• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tư Viễn Quy, là một cô nàng luôn sống nội tâm, không thích ồn ào náo nhiệt, ít nói, luôn trong tình trạng ngồi một mình đọc sách, xem điện thoại. Sau khi cô lên cấp 3, có một nam sinh đến bắt chuyện, làm quen, và giao du với cô. Cậu ta tên Quân Chu Huỳnh, là một người hướng ngoại, luôn thích giao tiếp với mọi người xung quanh. Lần đầu cô rất cảnh giác với cậu, cho lên Viễn Quy cũng không hay nói nhiều với cậu ta. Nhưng dần dà, cô cũng bắt đầu thích ứng, và giao du với cậu. Nhà Viễn Quy cùng đường với nhà Chu Huỳnh, nên gần như hôm nào Chu Huỳnh cũng rủ cô về cùng. Lâu dần, cô cũng từ từ mạnh dạn rủ cậu đi chung.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cô lại thích thầm cậu ấy lúc nào không hay. Khi lên lớp, cũng như trong thư viện hay khi đi về, cô luôn tranh thủ lúc Chu Huỳnh không để ý rồi lén nhìn cậu. Cứ ngỡ cuộc tình tương tư này sẽ có kết quả, nhưng người tính đâu bằng trời tính! Hôm đó trời cũng trong xanh như bao ngày, nhưng trong lòng Viễn Quy lại bất chợt lo lắng. Cô cũng chẳng biết tại sao nữa, cứ có cảm giác ruột gan cứ nóng lên. Đang suy tư nghĩ ngợi, đột nhiên Chu Huỳnh từ đằng sau kêu to, dọa cho Viễn Quy giật mình:

- Ê đồng chí! Sao trông mặt đần ra thế?? Bộ hôm nay có đứa nào bắt nạt mày à??? Hay lại thích ông nào rồi???

Viễn Quy cười trừ:

- Bro cứ nói đùa, tao chỉ mê Tạ Liên điện hạ, Laville với Scaramouche thôi chứ còn tâm tư nào mà quan tâm anh khác chứ. Tao chung tình thế kia cơ mà.

Chu Huỳnh cười khục khặc:

- Ừ ừ, mày chung tình lắm. Không biết hôm kia đứa nào hét ầm lên bằng mọi giá phải rước được Albesú về ý nhỉ?? Hahaha.

Viễn Quy đỏ mặt, cho Chu Huỳnh một đấm rồi cười:

- Rồi rồi, là tao sai, tao tồi được chưa??? Thế mày tìm tao có chuyện gì? Đừng bảo giống hôm nọ mày làm vỡ mất cái bình hoa trong thư viện nhé?

Chu Huỳnh ngượng ngùng cười, mặt đỏ ửng:

- Mày toàn nói mấy thứ xui xẻo thôi a! Tao có chuyện này muốn kể cho mày nè. Từ hôm nay Chu Huỳnh tao thoát kiếp F.A rồi hahahaha.

Nụ cười trên môi Viễn Quy cứng ngắc, nhưng cô vẫn giữ nguyên nụ cười ấy và hỏi:

- Ê vui nha vui nha, không biết cô nương nhà nào lại có thể chọn trúng cái người vừa lười vừa xấu như mày nữa hahaha?

Chu Huỳnh cũng cười theo, giọng có chút nhẹ nhàng:

- Là 1 em khối dưới, tên là Tô Vi Dung. Em ấy hiền lành, chu đáo, ấm áp lắm, chứ có vừa điên vừa dữ như con cọp cái giống mày đâu. Vừa nhắc tới em ấy là ẻm xuất hiện kìa!

Theo ánh mắt Chu Huỳnh, Viễn Quy nhìn thấy cách đấy không xa, có một cô gái tóc buộc gọn 2 bên, trông hơi lùn nhưng mang vài nét đáng yêu, đang lon ton đi đến hướng này. Cô để ý, trong ánh mắt của cậu bây giờ cứ lấp lánh lên, cùng thêm vẻ trìu mến, nuông chiều nữa. Viễn Quy cũng ghen tị với cô nhóc đó, nhưng cô lại gạt phăng cái ý nghĩ kia khỏi đầu: "Ai da, lớn rồi còn ghen tị với trẻ con nữa, thật đúng không có quy củ gì mà!". Tô Vi Dung đi đến, ôm tay Chu Huỳnh làm nũng:

- Không phải là anh hứa sẽ qua đón em sao, em chờ mãi mà không thấy anh đâu cả! Hình như đây là Viễn Quy tỷ tỷ đúng không, em nghe anh ấy kể về chị nhiều lắm á, không ngờ chị lại xinh như vậy a!

Viễn Quy miễn cưỡng nở nụ cười, tỏ ra mình vẫn luôn vui vẻ:

- Em là Vi Dung đúng không, tên Chu Huỳnh kia vừa mới kể cho chị rồi. Không ngờ trông em vừa dễ thương vừa hiền lành đấy a.

Vi Dung cũng cười hì hì theo, rồi lại huých tay vào người Chu Huỳnh và nói:

- Anh đi mua nước đi, em với Viễn Quy tỷ tỷ nói chuyện lát!

Chu Huỳnh lơ ngơ, nhưng vẫn làm theo, còn không quên nói vọng lại:

- Vậy mọi người cứ làm quen đi nhé, tôi đi một chút rồi về!

Chờ Chu Huỳnh đi xa, Vi Dung quay qua lẽn bẽn với Viễn Quy:

- Viễn Quy tỷ tỷ à, thực ra thì.... em cũng không có ý gì cả. Chỉ là.... chỉ là khi thấy Huỳnh ca nói chuyện thân mật với các bạn nữ khác thì em cảm thấy hơi khó chịu, cảm giác không an toàn. Vậy... vậy nên Viễn Quy tỷ tỷ có thể giữ khoảng cách với Huỳnh ca được không ạ? A?! Em... em không có ý gì.....

Viễn Quy đờ người ra, nhưng nhanh sau đó, cô cười khúc khích rồi xoa đầu cô nhóc kia:

- Ôi dào, tưởng chuyện gì! Việc này em đừng lo, chị sẽ giữ khoảng cách với tên đầu đất kia. Cậu ta đúng là số hưởng ghê~ được 1 cô người yêu vừa đáng yêu vừa hiền lành thế này.

Vi Dung đỏ mặt, vành tai cũng đỏ lên, em ấy cười ngượng ngịu:

- Tỷ tỷ đừng trêu như vậy, em ngại chết mất a!

Vừa lúc đấy, Chu Huỳnh trở lại, trên tay có 3 chai nước. Thấy Viễn Quy và Vi Dung hòa hợp như vậy, cậu ta có chút vui. Chu Huỳnh chạy đến, đưa nước cho Vi Dung, cười cười:

- Nước của em đây nhóc con. Tao còn mua thêm nè, uống không Viễn Quy?

Viễn Quy lúc này tai bắt đầu ù ù rồi. Cô giả như có người gọi đến, hốt hoảng nghe máy, rồi quay qua đôi tân tình nhân kia cười:

- Ai da, tiếc quá. Tao có chút việc rồi, bọn mày cứ đi đi. Tao lượn trước đây. Tạm biệt!

Chu Huỳnh và Vi Dung còn đang bận liếc mắt đưa tình, khi nghe câu kia thì hời hợt đáp:

- Bye bye, có việc gì thì cứ gọi tao nha.

Viễn Quy chạy xa chỗ đó, rồi lại vào trong ngõ ít người lui tới bật khóc.

Lúc đấy, trời đột nhiên đổ mưa.

Lặng lẽ yêu một người, rồi lại lặng lẽ rời đi.

Tư Viễn Quy, quả là đồ thất bại, nhỉ?

Hôm nay cô tưởng trời nắng nên không mang ô. Giờ bất chợt mưa to, cô chỉ đi đầu trần về.

Nhà cô vốn không có ai. Ba mẹ cô luôn đi công tác xa nhà, nên cô hay ở một mình.

Về đến nhà, cô khóa cửa lại. Không lau khô người, cô vứt cặp ra chỗ khác, rồi lại đem bia ra uống, vừa uống vừa khóc. Sau đó cô ngủ gật lúc nào không hay.

Viễn Quy không nhớ mình đã uống mấy lon bia nữa, cô chỉ nhớ bản thân mình đã khóc rất nhiều.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
MN
Mai Ngô17 Tháng ba, 2023 13:28
Truyện mỗi chương chỉ có mấy chữ, đọc k đã
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang