• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mùa hè ở X thị, mỗi người đi đường đều ướt đẫm mồ hôi, hận không thể lập tức chui vào nơi có điều hòa để tận hưởng mát mẻ.
Mà Hoa Ngữ An ở phòng khách tập đoàn Thiên Dực có thực lực số một số hai ở X thị lại  lạnh đến run bần bật, không phải điều hòa nơi này đặc biệt lạnh, mà là nàng đối với chuyện sắp xảy ra cảm thấy khẩn trương sợ hãi.
Nàng theo lệnh triệu tập đến ứng tuyển vị trí trợ lý tổng tài tập đoàn Thiên Dực, thông qua ba vòng phỏng vấn, nàng cũng không biết chính mình nơi nào hảo, mơ hồ mà qua từng cửa, tổng tài sẽ tự mình gặp mặt khảo thí.
Chỉ là vốn dĩ hẹn 5 giờ, hiện giờ đã 5 giờ rưỡi, Hoa Ngữ An cơ hồ bị cảm xúc sợ hãi khẩn trương giết chết, cửa phía sau đẩy ra, Hoa Ngữ An lập tức đứng lên, thời điểm đang muốn chào hỏi, lại thấy nguyên lai là tiểu tỷ tỷ ở quần tiếp tân đi vào, trong tay còn cầm cơm hộp cùng đồ uống.
"Thật xin lỗi Hoa tiểu thư, hội nghị tổng tài còn chưa kết thúc, nàng để ta mua chút thức ăn cho ngươi, ta cũng không biết ngươi có uống cà phê hay không, cho nên mua cho ngươi chocolate nóng, hy vọng ngươi không để ý, phiền toái thỉnh ở lại chờ một lát."


Tiểu tỷ tỷ tiếp tân thập phần có lễ phép mà đem đồ ăn để trên bàn, lúc này Hoa Ngữ An mới phục hồi lại tinh thần, lập tức nói: "Cảm ơn."
Tiểu tỷ tỷ đối với Hoa Ngữ An lộ ra tươi cười chức nghiệp thực nhu hòa, nói không cần khách khí liền đi ra ngoài, Hoa Ngữ An ngồi xuống một chút, thở phào một hơi, nhìn cơm hộp trước mắt, có chút cảm thán, quả nhiên là công ty lớn a, ngay cả tiếp tân tu dưỡng chức nghiệp cũng ưu tú như vậy...
Chính mình thật sự có thể có được phần công tác này sao?
Hoa Ngữ An ngẫm lại chính mình, năm nay 24 tuổi, tốt nghiệp hệ kinh tế chuyên nghiệp, sau đó ở X thị tìm được công việc đầu tiên, cần cần cù cù làm việc, không ngờ thủ trưởng lại là một lão nhân háo sắc, nàng sợ tới mức lập tức từ chức, trằn trọc nhìn thông tin tuyển dụng đến tập đoàn Thiên Dực ứng tuyển trợ lý tổng tài, nghĩ thử thời vận, chỉ là không thể tưởng được chính mình có thể đi đến vòng phỏng vấn cuối cùng.


Nàng duỗi tay che che ly chocolate nóng kia, rốt cuộc tay cũng ấm áp hơn nhiều, chỉ là cảm giác khẩn trương vẫn còn, thật sự ăn không vô đồ ăn, đành phải đem cơm hộp cất vào, trong lòng nghĩ nếu phỏng vấn thất bại, ít nhất có thể kiếm được một hộp cơm cùng chocolate nóng, ngẫm lại, trong lòng liền kiên định một chút.


Lúc này, âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ sàn nhà truyền đến, Hoa Ngữ An nháy mắt thần kinh căng thẳng, mồ hôi lạnh tựa hồ từ giữa trán bắt đầu toát ra.
Cửa phía sau nàng mở ra, nàng lập tức đứng lên, quay đầu lại nhìn, một đại mỹ nhân xuất hiện ở trước mắt nàng, thoạt nhìn không quá 27, 28 tuổi, đã là tổng tài tập đoàn Thiên Dực rồi.


Tóc màu nâu cuộn sóng uốn lượn, ngũ quan tinh xảo, trang điểm nhẹ thập phần đẹp, trên người một bộ tiểu tây trang màu đen, áo sơ mi trắng cùng váy ngắn đen, đem dáng người ngạo nhân kia đột ngột hiện ra, ngay cả thân là nữ nhân như Hoa Ngữ An cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.


Nữ nhân này thật là quá đẹp...


"Ngài hảo..."


Hoa Ngữ An hơi hơi khom lưng, nữ nhân kia đối với nàng cười cười, ý cười cực nhạt, sau đó nói: "Ngươi hảo, ngồi."


Người nọ ngồi đối diện với nàng, thực mau mở lý lịch sơ lược đặt lên bàn.


"Ta tên là Liễu Khinh Ca, tổng tài tập đoàn Thiên Dực, Hoa tiểu thư, thật cao hứng nhận thức ngươi."


Liễu Khinh Ca giương mắt nhìn về phía Hoa Ngữ An, khóe miệng ý cười cực đạm, có vẻ lễ phép cùng xa cách, đặc biệt là cặp con ngươi mỹ lệ kia, luôn mang theo vài phần lạnh lẽo, làm người khác không dám tùy tiện thân cận.


"Ta... Ta cũng vậy, thật cao hứng nhận thức ngươi."


Liễu Khinh Ca thanh âm rất êm tai, vững vàng mang theo vài phần nhu ý làm người ta thư thái, thanh âm sạch sẽ lại nhiều vài phần lãnh đạm, Hoa Ngữ An thực thích thanh âm của nàng, thậm chí mê muội, đây là ngự tỷ âm trong truyền thuyết!


"Không cần khẩn trương, mời ngồi."


Liễu Khinh Ca lại nói một câu, Hoa Ngữ An mới phát hiện nguyên lai nãy giờ mình vẫn đứng, lúc này mới xấu hổ mà ngồi xuống, nhìn Liễu Khinh Ca nhanh chóng lướt qua lý lịch sơ lược của mình, sau đó giương mắt nhìn Hoa Ngữ An.


"Biết vì sao ngươi là người cuối cùng đến vòng phỏng vấn này không?"


Liễu Khinh Ca đem lý lịch sơ lược của Hoa Ngữ An để qua một bên, cặp mắt đẹp thẳng tắp nhìn chằm chằm Hoa Ngữ An, Hoa Ngữ An thậm chí không dám nhìn thẳng vào đôi mắt quá mỹ lệ kia.


"Không... Không biết."


Hoa Ngữ An thực thành thật mà nói, nàng không phải thực ưu tú, chính mình thật sự không biết làm thế nào mà đến được vòng phỏng vấn cuối cùng.


"Ngươi là nhân viên của tập đoàn Kỳ Ngự, Kỳ Ngự là một công ty không tồi, vì cái gì muốn từ chức?"


Cặp mắt trời sinh mang theo vài phần lạnh lẽo của Liễu Khinh Ca đảo qua mặt Hoa Ngữ An, nhìn nàng biểu tình hấp tấp bất an, khóe miệng ý cười lại đậm một phần.


"Quan hệ nhân tế... gặp vấn đề."


Hoa Ngữ An không có nói thủ trưởng của nàng cố ý vô tình mà quấy rầy nàng, nàng không chịu được phiền phức này nên mới từ chức, loại sự tình này nàng cũng không biết nên mở miệng như thế nào.


"Bị quấy rầy?"


Liễu Khinh Ca trực tiếp chọc tới chỗ đau của Hoa Ngữ An, nàng giật mình một cái, nói: "Ngài làm sao mà biết được?"


Hoa Ngữ An nói xong, cảm thấy hành động của mình giống như có chút không lễ phép, lập tức lại rụt trở về, biến thành bộ dạng ngoan ngoãn chịu đựng khi bị người khi dễ.


"Còn nhớ rõ vấn đề đầu tiên ta hỏi hay không?"


Liễu Khinh Ca không có trả lời câu hỏi của Hoa Ngữ An, ngược lại làm Hoa Ngữ An có chút phản ứng không kịp.


"A?"


"Bởi vì ngươi thành thật."


Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng nói ra năm chữ, dừng một chút, đem lý lịch sơ lược đẩy đến một bên, đứng lên, Hoa Ngữ An sợ tới mức lập tức cũng đứng lên theo.


"Ta thích người thành thật, ta không hy vọng trợ lý của ta đối với ta cũng trốn trốn tránh tránh."


Liễu Khinh Ca nói chuyện tựa hồ không thích lòng vòng quanh co, hơn nữa thanh âm của nàng vốn là có chút lãnh, nghe tới cái loại khí tràng này, càng làm cho Hoa Ngữ An cảm giác được khẩn trương.


"Vậy..."


Hoa Ngữ An không biết lời nói của Liễu Khinh Ca rốt cuộc là có ý gì, Liễu Khinh Ca ngó Hoa Ngữ An liếc mắt một cái, nói: "Khi nào có thể đi làm?"


"A?"


Hoa Ngữ An cảm thấy hạnh phúc tới quá đột nhiên, quả thực không có biện pháp phản ứng lại, liền sửng sốt vài giây, mới mở miệng nói: "Tùy... Tùy thời đều có thể!"


"Tuần tới 9 giờ đến bộ phận nhân sự báo danh."


Nói xong Liễu Khinh Ca đi đến trước mặt Hoa Ngữ An, vươn tay, Hoa Ngữ An lập tức cầm.


"Hy vọng ngày sau công tác vui vẻ."


Nói xong Liễu Khinh Ca buông lỏng tay ra, lập tức xoay người rời khỏi phòng khách, Hoa Ngữ An vẫn cảm thấy chính mình như lọt vào trong sương mù... Chính mình thật sự trúng tuyển?


Vừa rồi Liễu Khinh Ca tiếp cận còn có một mùi hương nhàn nhạt, thập phần dễ ngửi, Hoa Ngữ An cảm thấy khẳng định là mê hương, làm nàng biến thành đứa ngốc.


"Hoa tiểu thư..."


Tiểu tỷ tỷ tiếp tân gọi Hoa Ngữ An một tiếng, Hoa Ngữ An mới hồi phục lại tinh thần, lập tức thu thập đồ của mình, cơm hộp cùng chocolate nóng đi theo tiểu tỷ tỷ ra ngoài.


"Hoa tiểu thư, ngài cũng thật may mắn."


Tiểu tỷ tỷ sau khi mang theo Hoa Ngữ An đi ra ngoài, nói một câu như vậy.


"Như thế nào... Lại nói như thế?"


Hoa Ngữ An cảm thấy hôm nay chính mình bị đánh một cái thật sâu sắc, nàng còn tưởng rằng phỏng vấn khẳng định sẽ rất khó khăn, nhưng mà Liễu Khinh Ca chỉ hỏi mình hai câu, liền tuyển nàng, nàng vẫn cảm thấy chính mình như đang trong cõi mộng.


"Liễu tổng yêu cầu rất cao, cho nên vẫn luôn không tuyển được trợ lý, lúc này đây cũng là trăm người sàng lọc, chọn trúng Hoa tiểu thư, thoạt nhìn Liễu tổng đối với ngài thực vừa lòng."


Tiểu tỷ tỷ vẫn như cũ duy trì tươi cười chức nghiệp, Hoa Ngữ An cũng chỉ cười cười, nàng thật sự không biết nên trả lời tiểu tỷ tỷ này như thế nào, bởi vì chính nàng cũng cảm thấy thực không thể tưởng tượng được.


Chờ đến khi Hoa Ngữ An ra đến cửa lớn của tập đoàn Thiên Dực, đúng thời gian tan tầm, người đến người đi, nàng không thích cảm giác cùng người khác chen chúc trên tàu điện ngầm, cho nên nàng đơn giản đến hoa viên phía trước cửa lớn tập đoàn Thiên Dực ngồi xuống, chờ thời gian tan tầm từng giây bận rộn qua đi.


Lúc này trong hoa viên có một tiểu miêu trăng trắng đi ra, nàng kinh hỉ đi qua, thật cẩn thận mà cùng tiểu miêu kia tiếp xúc, tuy rằng nàng không biết vì sao sẽ có một tiểu miêu xuất hiện ở chỗ này, nhưng nàng vẫn luôn thích mèo, nhịn không được sờ nó chơi, đem một ít đồ ăn vặt của mình cho tiểu miêu, thấy nó ăn đến ngon lành, tâm nàng cũng cảm thấy ấm hô hô.


Liễu Khinh Ca từ tập đoàn Thiên Dực đi ra, nhìn thấy một hình bóng quen thuộc ở hoa viên phía trước công ty, nhíu mày, liếc mắt một cái, mới phát hiện nàng đang chơi với mèo, khóe miệng lại không nhịn được cong lên một hình cung nhỏ.


Thẳng đến khi một chiếc Audi trắng xuất hiện trước mặt, nàng mới thu hồi ánh mắt, nàng ngồi vào ghế phụ, bên cạnh nàng là một vị soái khí thân sĩ nam nhân, mà người nam nhân này là cổ đông trẻ nhất của tập đoàn Thiên Dực, Minh Dật Nhiên.


"Khinh Ca, cơm chiều ngươi muốn ăn cái gì?"


Minh Dật Nhiên ôn nhu hỏi, mà ánh mắt của Liễu Khinh Ca lại rơi xuống thân ảnh của Hoa Ngữ An, trong miệng tùy ý trả lời Minh Dật Nhiên một câu: "Tùy tiện, đều được."


Minh Dật Nhiên tự giác không thú vị, nhún vai, đem xe lái đi, lúc này Liễu Khinh Ca mới thu hồi ánh mắt.


"Khinh Ca, hôm nay là ngày chúng ta tròn một năm."


Minh Dật Nhiên ủy khuất nói, hắn cho rằng Liễu Khinh Ca sẽ nhớ rõ, thế nhưng Liễu Khinh Ca trước sau lãnh đạm như một, không hề để ý hôm nay là tròn một năm.


"Ân."


Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng ứng một câu, nhắm hai mắt, nói: "Ta có chút mệt mỏi, tới thì đánh thức ta."


Minh Dật Nhiên đảo mắt nhìn về phía Liễu Khinh Ca, tuy có bất đắc dĩ, nhưng sủng ái trong mắt chậm rãi tràn ra lại không thể nào che dấu được.


Thời điểm Liễu Khinh Ca nhắm mắt lại, bỗng nhiên hiện lên biểu tình khẩn trương co quắc bất an của Hoa Ngữ An kia, khóe miệng không tự giác giơ lên một độ cong nho nhỏ...


Hoa Ngữ An...


Lúc Hoa Ngữ An trở lại tiểu phòng thuê của mình cũng đã 8 giờ tối, nàng tắm rửa một cái, ăn chút gì đó, thời điểm nằm ở trên giường vẫn còn suy nghĩ chính mình là như thế nào trúng tuyển...


Trợ lý tổng tài tập đoàn Thiên Dực... Ai nghe cũng đều hâm mộ đố kỵ hận...


Lúc này di động của Hoa Ngữ An chấn động lên, Hoa Ngữ An nhìn hiển thị cuộc gọi, khóe miệng gợi lên một cái mỉm cười, tiếp nhận điện thoại.


"Uy... A Văn."


Hoa Ngữ An ngữ khí ôn nhu, rõ ràng nàng cùng người bên kia điện thoại quan hệ rất thân quen.


"Ân, Ngữ An, phỏng vấn thế nào rồi?"


Thanh âm nam nhân kia rất trầm thấp rất êm tai, Hoa Ngữ An nghe xong, cười cười nói: "Thành công."


"Nhanh như vậy?"


"Ân."


"Vậy ngày mai chúng ta cùng ăn một bữa cơm chúc mừng đi?"


Hoa Ngữ An gật đầu đáp ứng, tuy rằng hai người ở chung một cái thành thị, nhưng lại rất ít khi gặp mặt, thứ nhất hai người đều vội công tác, thứ hai nơi hai người ở cách nhau khá xa, cho nên thông thường đều thông qua điện thoại hoặc video mà trông thấy đối phương.


Nhưng Hoa Ngữ An cũng không để ý, nàng tin tưởng nàng cùng A Văn thực mau có thể tu thành chính quả, chỉ là rất nhiều chuyện, người tính không bằng trời tính.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang