Mục lục
Trợ Lý Phùng Có Điều Muốn Nói
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tập đoàn trang sức nhà họ Đàm.

Phùng Liễm Thần đi thang máy đến tầng cao nhất. Bấy giờ bóng đêm đã lan tràn, giờ tan làm đã sớm qua đi, ánh đèn trong văn phòng thư ký vẫn sáng như tuyết.

Tổng thư ký Nicole và các thư ký dưới trướng đều ở lại văn phòng chờ lệnh, có người bưng cốc cà phê đen, có người ngáp dài ngáp ngắn.

Người cầm lái tập đoàn, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc, "ông hoàng trang sức" Đàm Nho lên cơn nhồi máu não cấp tính ngay tại văn phòng. Xe cứu thương chạy đến dưới toà, nằm ICU cả một ngày, cuối cùng vẫn không qua nổi. Tin báo tang đã được đăng tràn ngập trên các mặt trận truyền thông, từ báo chí đến đài vô tuyến.

Hiện tại người nhà họ Đàm đang vội vàng chuẩn bị tang sự. Nội bộ công ty cũng khó mà không chịu ít nhiều ảnh hưởng, lòng người rục rịch, ai cũng có suy nghĩ riêng.

"Mọi người có còn nhớ hai năm trước chủ tịch Đàm từng lên cơn nhồi máu não một lần rồi không, lần đó chưa kịp hồi phục đã kiên quyết phải về công ty, ông ấy nói bản thân muốn sống đến già, làm đến già —— thật ra lúc ấy tôi đã vô cùng lo lắng, phương thức liều mạng tới vậy dù có mình đồng da sắt thì còn có thể gắng gượng được mấy năm..."

"Âu cũng là cái số. Nhưng mọi người nói xem, sau chủ tịch Đàm, chủ tịch đời kế tiếp của chúng ta sẽ là ai?"

"Đơn giản thôi, một trong hai người được đề cử kia kìa. Không phải đại công tử thì chính là nhị công tử."

"Cô với anh Phùng quan hệ tốt, anh ấy là tổng trợ lý, có tiết lộ cho cô tí nào không?"

"Tôi? Này thì chịu, anh Phùng với ban lãnh đạo công ty chạy đôn chạy đáo liên tục 24/24, từ bệnh viện tới công ty, gót chân đánh tới ót, tôi làm sao mà dám lắm mồm? Dù sao cũng chờ di chúc được công bố đi, tự khắc có kết quả."

"Tôi đoán gia nghiệp lớn như vậy, hơn nửa là nằm trong tay nhị công tử."

"Sao mấy người đều nghĩ như vậy? Đại công tử có chỗ nào không tốt?"

"Bởi vì con người vốn bất công, nào có mấy chuyện trên đời có thể tranh nhau công bằng? Bản thân cố chủ tịch rõ ràng cũng đã nghiêng về một phía. Cô phải nhìn xem nhân vật sắm vai bên cạnh anh Phùng là ai, anh ấy như thái phó do đích thân chủ tịch Đàm khâm điểm cho nhị công tử từ khi mới bước vào công ty, dù là làm sản phẩm hay đi tiếp thị, đều có anh Phùng theo sau hộ giá. Vậy tại sao cố chủ tịch Đàm không cho anh Phùng theo đại công tử? Đây còn chưa tỏ rõ vấn đề à ——"

Phùng Liễm Thần đẩy cửa kính, nhóm nhỏ các thư ký lập tức im miệng, cùng hô chào "anh Phùng".

"Mấy cô cậu lén lút thảo luận cũng đừng dõng dạc tới vậy." – Phùng Liễm Thần nhắc nhở: "Ở bên ngoài tôi đều nghe thấy hết. Họa từ miệng mà ra, đặc biệt là bộ phận của chúng ta, ngộ nhỡ có người ác ý lợi dụng, rắc rối rước phải không tưởng tượng được đâu."

Thư ký trực thuộc văn phòng tổng giám đốc, Nicole lập tức đáp: "Xin lỗi, là tôi sơ xuất, lần sau sẽ không xảy ra chuyện này nữa."

Phùng Liễm Thần tháo mắt kính xuống lau chùi, sắc mặt mỏi mệt: "Hôm nay không cần tăng ca, mọi người về đi, mấy ngày nay vất vả rồi."

Chủ tịch vừa mới qua đời, công nhân viên rất ăn ý với nhau, không một ai ăn mặc loè loẹt.

Y cũng vận một thân tây trang màu đen mộc mạc. Làn da trắng nõn càng thêm tái nhợt. Bộ đồ cắt may theo kiểu cổ điển, chất vải dày dặn, trông hơi nặng nề, may ở chỗ dáng người Phùng Liễm Thần mảnh khảnh thon dài, chiều cao vừa đủ, khí chất trên người không bị quần áo che lấp mất.

Nghe nói không cần thức đêm, mọi người như được đại xá, thu dọn đồ đạc về nhà.

Văn phòng thư ký dư lại một mảng yên tĩnh.

Phùng Liễm Thần tắt đèn trần, nhấc chân đi đến văn phòng chủ tịch, dỡ xuống bảng tên kim loại khắc hai chữ "Đàm Nho".

Y thân là trợ lý tổng giám đốc, năm đó được vị cố chủ tịch này một tay đề bạt, chớp mắt đã được năm năm.

Chức quyền nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng chỉ cần là việc hằng ngày qua tay lãnh đạo thì đều là thứ y hoàn toàn có thể nhúng tay vào.

Năm năm qua, người khác đều vì mặt mũi của Đàm Nho mà kính gọi y một tiếng "Phùng tổng". Nhưng đối với Phùng Liễm Thần mà nói, đạo đức nghề nghiệp của y vẫn là ngồi đúng vị trí của mình, luôn biết cái gì nên, cái gì không nên.

Y cúi nhìn bảng tên Đàm Nho lần cuối. Đây là tài sản của công ty, phải giao cho bộ phận hành chính xử lý, rồi lại vứt vào kho chứa, sau này cũng chỉ có thể nằm một góc hứng bụi bẩn, không còn dịp nào để lấy ra dùng nữa.

Cả căn phòng này và tập đoàn nhà họ Đàm đều sẽ nghênh đón chủ nhân mới, dù người chiến thắng vẫn chưa biết là ai, mưa núi toan sang, gió ngập lầu.

*Bản gốc: 山雨欲来风满楼 – sơn vũ dục lai phong mãn lâu, trích trong bài thơ Hàm Dương thành đông lâu của nhà thơ Hứa Hồn, Trung Quốc; bản dịch của Trần Trọng San. Ngụ ý cảnh báo hiệu sóng gió đang tới.

*

Tiếp theo còn phải đến bộ phận PR thảo luận công tác ứng phó truyền thông, Phùng Liễm Thần đẩy cửa khẩn cấp đi thang bộ xuống hai tầng.

Từ trong bóng tối xuất hiện một người đột nhiên xông tới, thân hình nam tính nóng hừng hực dán lên người y.

Trước khi Phùng Liễm Thần kịp lên tiếng, đối phương nhanh chóng bịt miệng y: "Shhh —— ôm một cái."

Phùng Liễm Thần lại thả lỏng người, giọng nói của người sau lưng chính là nhị công tử trong miệng nhóm người Nicole.

Đàm Hạo Dương, giám đốc đương nhiệm bộ phận marketing.

Đứa cháu trai thứ của Đàm Nho.

Phùng Liễm Thần rất nhanh vùng ra: "Còn đang ở công ty, em làm gì vậy?"

Giọng Đàm Hạo Dương ỉu xìu: "Vợ à, chồng anh vẫn chưa chấp nhận được, ông nội đi thật rồi."

Phùng Liễm Thần ngẩn người hai giây, khẽ thở dài, rồi vỗ cổ tay gã: "Nén bi thương. Em đừng đau buồn quá."

Cố chủ tịch đúng là ra đi đột ngột, nhưng sức khoẻ của ông cũng yếu đã lâu, mọi người không phải là không chuẩn bị tâm lý.

Y trấn an Đàm Hạo Dương: "Cơ thể chủ tịch Đàm có dấu hiệu đỏ đã lâu, đâu chỉ có mỗi bác sĩ khuyên ngăn, chúng ta cũng khuyên mãi mà, chính ngài ấy là người hiểu rõ tình trạng của bản thân hơn ai hết, ngài ấy vốn chỉ đang muốn chạy đua với thời gian thôi. Cố chủ tịch Đàm đi, chúng ta tiếc nuối vô ngần, nhưng hẳn là ngài cũng đã không còn gì để nuối tiếc."

Đàm Hạo Dương nghe xong, cười nhẹ một tiếng như bất lực: "Từ lúc lọt lòng tới giờ anh lúc nào cũng có thể bình thản như vậy phải không?"

Phùng Liễm Thần hành sự cẩn trọng, lại đẩy gã ra: "Được rồi, mối quan hệ của chúng ta không thể phơi bày ra ngoài ánh sáng, có chuyện gì trở về rồi nói."

Đàm Hạo Dương không cam lòng, như miếng keo chó nhão nhoẹt dính chặt trên người. Phùng Liễm Thần bất đắc dĩ lại đẩy gã đi, hai người cứ vậy anh đẩy tôi kéo đến cửa phòng cửa cháy, vô tình gặp phải một cậu trai trẻ tuổi.

Hai người lập tức tách ra. Đàm Hạo Dương thu tay về, không biết đối phương đã nhìn thấy bao nhiêu.

Sắc mặt Phùng Liễm Thần vẫn không thay đổi: "Giang Nhất Miên."

Đây cũng được xem là bản lĩnh của một tổng trợ lý như y —— từ tổng bộ tập đoàn cho tới các công ty con, hơn nữa là các nhà xưởng, hàng chục nghìn công, chỉ cần gặp qua một lần, y cơ bản đều có thể điểm mặt gọi tên, nhớ rõ từng người, rất ít khi nhận sai.

Một nửa tầng này thuộc về bộ phận thiết kế, người tên Giang Nhất Miên này là trợ lý của nhà thiết kế trang sức vừa được mời về năm ngoái.

Ngoại hình Giang Nhất Miên không kém, làn da trắng nõn sạch sẽ, tướng mạo nhu hoà như con gái, dùng từ xinh đẹp để hình dung hợp hơn hẳn so với gọi là điển trai.

Cậu dùng ánh mắt vi diệu đảo qua đảo lại hai người, như là tìm tòi nghiên cứu: "Hạo Dương tổng, Phùng tổng, hai người tăng ca với nhau sao?"

Phùng Liễm Thần phủ nhận: "Không, chúng tôi chỉ là tình cờ gặp nhau. Hạo Dương tổng đang muốn về, cậu cũng không cần ở lại muộn quá."

Ba người cứ vậy tạm biệt nhau. Đàm Hạo Dương và Giang Nhất Miên cùng nhau đi thang máy, còn Phùng Liễm Thần bước vào phòng PR ở đối diện.

Khi lướt qua, Giang Nhất Miên quay đầu lại nhìn Phùng Liễm Thần, ánh mắt phức tạp khó tả.

"Ting" một tiếng thang máy tới.

Quãng thời gian này, nhân viên được về sớm đã về từ lâu, buồng thang máy không bóng người.

Đàm Hạo Dương lịch sự cho Giang Nhất Miên bước vào trước, hai người đứng trong không gian kín, bất tri bất giác, càng ngày càng gần nhau hơn.

Giang Nhất Miên đút hai tay vào túi áo hoodie, dùng cánh tay cọ cánh tay Đàm Hạo Dương.

Thấy đối phương không phản ứng gì nhiều, được đằng chân lân đằng đầu, cậu lại dùng khuỷu tay cọ thêm hai cái. Vẻ mặt Đàm Hạo Dương cao thâm khó đoán, vừa không đáp lại, cũng không cự tuyệt. Thang máy dừng lại ở tầng hai, hai người một trước một sau đi ra ngoài. Đàm Hạo Dương tìm xe của mình trong hầm xe.

Gã vừa mở khóa, Giang Nhất Miên liền kéo cửa xe ra, tự giác ngồi vào ghế phó lái.

Đàm Hạo Dương nhìn cậu: "Đi xuống."

Giang Nhất Miên không để ý chút nào: "Không."

Đàm Hạo Dương giả vờ đen mặt: "Cậu không sợ tôi báo cảnh sát nói có người có ác ý với tôi sao..."

Giang Nhất Miên đưa đầu qua, đột nhiên kéo qua cổ gã, nóng bỏng hôn lên môi.

Cậu trai trẻ hôn thành thạo, Đàm Hạo Dương nhanh chóng hưởng ứng, hai người làm một hồi một nụ hôn ướt át kiểu Pháp, rất lâu sau mới thở hổn hển tách nhau ra.

Giang Nhất Miên chưa đã thèm, ánh mắt ươn ướt, sờ đùi Đàm Hạo Dương: "Ngài với tên tuỳ tùng đó... cũng sẽ như thế này sao?"

Cái tay ái muội kia của cậu vẫn tích cực di chuyển, lướt tới những nơi không nên lướt. Yết hầu Đàm Hạo Dương lăn lên xuống, gã cười.

"Sẽ, tại sao không." – Hắn nói: "Nếu tôi nói tên đó còn biết hầu hạ như em, em tin không?"

"Thật ạ?" – Giang Nhất Miên làm nũng: "Cái đầu gỗ cứng nhắc của hắn cũng biết hai chữ tình thú viết như thế nào sao?"

"Ngươi còn tưởng thật!" – Đàm Hạo Dương bắt lấy tay cậu đang dịch xuống: "Đương nhiên vẫn là làm với em, làm em sướng hơn hắn một trăm lần!"

Giang Nhất Miên hờn dỗi dùng nắm tay đánh yêu gã. Đùa một lúc, cậu hỏi Đàm Hạo Dương: "Hôm nay đến chỗ em không?"

Đàm Hạo Dương nghĩ ngợi rồi nói: "Thôi, đợi thêm đi. Mấy ngày này không muốn có phiền phức."

Giang Nhất Miên hừ một tiếng, trề môi: "Lại đợi, còn phải đợi bao lâu nữa, rốt cuộc khi nào mới có thể không cần lén lút bây giờ, đợi lâu như vậy, vất vả lắm mới đợi được lão nhà ngài cưỡi hạc về trời..."

Đàm Hạo Dương đột nhiên đen mặt: "Có hiểu đang nói cái gì không?"

Giang Nhất Miên hoảng sợ, thầm hối hận, tự biết mình lỡ lời. Cậu chủ động quấy tới ôm lấy cánh tay Đàm Hạo Dương: "Được rồi, xin lỗi mà, không có giận em thật đó chứ? Em chỉ là nhớ ngài quá thôi, không có ý gì khác."

*

Bộ phận PR vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Phùng Liễm Thần ngẩng đầu, mỗi lần y đến đây đều bắt gặp một loạt áp phích dán trên tường, là mẫu quảng cáo trang sức mấy năm trước.

Người đàn ông trên áp phích mang vẻ mặt lãnh đạm xa cách, như cảnh báo người quỷ chớ gần, là gương mặt chán đời mà mấy năm nay giới người mẫu ưa chuộng —— xu hướng này cũng đang dần trở nên phổ biến trở thành khung thẩm mỹ của ngành, như là càng lãnh đạm xa cách mới càng cao cấp.

Nhưng người xuất hiện trên áp phích thật ra không phải người mẫu, mà là vị đại công tử trong truyền thuyết, Đàm Sĩ Chương.

Tổ quảng cáo rất chú trọng khía cạnh ánh sáng, nửa tối nửa sáng, trông mặt hắn như hình lập thể, ngũ quan sắc bén, toả khí chất lạnh lùng.

Sở dĩ nó vẫn còn dán ở đó đến bây giờ, nguyên nhân đằng sau rất sâu xa ——

Một năm nọ, thời điểm mà nhà họ Đàm công bố bộ sưu tập trang sức mới, họ có mời một người mẫu nam nổi tiếng đến quay quảng cáo. Giai đoạn trước khi hợp tác không suôn sẻ, đành trì hoãn đến mức không thể trì hoãn được nữa, bộ phận quảng bá thương hiệu vội sản xuất sản phẩm để đưa cho bên truyền thông, mà đối phương thì lại chơi lật bài ngửa, nói thật ra mình đang trong thời gian quay phim không thể trở về ngay.

Việc quảng bá sản phẩm không phải chuyện của một cá nhân, trước khi thương lượng và khảo sát cũng đã mất một tháng. Bây giờ huỷ hợp đồng, biết tìm ai để lắp vào bây giờ?

Bộ sưu tập được công bố là dòng trang sức cao cấp dành cho đối tượng nam doanh nhân, yêu cầu phải có khuôn mặt và khí chất phù hợp với sản phẩm.

Tổ nhiếp ảnh và toàn bộ nhân viên đã sẵn sàng vào vị trí, chỉ thiếu chút nữa là tiến hành quay. Người phụ trách như ruồi nhặng không đầu gần như chạy loạn hết cả lên.

Đàm Sĩ Chương lúc ấy là người phụ trách chính mảng quảng bá thương hiệu, không biết là thiên tài nào đề nghị, lại dám đẩy ý tưởng lên đầu hắn.

Việc kinh doanh cũng là việc của nhà mình, cứ coi như không trâu bắt chó đi cày.

Kết quả là bộ ảnh chụp cùng loạt phim ngắn quảng bá bộ sưu tập ngoài ý muốn trở thành một cú bùng nổ truyền thông, thậm chí còn lên hẳn hotsearch chỉ trong một đêm.

Mà cũng không khó để giải thích, xã hội ngày nay, nam sắc thống trị. Đoạn video quảng bá trang sức kia đột phá ngàn vạn lượt xem, cư dân mạng chủ yếu muốn nhìn gương mặt và dáng người của người làm mẫu trong đó, đùa rằng vị đại công tử này có vibe rất hợp làm dom, chỉ cần ngồi ở đó thôi cũng khiến người trong thiên hạ thần phục trong dục vọng.

Chỉ một bộ phim ngắn dài 5 phút như vậy đã thu hút vô số tác phẩm diễn sinh ra đời thoả trí tưởng tượng dân mạng.

Bộ phận quảng bá thương hiệu bắt lấy cơ hội marketing, tiếp tục mua hotsearch mở rộng thêm chủ đề. Tài khoản mạng xã hội của Đàm Sĩ Chương chỉ mất mấy ngày để tăng lên hàng chục vạn người hâm mộ, nhưng bản thân hắn lười kinh doanh trên mấy thứ này nên hầu như rất ít khi lên tiếng. Ngược lại, cư dân mạng lại càng thích động thái vậy, nói chân nhân vốn dĩ luôn lạnh lùng, hít càng thơm chứ sao.

Cho nên vị đại công tử này, sức hấp dẫn đã được cư dân mạng kiểm chứng, mà theo hiểu biết của Phùng Liễm Thần, tài hoa và năng lực cũng có một ít.

Chỉ là đối với mấy lão già cổ hủ trong ban lãnh đạo, có chút tài năng không có nghĩa là có thể đóng vai chính.

*Bản gốc: 董高监 - đổng cao giám; chỉ đổng sự (chủ tịch hội đồng quản trị), quản lý cấp cao, giám sát viên trong cơ cấu lãnh đạo trong một công ty.

Vì mối quan hệ nhạy cảm với Đàm Hạo Dương, trừ những lúc trong phòng họp, Phùng Liễm Thần chưa từng tiếp xúc với hắn, thậm chí còn cố tình tránh đi.

Lúc này trưởng phòng PR mở miệng: "Phùng tổng, chúng tôi đã vạch ra kế hoạch truyền thông, còn gì cần sửa sao?"

Phùng Liễm Thần hoàn hồn: "Tôi xem qua rồi, cơ bản khung kế hoạch không có vấn đề, chỉ có vài chi tiết nên trau chuốt hơn."

Trưởng phòng PR cho cấp dưới chỉnh sửa, hợp nhất bản kế hoạch cuối cùng, sao chép ra USB rồi đem đến cắm vào laptop.

Trong lúc bọn họ đang bận việc, Phùng Liễm Thần tựa đầu vào cửa kính cửa sổ, xuyên qua 25 tầng nhìn xuống mặt đất. Một chiếc xe màu đen ước chừng vừa lái ra từ hầm xe, chạy dọc theo bên hông toà nhà đến đường lớn, rồi đánh lái chạy về hướng cao tốc nội thành.

Quan sát từ độ cao này, người và xe trên mặt đất đều chỉ như con kiến hay chấm đen nhỏ. Đặc biệt bây giờ đang là buổi đêm, càng không thể phân biệt dáng xe và biển số xe, nhiều nhất cũng chỉ trông thấy hai chiếc đèn sau màu đỏ hoà vào ánh đèn đêm tấp nập của thành phố về đêm.

Nhưng mà trực giác trong lòng khẽ động, Phùng Liễm Thần cảm thấy chiếc xe này có vài phần quen thuộc.

- ----

Ghi chú của tác giả: Vị trí trợ lý tổng giám đốc này tương đương với lực lượng dự bị (nôm na là "lính" không chuyên nhưng lúc cần sẽ dùng) của các quản lý cấp cao, tuy không có thực quyền nhưng tồn tại với tư cách là thân tín, địa vị thực tế không hề thấp; dưới tình huống bình thường đều được gọi một tiếng "Tổng trợ 总助", người nào muốn tỏ lòng kính trọng hay tán thưởng thì chỉ gọi mỗi một chữ "Tổng 总", đều hợp lý cả.

- ----

Cập nhật lần cuối: 19/02/2024.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang