
Lâm Thu Thạch đáp: "Tháng trước tôi được khen tặng cán bộ Đảng viên-Xuất-Sắc đó."
Cô ta: "......"
Lâm Thu Thạch: "Tôi là người rất kiên định với chủ nghĩa duy vật."
"......"
Lâm Thu Thạch: "Cho nên cô đổi cách dọa khác đi được không?"
Người phụ nữ chính thức từ từ quay đầu lại, nhờ ánh trăng soi, Lâm Thu Thạch thấy rõ mặt của cô ta, đó là một bộ mặt khó có thể diễn tả bằng lời, trắng bệch, sưng húp, tròng mắt như sắp lồi ra khỏi hốc mắt, bộ dạng cô ta thật xa lạ nhưng âm thanh lại thật quen thuộc, cô ta nói: "Anh không sợ tôi sao?"
Lâm Thu Thạch trầm mặc ba giây, cúi đầu nhìn xuống chăn đang đắp trên thân: "Đừng như vậy mà, tôi đến đây chỉ mang độc nhất cái quần này."
Người phụ nữ: "......"
Lâm Thu Thạch vuốt mặt: "Dọa nữa đái ra quần mất." Cậu nói xong thò tay lay Nguyễn Bạch Khiết dậy, nói, "Dậy mau!!!"
Nguyễn Bạch Khiết mơ mơ hồ hồ bị Lâm Thu Thạch lay tỉnh, dụi mắt nói: "Làm gì thế." Cô mở mắt, cũng nhìn thấy người phụ nữ ngồi đầu giường, "Đây là ai? Lâm Thu Thạch, anh nửa đêm nửa hôm đi đâu mà tìm được gái rồi hả, anh đúng là đồ mặt dày. Tôi có gì không bằng cô ta?
Lâm Thu Thạch: "......" Đây có phải trọng điểm không?
Nguyễn Bạch Khiết chửi nhỏ vài câu chợt phát hiện hình như có gì đó không đúng lắm, cô trợn tròn đôi mắt xinh đẹp lên: "Sao cổ cô ta càng ngày càng dài vậy......"
Lâm Thu Thạch quay lại nhìn, phát hiện người phụ nữ đã đứng lên từ lúc nào, đầu cô ta ngiêng trái lệch phải, cổ ngày càng dài, không khác gì một con rắn đột biến.
Cảnh này làm hai người chết chân tại chỗ, cuối cùng Lâm Thu Thạch chịu không nổi nữa, gào lên : "Trời đụ chạy mau!!!" lập tức bắt lấy tay Nguyễn Bạch Khiết chạy thục mạng ra ngoài cửa
Kết quả Nguyễn Bạch Khiết ban ngày yếu đuối nhu nhược chạy còn nhanh hơn Lâm Thu Thạch, một trận gió khẽ lướt liền biết mất khỏi cánh cửa.
Lâm Thu Thạch: "Cô mẹ nó chạy chậm thôi!!!!!."
Nguyễn Bạch Khiết : "Tôi mẹ nó chậm thôi để lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân à???"
Lâm Thu Thạch: "......." Hờ....phụ nữ.
Hai người chạy nhanh như thỏ một phát xuống lầu một, xác định cái thứ đó không đuổi theo nữa mới dám thở hắt ra. Nguyễn Bạch Khiết khóc thảm không ai bằng, chạy còn nhanh hơn chó, Lâm Thu Thạch thở hồng hộc được một lúc thì hốc mắt cô đã ầng ậc nước, lại chuẩn bị một trận nữa rồi.
"Đừng khóc nữa đừng khóc nữa." Lâm Thu Thạch nói, "Cô nhỏ tiếng thôi nhỡ cái thứ đó phát hiện ra chúng ta thì sao?"
Nguyễn Bạch Khiết: "Anh chỉ nghĩ đến người ta, không quan tâm đến tôi."
Lâm Thu Thạch: "......"
Cũng vì Lâm Thu Thạch nhìn cô bằng ánh mắt quá khinh bỉ, Nguyễn Bạch Khiết mới nhịn nước mắt xuống, nhu nhu nhược nhược ngồi lên ghế, lau nước mắt.
Lúc này họ đứng ở phòng khách lầu một, cả căn phòng rộng rãi trống trải. Vừa nãy náo loạn như vậy, mà đến một người chạy ra hóng chuyện cũng không có, ngoài tiếng hít thở của họ ra, không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác.
Lâm Thu Thạch đứng tại chỗ một lúc, do dự nói: "Chúng ta làm gì đây?" anh và Nguyễn Bạch Khiết đối với sự việc này không hề có kinh nghiệm, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo, cứ ngây ra tại phòng khách như hai khúc gỗ.
"Bên ngoài tuyết rơi rồi." Nguyễn Bạch Khiết đột nhiên nói, chầm chậm đến bên cửa, hướng ra ngoài vườn mà nhìn.
"Nửa đêm liền có tuyết rơi." Lâm Thu Thạch đứng bên cạnh, nhìn thấy trong vườn đã trải một lớp truyết mỏng, cậu cũng nhìn thấy cái giếng mà nữ quỷ kia nhắc đến. Giống như cô ta nói, trong viện có một cái giếng. Ví trí cái giếng rất kì lạ, nằm ngay trung tâm khu vườn, thậm chí che mất tầm nhìn hướng ra cổng. Nếu nói đến phong thủy thì vị trí này không hề tốt chút nào.
"Hữu thạch nhập khẩu, hữu khẩu nan ngữ*." Nguyễn Bạch Khiết bỗng nói, "Cái giếng này sửa khéo đấy." Cô nhoẻn miệng cười, khóe mắt cong cong trông thật đẹp.
*Hữu thạch nhập khẩu, hữu khẩu nan ngữ/有石入口,有口难言: thuật ngữ trong phong thủy, ý chỉ phong thủy không tốt.
"Hở?" Lâm Thu Thạch nói, "Cô biết xem phong thủy à?"
Nguyễn Bạch Khiết nói: "Nhà tôi làm nghề này, có học qua chút." Cô nghiêng nghiêng nhìn Lâm Thu Thạch, "Anh thì sao, làm gì?"
Lâm Thu Thạch: "Tôi làm thiết kế......"
Nguyễn Bạch Khiết: "Ồ, không bị hói nhỉ, làm chưa lâu ha?"
Lâm Thu Thạch: "......" Cô đúng là biết ăn nói.
"Anh đoán xem tôi làm nghề gì?" Nguyễn Bạch Khiết khều khều lọn tóc mỏng của cô.
Lâm Thu Thạch: "Người mẫu?" Cậu ít khi gặp cô gái nào cao như Nguyễn Bạch Khiết, vóc dáng cao thẳng, khí chất cũng tốt, ngoại trừ ngực hơi bé ra không có khuyết điểm nào khác.
"Không phải." Nguyễn Bạch Khiết híp mắt nói, "Tôi bói toán."
Lâm Thu Thạch sốc.
"Để tôi tính xem." Nguyễn Bạch Khiết bấm tay tính một lúc, "Hôn nay trăng tròn như vậy, tôi nghĩ sắp có người chết đó."
Lâm Thu Thạch dở khóc dở cười: "Đây là logic kiểu gì vậy? Sao lại trăng tròn sẽ có người chết."
Nguyễn Bạch Khiết bơ Lâm Thu Thạch, cô hướng đến trong vườn mà đi, còn giơ tay vẫy vẫy Lâm Thu Thạch. Lâm Thu Thạch bị cô dọa một chặp: "Cô làm gì đó? Muộn thế này rồi......"
Nguyễn Bạch Khiết nói : "Tôi muốn xem cái giếng này."
"Mai xem sau, bây giờ rất nguy hiểm." Lâm Thu Thạch mặc dù mồm nói thế, lo lắng cô xảy ra chuyện nên vẫn đuổi theo sau.
Nguyễn Bạch Khiết mặc một cái váy dài màu trắng, nhẹ bước trong đêm tuyết như tinh linh, cô chậm chạp đi đến miệng giếng, nhưng không dựa vào gần, mà đợi Lâm Thu Thạch cùng đến nơi.
Lâm Thu Thạch: "Sao vậy?"
Nguyễn Bạch Khiết nói: "Không có gì, đột nhiên không muốn xem nữa, chúng ta về đi."
Lâm Thu Thạch lấy làm lạ: "Sao tự nhiên không xem nữa?"
"Lạnh quá." Nguyễn Bạch Khiết nói, "Tôi sắp sun hết cả vào rồi." Nói xong cô liền bắt lấy tay Lâm Thu Thạch lôi kéo về trong nhà.
Lâm Thu Thạch bị Nguyễn Bạch Khiết kéo về, phát hiện cô khỏe dã man, nhất thời không thể thoát ra khỏi tay cô.
"Nguyễn Bạch Khiết?" Lâm Thu Thạch bị thể lực kinh người của cô dọa.
Nguyễn Bạch Khiết mới bỏ tay ra: "Đi nào, lạnh quá đi, anh nhanh cái chân lên về phòng còn ngủ thêm được một giấc chứ......" cô nói xong rồi thì mặc kệ Lâm Thu Thạch, tự đi lên lầu về phòng.
Lâm Thu Thạch chỉ còn biết theo cô lên tầng hai. May mắn thay, con ma nữ kia đã không còn ở đó nữa, nhưng cửa sổ bị mở toang, gió lạnh thổi vù vù vào gian phòng.
Nguyễn Bạch Khiết lên giường đắp chăn nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp.
Lâm Thu Thạch thì không ngủ được, thắp lại đèn dầu, cứ thế mà căng mắt thức trắng đêm. Đêm ở đây dài đến đáng sợ, gió tuyết ngoài kia thổi rin rít, bên trong phòng là người đẹp đang ngủ say. Nguyễn Bạch Khiết và người đàn ông mới quen ngủ cùng giường, vậy mà chút đề phòng cũng không có, cô hô hấp đều đều, má hồng trắng nõn, trông vô cùng hấp dẫn.
Lâm Thu Thạch cũng chỉ liếc qua rồi thôi. Cậu mặc dù không phải quân tử bất động như núi, nhưng không đến nỗi như kẻ tiểu nhân thừa nước đục thả câu.
Ngày thứ hai, khoảng tám giờ sáng mới thấy bóng dáng mặt trời trên không trung.
Nguyễn Bạch Khiết ậm ừ một lúc mới mở mắt, từ trong chăn thò ra một cánh tay, lại lập tức rụt về: "Lạnh thế......"
Lâm Thu Thạch nhìn cô nghĩ tối qua cô không có nói như vầy.
"Thu Thạch." Nguyễn Bạch Khiết nói, "Anh đi tìm giúp tôi một hai bộ quần áo đi, tôi mặc có đúng cái váy lạnh chết mất......"
Lâm Thu Thạch đồng ý, thật ra cậu cũng định đi tìm thêm quần áo mặc cho ấm, chung quy ở thế giới trước đó vẫn đang là mùa hè.
Lời tác giả: Yê tác phẩm mới đây rồi, vẫn như cũ mười giờ mỗi ngày, mọi người không gặp không về.
Ngoài ra công sắp xuất hiện rồi, anh ta đúng là dở hơi hahahaha
Và tôi đã sửa tên nhân vật, Hùng Kỳ(熊祁)đổi thành Hùng Tất(熊漆)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang