• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa rồi trong lúc vô tình nói ra một câu kia, ngược lại càng ngày càng để cho anhkhông có cảm giác, tại sao cô lại hoàn toàn không có nghĩ qua đến giành lại anh? Cô rốt cuộc có yêu anh hay không, có lẽ vẫn còn yêu, nhưng không đủ sâu?

"Anh không đáng giá để em đi tranh như vậy sao?" Giọng nói hoàn toàn trái ngược với người vừa mới gây sự, giọng cũng hạ thật thấp .

"Tôi. . . . . ." Khí thế của anh rõ ràng đã giảm xuống, giọng nói mang theo chút tự giễu, làm thái độ cương quyết của Lăng Tư Miểu có chút đứng không vững, rõ ràng là lỗi của anh, tại sao lại giống như là cô phụ anh, "Tôi dựa vào cái gì để tranh? Dựa vào thân phận Tiểu Tam chính mình cũng không biết, hay là thân phận tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng anh tặng cho kia?"

Anh có từng thừa nhận cô sao? Cô thua thiệt còn vẫn tin tưởng là bởi vì thân phận hai người cùng công ty, mới không thể để người ngoài biết là một đôi tình nhân.

"Anh và Trần Phỉ. . . . . ." Chần chờ mấy giây, Thẩm Thác Vũ mới nói ra sự thật: "Không phải một đôi."

Chúc mừng cô không có trở thành diendanlequydon.com người thứ ba, cô là người bị đá, trong lòng Lăng Tư Miểu giống như là "Pằng" một tiếng lại bị vỡ nứt, tin tức này không hề làm cô vui vẻ hơn, một cảm giác vừa chua vừa đắng lại chát, tiếng nói nghẹn ở cổ họng, khó có thể nói thành tiếng: "Này. . . . . . Cùng tôi không quan. . . . . . hệ."

"Làm sao sẽ không?" Giọng nói của anh lại hơi đề cao, "Tình yêu của em không chịu nổi một chútkhiêu khíchnhư vậy?"

Lăng Tư Miểu tức giận "Tôi. . . . . ."

"Anh cho là em không như vậy, cho nên anh rất mong đợi mà chạy tới, sợ em thật sự xem mắt thành công, chạy mất cùng người khác."

Nụ cười tự giễu mở rộng, ánh mắt Thẩm Thác Vũ u ám, "Đi xe liên tục bốn giờ, sợ ngày thứ hai máy bay không còn kịp nữa. Anh còn cười nhạo em ngốc, thì ra anh mới chính là thằng ngốc."

Hôm nay người đàn ông hẹn với cô, cũng có trong tấm hình thám tử đưa anhtrước đó, tính toán ra, đây cũng là lần thứ ba cô và người đàn ông này gặp mặt, sợ cô thật sự nghiêm túc, để cho lòng của anh giống như có ngàn vạn con kiến đang cắn cắn, vừa nhức vừa đau.

Lăng Tư Miểu cắn môi, không thể mềm lòng, đây đều là anh tự tìm!

Khóe mắt quét qua thấy môi cô bị cắn đến trắng bệch, Thẩm Thác Vũ có chút đau lòng, "Anh thừa nhận lúc mới bắt đầu, đối với em thực sự chỉ muốn vui đùa một chút, cho là sau khi ở cùng em, anh sẽ nhanh ngán giống như trước đây, sau lại cảm giác không chỉ có không có ngán ngươi, ngược lại có chút càng ngày càng trầm mê cùng ngươi cùng nhau thời điểm, vừa đúng em vào thời điểm kia ám hiệu anhmuốn nghĩ đến tương lai, đây là anhchưa từng có cân nhắc qua . . . . . . Cho nên, anhđã nhờ Trần Phỉ phối hợp với anh diễn tuồng vui này."

Lỗ mũi rất chua, Lăng Tư Miểu ngẩng đầu lên tốn hơi thừa lời, "Tốt, cám ơn anh thật xa xôi đã chạy tới nói cho tôi biết những lời này, tôi đã nghe rõ ràng, cám ơn anh. . . . . . Nói cho tôi biết tôi không có làm người thứ ba, nhưng yêu sai người rồi thôi." Nước mắt không kìm nén được chảy xuống, lại chảy qua chóp mũi, khụt khịt cái mũi, cô nắm chặt quả đấm muốn vượt qua chân của anh đi ra ngoài.

"Tại sao em vẫn không hiểu?" Anh không nhịn được một tay kéo cô vào trong ngực, để tay của cô chống đỡ ở cạnh tường, thân mật dùng lỗ mũi mài màicái mũi của cô, ở bên môi cô than thở, "Anh sợ, anh chưa bao giờ tin tưởng hôn nhân, cha mẹ anh đều rất yêu nhau, gia thế tương đối, lúc ấy tình yêu rất hoàn mỹ, nhưng mà sau khi anhchào đời không lâu, tình cảm của bọn họ cũng đã phai nhạt. Hiện tại mỗi người đều có tình nhân, bên ngoài vẫn là một đôi hòa thuận vuivẻ."

Cảm thấy cô cứng ngắc, thân thể đã ngừng giãy giụa, anh vùi đầu trên vai của cô, không muốn bị cô nhìn thấy mặt mũi lúc này, đây không phải là lời muốn nói như kế hoạch, nhưng đã bắt đầu, vậy thì không ngại thẳng thắn nói cho cô biết, "Anh không có tự tin có thể duy trì một đoạn quan hệ lâu dài, anh cho là sớm kết thúc, là điều tốt nhất đối với em và anh."

"Vậy anh còn tới tìm tôi làm gì? Nếu như cảm thấy như vậy rất tốt."

"Không tốt, buổi tối đều không ngủ được."

"Nói láo."

"Không tin em có thể nghiệm chứng."

"Loại chuyện như vậy nghiệm chứng thế nào?"

"Tối nay em có thể ở lại, ngủ cùng với anh."

Lăng Tư Miểu nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, lúc này cảm thấy không ngôn ngữ nào có thể biểu đạt hết oán giận của mình, chỉ có hành động, "A hu" một cái, hung hăng cắn bờ vai lộ ra của anh.

Rất đau, cơ mặt Thẩm Thác Vũ có chút rung rung, lại miễn cưỡng kéo ra nụ cười mỉm, "Em nói, em có gan này hay không, theo anh thử một chút có thể đi tiếp hay không, một năm sau, nếu như em không chán anh, anh cũng không chán em, vậy chúng ta lập tức kết hôn, được không?"

"Không được!" dùng dằng muốn thoát thân, cô làm sao còn dám tin tưởng anh, huống chi lời anh nói nguy hiểm như vậy.

Lắc đầu một cái, Thẩm Thác Vũ làm sao sẽ để cho cô tránh ra dễ dàng như vậy, "Đáp án không đúng, phải trừng phạt." Hung hăng mút hôn, vẽ theo lưỡi của cô, hoàn toàn công kích cướp đoạt, chờ mút đến khi cô chết lặng thì mới thương tiếc quét nhẹ, "Trả lời lần nữa."

"Tránh ra!"

"Còn chưa đúng."

"Lưu manh!"

"Lại trả lời sai rồi."

"Tránh ra, tay của anh không nên lộn xộn, ưmh. . . . . ."

Vẫn nên chặn miệng cô lại thì tốt hơn Thẩm Thác Vũ mặc sức hưởng thụ  thơm mềm nhung nhớ đã lâu, đàn ông, lúc nên cầm thú thì cần cầm thú, nếu anh không thể thuyết phục cô, sẽ để cho tiểu huynh đệ của anh đến đây vậy.

Bên này Thẩm Thác Vũ đang mặc sức cầm thú, bên kia vợ chồng Trịnh Linh và đối tượng xem mắt của Lăng Tư Miểu, đang nhàn nhã uống trà.

Không thể không khen một câu, lần này Thẩm Thác Vũ thật sự gặp hạn, mặc dù bề ngoài người đàn ông này không xuất sắc bằng anh, nhưng tướng mạo đường hoàng, nhất phái trầm ổn. Như hiên tại, nửa đường nhảy ra hai người xa lạ, nói cho hắn biết đối tượng hẹn hò đang cùng bạn trai cũ hợp lại, đề nghị hắn nếu không chờ được có thể đi trước, nhưng hắn không hề gợn sóng mà tỏ vẻ hắn có thể đợi.

Từ trước đến giờ An Kiều không coi trọng bên trong là áo lót hay chăn cũng không chú ý đến sĩ diện, cô rất vô sỉ nói, "Ngộ nhỡ bọn họ nhất thời kích động, ở trong phòng rất lâu, Vương tiên sinh anh không sợ đợi đến cuối cùng lại tốn công vô ích sao?"

“Tôi đã 31 tuổi rồi, nghề nghiệp là bác sỹ, lần này xem mắt là muốn có thể sớm tìm một cô gái tốt kết hôn, Lăng tiểu thư là một người rất tốt, tôi rất vừa ý.”Bác sỹ họ Vương thong thả ung dung bưng cà phê lên uống một ngụm, không lạnh không nóng nói, "Hiện tại chờ một chút, còn hơn để sau khi Lăng tiểu thư kết hôn mới phát hiện phải chờ đợi cả đời."

Vẻ mặt An Kiều kinh ngạc khẽ than với Trịnh Linh ngồi bên cạnh, "Làm thế nào bây giờ, em thích anh ta hơn!"

Sự thật chứng minh, khi không được tha thứ trước lại dùng tiểu huynh đệ thuyết phục người trong cuộc, là một chuyện vô cùng sai lầm.

Sau đó không lâu, mặt Lăng Tư Miểu đen lại dẫn đầu chạy ra, vừa chạy vừa hét: "Biến, tránh xa ra một chút, tránh ra!"

Cuối cùng cô tức giận hùng hổ kéo bác sỹ Vương, tùy tiện gật đầu với vợ chồng Trịnh Linh một cái, xoay người rời đi lại càng không cam lòng quay đầu lại nói thêm một câu, "Tôi đã tìm được người trong lòng, cũng nhanh muốn kết hôn, về sau cũng sẽ không dây dưa với anh nữa, anh cũng không cần nữa tự mình đa tình, cám ơn!"

Lăng Tư Miểu nói xin lỗi với bác sỹ Vương trong lòng rất thấp thỏm, rất rối, anh là đối tượng hẹn hò thứ năm của cô, cảm giác ở chung một chỗ cùng đối phương rất thoải mái, nếu như Thẩm Thác Vũ không xuất hiện, bọn họ tiếp tục ước hẹn tiếp, có thể sẽ trở thành một đôi rất xứng đôi  .

Nhưng là bây giờ Thẩm Thác Vũ xuất hiện, phá vỡ thăng bằng này, để cho cô lại bắt đầu thống khổ, bắt đầu rơi lệ.

Trải qua một màn ở khách sạn kia, đoán chừng cô và anh rất không có khả năng rồi, nghĩ đến mình còn coi anh như bia đỡ đạn, nói cho Thẩm Thác Vũ hai người sắp kết hôn, cô  thẹn thùng muốn chết.

Bác sỹ Vương rất dịu dàng, cũng rất săn sóc thay cô lau sạch nước mắt, "Không cần thiết nhận lỗi với anh, hắn làm em khóc, chứng tỏ hắn không thích hợp với em." Nhẹ nhàng hôn một cái, in trên khóe môi cô, vừa nhẹ nhàng chạm vào cô còn chưa kịp kinh ngạc thì đã tách ra, "Anh cảm thấy được ở chung với em rất thoải mái, nếu như em không ghét, chúng ta không ngại có thể tiến thêm một bước."

Đây là bác sỹ Vương đang ám hiệu cho cô, kết hôn là có có thể sao?

Nếu như đây không phải là ở cửa nhà cô, nếu như không phải là Thẩm Thác Vũ xanh mặt lao ra, biến chuyện lần này trở thành trò cười, tin rằng Lăng Tư Miểu sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.

Thẩm Thác Vũ vẫn không để ý đến phản đối của vợ chồng Trịnh Linh, giống như kẻ trộm theo sát ở phía sau hai người đó, ba người cùng nhau ngồi ở trong xe, mượn vị trí khúc quanh rình coi, không nghe được bọn họ nói gì, nhưng mà hình ảnh hôn nhau giống như phim điện ảnh lần này, lại rơi hết vào trong mắt anh.

Lần đầu tiên trong đời Thẩm Thác Vũ hoàn toàn bùng nổ, dáng vẻ kích động như thiếu niên thời kỳ trưởng thành, xông ra ngăn Lăng Tư Miểu, vung tay cho người đàn ông kia một quyền.

An Kiều che mặt rên rỉ. . . . . . Rất kích động, rất ngây thơ, người này còn là Thẩm Thác Vũ hồ ly giảo hoạt sao?

Trịnh Linh sợ gặp chuyện không may, đã xông ra theo, cô chỉ phụ trách khắc phục hậu quả, khóa kỹ xe rồi cũng đuổi theo.

"Thẩm Thác Vũ, anh điên rồi!" Người la to đương nhiên là phụ nữ, Lăng Tư Miểu cảm thấy cô mới là người muốn điên lên chứ, anh thế nhưng theo dõi cô, còn đánh người.

Từ tiếng đầu tiên rống to khi ra tay, Thẩm Thác Vũ cũng chưa có kêu nửa lời, bác sỹ Vương bị đánh một quyền, lại ngẩn ra, lập tức vung quyền phản kích trở lại.

Trịnh Linh xông lên khuyên can, sau đó An Kiều cũng đến, cũng kéo Lăng Tư Miểu ra, giọng mang châm chọc, chậc chậc thành tiếng: "Anh cẩn thận hỗn loạn thương tổn bản thân, nhìn, đàn ông quả nhiên là nhiễm a-đrê-na-lin sinh vật, lúc này cái gì là chững chạc, thâm trầm đều vứt đi rồi." Cô vẫn mang thù, năm đó Trịnh Linh vì cô mà đánh nhau bị người khác giễu cợt, hiện tại cô phải tận tình cười lại.

Thẩm Thác Vũ đánh nhau ở bên trong, vẫn không quên liếc mắt nhìn Lăng Tư Miểu bên kia, tóc cô xốc xếch, trên mặt tràn đầy thống khổ và nước mắt trấn áp anh, làm trong lòng anh cũng chua xót rối bời.

Cô đang lo lắng cho người nào? Người bác sỹ họ Vương kia sao?

Vừa nghĩ như thế, tay Thẩm Thác Vũ cũng từ từ buông xuống, trên người bị vài quyền, qua một hồi lâu, bác sỹ Vương mới phát hiện cục diện thay đổi, trở thành tự mình một người đau đánh một người khác là không công bằng, hắn thở hồng hộc dừng tay.

Trịnh Linh muốn mắng mẹ nó, Thẩm Thác Vũ lúc này còn muốn ầm ĩ sao, mặt của anh cũng nở hoa rồi, thứ hai làm thế nào gặp người, người bác sỹ này thật là ác độc, ra tay ngay ở trên mặt đó.

"Thật xin lỗi. . . . . . Tôi hơi kích động, không có khắc chế, cậu không sao chứ?" Bác sỹ Vương nói xin lỗi, nhưng mà giống như nói với Lăng Tư Miểu.

Lăng Tư Miểu cúi đầu, thân thể vừa kéo lại kéo, cố nén kích động muốn khóc lớn, "Không có. . . . . . Không có việc gì. Anh đi lên em giúp anh bôi chút thuốc." Sau đó hất cánh tay An Kiều đang giữ cô ra, cắn răng mím môi, kéo cánh tay bác sỹ Vương, cũng không quay đầu lại đi vào cửa nhà mình..

Thẩm Thác Vũ giống như nghe đến "Pằng" một tiếng, giống như là trong lòng có đồ vật gì đó bị vỡ nát.

Cô thế nhưng không có liếc anh một cái. . . . . .

"Anh điên rồi phải không? Thẩm Thác Vũ, anh còn đánh người!" Đây là Thẩm Thác Vũ sao? Hiện tại biểu tình của Thẩm Thác Vũ, Trịnh Linh nhìn cũngthật khó chấp nhận, vốn là muốn nói nhiều hơn, cũng không thể mở miệng, thở dài, kéo kéo anh, "Đi trước đi, đi mua chút thuốc xoa lên."

"Cậu và An Kiều đi về trước đi, tôi còn muốn đợi ở đây." Nhận lấy khăn giấy An Kiều đưa tới, tùy tiện mà lau qua vết máu ở khóe miệng, ánh mắt Thẩm Thác Vũ u ám, chăm chú nhìn cửa chính đã bị đóng.

Muốn đợi một kết quả nào đó, chính anh cũng không biết.

Bởi vì hình tượng quá mức thê thảm, Thẩm Thác Vũ lấy cớ có chuyện phải làm chưa có trở về, vợ chồng Trịnh Linh đi trước, anh ở khách sạn đã đặt trước đó, lên mạng xử lý công việc, bắt đầu từ ngày đó, dường như mỗi ngày anh đều lái xe đến trước cửa nhà Lăng Tư Miểu canh chừng.

Liên tiếp bảy ngày, chỉ có một ngày chưa có tới, các ngày khác, đều có thể nhìn thấy anh ngồi ở trong xe, lẳng lặng nhìn về cửa đối diện.

Một ngày đó, đến cuối cùng anh cũng không thể đợi Lăng Tư Miểu ra ngoài, nhưng khoảng nửa giờ sau, nhìn lên đã thấy bác sỹ nhiều lần rời đi. Hai người đàn ông này đều không coi sự tồn tại của đối phương, đi qua bên cạnh anh thì bác sỹ Vương nhíu mày, giống như muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn là yên lặng rời đi.

Ánh mắt người nhà của Lăng Tư Miểu thể hiện rõ sự tức giận, vẻ mặt tò mò quan sát và khinh bỉ, tất cả không thể khiến cho Thẩm Thác Vũ lui bước.

Lăng Tư Miểu không muốn gặp anh, một tuần này chỉ ra ngoài cửa hai lần mỗi một lần vừa nhìn thấy anh, lại quay trở về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang