• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ngày mùng 8 tháng 11, lập đông.

Sức sống khép lại, cây cỏ héo tàn, côn trùng ngủ đông.

Sáng sớm, điền trang bao phủ trong làn sương mù giống như sợi bông.

Trên ngọn cỏ khô héo úa đọng sương trắng như nhung.

Trong sương không gió, cành cây khô trầm thấp buông xuống bị bả vai đi ngang qua sượt trúng mà lay động.

Cành cây rung lên, sương trắng rì rào rơi trên đầu vai.

Trân Trân kéo xe đẩy không ngừng lại, tùy ý giơ tay, vuốt sương hoa màu trắng trên đầu vai xuống.

Bánh xe màu đen, xe đẩy theo bước chân đi về phía trước, lưu lại dấu xe rõ ràng sau dấu chân mờ nhạt.

Đi tới trước cửa nhà đội trưởng đội sản xuất thì dừng lại.

Trân Trân giơ tay vỗ hai cái ở trên cửa viện, rất nhanh đã nghe thấy có người đến mở cửa cho cô.


Người đến mở cửa viện chính là đội trưởng đội sản xuất.

Mở ra cửa viện nhìn thấy Trân Trân, giọng điệu ông ta bình bình nói: "Còn đi hợp chợ à?"Trân Trân gật đầu, đưa hai hào cầm trong tay vào tay đội trưởng.

Cũng không cần trò chuyện quá nhiều.

Trân Trân nộp tiền, rồi kéo xe đẩy đi về phía chợ.

Đến trên chợ tìm một chỗ bày quán, bày ra đồ mình bán.

Trân Trân bán mầm đậu tương.

Bởi vì ngày hôm nay hái đậu mầm không nhiều, còn chưa tới giữa trưa tan chợ, cô đã bắt đầu thu sạp.

Lúc thu sạp có người tới hỏi: "Còn đậu mầm không?"Cô lắc đầu, "Hôm nay đã bán hết.

"Thu quán rồi kéo xe đẩy về nhà.

Khi sắp tới trong thôn trước mặt đụng hai người phụ nữ cùng đội cùng thôn —— Hồng Mai và Thúy Lan.

Gặp mặt nhau, Trân Trân cười chào hỏi các cô.

Chờ chào hỏi nhau xong, Hồng Mai và Thúy Lan nói liên miên những tin đồn về Trân Trân ——"Chiến sự đã hoàn toàn kết thúc, nghe nói mười ngày trước nhóm bộ đội cuối cùng cũng đã rút về rồi.

""Xem ra, Thị Hoài Minh nhất định đã chết.

""Đi năm năm không có tin tức gì, làm sao có khả năng còn sống?""Tân hôn mới vừa hơn nửa tháng đã ở góa, vừa thủ tiết một lần là tận năm năm, Trân Trân thực sự là số khổ, ôi…""A, khổ cái gì? Cô không thấy cả ngày cô ta giống như người không quan tâm à?""Ôi, cô đừng nói như vậy, Trân Trân rất đáng thương, nói không chừng mỗi đêm đều ở trong chăn lén lút khóc.

""Có gì mà đáng thương, đây chính là số mệnh của cô ta, nói cho cùng mệnh cô ta chính là không sống tốt, nói không chừng Thị Hoài Minh là cô ta khắc.

Lúc trước khi cô ta gả cho Thị Hoài Minh rất vui sướng, ai thấy cô ta mà không nói đời này cô ta may mắn? Thị Hoài Minh ở chỗ chúng ta rất tuyệt vời, vừa có văn hóa vừa có thể gánh vác lại có năng lực, dáng dấp càng không có gì phải soi mói.

Kết quả ai có thể nghĩ tới, kết hôn hơn nửa tháng đã may mắn thủ tiết.


Vì thế làm người ấy, thì không thể quá đắc ý.

""Cô sẽ không đố kỵ Trân Trân đấy chứ?""Tôi đố kỵ cô ta? Tôi đố kỵ cô ta mới kết hôn hơn nửa tháng đã thủ tiết cả đời?" Âm thanh hơi đè thấp, "Nhìn dáng vẻ kia của cô ta đi, Thị Hoài Minh chắc chắn cũng chưa từng ngủ với cô ta, lúc trước Thị Hoài Minh hoàn toàn không lọt mắt cô ta.

""Ngược lại cũng không có con, tôi nói không bằng tái giá quên đi, lẽ nào thật sự thủ tiết cả đời vì Thị Hoài Minh? Lấy ngoại hình và tính tình của Trân Trân, lại không có con cái liên lụy, tái giá cũng không khó.

""Ngoại hình tính tình tốt thì có ích gì, muốn tái giá thì phải xem ý của mẹ chồng cô ta đã.

""Cũng đúng, bác gái Thị hẳn không nỡ để cô ấy tái giá.

""Bỏ ra nhiều tiền cưới một người vợ, để có thể làm thật nhiều công việc ở nhà, nếu như là tôi thì cũng không nỡ! "! ***Trân Trân kéo xe đẩy về đến nhà, mẹ chồng vừa vặn đã nấu xong bữa trưa.

Cháu gái Thị Đan Linh và cháu trai Thị Hưng Quốc cũng tan học trở về.

Rửa tay ngồi xuống ăn cơm.

Trân Trân móc ra tiền ngày hôm nay kiếm được cho Chung Mẫn Phân, nói với bà: "Mẹ, hôm nay bán được hai hào tám xu.

"Chung Mẫn Phân bọc tiền lại, thở dài nói: "Trời giá rét, đậu mầm không dễ mọc, không bán được.

"Bắt đầu từ mùa đông thời tiết sẽ càng ngày càng lạnh, đậu mầm không sinh trưởng được, mỗi ngày bán chút ít đến tiền vốn cũng không đủ.

Lấy hôm nay để nói, ngoại trừ đưa trước cho đội sản xuất hai hào, còn dư lại tám xu, đủ cái gì?Bà ở nhà bận rộn trồng đậu mầm, mỗi ngày Trân Trân lên chợ bán đậu mầm, liên tục như vậy gần như là uổng công.


Đậu mầm không thể bán, qua một quãng thời gian nữa, xem thử bán ít đậu rang đi.

Lại qua hai ba tháng nữa là đến tết, chính là lúc ăn đậu rang.

Từ trước tới giờ Chung Mẫn Phân chính là dựa vào làm buôn bán nhỏ nuôi sống cả gia đình, nhưng gần hai năm nay những công việc buôn bán nhỏ này mắt thấy đã không còn kiếm đủ tiền sống tạm bợ qua ngày.

Đi chợ bán đồ đầu tiên là phải nộp tiền cho đội sản xuất.

Mỗi ngày hai hào, tiền đưa trước, bản thân có thể kiếm được gần như cũng không bao nhiêu.

Trân Trân không nói gì, chỉ gật đầu nói: "Vâng.

"Dù cho Chung Mẫn Phân muốn bán cái gì, cô theo giúp đỡ là được rồi.

Cuối cùng một ít đậu mầm cũng bán hết.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang