• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Miên bị chuông điện thoại đánh thức, cậu mơ màng nhìn màn hình di động, là một dãy số không có lưu tên. Nhưng, trong hai năm qua Lâm Miên đã nhớ rõ dãy số này đến thuộc làu làu, là số của Tạ Đình, bây giờ cậu mới nhớ ba tiếng trước cậu đã dọn khỏi nhà của Tạ Đình, tiện tay xóa luôn số điện thoại và WeChat của hắn.

Cậu có nên nhận hay không nhỉ? Dù sao bây giờ cậu cũng chẳng còn quan hệ gì với Tạ Đình.

Trong lúc cậu hoảng thần thì một tin nhắn được gửi đến: “Em ở đâu?”

Lâm Miên không muốn để Tạ Đình biết địa chỉ của mình, cậu hơi do dự, cố gắng làm cho giọng điệu của mình trở nên khách khí như người xa lạ: “Tạ tiên sinh, xin chào, xin hỏi có chuyện gì không?”

Lúc này Tạ Đình đang ngồi trên ghế salong ở nhà, hắn giận đùng đùng trở về định đè người lên giường dạy dỗ một trận, lúc mở cửa lại chẳng thấy ai trong nhà, cả bụng tức giận không có chỗ nào để tiêu đi. Hắn gửi tin nhắn cho Lâm Miên, vậy mà lại xuất hiện một cái dấu chấm than chói mắt, suy nghĩ đầu tiên của Tạ Đình chính là cái WeChat ngu ngốc này bị hỏng rồi, hắn nhắn tiếp hai tin, lại nhận được thêm hai dấu chấm than chói mắt màu đỏ.

Bây giờ Tạ tổng mới vô cùng miễn cưỡng chấp nhận sự thật là mình bị Lâm Miên chặn.

Hắn nổi giận lôi đình, nhảy nhót lung tung trong nhà y như cái lò xo, gọi điện cho Lâm Miên để hỏi rõ sự tình, điện thoại kêu một phút, mặc cho hắn bực dọc, không biết Lâm Miên ăn gan hùm mật gấu gì mà ngay cả điện thoại của hắn cũng dám không nhận. Tạ Đình tức đến mức giậm chân, suýt nữa đạp tung cả đất, vừa giậm chân vừa tiếp tục gửi tin nhắn cho Lâm Miên.

Hắn đi vào phòng, tủ quần áo thường được đóng chặt nay lại mở lớn, hai chiếc vali vốn được đặt ở góc cũng không cánh mà bay, Tạ Đình đờ đẫn trong phòng hai giây, nhận được tin nhắn khách khí lễ phép của Lâm Miên.

“Tạ tiên sinh.” Tạ Đình đọc từng chữ một: “Xin chào, xin hỏi có chuyện gì không?"

Giọng điệu xa lạ khiến Tạ Đình phải nhìn lại tên người liên lạc, lông mày hắn nhíu chặt, mắt như bắn ra tia lửa.

Được lắm, Tạ tiên sinh.

Tạ Đình tức cười, mạnh bạo siết cổ áo, mở danh bạ gọi lại.

Lâm Miên đợi nửa ngày cũng không thấy Tạ Đình trả lời lại, cậu lén lút thở phào nhẹ nhõm, xem ra Tạ Đình cũng không để ý việc cậu rời đi, mà Tạ Đình đã bảo cậu cút rồi thì sao hắn lại còn gọi điện cho cậu nhỉ?

Hay là hắn muốn đòi lại quần áo? Nếu Tạ Đình muốn cậu trả lại, vậy cũng keo kiệt quá mức rồi. Lâm Miên nghiêm túc tự hỏi, bình thường Tạ Đình rất hào phóng, mong hắn không phải là kiểu quỷ hẹp hòi chia tay đòi quà, nếu là như vậy thì cậu thật sự vô cùng khinh bỉ Tạ Đình.

Đàn ông con trai mà lại như vậy, thật thiếu đẳng cấp.

Lâm Miên suy nghĩ miên man, mà khi người ta suy nghĩ thì sẽ rất nhanh đói, cậu gọi cho mình một phần thịt nướng, xiên nướng, cà tím xào mỡ hành, xiên gà, hành nướng, đậu sừng nướng, cánh gà nướng than(1). Tất cả đều là món cậu thích, lúc còn ở cùng với Tạ Đình, hắn không cho cậu ăn thực phẩm rác, Lâm Miên cũng cố gắng kiềm chế cơn thèm ăn của mình, cũng đã hơn nửa năm rồi cậu chưa ăn đồ nướng.

Càng nghĩ cậu càng thấy việc rời khỏi Tạ Đình rất có lợi, bây giờ cậu vừa có tiền vừa có thời gian, lại còn có cả một cửa hàng đồ ngọt, ngày nào cũng chỉ cần thoải mái nằm cũng có thể sống qua ngày, lại còn có thể uống trà sữa ăn đồ nướng, quả thực là người hạnh phúc nhất thế giới, điều tiếc nuối duy nhất cũng chỉ là mất đi một anh đẹp trai bên cạnh, không được ngắm đã mắt mà thôi.

Không no phúc thì có thể no bụng, đồ nướng tới rất nhanh, bây giờ Lâm Miên không cần duy trì hình tượng trước mặt kim chủ nữa, tóc tai rối như tơ vò cũng không thèm chải, mặc cái áo phông rộng rãi với quần đùi, ngồi luôn dưới đất gặm cánh gà, cậu ăn rất sung sướng, trên tay đầy dầu.

Chuông cửa bất ngờ vang lên.

Cậu nên bỏ cánh gà xuống trước để đi mở cửa, hay là vừa ăn vừa đi mở đây? Lưỡng lự hai giây, Lâm Miên cuối cùng vẫn không nỡ bỏ cánh gà xuống. Cậu tới đây chưa được năm tiếng, không biết là ai đến thăm nhỉ? Ngoài mấy người ở bên bất động sản, Lâm Miên cũng chẳng nghĩ tới ai khác.

Lúc Tạ Đình biết ngay cả phòng Lâm Miên cũng đã thuê xong, suýt nữa đã đạp đổ mấy bức tường trong nhà, tường không đổ, nhưng ngón chân của Tạ Đình lại sưng lên, vì thế nên hắn phải đi với mấy đầu ngón chân bị sưng, rõ ràng là đau đến mức toát mồ hôi lạnh, nhưng hắn vẫn duy trì phong thái tự tin tổng tài bá đạo, tức giận tới nhà Lâm Miên.

Hắn thậm chí đã nghĩ đến việc khi cậu mở cửa ra, hắn sẽ ra oai phủ đầu, dùng ánh mắt sắc bén cũng được, dọa dẫm cũng được, nhất định phải để Lâm Miên biết được hậu quả của việc vứt hắn lại.

Nhưng Tạ Đình không thể ngờ rằng Lâm Miên lại xuất hiện trước mặt mình với một hình tượng như thế này —— đầu ổ chim, quần đi biển, tay cầm cánh gà, trông y như mấy gã đàn ông nửa đêm lang thang trên đường, tất cả những lời Tạ Đình muốn nói đều tắc trong cổ họng.

Mới một ngày thôi mà tại sao tiểu tình nhân thơm thơm mềm mềm của hắn lại biến thành một con gà biết đi thế này?

Lâm Miên cũng không ngờ rằng người ấn chuông cửa lại là Tạ Đình, cậu chớp chớp đôi mắt, lại còn cắn tiếp một miếng thịt gà, nhai rồi lại nuốt. Sau đó cậu đóng cửa rầm một cái.

Cỏ(2), một loại thực vật.

(2) “Cỏ” 草 [cǎo] đồng âm với “thao” 肏 [cào]có nghĩa là đ*t.

Sao Tạ Đình lại biết cậu ở đây?

Tạ Đình suýt bị cánh cửa đập vào cái mũi cao thẳng, hắn không thể ngờ Lâm Miên lại đóng cửa lại, hắn bật điện thoại, mở ảnh Lâm Miên hai tháng trước, trong điện thoại cậu còn năng động hoạt bát, cười ngọt ngào với hắn, hắn nhớ lại thanh niên cầm gà mình vừa nhìn thấy, một lúc sau hắn mới khớp hai người lại với nhau được.

Thật sự là em, Lâm Miên, mới 5 tiếng trôi qua thôi mà em đã biến hình rồi.

Tạ Đình hít sâu một hơi, cuộn tay gõ cửa: “Tôi cho em năm giây, nếu không mở cửa thì em biết sẽ có chuyện gì xảy ra rồi đấy.”

Năm, bốn, ba, hai, một.

Cửa không mở.

Cỏ, cũng là một loài thực vật.

“Anh muốn nói gì thì nói cách cửa là được.”

Em tự nghe chút đi, đây là tiếng người à?

Ngay cả Tạ Đình biết kiềm chế nhiều năm qua cũng phẫn nộ.

Lâm Miên cũng mặc kệ hắn giận hay không, cậu là chủ nhà, còn chưa suy xét tới việc Tạ Đình trộm địa chỉ của cậu đâu, nghĩ đến suy đoán của mình, Lâm Miên nói: “Không phải chứ, Tạ tổng có nhiều tiền như vậy lại còn thương nhớ mấy bộ quần áo rách của tôi à?”

Tạ Đình mơ màng: “Cái gì?”

Trong phòng có tiếng ma sát của đồ vật, ngay sau đó cửa mở ra, Tạ Đình đang nghĩ cuối cùng thì Lâm Miên cũng đã nghĩ thông để hắn vào, đột nhiên, từng đống quần áo liên tiếp được ném ra ngoài. Tạ Đình bối rối, chờ đến khi hắn phản ứng lại thì Lâm Miên đã tiếp tục đóng cửa, còn hắn thì bị vây trong đống quần áo, vẻ mặt không biết làm sao, chỉ có ngón chân đang đau nhói đang nhắc hắn tình cảnh hiện tại.

“Quần áo cũng đã trả lại cho anh rồi” Lâm Miên không hề tức giận, thật không ngờ Tạ Đình lại là kiểu đàn ông như vậy: “Quỷ hẹp hòi.”

Tạ Đình chẳng hiểu tại sao mình bị mắng, tức giận đến nỗi máu chảy ngược, ai thèm đống quần áo rách rưới của em!

Bình tĩnh, bình tĩnh, Tạ Đình hít thở sâu mấy lần, cuối cùng cũng tung đòn sát thủ ra: “Nếu em còn nghịch nữa thì tôi sẽ đóng băng thẻ ngân hàng của em.

Vừa dứt lời cửa đã mở ra, lộ ra một khuôn mặt tức giận, đang trừng hai mắt nhìn Tạ Đình.

Tạ Đình nhận ra mình vẫn không quan trọng bằng tiền, lần nữa có cảm giác bị đánh bại một cách sâu sắc.

Hỏi gấp: Tôi muốn tình nhân được tôi bao dưỡng hai năm trở thành người yêu của tôi, nhưng em ấy lại không yêu tôi, chỉ yêu tiền của tôi thì phải làm thế nào?

(1) Những món ăn Lâm Miên đặt:





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK