Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mở cửa quán bar.

Kiều Phi tự mình đi đến một góc sáng sủa ngồi xuống, ngọn đèn hôn ám nhìn không rõ vẻ mặt của anh.

Lý Mặc Nhiên nhìn nhìn anh, mỉm cười: “Kêu cậu vài lần, rốt cục cũng chịu ra, uống cái gì, tôi mời.”

“Một kết bia.”

Nghe ngữ khí nản lòng của nam nhân, làm cho Lý Mặc Nhiên lắp bắp kinh hãi, mỉm cười dần dần biến thành cười khổ, nói: “Tôi gọi cậu ra là để uống rượu, không phải dùng rượu giải sầu, cho dù bia không làm người ta say, nhưng uống nhiều như vậy cũng sẽ say.”

“Tôi chỉ uống lúc này thôi.....” Kiều Phi vươn một ngón tay, quơ quơ trước mắt Lý Mặc Nhiên, “Một lần cuối này thôi......”

“Nghĩ muốn uống say để bày tỏ, bia không phải lựa chọn tốt nhất, kêu XO năm 82 đi, tôi cam đoan, một ly thôi là bao nhiêu tâm sự cũng tuông ra hết.” Lý Mặc Nhiên thở ra một hơi, sau đó nói, “Đừng cho tôi keo kiệt, một chút tiền ấy tôi trả được.”

Nói xong, hắn búng ngón tay cho phục vụ sinh.

“Đừng......” Kiều Phi đè lại tay hắn, trong đôi mắt mỏi mệt lộ ra một chút chua sót, “Tôi không muốn say nhanh như vậy, chậm rãi uống, chậm rãi say, chậm rãi...... Không cần nhanh như vậy......”

Tay Lý Mặc Nhiên bị nam nhân nắm chặt, sau lại buông ra, sau đó kêu một kết bia.

Kiều Phi cầm lấy một chai, nhét trong tay Lý Mặc Nhiên trong, sau đó chính mình cầm lấy một chai khác, cố gắng rặng ra một nụ cười, nói: “Cụng ly, Mặc Nhiên.”

Lý Mặc Nhiên trầm mặc  một lát, chậm rãi hỏi: “Vì cái gì mà cụng ly?”

“Uống đi, rồi tôi nói cho cậu nghe.”

Kiều Phi hít sâu một hơi, sau đó một ngửa đầu, kia một chai bia nháy mắt đã thấy đáy.

Đây mà là chậm rãi uống, chậm rãi say? Lý Mặc Nhiên không tiếng động thở dài một hơi, muốn nói cái gì nhưng lại nhịn xuống, chậm rãi nhấm nháp ly bia trong tay, chờ hắn uống xong một chai, Kiều Phi trước mặt đã uống đến bảy, tám chai.

Mặt anh đỏ lên, mắt cũng đỏ, cảm thấy đầu óc cùng thân mình không còn ở chung một chỗ nữa.

“Mặc Nhiên...... Mặc Nhiên, tôi quyết định cùng y chia tay......”

Kiều Phi lại lấy tiếp một chai bia, thất thần uống, liền phun ra hơn phân nửa, phun khắp bàn, tới cả quần áo Lý Mặc Nhiên cũng bị dính. Anh ho khan, bối rối định đi lau, lại quơ ngã kia mấy chai bia rỗng.

“Tốt lắm, tôi biết...... Tôi đã biết......”

Lý Mặc Nhiên định nắm lấy tay anh, nam nhân lại rút mạnh tay về, gắt gao bụm chặn miệng, đem những âm thanh nghẹn ngào sắp tràn ra yết hầu đè ép đi xuống.

Nơi này nằm trong góc, ngọn đèn thực tối, không ai chú ý tới một nam nhân  cuối đầu, đang dùng hết khí lực toàn thân để áp chế những bi thương trong lòng.

Muốn nói gì đó để an ủi nam nhân sầu khổ trước mặt, thế nhưng Lý Mặc Nhiên cuối cùng vẫn là không có lên tiếng, chỉ khẽ thở dài. Trong mắt hắn, Kiều Phi cùng Sở Kha chia tay, chẳng những không phải chuyện xấu, ngược lại là một chuyện tốt. Hai người cùng một chỗ, nếu chỉ có thống khổ không có vui vẻ, không bằng chia tay.

Một lúc sau, Kiều Phi chậm rãi buông tay, cầm lấy một chai bia đặt ở trên mặt, che đi nước mắt ràn rụa.

Lý Mặc Nhiên chỉ yên lặng nhìn anh, sau đó đưa qua đi một cái khăn tay.

Lau khô mặt, Kiều Phi hút hấp khí, đột nhiên nhếch miệng, nói: “Tôi hiện tại rất khó xem, có phải hay không?”

“Ừm!” Lý Mặc Nhiên thành thực trả lời.

“Tôi biết mà......” Kiều Phi lấy tay chống cái trán, cuối đầu nở một nụ cười, thì thầm “Tôi biết mà...... Rất khó xem, tôi năm đó dùng thủ đoạn để có được Sở Kha, thì đã trở nên rất khó xem...... Mặc Nhiên, cậu có biết tên của tôi vì sao lại có chữ ‘Phi’ không?”

Không đợi Lý Mặc Nhiên trả lời, anh nở nụ cười, tiếp tục nói: “Bởi vì tôi luôn phạm sai lầm, bất luận làm chuyện gì đều là sai, trước kia tôi không tuân thủ luật giao thông xông loạn ra đường lớn, làm hại mẹ tôi vì cứu tôi mà bị xe đâm chết; Thời điểm mới vào đại học, tôi không nghe lời ba nói, không đi học MBA, mà lại chọn học vẽ tranh, đem ông tức giận đến phát tác bệnh tim, cấp cứu thất bại mà chết. Trước đó ông có lưu lại di chúc, muốn tôi hảo hảo kinh doanh tập đoàn Thiện Nghiệp, đây là tâm quyết cả đời của ông, chính là không bao nhiêu lâu tôi liền đem tập đoàn Thiện Nghiệp bán đi, cầm tiền đi mua công ty Sở Kha, buộc hắn cùng tôi phải ở cùng một chỗ...... Ha ha...... Cáp...... Cậu xem, từ nhỏ đến lớn tôi không có làm nổi một việc gì. Mười năm qua, Sở Kha thống khổ, tôi cũng thống khổ......”

Nói tới đây, anh nhăn lại mi, ôm lấy ngực, tựa hồ nơi đó đau đến không xoa không được.

Lý Mặc Nhiên lắp bắp kinh hãi, đang muốn mở miệng, Kiều Phi lại nói: “Đừng lo lắng, tôi không có di truyền bệnh tim từ ba, nơi này......” Anh chỉ vào ngực mình, “Là rất đau, nhưng không phải bệnh...... Mặc Nhiên, chúc mừng tôi đi, tôi rốt cục cũng làm đúng rồi, có phải hay không? Tôi quyết định buông tha Sở Kha, đem công ty cổ phần toàn bộ chuyển trả lại cho y, y sẽ không tái thống khổ, tôi cũng sẽ không.”

Lý Mặc Nhiên uống một ngụm rượu, sau đó thản nhiên nở nụ cười, nói: “Chúc mừng cậu, Kiều Phi, chúc mừng cậu rốt cục nghĩ thông suốt.”

“Cám ơn.” Kiều Phi buông tay xuống, “Mặc Nhiên, cám ơn cậu, có thể quen cậu, cùng cậu làm bằng hữu, có lẽ mười năm qua, đây là chuyện duy nhất tôi không có làm sai.”

“Như vậy, liền vì tình bạn của chúng ta mà cụng ly đi.” Lý Mặc Nhiên cố gắng làm cho ngữ khí thoải mái hơn một chút.

“Cụng ly.”

Lại hai chai bia thấy đáy, rất nhanh, kia một kết bia đều bị hai người uống sạch, uống rất sảng khoái.

“Kiều Phi, chia tay rồi, cậu có tính toán gì không?”

“Vẽ tranh, Mặc Nhiên, tôi nghĩ sẽ tiếp tục vẽ, đây từng là giấc mộng lớn nhất của tôi, trở thành hoạ sĩ nổi danh a.”

“Tốt lắm...... Kiều Phi, cậu đến phòng triễn lãm tranh của tôi hỗ trợ đi.”

“A? Tôi hiện tại...... Chỉ có cái bằng họa sĩ thôi......”

“Như vậy liền lấy nó làm khởi đầu...... Tôi nơi đó có có sẵn phòng vẽ tranh, có cũng nhiều tác phẩm vĩ đại cho cậu quan sát. Có người làm mẫu, thỉnh thoảng còn có một ít hoạ sĩ đến, có nổi danh, cũng có nghèo túng, tôi tin ngươi sẽ có nhiều việc để làm, học được rất nhiều đồ vật này nọ, Kiều Phi, cậu có tài văn chương, chính là hoang phế  mười năm, hết thảy đều phải bắt đầu lại từ đầu, này thực khó khăn, cậu có dũng khí không?”

“Mặc Nhiên......”

“Cái gì?”

“Tôi ngay cả quyết tâm cùng Sở Kha chia tay còn có, cho nên trên đời này, không còn có sự tình gì có thể làm tôi lùi bước cùng sợ hãi.” Kiều Phi nhếch môi, toát ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, “Tôi ngay cả dũng khí cùng y chia đều có, còn có cái gì có thể khó được tôi.”

Lý Mặc Nhiên kinh ngạc nhìn nam nhân trước mặt, rõ ràng đã qua tuổi thanh xuân, rõ ràng bị mười năm thống khổ tra tấn đến ánh sáng cũng hoàn toàn biến mất, vậy mà giờ khắc này, hắn lại thấy rất chói mắt, nam nhân tươi cười tuy rằng miễm cưỡng, nhưng là bên trong lại có thứ gì đó không thể nói rõ chậm rãi nảy sinh, cho dù ở ngọn đèn mờ ảo, cũng che lấp không được ánh hào quang kia.

Kiều Phi say, Lý Mặc Nhiên đưa anh về nhà mình ngủ qua đêm.

Khi anh về lại nhà đã là ngày hôm sau.

Trong nhà lạnh tanh không một bóng người. Sở Kha là người rất ít khi sử dụng đồ đạt, y đã rời đi trước đó, đem trong phòng dọn dẹp sạch sẽ, giống như là chưa từng ở nhà này ăn cơm, ngủ nghỉ.

Kiều Phi nhìn chung quanh một vòng, đau khổ nở nụ cười, anh thậm chí nhìn không ra đêm hôm qua Sở Kha rốt cuộc có hay không trở về đây, trong phòng thu thập rất sạch sẽ. Một tuần nay, không biết là cố ý hay vô tình, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của anh và Sở Kha đều khác nhau, nhắm mắt không thấy nhau, mở mắt cũng không thấy nhau.

Trên bàn trong phòng khách có đặt một bao thuốc lá, Kiều Phi theo thói quen định rút ra một đếu, nghĩ muốn châm, rồi lại thả trở về, nếu đã quyết định đi rồi, cũng không tất yếu lưu lại mùi vị chính mình, mất công Sở Kha phải mở cửa sổ để tản đi mùi thuốc lá.

Kiều Phi cũng không thích hút thuốc, cũng không có nghiện thuốc lá, chỉ tại anh không chịu nổi sự quạnh quẽ trong nhà, nếu nói trong lời nói của Sở Kha luôn mang một hương vị lạnh lùng, thì mười năm qua, anh vẫn luôn cố ý để loại lạnh lùng này bị dính vào một chút mùi vị thuốc lá của anh, kỳ thật thực ngốc.

Bởi vì cái này một chút tác dụng cũng không có, mười năm qua, Sở Kha vẫn là Sở Kha, không thể đổi thành Sở Kha là của Kiều Phi.

Cứ như vậy chấm dứt đi.

Kiều Phi đem bao thuốc ném vào thùng rác, ném luôn cả cái bật lửa vào chung, còn có cả sự không cam lòng của anh.

Thu thập mọi thứ của bản thân, đem toàn bộ đóng gói xong, anh mới hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi thở ra, sau đó, anh gọi điện thoại cho Sở Kha.

Điện thoại vừa đổ chuông liền bị người bên kia cúp máy, đổ rồi lại cúp, đến khi Kiều Phi gọi lần thứ ba, Sở Kha không chịu nổi quấy rầy của anh, tắt điện thoại.

Buông di động, Kiều Phi chống tay lên trán cười khổ, xem ra, chính mình đối với Sở Kha mà nói, y như là câu chuyện ‘cậu bé chăn cừu’, là một kẻ luôn nói dối. Mười năm qua, anh sớm đã dưỡng thành thói quen sớm tối đều gọi cho Sở Kha một lần, mà kỳ thật cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn nghe thanh âm của y mà thôi, cho dù chỉ là tiếng ghi âm trong điện thoại Sở Kha.

Có đôi khi tâm tình Sở Kha tốt một chút, sẽ cầm lấy điện thoại lạnh lùng hỏi anh có chuyện gì, còn phần lớn thời gian y căn bản không có tiếp, trực tiếp cúp máy, nếu Kiều Phi dây dưa quá mức, hắn sẽ tắt máy, không muốn thấy phản ứng của anh.

Đây là tính cách của Sở Kha, cho dù hận anh đến tận xương tủy, y cũng sẽ không đánh anh mắng anh, mà chỉ dùng một thái độ xem thường đối đãi anh. Cho dù hai người ở chung một mái nhà đã mười năm, Sở Kha vẫn như cũ sống như một người đàn ông độc thân, giống như phòng này, chỉ có một mình y ở.

Mười năm bị coi thường, rốt cục làm cho Kiều Phi chết tâm, cho dù là một tảng đá, mười năm được anh xem như bảo bối mà ủ trong lòng bàn tay, cũng nên có chút hơi ấm rồi.

Chính là Sở Kha trước sau như một vẫn lạnh như băng.

Kiều Phi nhớ tới  một câu danh ngôn, dưa hái xanh không ngọt. Rất đơn giản chỉ một câu này thôi, trước kia anh không tin, lòng người đều làm bằng xương bằng thịt, anh tin tưởng chỉ cần anh đối Sở Kha hảo, một ngày nào đó, Sở Kha sẽ tha thứ cho anh, thậm chí nhất định có thể yêu thượng anh.

Nhưng là anh sai lầm rồi, sai toàn bộ. Tâm của Sở Kha không phải bằng xương bằng thịt, tâm của y, so với băng còn lạnh hơn, so với thiết còn cứng hơn.

Cắt đứt, liền cắt đứt hoàn toàn, đến gặp mặt lần cuối cũng không thể. Tới tình trạng này rồi, thay vì chính miệng nói chia tay với Sở Kha, không bằng cứ như vậy lẳng lặng rời đi.

Kiều Phi cắn chặt răng quyết tâm đem ý nghĩ gọi điện cho Sở Kha vứt sang một bên, anh tìm bút viết mấy câu, đem văn kiện chuyển nhượng công ty cùng nhau đặt ở  đầu giường của y.

Tạm biệt, Sở Kha.

Tạm biệt, tình yêu của tôi.

Kéo hành lý đi trên lối đi dành cho người đi bộ, gió tháng ba nhè nhẹ mang đi những lo lắng. Kiều Phi sờ sờ cái ót, đột nhiên nở nụ cười, cười đến thực nhẹ nhàng.

Bất quá chia tay mà thôi, anh còn tưởng sẽ phải rất đau khổ rất khó khăn, hận không thể leo mấy chục tầng lầu mà nhảy xuống mới có thể kết thúc. Vậy mà hiện tại lại đột nhiên cảm thấy thoải mái, mười năm qua chưa từng cảm thấy thoải mái như lúc này, giống như sợi dây thường quấn chặt trên người đột nhiên đã biến mất.

Nguyên lai, chia tay không khó khăn như anh đã nghĩ, chia tay cũng không thống khổ như trong tưởng tượng. Tuy rằng, hiện tại khi nghĩ đến Sở Kha, tâm anh vẫn là rất đau, nhưng là, một ngày nào đó sẽ không còn đau nữa, chỉ cần cho anh một chút thời gian thôi.

“Mặc Nhiên, tới đón tôi đi, tôi đã muốn không còn nhà để về rồi.”

Một cuộc điện thoại, Lý Mặc Nhiên liền bay nhanh tới. Không đến nửa giờ, một chiếc xe thể thao màu xám bạc đã đứng trước mặt Kiều Phi.

Kiều Phi đang thẫn thờ ngồi trên đóng hành lý, thẳng đến khi Lý Mặc Nhiên xuống xe đứng ở trước mặt anh, mới giựt mình tỉnh lại, ngượng ngùng cười cười, nói: “Mặc Nhiên, lần này thật sự mang phiền toái cho cậu.”

“Là bạn bè thì không cần khách khí.” Lý Mặc Nhiên cười cười, nhìn đến đóng hành lý không hề ít của Kiều Phi, lại có chút nhíu mày, “Sở Kha cứ như vậy đem cậu đuổi ra khỏi nhà?”

Kiều Phi lắc lắc đầu, cười khổ một chút, nói: “Không, đây là quyết định của tôi, trên thực tế...... một tuần nay tôi không hề thấy bóng dáng của y.”

Lý Mặc Nhiên hơi run một chút, muốn nói cái gì, lại nhịn xuống, chỉ vỗ vỗ bả vai Kiều Phi, nói: “Hai người như vậy, chia tay vẫn là tốt nhất. Không đề cập tới y nữa, tôi giúp cậu lấy hành lý, đi, xem nhà mới của cậu, tôi cam đoan, cậu sẽ thích.”

Đem tất cả hành lý đều nhét vào trong xe, chiếc xe thể thao xám bạc khởi động, trong tích tắc liền chạy đi mất. Cơ hồ đồng thời, Một chiếc xe màu đen có rèm che, từ một ngã rẽ chậm rãi chạy đến, ngược chiều với chiếc của họ.

Kiều Phi ngồi trong xe thấy được chiếc xe đen có rèm che thì giật mình, cái gì cũng không có nói, chính là cúi đầu, lấy tay gắt gao che đi đôi mắt, tựa hồ là dùng sức quá độ, đến ngón tay cũng đều trắng bệch.

Lý Mặc Nhiên hành động cũng thật nhanh chóng, buổi sáng anh mới nói với hắn thời điểm rời đi, nhờ hắn tìm giúp cho chỗ ở, vậy mà lúc này, hắn thế nhưng đã trực tiếp đem anh đến nơi đó rồi.

Đó là một căn nhà gỗ cạnh rừng, mặt sau là một mảnh rừng cây nhỏ, tương lai sẽ có một công trình quốc lộ cùng dây điện chằng chịt thay thế. Bốn phía đều có tường rào, xung quanh ba mét đều mộc đầy cây tường vi, tuy rằng còn chưa tới mùa hoa nở, nhưng cũng một mãng xanh thẫm. Cách nhà gỗ không xa, chính là một cái hồ nước nhỏ, nước hồ trong xanh, phản chiếu trời xanh mây trắng, xa xa là một dãy cỏ lau, gần hồ lại có một thảm cỏ xanh tốt.

Đúng là một nơi nên thơ như mộng.

Kiều Phi cảm thán, dựa vào cảm giác của bản thân, anh biết mình chắc chắn thích hoàn cảnh nơi đây

“Mặc Nhiên, quá tuyệt vời, cậu là như thế nào tìm được nơi này, thiên a...... Nơi này giống như là một bức tranh, rất không giống thực......”

Lý Mặc Nhiên mỉm cười, nói: “Đây là sản nghiệp của một người bạn, hắn đi nước ngoài, liền đem nơi này nhờ tôi trông coi, ngẫu nhiên tôi cũng tới nơi này ở vài lần, tu sửa nhà cửa, cắt tỉa cây tường vi, về sau bận quá nên cho người khác làm thay. Đúng rồi, nơi này cách phòng tranh không xa, trong phòng còn có xe đạp, cậu chỉ cần đạp xe dọc theo quốc lộ hướng đông đi khoảng mười phút là tới, cho dù là đi bộ, nhiều nhất cũng chỉ phải nửa giờ.”

“Nếu tôi ở đây..... Như vậy có sao không? Bạn cậu khi nào thì trở về?” Kiều Phi ở trong phòng ngoài phòng dạo qua một vòng, điện nước đều hết sức đầy đủ, ngay điện thoại ti vi đều có, cho dù ở nơi này cả ngày không ra ngoài, cũng không dùng lo lắng cùng xã hội tách rời.

“Hắn là đi phát triển sự nghiệp, hiện tại chỉ mới bắt đầu, không có ba năm năm nam ổn định, hắn là sẽ không trở về, cậu yên tâm ở đi.” Nhìn ra tâm tư của anh, Lý Mặc Nhiên không khỏi cười.

Kiều Phi cười to, nói: “Đừng nói ba năm năm năm, nơi này chính là làm cho tôi trụ ba ngày năm ngày, tôi cũng rất vui. Mặc Nhiên, sao còn đứng đó, mau giúp tôi sửa sang lại hành lý, thừa dịp trời còn sớm chạy tới siêu thị mua mấy món, tối nay tôi sẽ cho cậu biết trù nghệ của đầu bếp Kiều.”

“Nga, tôi đây cũng rất muốn nếm thử......”

Sở Kha vừa về đến nhà, liền phát hiện trong nhà có gì đó dị thường. Toilet thiếu đi một cái khăn mặt cùng bàn chãi đánh răng, phòng sách cũng thiếu đi phân nữa sách. Phòng ngủ cũng vậy, tủ quần chỉ còn một nữa, đương nhiên, điều đầu tiên y phát hiện chính là trong phòng không có khói thuốc.

Kiều Phi đi rồi.

Đột nhiên trong đầu y dâng lên ý nghĩ này, Sở Kha chính là cười. Lại là loại thủ đoạn ngây thơ nào nữa đây? Không thú vị. Ba ngày, nhiều nhất ba ngày, nam nhân kia chắc chắn sẽ mặt dày mày dạn mà trở về, nếu Kiều Phi có bản lĩnh đi đến ngày thứ tư mới trở về, y nguyện ý sẽ liếc mắt nhìn anh một cái.

Ý nghĩ cứ như vậy theo Sở Kha tới khi y ăn xong cơm chiều, đi tắm, xem báo cáo trong phòng sách, cuối cùng tại thời điểm leo lên giường chuẩn bị đi ngủ, y mới phát hiện đống văn kiện Kiều Phi lưu lại.

Xem cũng chưa xem, Sở Kha theo bản năng ném xuống dưới đất. Sau đó tắt đèn đi ngủ, ngày hôm sau đem đống văn kiện đó như rác mà thu dọn sạch sẽ rồi mới đi làm.

Nhưng là.

Ngày này, Kiều Phi không có trở về.

Ngày hôm sau, Kiều Phi vẫn như cũ không có trở về.

Ngày thứ ba, kiều vẫn là không có trở về.

Sở Kha có chút ngoài ý muốn, sau đó lại là cười lạnh, nam nhân kia chẳng lẽ rốt cục cũng có tiến bộ? Y đóng cửa cửa sổ, kéo màn lại, giống như nghĩ rằng Kiều Phi hiện tại ngay tại đang trốn ở một cái góc sáng sủa nào mà trộm nhìn y.

Hôm nay là ngày chủ nhật, Sở Kha ở nhà suốt một ngày không có đi ra ngoài, cửa sổ đều đóng kính.

Rồi một tuần sau, y nhận được một cuộc gọi, là Chu luật sư gọi cho y.

‘ Tôi là luật sư Chu Hiểu, xin hỏi ngài là Sở tiên sinh phải không? ’

“Phải” Sở Kha ở trong đầu tìm tòi cái tên Chu Hiểu, cuối cùng xác nhận mình không có quen người này, “Chu luật sư, có chuyện gì?”

‘ là như vậy, tôi được Kiều Phi tiên sinh ủy thác, xử lý về việc chuyển nhượng cổ phần công ty Thắng Thiên, đã có hẹn vào 9h sáng hôm nay, chính là vẫn chưa thấy Sở tiên sinh đem văn kiện lại, cho nên mới gọi điện thoại hỏi một chút, xin hỏi Sở tiên sinh có hay không đồng ý nhận cổ phần chuyển nhượng của Kiều Phi tiên sinh ở công ty Thắng Thiên, nếu ngài đồng ý thì ngày mai 9h, cùng luật sư của ngài đến sở tài chính một chuyến, có chút thủ tục chúng ta cần làm. ’

Cổ phần công ty? Chuyển nhượng?

Sở Kha đứng phắt dậy, đầu như là bị búa gõ một cái, ông ông tác hưởng, một hồi lâu y mới thanh tỉnh lại, cẩn trọng nói: “Cái gì văn kiện? Tôi cũng không có gặp qua?”

‘ Sao? Kiều Phi tiên sinh nói anh ta đã giao cho ngày rồi mà...... Như vậy đi, Sở tiên sinh, để tôi gặp Kiều Phi tiên sinh hỏi lại một chút, được chứ? ’

“Từ từ......” Sở Kha đột nhiên nhớ tới đống văn kiện bị mình ném xuống đất, “Chu luật sư...... Được rồi, phiền toái anh tái xác nhận một chút, Kiều Phi anh ta thật sự nguyện ý đem cổ phần công ty Thắng Thiên toàn bộ chuyển nhượng cho tôi? Anh ta cần điều kiện gì?”

Sở Kha không tin Kiều Phi lại như vậy buông tay, cổ phần Thắng Thiên anh ta nắm nhiều nhất, nếu không phải trên tay Kiều Phi nắm nhiều cổ phần công ty như vậy, năm đó y sao lại nén giận mà đáp ứng yêu cầu vô sỉ của Kiều Phi. Thắng Thiên là y một tay sáng lập, vì Thắng Thiên, y không thiết bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Cho nên y không thể để Kiều Phi hủy hoại Thắng Thiên. Mười năm qua, y chịu đựng những nhục nhã Kiều Phi gây ra cho y, mục đích cũng là vì muốn bảo vệ Thắng Thiên.

Kiều Phi nhất định sẽ đưa ra điều kiện càng vô sỉ hơn, bàn tay Sở Kha nắm chặt thành quyền, đến gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên.

‘ không có, Kiều Phi tiên sinh không đưa ra điều kiện gì, hắn là vô điều kiện chuyển nhượng. ’ ngữ khí Chu luật sư mang theo một tia hâm mộ khó có thể phát hiện. Nhiều cổ phần như vậy a, lại là vô điều kiện chuyển nhượng, cũng không biết này Sở Kha cho Kiều Phi ưu đãi gì.

Bất giác trong đầu, trong mắt Sở Kha một mãng trống rỗng.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Chu luật sư, Sở Kha rốt cục có yên tĩnh để bình tâm suy nghĩ chuyện này. Sự tình tới quá đột nhiên, đến nỗi người vốn bình tĩnh như hắn, trong lúc nhất thời cũng mất đi khống chế.

Kiều Phi đây là có ý tứ gì, thật sự buông tay?

Sở Kha không tin, tuyệt đối không tin, dù phần văn kiện chuyển nhượng kia có ở trước mặt, y cũng không tin tưởng Kiều Phi sẽ buông tay.

Kiều Phi, anh là có ý tứ gì? Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?

Đưa tay nắm lấy điện thoại, Sở Kha mới chợt nhớ, y thế nhưng không biết số điện thoại của Kiều Phi, y chưa từng gọi cho Kiều Phi, thậm chí ngay cả nhật ký cuộc gọi cũng không thèm lưu lại. Trước kia không nghĩ tới sẽ chủ động đi tìm Kiều Phi, giờ muốn tìm, thế nhưng lại không thể tìm ra.

Qua hồi lâu, Sở Kha mới đột nhiên cười lạnh một tiếng, cầm điện thoại gọi đi.

“Thủ Thành, là tôi, cậu hiện tại có rảnh không?”

‘ Sở đại mỹ nhân đã gọi, tôi sẽ đến ngay lặp tức. ’ từ microphone truyền đến thanh âm một người nam nhân nói năng ngọt xớt.

Phương Thủ Thành, kim bài số 1 của Thắng Thiên đích, cũng là bạn tốt từ nhỏ cùng Sở Kha lớn lên.

Sở Kha hừ lạnh một tiếng, treo điện thoại, nghĩ nghĩ, vẫn là không cam lòng, y đem điện thoại hung hăng nén trên mặt đất.

Tiếng động thật lớn, ngay cả thư kí bên ngoài cũng nghe, vội vàng gõ cửa tiến vào, kinh hoảng hỏi han: “Sở tổng, làm sao vậy?”

“Không có việc gì, điện thoại bị hư, cô thu thập một chút. Rồi ra ngoài pha giúp tôi tách cà phê.”

Sở Kha cầm lấy một phần văn kiện, cố gắng tập trung tinh thần xem chúng.

Hai cái giờ sau, Phương Thủ Thành đến, tùy tiện địa đẩy ra cửa bước vào, cà lơ phất phơ cầm một bông hồng điệu đà tiến đến, cười tủm tỉm nói: “Hoa tươi tặng mỹ nhân.”

Rồi hắn tự động đem bông hoa cài lên ngực áo Sở Kha.

“Đừng náo loạn, tôi tìm cậu đến có việc.” Sở Kha lạnh mặt, chụp lấy móng vuốt xấu xa của Phương Thủ Thành.

Kia đóa hồng liền rơi trên mặt đất, lăn vài cái, rụng xuống vài cánh hoa.

“A, mỹ nhân thật nhẫn tâm, không có việc gì sẽ không để ý đến tôi, có việc mới nhớ đến tôi.” Phương Thủ Thành giả bộ trưng ra bộ mặt bi thương, lại đột nhiên thu lại biểu tình cà lơ phất phơ, nghiêm túc nói, “Được rồi, trước đàm công sự, sau đàm việc tư, sắp hết giờ làm rồi, chúng ta nhanh chóng bàn đi, bàn xong rồi cậu phải mời tôi ăn cơm.”

Sở Kha nhìn hắn nhíu mày, đứng dậy nói: “Giờ tan ca còn chưa đến nửa tiếng, quên đi, chúng ta trực tiếp vừa ăn vừa bàn.”

“Hả?” Phương Thủ Thành ngẩn ra, đang tự hỏi tên này làm gì cuồng công tác đến vậy, thì đã thấy Sở Kha đã muốn đi ra ngoài, hắn bất chấp kỳ quái, vội vàng chạy theo khoát lấy vai y, hi ha cười nói: “Mỹ nhân, hôm nay cậu ghê gớm thật đó, chúng ta đi ăn hải sản đi.”

Sở Kha đẩy tay hắn ra, lạnh lùng nói: “Ăn cơm phần, thích thì ăn không thích thì thôi.”

Phương Thủ Thành lập tức hé ra gương mặt tuấn tú suy sụp, nói thầm: “Cậu như vậy là ngược đãi nhân viên a...... Tôi có làm gì chọc giận cậu đâu, vừa vào cửa đã thấy cậu chưng ra bộ mặt bị táo bón, chẳng lẽ Kiều Phi đêm qua không có uy cậu ăn no......”

Hắn còn chưa có nói xong, ánh mắt giết người của Sở Kha đã bắn tới.

“Đừng nói về anh ta trước mặt tôi.”

“Hảo hảo, không nói tới sẽ không nói.” Phương Thủ Thành khuất phục, giơ tay lên nhận thua, trong lòng cũng đã khẳng định là Kiều Phi lại chọc giận Sở Kha.

Hai cái oan gia này, lại nháo ra cái gì nữa đây, chẳng lẽ chính mình trời sinh là kẻ đi giải quyết công chuyện dùm người khác?

– Hết chương1 –

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang