• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bữa sáng gần xong thì điện thoại trên bàn của Phó Tiện bỗng vang lên.

Anh liếc nhìn, sắc mặt lạnh đi rõ rệt.

Tôi tò mò, cũng liếc trộm nhìn theo.

Màn hình nhấp nháy ba chữ: Phó Thời Trinh.

Phó Tiện không vội bắt máy. Mãi đến khi gần tắt chuông, anh mới chậm rãi lau tay, nhấn nút nghe.

Vì anh không cầm điện thoại, nên bật luôn loa ngoài.

Và chỉ vài giây sau, câu đầu tiên từ đầu dây bên kia… khiến tôi cứng người.

Không chào hỏi, không vòng vo.

Phó Thời Trinh vào thẳng vấn đề:

“Bên tôi cần một người phiên dịch, định mượn người từ phía cậu.”

 

“Nghe nói cô Ti Tử Dao từng học tiếng Đức khi còn đại học, cho tôi mượn một ngày, được không?”

Tôi suýt nữa phun cả ngụm sữa đậu nành ra ngoài.

Mượn tôi một ngày?

Nghe có vẻ... không hợp lý cho lắm?

Một tập đoàn lớn như nhà họ Phó, chẳng lẽ không tìm nổi một phiên dịch viên tạm thời?

Tôi thấy việc bảo thiếu người chỉ là cái cớ, câu chuyện thật thì ở phía sau.

Tôi nuốt xuống ngụm sữa, quay đầu nhìn Phó Tiện.

 

Tuy chúng tôi là “vợ chồng hợp đồng”, nhưng dù sao tôi cũng mang danh “nhị thiếu phu nhân” nhà họ Phó.

Bị anh trai chồng mượn đi dùng làm phiên dịch nghe có hơi không hợp lý lắm.

Thế mà…

Phó Tiện chỉ trầm mặc hai giây, sau đó gọn gàng đáp:

“Được.”

Nói xong liền cúp máy, không hỏi đi đâu, mấy giờ, cần chuẩn bị gì, một câu cũng không hỏi.

Hai phút sau, điện thoại anh rung lên.

Lúc này, Phó Tiện đang ung dung cắt bít tết tái ba phần, cắt xuống vẫn thấy m.á.u rịn ra.

Mới sáng sớm mà ăn uống thế kia, đúng là phong độ vẫn còn đỉnh lắm ha!

Đợi ăn xong sạch sẽ, anh mới cầm lấy điện thoại.

Tôi liếc lén một chút, hình như là tin nhắn từ Phó Thời Trinh gửi thời gian và địa điểm cần tôi đến.

Sau bữa sáng, Phó Tiện đích thân đưa tôi đến công ty.

Tôi hơi bất ngờ.

Nghe đồn, kể cả thời chưa bị liệt, Phó Tiện cũng là kiểu công tử ăn chơi, chẳng bao giờ bén mảng tới công ty.

Cả ngày toàn chìm trong rượu chè, tiệc tùng, tiêu tiền không chớp mắt.

Tôi cứ nghĩ anh sẽ gọi tài xế đưa tôi đi.

Trên đường, Phó Tiện vẫn ít nói như mọi khi.

Chỉ khi sắp xuống xe, anh mới nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi:

“Có thể sẽ dính đến vài từ chuyên ngành. Em chắc làm nổi chứ?”

Tôi thật muốn nổ tí tự tin trước mặt kim chủ, nhưng nghĩ đến chuyện làm ăn của nhà họ Phó đều liên quan đến cả trăm triệu, tôi không dám đùa, đành thật thà lắc đầu:

“Không chắc.”

Tôi còn nghĩ anh sẽ lập tức gọi người khác đến thay. Nhưng Phó Tiện chỉ nhắm mắt tựa lưng, vẻ mặt hờ hững:

“Ừ.”

Vừa vào phòng họp, Phó Tiện và tôi đã chạm mặt Phó Thời Trinh cùng đối tác ngoại quốc.

Tôi vội vàng đứng dậy, lễ phép chào hỏi.

Mọi việc sau đó… diễn ra trôi chảy một cách kỳ lạ.

Chỉ là người bảo đảm cho sự suôn sẻ không phải tôi mà là cái người vẫn bị đồn là công tử bột không học vấn kia: Phó Tiện.

Hồi học đại học, tôi môn nào cũng lẹt đẹt, tiếng Đức học chỉ tạm tạm. Ra trường rồi chẳng dùng đến nữa, giờ có thể giao tiếp cơ bản đã là “phát huy vượt ngưỡng” rồi.

Nhưng đến khi xuất hiện mấy từ chuyên ngành trong ngành công nghiệp của họ, tôi bắt đầu tắc.

Lần nào như vậy, Phó Tiện đều bình thản lên tiếng đúng lúc.

Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, giọng điệu hững hờ, nhưng phát âm lại cực kỳ chuẩn xác.

Đến nửa sau cuộc họp, phía đối tác gần như bỏ qua tôi và Phó Thời Trinh, chuyển sang trao đổi trực tiếp với Phó Tiện.

Cứ thế, buổi đàm phán kết thúc trong suôn sẻ. Đối tác còn quyết định ký luôn hợp đồng.

Dự án trị giá hàng trăm triệu, Phó Tiện chỉ cần nhẹ nhàng vài câu là chốt được.

Từ chỗ tôi ngồi, có thể thấy rõ góc nghiêng của anh.

Người đàn ông ấy, dù ngồi trên xe lăn, vẫn thẳng lưng, phong thái điềm tĩnh, vẻ lạnh lùng cao quý khiến người khác không thể xem thường.

Lúc mới gặp, tôi từng nghĩ anh rất đơn giản.

Tàn tật, không làm chuyện ấy được, tính tình có vẻ nhàn rỗi dễ gần.

Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng cảm nhận rõ ràng anh ấy không hề đơn giản.

Nếu như Phó Thời Trinh là kiểu sắc lạnh, sắc bén, công khai mũi nhọn khiến người ta e ngại…

Thì Phó Tiện lại là kiểu ẩn mình sâu trong lớp khói mờ, càng đào sâu càng thấy thâm trầm khó đoán.

Một người đàn ông như vậy..

Không thể nhìn mặt mà đoán lòng.

Sau khi ký hợp đồng, Phó Thời Trinh muốn mời đối tác đi ăn, nhưng bị từ chối khéo.

Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi phòng họp, vừa đúng lúc gặp Ôn Tố đang đi tới từ phía hành lang.

Trên tay cô ấy là một chiếc bình giữ nhiệt được chế tác tinh xảo.

Tôi đi sau mấy người họ, lén lút quan sát.

Vừa nhìn đã biết, bên trong bình giữ nhiệt là món canh hầm do chính tay cô ấy nấu.

Hóa ra, vợ chưa cưới của nhà giàu, cũng sẽ tự tay nấu canh rồi mang đến công ty như bao cô người yêu bình thường khác.

Tôi đang âm thầm cảm thán thì bất ngờ.

Ôn Tố trượt chân, hình như đạp phải gì đó.

Phó Tiện là người đỡ cô ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK