• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Edit: Halex
Beta: Yuri
Tháng sáu, Paris, Pháp, nơi tổ chức tuần lễ thời trang nam thời thượng nhất, vô cùng sầm uất.

Tại tuần lễ thời trang này có vô số nhân vật nổi tiếng được yêu thích, đủ các loại ngôi sao lớn nhỏ, từ đang hot đến đã chìm từ lâu, xuất hiện đầy cả thành phố.

Các ngôi sao lớn nhỏ hoặc là được mời, hoặc là trăm ngàn cay đắng chạy chọt được một tấm vé, phải đứng dưới nắng xếp hàng mấy tiếng đồng hồ, mồ hôi nhễ nhại.

Mọi người đều cố hết sức chỉ để thông qua tuần lễ thời trang này nâng cao địa vị trong giới thời trang của bản thân.

Nhưng mà.

Bất kể là hạ mình cầu vé hay là đẫm mồ hôi xếp hàng gì đó, thì đều không có liên quan tới Uông Bình.

Làm người đại diện cho thương hiệu toàn cầu có giá trị tối cao, là phát ngôn viên nam hàng đầu của thương hiệu hàng xa xỉ Aurora từ xưa đến nay, Uông Bình chỉ cần ngồi Lincoln đến bảo tàng Louvre, sau đó dưới sự hộ tống của mười mấy vệ sĩ ung dung vượt qua ánh mắt hâm mộ của mọi người, rồi lên thẳng địa điểm tổ chức trong bảo tàng Louvre là được.

Mà cho dù là bên trong hậu trường, khu vực trang điểm của Uông Bình cũng được tách ra một góc riêng, độc hưởng sự yên tĩnh và ung dung.

Chuyên gia đưa cà phê cho Uông Bình, thợ trang điểm thì vây quanh cậu.

Mọi người không ngừng bàn tán từng chi tiết trên người cậu, cố gắng làm sao cho từng sợi tóc của Uông Bình cũng phải hoàn hảo.

Bóng đèn trên gương trang điểm sáng chói, giống như một góc của sàn diễn xa xỉ này vậy, vô cùng xa hoa.

Uông Bình đã tới những nơi như vậy mấy lần nên quen rồi, chỉ im lặng ngồi nghe, nếu thợ trang điểm yêu cầu thì quay đầu, nhắm mắt hay đứng lên thay quần áo.

Trang phục hôm nay là một chiếc áo sơ mi trắng có rất nhiều đoá hoa làm hoạ tiết.

Chất liệu chiếc áo rất mềm mại, mượt mà.

Uông Bình vừa thay quần áo xong, thợ trang điểm còn đang cài nút áo cho cậu thì bỗng nhiên cả hậu trường vốn ồn ào chợt yên lặng.

Kỷ Trạch Dương, người đại diện của Uông Bình, kéo màn che để cậu nhìn ra ngoài.

Nhìn ra chỉ thấy tất cả mọi người trong hậu trường đều đứng lên, nhìn về phía người đàn ông đeo kính râm, tóc đã bạc, má gầy gò, cầm gậy chống ở cửa.

Nhà thiết kế đứng đầu Aurora, cha đỡ đầu của toàn bộ giới thời trang - Jean Hoult.

Jean Hoult duy trì thương hiệu mặt lạnh mím môi, như tuần tra lãnh địa mà từ cửa đi vào.

Biểu tình của ông vô cùng nghiêm túc, người mẫu dù đẹp cỡ nào cũng không khơi dậy được sự hứng thú của ông.

Cho đến khi...!
Hoult đi tới trước mặt Uông Bình.

Gương mặt lạnh băng của ông lộ ra một nụ cười.

"Bình." Hoult đến gần Uông Bình, gọi, "Cậu thật sự là quá xinh đẹp!"
Hoult: "Gặp được cậu là vinh hạnh của tôi, bạn trẻ, nửa thế kỷ nay, chỉ có cậu có thể mặc ra được hình dáng nguyên bản của quần áo tôi thiết kế.

Uông Bình khẽ mỉm cười, lễ phép cúi người: "Đây là vinh hạnh của tôi mới đúng."
Hoult nhìn Uông Bình như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.

Ông đang gật gù không ngừng, bỗng nhiên nhíu mày quay sang thợ trang điểm.


"Lấy kim tuyến lại đây cho tôi." Hoult ra lệnh.

Thợ trang điểm vội vàng tìm lọ kim tuyến đưa cho Hoult, ông ra hiệu cho Uông Bình cúi đầu xuống rồi rắc kim tuyến lên tóc cậu.

"Đẹp rồi."
Hoult tùy ý ném lọ kim tuyến cho thợ trang điểm, sau đó vỗ một cái lên đầu Uông Bình.

Hoult vỗ vỗ cổ tay Uông Bình: "Cậu làm người mở màn đi, tôi hi vọng cậu có thể làm cho sàn diễn này như thiên hà ngập tràn ánh sao."
Tại show diễn nơi cả giới thời trang đều hướng mắt đến, Hoult giao vị trí mở màn quan trọng nhất cho Uông Bình.

Chỉ thế này cũng đủ thể hiện sự yêu thích cùng tôn trọng mà Aurora dành cho cậu.

"Dĩ nhiên." Uông Bình cười mỉm.

Hoult hài lòng rời đi.

Ông rời đi không lâu, sàn diễn Aurora ngập trong sắc vàng champagne ráng chiều mở cửa.

Những vị khách mang theo đủ loại hương nước hoa và mỹ phẩm tiến vào, dựa theo thư mời mà tìm vị trí của mình.

Sàn diễn tối nay có một cầu thang xoắn phong cách La Mã cổ điển, hai bên treo đầy hoa trắng.

Tất cả người mẫu đều từ cầu thang này đi xuống rồi mới bắt đầu trình diễn.

Ở phía dưới cầu thang, một cô gái mặc quần áo của Aurora lấy điện thoại ra.

Cô nàng chẳng để ý xung quanh, cứ thế mở Bilibili rồi mở livestream lên, tên buổi livestream là: [Đến xem anh Uông Bình mở màn nào!!!]
Livestream hiện tại đã có hơn ba trăm nghìn người xem.

Chạng vạng sáu giờ tối, show diễn chính thức bắt đầu.

Âm nhạc Bắc Âu tân cổ điển vang lên khắp sàn diễn, trên cầu thang xoắn ốc là một làn khói mờ, kết hợp cùng màu trắng của hoa tạo nên bầu không khí huyền bí.

Uông Bình xuất hiện ở trên cầu thang.

Từng sợi tóc của cậu ánh lên kim tuyến long lánh, như ánh mặt trời lưu luyến không nỡ rời khỏi mái tóc đó vậy.

Kết hợp cùng trang phục thuần trắng, sức hấp dẫn của cậu lại tăng lên, tựa như thiên thần trong thần thoại Athens xuống trần gian.

Cô gái chủ livestream cũng bị ngập trong làn sóng comment.

Comment: [Aaaaaa anh Uông Bình kìa!!!]
Comment: [Trời ơi trời ơi trời ơi, sao lại có người đẹp được đến mức này chứ?]
Comment: [Đẹp vãi má ơi! Thần tiên? Đây là thần tiên hả?]
Comment: [Nhan sắc đỉnh cao nhất giới giải trí! Không hổ danh là anh! Uông Bình!!]
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Sau show diễn có tiệc chúc mừng, ở buổi tiệc, Kỷ Trạch Dương nhận hơn một trăm tám mươi danh thiếp của các tạp chí thời trang quốc tế.

Bọn họ toàn dùng mấy từ kiểu "nhất định", "nhất thiết", "cần phải" để chờ mời được Uông Bình chụp hình cho tạp chí của họ.

Kỷ Trạch Dương nhận hết, định sau khi đưa Uông Bình về khách sạn sẽ xem xét kỹ hơn.

Uông Bình vừa trở lại khách sạn, việc đầu tiên làm là vọt vào nhà vệ sinh, ào ào rửa bỏ đống kim tuyến trên đầu.

Sau đó, cậu khoác áo tắm ra ngoài, thoắng cái nhảy lên sô pha, thoải mái nằm dài ra, cầm điện thoại lên mở khóa.


"Cuộc sống!" Uông Bình cảm khái nói, "Không có gì vui vẻ hơn là được nằm dài trên sô pha chơi điện thoại."
Kỷ Trạch Dương đang nhìn laptop ngẩng đầu lên.

"Nếu có." Uông Bình nói với Kỷ Trạch Dương, "Thì chính là nằm dài trên giường chơi điện thoại."
Kỷ Trạch Dương lại cúi đầu nhìn màn hình laptop, cùng nhiếp ảnh gia cũng vừa về khách sạn lựa hình mới chụp trong hôm nay.

"Haiz, cổ phải duỗi thẳng cả ngày đau quá." Uông Bình ngậm ngùi nói, "Anh nói xem, sao người trong giới thời trang cứ phải vòng vo phức tạp như vậy chứ? Mọi người không thể đối xử thân thiện với nhau hả?"
Kỷ Trạch Dương đang lựa hình không quan tâm đến Uông Bình, mà Uông Bình cũng không để ý mà tự vui tự đùa.

Uông Bình đột nhiên nhớ ra, mở một app lên: "À đúng rồi, đây là IP nước ngoài, không có tường lửa.

Để em nhìn xem có tiểu thuyết nào có CP của em không."
Kỷ Trạch Dương vừa nghe Uông Bình lắm mồm nói về mấy thứ này, vừa nhìn Uông Bình soái khí chết người trong phòng chụp hình...!
Đúng là thật khó để tưởng tượng mà...!
Trên màn hình laptop, giữa một rừng hoa trắng tinh khôi là một người đẹp đến mức người người ngưỡng mộ.

So với con người đang nằm thườn thượt trên sô pha thì quả là một trời một vực.

Đây là nghệ sĩ của tôi hả trời?
Kỷ Trạch Dương hoảng hốt.

Tại sao tôi lại tống cậu ta tới Paris vậy nhỉ? Rồi cậu ta còn được mở màn cho show của Aurora nữa?
Kỷ Trạch Dương – bỗng mờ mịt + lạc lõng + bất lực – quyết định làm việc tiếp.

"Anh." Kỷ Trạch Dương chưa làm được mười phút thì đã thấy một người ôm gối ôm ngồi đối diện anh.

Người nọ tay cầm điện thoại, đôi mắt hồng hồng, làm người ta thương tiếc...!cái khỉ ấy!
Haiz...!
Chắc chắn là lại đi đọc mấy cái truyện ngược thân ngược tâm! Tật xấu này của Uông Bình, Kỷ Trạch Dương đã sớm rõ như lòng bàn tay.

Kỷ Trạch Dương hất cằm, ý bảo Uông Bình có gì thì huỵch toẹt ra.

"Haiz." Uông Bình nghiêng đầu tựa vào gối ôm, vô cùng rầu rĩ, "Anh nói coi, tại sao..."
"Tại sao cái gì?"
"Tại sao ai cũng nếm được mật ngọt tình yêu, chỉ có em là không có?" Uông Bình vô cũng khó hiểu, "Trong tiểu thuyết nói là người có ngoại hình đẹp sẽ được nhiều người thích, em không đủ đẹp hả? Sao không ai thích em vậy?"
Lần nữa, Kỷ Trạch Dương đang nhìn laptop phải ngẩng đầu lên.

Anh nhìn Uông Bình trước mặt mình mà không nhịn được cười nhạt.

Đương nhiên là có người thích...!
Lần trước trong một quán bar ở Tam Lí Đồn, một anh trai tóc vàng mắt xanh mời cậu một ly rượu.

Nếu theo tiêu chuẩn bình thường thì chỉ cần tán tỉnh như thế thêm một tí nữa là có thể lăn giường được luôn rồi.

Nhưng mà cậu ta lại đi chơi đố số với người ta, cuối cùng ông chủ còn lôi cả bàn mạt chược ra.

Cả đêm đó chơi mười mấy bàn mạt chược, mọi người thay nhau làm nhà cái.

Mấy paparazzi cmn phải chờ suốt đêm, cuối cùng ngậm ngùi đăng bài – "Uông Bình tôn vinh văn hóa dân tộc!"
Nữ, đều là chị em bạn dì! Nam, đều là anh em cây khế!
Thế nên cậu mà có người yêu được thì tôi cũng quỳ luôn!

À quên, Tấn Giang cấm chữ "quỳ".

Kỷ Trạch Dương không thèm quan tâm đến trò đùa vặt của cậu, cúi đầu làm việc tiếp.

Bỗng anh nhìn thấy dưới góc phải màn hình có thông báo một email chưa đọc.

Kỷ Trạch Dương nhíu mày mở email đó.

Vừa đọc lướt qua hai hàng đầu, anh đã kinh ngạc trợn to mắt, vội vàng nhìn người gửi.

Sau khi mở Wechat xác nhận là cùng một người, người đại diện Kỷ mới hít sâu hai cái mà lấy lại bình tĩnh.

"Uông Bình." Kỷ Trạch Dương gọi.

"Hả?" Uông Bình, đang rầu vì chưa có người yêu, nằm dài trên bàn đáp.

"Giờ không có người yêu, chỉ có đạo diễn đại tài thôi, thử không?" Kỷ Trạch Dương hỏi, "Đạo diễn Ngô Quang Tễ mời casting phim mới."
"Ừm..." Uông Bình biếng nhác, "Ai cơ?"
"Ngô Quang Tễ."
"Cái người mà được gọi là đạo diễn phim võ hiệp giỏi nhất Trung Quốc đó hả?" Uông Bình lập tức xốc lại tinh thần.

Cậu quăng gối ôm và điện thoại qua một bên, lật đật phóng qua kế bên Kỷ Trạch Dương nhìn vào màn hình laptop.

Phim điện ảnh mới nhất Ngô Quang Tễ quay có phong cách võ hiệp, dự tính gồm hai nam chính đang phát thư mời casting.

"Thiệt á hả?" Uông Bình đọc email ba lần vẫn không thể tin được, "Má ơi! Anh, em phải đi! Em muốn quay phim! Cho em quay phim đi mà."
"Cậu bình tĩnh chút!" Kỷ Trạch Dương gập laptop lại, nghiêm túc nhìn Uông Bình, "Trước tiên anh phải nói cho em hiểu."
Uông Bình thấy Kỷ Trạch Dương nghiêm túc thì cũng nghiêm túc theo: "Anh nói đi."
"Giới điện ảnh khác xa giới thời trang." Kỷ Trạch Dương bảo, "Tất cả những gì em đang có ở giới thời trang coi như bằng không, em phải bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng."
"Ừm." Uông Bình tùy tiện đáp, "Thì sao? Bắt đầu lại thì cũng đâu có sao?"
Kỷ Trạch Dương: "..."
Kỷ Trạch Dương: "Hơn nữa, đóng phim không giống chụp tạp chí với chụp ảnh nghệ thuật đâu.

Đóng phim phải lăn lê bò lết, rất là khổ."
Uông Bình càng hoang mang hơn: "Thì em biết mà, nhất là phim võ hiệp như bộ này nữa.

Còn phải học kiến thức cơ bản nè, em coi phóng sự thấy hết rồi."
"À." Uông Bình xoa tóc, "Anh Dương, anh sợ em không chịu được cực khổ hả? Trước giờ anh biết em không sợ cực khổ mà."
"Huống chi nhiều người tuy có mơ ước nhưng mà ngay cả cơ hội để được cực khổ họ cũng không có.

Mơ ước của em sắp thành hiện thực, sao có thể vì dăm ba cái khổ cực mà từ bỏ được chứ?"
Kỷ Trạch Dương vừa nghe Uông Bình nói vừa nhìn sâu vào mắt cậu.

Vốn dĩ anh còn muốn nói cho cậu hiểu về sự khác biệt giữa lợi ích khi làm điện ảnh và làm thời trang trong cùng thời gian, nhưng nhìn Uông Bình lúc này, anh thấy mình không cần nhiều lời thêm nữa.

Đôi mắt của Uông Bình quá trong trẻo.

Tuy có chút trẻ con, nhưng phần lớn trong đó là đơn thuần, Kỷ Trạch Dương hiếm thấy ai có ánh mắt như vậy.

Khi Uông Bình lăn lộn trong vòng xoáy danh lợi, ban đầu đôi mắt trong trẻo bấy nhiêu thì hiện tại cũng trong trẻo bấy nhiêu.

Kỷ Trạch Dương mỉm cười download phiếu đăng kí, sau đó ngồi trước laptop vì Uông Bình mà điền từng câu từng chữ.

Uông Bình mở Weibo, selfie rồi đăng lên trển.

@turn-on Uông Bình: [Các chai nhựa (tên fans ổng:)) ai có cái tên nào bớt phèn hơn thì báo tui) chuẩn bị xong chưa nè? Đồng hành cùng tui trên con đường mạo hiểm sắp tới nha! (selfie_với_ánh_mắt_long_lanh.JPG)]
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Đêm khuya ở Pháp, một email ghi rõ sơ yếu lí lịch cùng giấy ghi danh của Uông Bình được gửi đi, theo đường truyền chuyển vào hòm thư của trợ lí đạo diễn.

Cùng lúc đó, Trung Quốc đang đón nắng sớm.

Quý Tẩu mặc đồ thể thao màu đen tuyền, cổ vắt khăn bông đang chạy bộ trên máy chạy bộ.

Cửa kính trước mặt phản chiếu ánh mắt lạnh lùng của anh và căn phòng trống trải sau lưng anh.


Phòng Quý Tẩu chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái tủ quần áo và một cái kệ trưng bày tinh xảo khá lạc loài.

Đồ dùng trong phòng, kể cả drap giường, đều là màu xám tro.

Cúp nam chính xuất sắc nhất của liên hoan phim Venice bị Quý Tẩu ném đại lên bàn, phủ một tầng bụi dày.

Chỉ có kệ trưng bày là sạch sẽ sáng sủa nhất, mặt trên phủ vải nhung, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên một chiếc cúc áo và một huy hiệu trường.

Trong khi tiếng máy chạy bộ của Quý Tẩu vẫn đang kêu thì ở cửa phòng một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, có một người chàng trai khá mập mạp tiến vào phòng.

Quý Tẩu nghe thấy thì tạm dừng máy chạy bộ, quay đầu ra nhìn.

Hóa ra là trợ lí của anh.

Trợ lí tên là Đường Giai Lâm, là một sinh viên mới ra trường nên trước mặt Quý Tẩu có chút "rén".

"Sếp." Đường Giai Lâm nhỏ giọng nói.

"Ừ."
Quý Tẩu tắt máy, đi lướt qua người trợ lí vào bếp, lấy trong tủ lạnh ra hai chai nước suối.

Trở ra, anh đưa một chai cho Đường Giai Lâm: "Uống nước đi."
"Cám ơn sếp." Đường Giai Lâm run rẩy nhận lấy.

Khi cầm chai nước lạnh, ngón tay Quý Tẩu đụng tay cậu một cái.

Đường Giai Lâm bị lạnh đến rúm ró, hoang mang không biết là nước đá lạnh hay sếp mình lạnh.

Đường Giai Lâm sợ sệt nhìn thoáng qua ánh mắt của Quý Tẩu.

Vị này năm mười sáu tuổi đã là thiếu niên dành giải ảnh đế của liên hoan phim Venice.

Cho dù là dành ảnh đế, hay là lập công ty, hoặc là đầu tư kiếm tiền, mỗi bước đi của vị này đều dứt khoát, không do dự, lạnh lùng, chính xác, giống như người máy ấy.

Khiến người khác kính trọng, cũng khiến người khác lo sợ.

"Có chuyện gì không?" Quý Tẩu thấy trợ lí không nói gì thì giương mắt nhắc nhở.

"À à, sếp." Đường Giai Lâm nhớ ra chuyện chính, vội vã nói, "Là về phim mới của đạo diễn Ngô Quang Tễ, có liên quan tới Uông Bình..."
Quý Tẩu nâng mắt, trầm giọng nói: "Tiếp tục."
Tác giả có lời muốn nói:
Đệ nhất thần nhan của giới giải trí nhất định phải phô trương!
Tình yêu ngọt ngào mà bạn order đã online, chú ý kiểm tra nhận hàng -v-
À, nãy giờ quên nhắc tới Quý Tẩu, Quý Tẩu muốn tôi viết vài câu không?
Tiểu Quý (khéo léo): Viết về anh Uông Bình là đủ rồi.

Thế bắt tiểu Quý phát lì xì vậy! Hôm nay 60 comment đầu sẽ nhận được lì xì của tiểu Quý nha!
Sau đó là lì xì của tiểu Uông! [Tiểu Uông:??? Tại sao mình lại ở sau???]
Thông tin bổ sung:
Viện bảo tàng Louvre (tiếng Pháp: Musée du Louvre): là một viện bảo tàng nghệ thuật và lịch sử nằm tại Quận 1, thành phố Paris, nước Pháp.

Có vị trí ở trung tâm lịch sử thành phố, bên bờ sông Seine, Viện bảo tàng Louvre vốn là một pháo đài được vua Philippe Auguste cho xây dựng vào năm 1190.

Cuối thế kỷ XIV, dưới thời Charles V, Viện bảo tàng Louvre trở thành cung điện hoàng gia và sau đó tiếp tục được mở rộng qua các triều đại.

Từ năm 1672, khi triều đình Pháp chuyển về lâu đài Versailles, bộ sưu tập hoàng gia được lưu trữ tại Louvre.

Thời kỳ Cách mạng Pháp, cung điện trở thành bảo tàng, mở cửa vào ngày 10 tháng 8 năm 1793.

(Nguồn: Wikipedia)

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang