Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiết Tử

Edit : Thủy Nguyệt Vân

Ánh mặt trời buổi sớm xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào bên trong phòng khách của một biệt thự xa hoa, người hầu mặc áo trắng vẫn còn đang quét tước phòng, lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ thể thao đi từ cửa vào, trên trán hắn rõ ràng vẫn còn mồ hôi chưa lau đi, khí sắc hồng nhuận, xem ra tinh thần vô cùng tốt.

「Buổi sáng tốt lành, thiếu gia.」 Quản gia Trung bá cung kính ân cần hỏi thăm hắn.

Hắn gật đầu xem như là chào hỏi, bước về phía sô pha trong phòng ngồi xuống.

「 Thiếu gia, đây là báo hôm nay.」 một tiểu nữ giúp việc một thân đeo tạp dề cung kính đem báo để tới trước mặt hắn.

Hắn cầm lấy báo, bắt đầu xem, người hầu lại lập tức đưa cà phê lên, hắn vừa uống vừa xem, giống như ưu nhàn, nhưng tầm mắt lợi hại lại xem đúng tin tức quan trọng nhất.

Trong chốc lát, trên thang lầu tạo hình chữ T cổ điển rất khác biệt xuất hiện một người phụ nữ tóc dài mặc váy tơ tằm màu trắng, chậm rãi đi xuống lầu.

Cô có được một dáng người thon dài mảnh khảnh, một đầu tóc nhuộm thành màu đỏ như lửa chói mắt, vừa mô đen lại tao nhã bước về phía phòng khách, tuy là sáng sớm, nhưng trên ngũ quan xinh xắn của cô đã đủ mọi màu sắc của đồ trang điểm, cả người tản ra từng trận vị nước hoa nồng đậm.

「 Buổi sáng tốt lành, thiếu phu nhân.」 Trung bá nhìn thấy cô thì hơi hơi hạ thấp người chào hỏi.

Cô nghe thấy tiếng nhưng không hề hưởng ứng, ngạo mạn hướng thẳng phía trước mà đi, hai mắt từ đầu tới đuôi chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi trên sô pha.

「Young, tối hôm nay phu nhân chủ tịch tập đoàn Hoa Thái muốn tổ chức yến tiệc sinh nhật ở Quân Duyệt, nếu hôm nay anh tan tầm sớm một chút……」「tốt hôm nay công ty phải họp, không có thời gian.」Ánh mắt hắn thủy chung nhìn chằm chằm tờ báo, ngay cả mắt cũng lười liếc nhìn cô một cái.

「 Lần trước em bảo anh cùng em tham gia buổi triển lãm châu báu của phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Tống thị, anh cũng nói công ty phải họp, lần này cũng như vậy, vì sao mỗi lần em hẹn anh thì anh đều không có thời gian vậy?」 Giọng điệu hắn lạnh lùng nói:「 Tôi thật sự không có thời gian.」 Vẫn là không nâng mắt nhìn cô.

Cô tức giận, mân khóe miệng vọt tới trước mặt hắn, thô lỗ đoạt lấy báo trong tay hắn,「 Em mặc kệ, hôm nay bất luận như thế nào anh cũng phải cùng em đến tham gia cái yến tiệc sinh nhật kia.」Rốt cục người đàn ông hơi hơi ngẩng đầu, ngũ quan tuấn mỹ bức người vẫn duy trì một thái độ thờ ơ,「 Trả lại báo đây cho tôi.」 Ngữ khí bình thản giống như khoảng lặng trước cơn giông.

Cô thấy thái độ lạnh nhạt này của chồng, nhất thời chịu không nổi kích thích khóc lóc om sòm lên, dùng tay xé nát tờ báo,「 Em không trả, trừ phi anh đồng ý tối hôm nay đi cùng em……」「 Tôi đã nói rồi, tôi không có thời gian.」 Người đàn ông nhíu đôi mày anh tuấn, giọng điệu thập phần không kiên nhẫn. Câu này không biết hắn phải nói bao nhiêu lần nữa cô mới hiểu được?

「 Không có thời gian? Anh lúc nào cũng không có thời gian, chúng ta kết hôn suốt bảy năm, Âu Cánh Thần, rốt cuộc là anh đã làm chồng người ta như thế nào?」 Tiếng chất vấn bén nhọn chói tai, những người hầu đang bận rộn ở đó cũng đều có biểu tình giả vờ có tai như điếc, chuyện khắc khẩu như vậy cơ hồ mỗi ngày đều trình diễn, bọn họ đã thành thói quen rồi.

Nhìn tờ báo đã thành mảnh vụn, người đàn ông có thân hình cao lớn kiện mỹ từ sô pha đứng lên, mặt không chút thay đổi lướt qua bên người vợ, xoay người đi lên lầu.

「 Anh muốn đi đâu?」 Cô ở phía sau hắn gào thét.

「 Tắm rửa.」 Chỉ ngắn gọn hai chữ, không mang theo tia độ ấm nào.

Cô không cam lòng đuổi theo đến, đa nghi mà chất vấn,「Không phải anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài đó chứ? Không phải anh rất muốn một cước đá tôi ra khỏi cái nhà này sao? Tôi biết anh chưa từng yêu tôi, nhưng Âu Cánh Thần, tôi nói cho anh biết, anh đừng vọng tưởng sẽ ly hôn được với tôi, cho dù chết, tôi cũng phải chiếm lấy vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Âu này, đời này anh đừng mơ tưởng thoát khỏi tôi……」「 Đủ rồi, Angel!」 Hắn lãnh khốc nhìn cô một cái,「 Nếu cô còn muốn tiếp tục ở lại trong cái nhà này, thì hãy chừa chút tôn nghiêm cho chính mình đi.」Cô kích động phản bác,「 Là anh làm tôi không giữ được tôn nghiêm, tôi có ngày hôm nay còn tất cả không phải đều là nhờ anh ban tặng……」 Người đàn ông căn bản cảm thấy ngay cả liếc nhìn cô thêm một cái cũng đều dư thừa, nên mặc cô giống như người đàn bà chanh chua đứng đó rống to còn mình thẳng một mạch rời đi.

「 Âu Cánh Thần, tôi hận anh!」Tiếng oán hận bén nhọn quanh quẩn trong phòng khách xa hoa, nhóm người hầu vụng trộm đánh giá nữ chủ nhân không khống chế được kia, thiếu phu nhân của bọn họ thật sự rất đẹp, nhưng trong cái đẹp lại tràn ngập ngạo mạn cùng vênh mặt hất hàm sai khiến làm người ta chán ghét.

「 Nhìn cái gì, tiếp tục làm việc cho tôi!」 Cô đem tức giận của mình trút lên người những người hầu không liên can bên cạnh.

Mọi người không dám nhiều lời một tiếng, nhất thời những người vừa nhìn không chớp mắt bây giờ cũng không dám lại liếc nhìn cô thêm cái nào, đỡ phải đợi lát nữa tai bay vạ gió lại hướng tới.

Lúc Angel đang đầy mình lửa giận không có chỗ phát thì một cái cậu bé đang từ phòng mình đi ra, hướng về phía phòng khách dưới lầu đi tới, ngũ quan xinh đẹp hoàn toàn là phiên bản của Âu Cánh Thần.

Cậu bé nhìn thấy vẻ mặt mẹ thần sắc không tốt thì hơi chần chừ, trong lòng dâng lên một cỗ xúc động rất muốn lập tức xoay người trở về phòng, nhưng không còn kịp rồi, cô đã nhìn thấy cậu bé, tức giận tà nghễ cậu.

「 Thằng nhóc thối, mày câm điếc sao? Nhìn thấy tao sao không chào hỏi?」「 Mẹ, chào buổi sáng.」Cậu bé bị quát thì cứng ngắc gật gật đầu, muốn lướt qua cô để đi vào phòng bếp.

Nhưng mà, Angel tựa hồ là tìm được bao cát trút giận, cũng không quan tâm đó vẫn là một đứa bé sáu tuổi, là đứa con chính mình đã mang thai 10 tháng sinh ra, một cái tát liền hướng lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp –「 ba!」 cậu bé co rúm lại, muốn tránh, lửa giận của cô càng lớn hơn, vừa tức giận vừa cảm thấy khoái ý, đánh vào khuôn mặt quá giống chồng cô thế này, thật giống như đang trút giận lên bản thân hắn ta…… Cô kéo lỗ tai con mình,「 Mày thật sự là giống y nhưba mày chọc người ta chán ghét!」 Cậu bé nhịn đau xuống, quét mắt về phía mẹ mình, trong con ngươi tất cả đều là hận ý.

Angel quả thực không thể chịu đựng được con nhìn cô như vậy…… Vì sao hai cha con này đều cùng một dạng, đều có một loại ánh mắt giống như đang nhìn một sinh vật nào đó rất đáng ghét, khiến phẫn nộ đã chiếm hết lý trí của cô mà giống như nổi cơn điên trách cứ con mình.

Người hầu thấy thế muốn nhúng tay cũng không dám, Trung bá thấy nữ chủ nhân bắt đầu giáo huấn con càng ngày càng quá mức, rốt cục nhịn không được mở miệng khuyên can.

「 Thiếu phu nhân, được rồi, được rồi đừng đánh nữa, tiểu thiếu gia chỉ là một đứa nhỏ a……」「 Cút ngay! Nó là con tôi, tôi muốn đối đãi với nó như thế nào là chuyện của tôi, tất cả các người đều cút sang một bên hết cho tôi!」 Đứa bé đáng thương, khi ba cậu lại hiện thân lần nữa, ngăn người mẹ bệnh tâm thần của cậu lại thì hai gò má cùng lỗ tai của cậu đã sớm sưng đỏ không chịu được, trong hốc mắt cậu mang nước mắt trốn trở về phòng để người hầu bôi thuốc cho cậu, trong lòng không ngừng nghĩ, nếu, cậu không có người mẹ này thì thật tốt biết bao……

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang