Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Lạc Tâm Vũ

Khi Diệp Chuẩn tỉnh lại đã hơn sáu giờ chiều, có mấy cái tin WeChat* Tương Nguyên gửi tới trên mặt di động, sớm nhất là cái lúc ba giờ chiều, hỏi cậu thức dậy chưa, muốn cùng lên lớp không.

*Wechat: Wechat là một trong những ứng dụng phổ biến nhất tại Trung Quốc, được phát triển từ năm 2011 bởi Tencent và đã đạt được hơn 900 triệu người dùng cho đến thời điểm hiện tại. WeChat là một công cụ liên lạc di động mới và mạnh mẽ. WeChat hỗ trợ gửi tin nhắn thoại, video, ảnh và văn bản. 

Tối hôm qua quán bar của Diệp Chuẩn khai trương, ầm ĩ suốt đến rạng sáng năm giờ mới tan cuộc, sau đó còn có khi chầm dieendaanleequuydonn    chậm suy nghĩ đi ăn khuya với Tương Nguyên, Tương Nguyên nói buổi chiều có giờ học, cậu lại chợt có ý nghĩ đi theo đi chơi một chút, nào biết đi về nằm một cái thì ngủ đến lúc này.

Lưng tựa vào giường vươn vai một cái, Diệp Chuẩn xuống giường đi rửa mặt một phen, ra ngoài ăn cơm tối.

Tối hôm qua uống quá nhiều rượu, lúc này trong bụng Diệp Chuẩn trống rỗng đến khó chịu, đi đến mấy tiệm cơm nhỏ cũng không có khẩu vị gì, dứt khoát tìm nhà hàng Việt_Quảng Đông đi vào.

Chỗ quầy thu ngân đúng lúc có người đang chọn món, Diêp Chuẩn cũng không nóng nảy, ngồi xuống chờ ở bên cái bàn, ngẩng đầu nhìn thực đơn sau quầy thu ngân một chút, ánh mắt lại bị người đang chọn món kia hấp hẫn.

Đối phương đưa lưng về phía cậu, dáng người rất cao, chắc là ở 1m85 trở lên, thân người là áo sơ mi trắng, dưới người là quần tây màu đen, áo sơ mi ngay ngắn đóng vào trong lưng quần, vai rộng eo hẹp, bóng lưng hiện ra rất rắn rỏi.

Diệp Chuẩn là một người chi phối áo sơ mi, nhưng cậu không thể nào mặc, mà là thích nhìn người khác mặc, nhất là dáng người đẹp.

Dưới tình huống đang không nhìn chính diện, bóng dáng trước mắt này, quyến rũ đến cậu rất dễ dàng.

“…Vẫn còn một phần sủi cảo hấp, mang đi, cám ơn.”

Diệp Chuẩn nghe được đối phương nói với nhân viên thu ngân như vậy, gionjg nói trầm thấp dễ nghe, không nhanh không chậm, mang theo một chút ý vị nghiêm túc, vừa đúng là cái loại giọng nói Diệp Chuẩn thích nhất, thế nên khi đối phương xoay người thấy rõ khuôn mặt, cậu không nhịn được mà huýt sáo về phía đối phương.

Tiếng huýt sáo mang theo sự ngả ngớn giống như một cái thiết bị truyền động, đối phương theo tiếng nhìn lại, trong nháy mắt hai người bốn mắt đối lập nhau, Diệp Chuẩn cảm thấy toàn thân mình tê dại một chút.

…..A, toàn thân trên dưới đều là loại hình cậu yêu thích.

Diệp Chuẩn nghĩ thầm.

Chử Diễm khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của thanh niên huýt gió về phía mình mấy giây, sau đó bình thản mà thu hồi dieenndkdanleeequhydonnn lại, chờ ở bên trái của quầy thu ngân. Chờ khoảng chừng nửa phút, tiếp nhân đồ nhân viên thu ngân đã đóng gói tốt rời khỏi.

Diệp Chuẩn xuyên thấu qua cửa thủy tinh, nhìn người nọ xách theo đồ lên một chiếc xe màu đen cách đó không xa, sau đó quay xe rời khỏi, không nhìn thấy xe nữa cậu mới thu hồi tấm mắt, đến quầy thu ngân chọn phần cháo và rau cải, khi trả tiền thuận đường trò chuyện hai câu với cô bé thu ngân.

“Người ban nãy là khách quen của các cô sao?” Diệp Chuẩn hỏi.

“Không phải, hai ngày nay mới nhìn thấy,” Cô bé tìm tiền lẻ cho cậu, trêu đùa nói, “Có phải anh Tiểu Chuẩn thấy bộ dáng người ta lớn lên đẹp trai, muốn làm chuyện gì xấu không?”

Diệp Chuẩn tới nhà hàng này khá thường xuyên, cô bé thu ngân là con gái của ông chủ, đang học năm đầu trung học, Diệp Chuẩn tới nhiều, sau khi làm quen với cô, bắt đầu thường nói đùa vô hại.

Nghe cô nói như vậy, Diệp Chuẩn cười hỏi ngược lại: “Đẹp trai không? So với anh đây?”

“Hình mẫu khác khau không thể so sánh, anh là đẹp, người ta là anh tuấn, nhưng lại mặc áo sơ mi quần tây, kiểu nam thần cấm dục trần trụi nha! Nhìn làm cho người ta không nhịn được muốn…Hì hì.” Cô bé không thể miêu tả mà cười vài tiếng xấu xa.

Diệp Chuẩn nhớ đến lúc đối phương xoay người nhìn die,n; da.nlze.qu;ydo/nn thoáng qua, cười nhẹ vài tiếng.

Quả thật rất tuấn tú, rất cấm dục.

Làm cho người ta nhịn không được muốn tuột áo sơ mi của anh nhìn xem.

Lần sau gặp lại được mà nói, phải hỏi điện thoại thôi.

Tác giả có lời muốn nói:

CP: Mỹ nhân yêu nghiệt thụ (Diệp Chuẩn) VS giáo sư cấm dục (Chử Diễm)

Cảm ơn mọi người thích bọn họ, cảm ơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang