• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

[Em nghĩ vẫn phải nhắc nhở anh một câu, tháng sau chúng ta đính hôn rồi, tốt nhất anh nên sớm cắt đứt với Vệ Lai đi.]

Chương Nham Tân nhìn chằm chằm vào tin nhắn vài giây, tắt màn hình điện thoại, không trả lời.

Anh ta nhìn về phía sofa không xa, Vệ Lai đang quay lưng về phía anh ta, cúi người lấy đồ từ trong túi, chiếc váy dài màu nâu tôn lên vóc dáng dịu dàng của cô.

Ngày mai là sinh nhật của anh ta, Vệ Lai đã đặt chỗ ở một nhà hàng sang trọng nhìn ra sông để tổ chức sinh nhật.

Chương Nham Tân xoa ấn đường, rời tầm mắt khỏi người Vệ Lai, nhìn ra dòng sông bên ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh muôn nơi, thỉnh thoảng lại có thuyền du lịch đi qua.

Vệ Lai lấy đồ xong thì quay lại bàn, đặt món quà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng lên mặt bàn, khẽ đẩy về phía anh ta. Chương Nham Tân vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cô vui vẻ nói: “Đang nhìn gì thế?”

Cô nâng cốc lên, chạm vào ly của anh ta, “Sinh vật vui vẻ, chúc anh mãi yêu em.”

Chương Nham Tân quay đầu cười nhạt, nhấp một ngụm rượu vang mang tính tượng trưng.

Vệ Lai chậm rãi thưởng rượu, liếc sang món quà sinh nhật trên mặt bàn vài lần.

Nhưng Chương Nham Tân không chú ý đến món quà đó, cũng không cảm nhận được ám hiệu trong mắt cô.

Hộp quà màu nâu không nhỏ, dù ánh sáng xung quanh ta mờ ảo tới đâu thì vẫn nổi bật trên bàn ăn trải khăn trắng, nhưng anh ta không hề nhìn thấy.

Vệ Lai di chuyển ánh mắt, cuối cùng chạm phải đôi mắt đen của Chương Nham Tân.

“Vệ Lai.” Chương Nham Tân lại nhấp một ngụm rượu vang, hơi dùng sức nuốt xuống, “Em có thể ra điều kiện với anh, bất kể là điều kiện gì, chỉ cần nằm trong khả năng của anh, anh đều đáp ứng.”

Vệ Lai không nghĩ nhiều, mỉm cười từ chối: “Em chỉ muốn tổ chức sinh nhật cho anh mà thôi, không cần quà gì cả.”

Cô vẫn chưa hiểu ý Chương Nham Tân muốn nói là gì.

Chương Nham Tân đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại lên rồi gửi tin nhắn cho thư ký.

Cô vốn dĩ không cần quà, Vệ Lai đứng dậy, chống tay lên mép bàn, nghiêng người qua định hôn anh ta, lại nghe thấy anh ta nói: “Không phải là quà. Nếu như em chưa biết mình muốn gì, vậy anh sang tên căn biệt thự ở Giang An cho em, anh sẽ sắp xếp để thư ký Lưu xử lý. Ngoài nhà cửa, em có thể yêu cầu thêm thứ khác.”

Giang An là khu biệt thự mới được khai thác trong những năm gần đây ở Giang Thành, giá cả của từng căn đều khiến người ta nhìn thấy mà chùn bước, người ở đó không giàu có thì là cao quý, ít nhất cô chưa bao giờ nghĩ rằng cả đời này có thể dựa vào bản thân để mua được một căn nhà ở Giang An.

Căn nhà đắt như vậy, tại sao anh ta đột nhiên tặng nó cho cô?

Một dự cảm không lành ập đến.

Chương Nham Tân vẫn đang cúi đầu giao việc cho thư ký, cố tình tránh né Vệ Lai, không muốn nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô lúc này.

Dừng một chút, anh ta lại nói: “Về sau nếu em gặp phải phiền phức không thể tự mình giải quyết, có thể tìm đến thư ký Lưu bất cứ lúc nào, cậu ta sẽ giúp em xử lý. Còn anh, không tiện.”

Vệ Lai sững sờ hồi lâu, sau khi định thần, lại nở một nụ cười mỉa mai và tự giễu.

Anh ta đã nói vậy, còn gì mà cô không hiểu.

Chương Nham Tân giao việc sang tên biệt thự cho thư ký Lưu xong thì đặt điện thoại xuống, lúc này mới phát hiện Vệ Lai đang dựa vào bàn, tư thế như muốn hôn anh ta. Anh ta vươn tay muốn giữ vai cô, nhưng Vệ Lai đột nhiên lùi về sau, thuận thế ngồi xuống, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta.

Bốn mắt chạm nhau.

Đôi mắt buồn bã và kìm nén của Vệ Lai nhìn về phía anh, từ ánh mắt lạnh lùng xuống sống mũi cao thẳng, rõ ràng cô quen thuộc với anh ta đến thế, nhưng ngay lúc này, lại có cảm giác như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Xét về bối cảnh gia đình và tài chính, anh ta là người nắm thế mạnh hơn, cho nên có thể chia tay mà không hề báo trước, không có bất cứ lý do nào, cũng không cần giải thích với cô.

Lúc hai người ở bên nhau, có lẽ anh ta đã từng yêu cô. Nhưng khi hết yêu thì thực sự rất nhẫn tâm, cô còn đang tổ chức sinh nhật cho anh ta, vậy mà anh ta lại không chút do dự nói lời chia tay, không hề quan tâm đến việc cô có chịu đả kích hoặc có buồn hay không.

Nếu như cô là Chương Nham Tân, ít nhất cô sẽ đợi đến khi đối phương tổ chức sinh nhật cho mình xong rồi mới chia tay, sau đó khéo léo đưa phí chia tay, cố gắng giảm thiểu tổn thương nhất có thể.

Nhưng suy cho cùng, anh ta không phải là cô.

Mối tình này đối với anh ta chỉ là một trò tiêu khiển, còn người thật sự dốc lòng chỉ có cô.

Chương Nham Tân đợi cô tức giận, nhưng từ đầu đến cuối, cô đều không tra hỏi lấy một câu.

“Trong vòng năm năm, đảm bảo rằng công ly luật của ba tôi sẽ không mất những khách hàng lớn. Ngoài ra, những công ty và hoạt động kinh doanh mới gia nhập vào Giang Thành, phải giới thiệu cho ba tôi đầu tiên.” Cô không giả bộ thanh cao, thẳng thắn đưa ra điều kiện, kết thúc mối tình kéo dài 2 năm 4 tháng này.

Năm đó, anh ta gặp được cô rồi theo đuổi cô, là thông qua một lần gửi thương vụ đến công ty luật của ba cô.

Bây giờ, cũng kết thúc theo cách đó.

Chương Nham Tân đồng ý với điều kiện của cô: “Không thành vấn đề.”

Cô không làm loạn cũng không dây dưa, khiến anh ta cảm thấy áy náy, muốn bồi thường cho cô nhiều hơn: “Em còn…” điều kiện nào không.

Còn chưa nói hết câu, anh ta vô tình nhìn thấy hộp quà bên cạnh tay cô, logo trên hộp rất quen thuộc, là thương hiệu đồng hồ anh ta thường đeo.

Với tiền lương cả năm của cô, phải nhịn ăn nhịn uống mới miễn cưỡng đủ mua một chiếc.

“Tặng anh sao?” Giọng anh ta hơi khàn.

Vệ Lai duy trì biểu cảm ung dung, khoé môi cong lên: “Tặng cho người xứng đáng.” Cô cầm chiếc hộp, đứng dậy đi về phía sofa.

Lúc này, cô quay lưng về phía Chương Nham Tân, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại tâm trạng sau cuộc chia tay bất ngờ này.

Vừa rồi cô tự nhủ rằng, không phải buồn vì một người đàn ông như thế, nhưng dường như không có tác dụng. Ở bên nhau hơn hai năm, sao có thể nói quên là quên.

Cất đồng hồ xong, cô bấm chuông gọi phục vụ.

Người gõ cửa đi vào là quản lý nhà hàng, theo sau là hai nhân viên phục vụ.

Cô không có bản lĩnh sắp xếp đích thân quản lý phục vụ, đều là do danh tiếng của người còn lại rất lớn mà thôi.

Quản lý đứng ở cửa, cười hỏi Chương Nham Tân, “Giám đốc Chương, bắt đầu lên món được chưa ạ?”

Chương Nham Tân không nói gì, vô cảm vẫy tay bảo mọi người lui ra ngoài.

Vệ Lai lên tiếng: “Quản lý Lỗ, phiền anh giúp tôi tiễn khách, cảm ơn.”

Trong phòng bao chỉ có hai người, đêm nay cô làm chủ, người duy nhất có thể gọi là khách chính là Chương Nham Tân.

Quản lý Lỗ chỉ biết mỉm cười khó xử, có cho thêm một lá gan anh ta cũng không dám nói với Chương Nham Tân câu “Mời ngài ra khỏi đây”, trừ khi anh ta không muốn tiếp tục làm việc ở nhà hàng này nữa.

Vì bữa tiệc sinh nhật tối nay, Vệ Lai đã đặt phòng bao của nhà hàng từ hai tuần trước, bận rộn trang trí phòng và đặt bánh cả chiều, bây giờ đến cả món khai vị còn chưa ra, cô đã vội vàng đuổi người sinh nhật ra ngoài, quản lý Lỗ không hiểu, cho dù có cãi vã cũng không nên diễn ra vào thời điểm lúc này.

Ngay khi quản lý đang không biết phải làm sao, Chương Nham Tân đứng dậy, lấy chiếc áo khoác treo trong tủ ra rồi chậm rãi mặc vào, ánh mắt không rời khỏi Vệ Lai dù chỉ một giây.

Vệ Lai quay lưng về phía anh ta thu dọn đồ đạc, khiến anh ta không thấy được vẻ mặt của cô.

Chương Nham Tân không nói gì, sải bước về phía cánh cửa.

“Cạch” một tiếng, cửa đóng lại.

Vệ Lai không cần duy trì dáng vẻ giả vờ của mình nữa, cô khoanh tay trước ngực, đứng cạnh cửa sổ sát sàn không biết bao lâu, người quản lý và nhân viên phục vụ cũng không đến làm phiền, cho đến khi tiếng chuông điện thoại di động trên bàn vang lên.

“Đang ở đâu? Có váy rồi, tôi gửi qua hay em tự đến lấy?” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lạnh lùng.

Người gọi tới là Triệu Nhất Hàm, chị gái cùng cha khác mẹ với cô. Ba cô và mẹ của Triệu Nhất Hàm mới lĩnh chứng vào đầu tháng, kết thúc mối quan hệ hẹn hò mười năm của họ, còn dự định hai tháng sau sẽ tổ chức một đám cưới đơn giản.

Mẹ kế mua cho hai chị em mỗi người một chiếc váy dài để mặc trong buổi tiệc chiêu đãi người thân và bạn bè.

Bao năm qua, mối quan hệ giữa Vệ Lai và người chị không cùng huyết thống này chính là nước sông không phạm nước giếng, một năm gặp nhau hai ba lần, không có mâu thuẫn, nhưng cũng không thân thiết.

Lúc cô mới lên cấp hai thì cha và mẹ kế quen nhau, vì sợ ảnh hưởng đến việc học của cô mà ba không tái hôn, chỉ giữ mối quan hệ hẹn hò. Mẹ kế cũng nghĩ cho con gái của mình, cho đến khi sự nghiệp và tình cảm của Triệu Nhất Hàm ổn định, bà mới cân nhắc đến hạnh phúc của mình.

Vệ Lai nói với đối phương: “Gửi đến nhà tôi hoặc văn phòng của mẹ tôi đều được.”

“Vậy tôi gửi đến nhà em.” Đang định cúp máy, Triệu Nhất Hàm lại không nhịn được, nói thêm một câu, “Phải rồi, nghe nói Chương Nham Tân đã có đối tượng kết hôn, em cân nhắc một chút, đừng để bản thân bị lừa thành kẻ thứ ba.”

“Tôi và anh ta chia tay rồi, mới hôm nay thôi.”

Triệu Nhất Hàm vốn dĩ không muốn dính líu đến chuyện của cô em gái xa lạ này, có lẽ là do rảnh rỗi sinh nông nổi nên hỏi một câu: “Đang ở đâu? Nếu như thuận đường, tôi mang váy qua cho em.”

Vệ Lai: “Nhà hàng ven sông, chuẩn bị ăn đại tiệc miễn phí.”

Cô hỏi: “Chị có rảnh không? Nếu không chê, chúng ta ăn tối cùng nhau?”

Triệu Nhất Hàm không ngây thơ đến thế, nhà hàng ven sông nổi tiếng phải đặt chỗ từ rất lâu, đâu có cái gọi là đại tiệc miễn phí, “Hào phóng vậy sao?”

“Không phải tôi hào phóng, là may mắn ăn hôi được thôi.”

“……”

__

Triệu Nhất Hàm đang ở gần nhà hàng ven sông, lái xe qua đó mất mười phút.

Người đưa cô ấy vào phòng bao là quản lý Lỗ.

Quản lý Lỗ vừa tiễn Chương Nham Tân ra tận cửa nhà hàng, trước khi lên xe, Chương Nham Tân còn giao phó rằng, Vệ Lai uống rượu vang không thể lái xe, nhờ anh ta cho người chăm sóc tốt cô ấy rồi đưa cô ấy về nhà an toàn.

Quản lý Lỗ nhận lời uỷ thác, một lúc sau đưa Triệu Nhất Hàm tới phòng bao.

Anh ta không biết hai người đã chia tay, cho rằng cặp đôi trẻ chỉ cãi vã như bao lần trước mà thôi. Vệ Lai và Chương Nham Tân là khách quen của nhà hàng, hai năm qua, anh ta đã không ít lần chứng kiến Chương Nham Tân dỗ dành Vệ Lai.

Điều khó xử nhất của đêm nay là, thực đơn đặt riêng theo yêu cầu của Vệ Lai đều đã được chuẩn bị, bây giờ hai người không nói gì mà mỗi người một ngả, thậm chí còn chưa ăn, vậy lát nữa phải tính tiền cho Vệ Lai thế nào đây, anh ta nghĩ tới mà đau đầu.

Sau một hồi suy nghĩ, Quản lý Lỗ nhìn sang Triệu Nhất Hàm: “Em gái của cô tính tình quá nóng nảy, cho dù thế nào thì hôm nay cũng là sinh nhật của giám đốc Chương, không nên giận dỗi làm loạn, lát nữa cô hãy khuyên nhủ cô ấy một chút.”

Triệu Nhất Hàm nghe vậy không hài lòng, vô thức đứng về phía Vệ Lai, chậm rãi đáp: “Tôi và quản lý Lỗ không giống nhau, tôi không thích bao đồng chuyện của người khác.”

Quản lý Lỗ nghẹn lời, câu nói này rõ ràng ám chỉ anh ta nhiều chuyện.

Anh ta từng nói chuyện với Triệu Nhất Hàm vài lần, cô ấy vốn là người thẳng thắn ra mặt, lời nói luôn mỉa mai châm chọc, đặc biệt là tối nay.

Thang máy dừng ở tầng 42, Triệu Nhất Hàm bước ra bên ngoài.

Trong phòng bao, Vệ Lai đang ngồi trước bàn ăn, bình thản đung đưa ly rượu vang trong tay, ánh mắt nhìn về chiếc đồng hồ nam đặt trên bàn.

Sau khi Chương Nham Tân rời đi, cô lấy hộp quà vốn đã cất vào túi ra, nghĩ xem nên làm gì với chiếc đồng hồ chưa kịp tặng.

Cửa phòng bao mở ra, Vệ Lai quay đầu nhìn sang.

“Nhanh vậy sao?” Vừa nói, cô vừa đưa ly rượu lên môi nhấp một ngụm, che đậy sự phân tâm vừa rồi của mình.

Triệu Nhất Hàm đi vào: “Hiếm khi được mời một bữa, chỉ sợ chậm một chút sẽ bỏ lỡ.”

Quản lý Lỗ đứng ngoài cửa hiểu được lời này, phân phó nhà bếp nấu ăn.

Vệ Lai và người chị này không thường xuyên gặp mặt, không có chung chủ đề nói chuyện, sau khi quản lý Lỗ rời đi, phòng bao chìm trong một khoảng im lặng ngắn ngủi.

“Vừa chia tay, em vẫn nuốt trôi sao?” Triệu Nhất Hàm phá vỡ sự im lặng, nói không chút kiêng dè.

Vệ Lai giống như người chưa từng xảy ra chuyện gì, đáp: “Toàn món đắt tiền như vậy, không ăn thì lãng phí biết bao.”

Triệu Nhất Hàm không nói nên lời, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng, cô em gái của mình sẽ bị đá ngay trong lúc tổ chức sinh nhật cho người ta. Cô ấy tiện tay đặt túi xách lên ghế sofa, cởi chiếc áo sơ mi trắng bên ngoài rồi liếc qua tủ quần áo cách sofa chừng năm sáu mét, muốn treo áo sơ mi lên nhưng lại lười, bèn đặt thẳng lên trên sofa.

Vệ Lai phát hiện, người chị kế này luôn biết cách giảm bớt việc cho bản thân, thà làm nhăn áo sơ mi còn hơn đi thêm vài bước để treo lên.

Để cô ấy tự mình mang váy đến cho cô, đúng là vất vả rồi.

Vệ Lai đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy, đúng lúc Triệu Nhất Hàm đi tới cạnh bàn ăn, cô nhìn qua đôi giày đế bằng của Triệu Nhất Hàm. Từ nhỏ, Triệu Nhất Hàm đã thuộc kiểu người cao gầy, luôn cao hơn cô khoảng bốn đến năm centimet, nhưng bây giờ cảm giác còn cao hơn thế.

“Hình như chị cao lên rồi.” Cô tìm chủ đề nói chuyện.

Triệu Nhất Hàm nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, kéo ghế ngồi xuống. Cô ấy quả thật đã cao thêm hai centimet, chiều cao được đo trong một lần khám sức khoẻ gần đây là 174,5. Ở tuổi hai bảy mà vẫn cao lên, ngay cả cô ấy cũng cảm thấy kỳ lạ.

Cô ấy rót một ly rượu vang, quay đầu tìm Vệ Lai, chợt trông thấy Vệ Lai một tay cầm móc áo, treo chiếc áo sơ mi đắt tiền của cô ấy vào tủ.

Nếu là trước kia, bất luận là cô ấy tự mình mang váy đến cho Vệ Lai, hay Vệ Lai treo quần áo cho cô, đều sẽ không bao giờ xảy ra.

Nhất thời, Triệu Nhất Hàm đột nhiên không biết là ai đã trưởng thành lên.

Cô ấy không thể nói lời sến sẩm, cảm ơn thì quá dư thừa, vì thế cô ấy dứt khoát quay đầu lại uống rượu. Trên mặt bàn có một chiếc hộp đồng hồ đang mở, nhìn qua đã biết giá cả không tầm thường, bèn hỏi với giọng không chắc chắn: “Mua cho Chương Nham Tân sao?”

Vệ Lai gật đầu.

Dây đeo của chiếc đồng hồ này được đặt thiết kế riêng, cần thêm rất nhiều tiền, tiền lương một năm của Vệ Lai căn bản không đủ mua chiếc đồng hồ này. Triệu Nhất Hàm không khỏi cảm thán, “Hào phóng.”

Lại thêm một câu: “Và si tình.”

“Bình thường anh ấy tặng tôi rất nhiều quà, hơn nữa hai năm nay cũng giúp đỡ công việc của ba tôi không ít.” Những chuyện khác, Vệ Lai không giải thích thêm.

Triệu Nhất Hàm hơi hếch cằm về phía chiếc đồng hồ: “Chia tay rồi, giờ em tính làm gì với nó?”

Đây cũng là điều mà Vệ Lai suy nghĩ nãy giờ, một thứ đắt tiền như thế này không cần thiết giữ lại, cũng không có người thích hợp để tặng, “Vài ngày nữa chờ tôi hết bận, sẽ hỏi thử người trong ngành xem có thể bán với giá bao nhiêu.” Cho dù chưa từng đeo, nhưng chỉ cần mở hộp liền mất giá rất nhiều.

Triệu Nhất Hàm không tiếp lời, cúi đầu nhắn tin cho bạn của mình, người bạn này là quản lý của cửa hàng đồng hồ cao cấp nhất Giang Thành, cũng là người hiểu rõ thị trường nhất.

Cô ấy giải thích ngắn gọn về tình hình của Vệ Lai, rồi hỏi: [Unbox rồi sẽ tổn thất rất nhiều tiền sao?]

Người quản lý đã kiểm tra được đơn hàng của chiếc đồng hồ này: [Vệ Lai vì chiếc đồng hồ này mà tốn rất nhiều công sức, xếp hàng hơn bảy tháng rồi mua thêm một chiếc có giá trị tương đương mới có được hàng cô ấy muốn, bây giờ lại muốn trả lại sao? Bạn trai cô ấy chê chiếc đồng hồ này rẻ nên không nhận?]

Triệu Nhất Hàm: [Chia tay rồi, chưa kịp tặng.]

Người quản lý cảm thấy tiếc cho cặp đôi trai tài gái sắc này, cũng thấy tiếc cho chính chiếc đồng hồ đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết nhưng chưa kịp tặng.

Triệu Nhất Hàm: [Giúp tớ xem có cách nào giảm bớt tổn thất cho em ấy không.]

Người quản lý: [Không phải cậu không có tình cảm gì với cô em gái giả này sao? Hôm nay đầu óc chập mạch à?]

Triệu Nhất Hàm sẽ không nói với người ngoài rằng, đó là bởi vì Vệ Lai đã treo áo sơ mi của cô ấy vào trong tủ.

Cô ấy không đáp mà hỏi ngược: [Ngày mai có ở cửa hàng không? Tối mai tớ tan làm sẽ qua tìm cậu.]

Người quản lý: [Bây giờ đang ở cửa hàng.]

Triệu Nhất Hàm hỏi thêm: [Hôm nay không phải cậu nghỉ phép sao?]

Người quản lý: [Tạm thời đổi lịch. Tối nay có một khách hàng quan trọng đến cửa hàng chọn đồ hồ, hình như là tới Giang Thành để họp, đồng hồ vô tình bị bạn làm rơi nên vỡ mặt ngoài, đến mua một chiếc để đeo tạm. Cũng không biết là sếp lớn nào, có thể kinh động đến cả người phụ trách khu vực của chúng tớ, ngay cả cấp trên cũng tới thì sao tớ vắng mặt được.]

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang