• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

108: Lã Hứa Lệ Ra Mắt Trương Gia


Tiểu Chu nắm tay người cô yêu đi dạo trên con đường quen thuộc.

Mỗi bước đi cô đều hoài niệm về những thứ thật đẹp đẽ thuộc về cả hai người, bởi vậy mà trên môi hiện hữu một nụ cười thật tươi tắn.
Một mùa xuân dịu dàng nữa lại đến, tình yêu lại lần nữa đâm chồi trong tim hai người phụ nữ.
"Lệ Lệ!"
"Vâng!?"
Tiểu Chu bất chợt lên tiếng khiến Lã Hứa Lệ tròn mắt ngạc nhiên.

Tông giọng này nàng đánh giá là cô đang khẩn trương, cũng vô cùng nghiêm túc nên hình thành tò mò.
Chưa đáp vội, Tiểu Chu lúc này có phần lúng túng.

Cô vốn đã nghĩ tới việc này, từ sau ngày nàng đưa cô ra mắt ba mình, nhưng quả thực vẫn chưa có cái dũng khí mở lời.
Tiểu Chu là cần động lực từ bạn gái mình.

"Thực ra...!Hôm nay tôi muốn mời em đến nhà ăn cơm!"
Lã Hứa Lệ đương nhiên hiểu đây không phải là lời mời dùng bữa tối thông thường, với tư cách là một người bạn hay đồng nghiệp lâu ngày mới về nước.

Lời mời này chính là mang hàm ý: tôi muốn giới thiệu em với tư cách là bạn gái của tôi với gia đình!
"Em không vội chuyện đó, Chu không cần phải vì em đã ra mắt Chu với ba mà cảm thấy áy náy về chuyện này!", nàng nắm tay cô thêm chặt hơn, thanh âm ôn nhu vô cùng mềm mại dễ nghe.
Tiểu Chu đúng là vì màn ra mắt kia tác động, nhưng cô không hề cảm thấy áy náy, trái lại còn cảm thấy việc này vốn nên nói với gia đình từ lâu rồi, chẳng qua...!quá nhiều chuyện xảy ra.
"Tôi là muốn đường hoàng qua lại với em, không muốn mập mờ để người khác đoán già đoán non chọc ghẹo.

Đầu tiên sẽ nói với gia đình, chuyện ở bệnh viện cũng sẽ công khai sau đó!"
Viễn cảnh trong đầu Tiểu Chu là như bức tranh, dù rằng chuyện Giáo sư Trương và Giám đốc Lã hẹn hò không ai trong bệnh viện không rõ, nhưng tính cách Trương La Chu vốn là vậy, thẳng thắn công khai mới phù hợp với cô.
Vấn đề khiến cô hồi hộp là phản ứng của gia đình mình...
Mẹ Lương luôn muốn cô lấy chồng, luôn miệng đòi có cháu bế...!Dù rằng một năm nay Tiểu Chu "bình yên" đến lạ, nhưng cô cho rằng vì bản thân stress quá độ với khối công viện ở bệnh viện nên gia đình không đả động chuyện cưới xin nữa.

Mà, những ngày này tâm trạng cô vốn đang tốt trở lại, ai ai cũng nhìn ra huống gì mẹ Lương rất quan tâm con cái!? Là vậy nên Tiểu Chu cho rằng việc mẹ Lương lại nhắc chuyện chồng con sắp xảy ra, vẫn là phải nói rõ với gia đình chuyện của mình và Lệ Lệ!
Lã Hứa Lệ nhìn sự quyết tâm đ ến mức đôi mắt sáng rực lên của Tiểu Chu thì buồn cười.

Nàng nâng tay, xoa đầu cô: "Em biết rồi! Vậy chúng ta cùng nhau mua chút đồ cho ba mẹ, không thể đi người không được, đúng chứ!?"
"Ừ, tất nhiên rồi!"
Tiểu Chu nở nụ cười thật tươi, cô cúi người, đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ.
"Cảm ơn em, Lệ Lệ!"
"Vì chuyện gì?"
"Vì đã chọn tôi là người đồng hành cùng em trong suốt cuộc đời này!"
Mẹ Lương thấy sự xuất hiện của Lã Hứa Lệ thì bất động ngoài cửa mấy giây, sau đó đôi mắt bà dao động, nước mắt lưng tròng, tiến tới ôm lấy trước sự ngỡ ngàng của chính nàng.
"Thật tốt quá, Lệ Lệ à, cuối cùng con đã về rồi..."

Lã Hứa Lệ nhìn Tiểu Chu, sau khi nhận nụ cười mỉm của cô thì bản thân cũng vì vậy mà nở nụ cười.
Nàng xúc động, bởi cái ôm ấm áp này mà nước mắt cứ vậy rơi xuống.
Những giọt nước mắt của hạnh phúc.
"Vâng, con đã về!"
"Mau...!Mau vào nhà, mọi người đều đang chờ cơm! Mang túi đây ta xách giúp!"
"A...!V-Vâng!"
Lã Hứa Lệ được mẹ Lương đưa vào tận trong nhà, thậm chí còn không đếm xỉa đến sự tồn tại của cô con gái ruột khiến Tiểu Chu hé miệng kinh ngạc.

Cô lẽo đẽo chạy theo sau, trên tay lỉnh kỉnh quá nhiều đồ khiến chúng va đập lại với nhau tạo thành những tiếng động mà mẹ Lương cho rằng: đây chính là những tiếng động hết sức ngứa tai.
"Nhẹ cái tay thôi, cô muốn phá đồ đạc sao???"
Tiểu Chu méo xệch mặt mũi trước màn đãi ngộ chênh lệch tuyệt đối này, cô là ấm ức: "Mẹ, con thực sự là con nuôi đúng không...???"
Mẹ Lương quắc mắt nhìn khiến Tiểu Chu im bặt mà không dám nói thêm câu nào nữa.

Sau đó bà liền quay sang phía Lã Hứa Lệ, tông giọng dịu dàng hoàn toàn ngược lại với cách nói chuyện với cô con gái "quý hoá" của mình.
"Lệ Lệ, Dương Dương cũng về cùng con chứ!?"
Mẹ Lương khi nhắc đến Dương Dương trông nét mặt thực sự rất vui.


Dương Dương có một dạo ngày nào cũng do bà chăm sóc nên tình cảm bà cháu vô cùng khăng khít.

Ngày Lã Hứa Lệ rời khỏi Trung Quốc, ngoài Tiểu Chu khóc lóc đau khổ thảm thiết thì còn có một mẹ Lương cũng rất buồn bã.

Mẹ Lương từ lâu đã coi Dương Dương hay Lã Hứa Lệ là một phần của cái gia đình họ Trương này, gia đình chia cắt sao có thể không buồn đây?
Mẹ Lương rất nhớ Dương Dương, cũng rất nhớ Lã Hứa Lệ...
Lã Hứa Lệ mỉm cười, ôm lấy vai mẹ Lương, gật nhẹ đầu hướng bà đáp: "Dương Dương đang được ba con chăm sóc bên Mỹ, sau khi thu xếp xong xuôi việc nhập học sẽ trở về Trung Quốc.

Có lẽ mất gần một tuần nữa...!đến lúc đó, lại phiền bác chăm sóc Dương Dương như trước!"
Mẹ Lương như chỉ chờ câu nói này, nhanh chóng đồng thuận, thậm chí giọng là muốn reo lên: "Phiền gì chứ? Thiên thần bé nhỏ Dương Dương nhất định phải do một tay bà Lương chăm bẵm mới lớn nhanh như thổi được! Hảo, hảo!!! Hôm nay quả là một ngày vui!!! Đi, chúng ta đi, mọi người đang chờ!"
"Vâng!"
"Mẹ....!Vẫn còn con gái mẹ phía sau mà.....!Đi chậm thôi đồ nặng lắm....".

109: Không Khí Gia Đình


Tiểu Chu mím môi nuốt hận. Trên bàn ăn này, hễ cô muốn động đũa gắp món gì là cả đại gia đình thay nhau động đũa tới món đó, cốt là muốn bồi "khách quý" mới về nước.

Là vì đối tượng là Lã Hứa Lệ nên Tiểu Chu đành cắn răng cắn lợi cam chịu, nếu là người khác hẳn cô sẽ không để yên cảnh "con ghẻ" này tiếp diễn.

"Lệ Lệ, dạo nhìn con mệt mỏi rõ rệt, phải hết sức chú ý sức khoẻ. Ăn thêm đi!"

Mẹ Lương luôn tay thêm thức ăn vào bát nàng khiến Lã Hứa Lệ bất đắc dĩ nở nụ cười khổ mà nhìn sang cô. Sức ăn của nàng không có khoẻ, chỗ đồ ăn này thực sự quá sức, nhưng vì sự nhiệt tình của mẹ Lương mà không nỡ từ chối chút gì.

Đến giờ đã là quá sức, nhất định phải cầu cứu Tiểu Chu: Ăn giúp em!

Tiểu Chu đói muốn mốc mặt, ánh mắt này của Lã Hứa Lệ chính là cứu cô một màn này, trong lòng hết sức cảm kích.

Cô thân thủ mau lẹ động đũa, hướng bát của nàng mà gắp đồ ăn về bát mình ăn ngon lành trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người trong gia đình.

"Ai nha, Giáo sư Trương đói đến mức ăn tranh đồ với Tiểu Lệ sao?"

Tống Mẫn đương nhiên cũng có mặt trên bàn ăn này, và người này cũng là người thứ hai trong gia đình thích chọc ghẹo xỏ xiên "ai đó". Người còn lại là ông anh hai Trương La Hưng.

"Chà chà, chị dâu nói em mới để ý. Lớn từng này mà còn ăn tranh!? Em đúng là không biết xấu hổ đấy nhóc con!", Trương La Hưng giọng mang ý coi thường vô cùng, bĩu môi hướng em gái mình.

Tiểu Chu giận đến nuốt không trôi: gì chứ? Rõ ràng các người bức ta đến con đường này mà!??, cô nhìn sang phía anh Tân, long lanh ánh mắt cầu cứu vì trên đời này, người duy nhất ôn nhu với cô ngoài Lệ Lệ của cô thì chính là người anh lớn này.

Nhưng hôm nay lão Tân hết sức cao hứng vì lần đầu được gặp bạn gái tin đồn của em gái mình, trong lòng vui vẻ ắt hẳn sẽ muốn đùa một chút: "Tiểu Chu, nhả ra! Không được làm vậy!"

Nghe chất giọng nghiêm túc của Trương La Tân khiến cho câu đùa trở nên thật đến mức cả nhà không nhịn được mà phải bật cười, chỉ duy nhất Tiểu Chu là không nuốt trôi cơn giận này mà thôi.

"E-Em là chó sao???", cô giận đến run người, ngồi lâu như vậy mới phun ra được mấy chữ này.

"Hahahaha... Thì em đúng là chó* mà, hahaha... Ủa mà khoan, anh em ta sinh đôi mà...!!!!", Trương La Hưng vốn đang cười nói thì méo mặt trước màn gậy lưng đập lưng ông này.


Phì

Hahahaha...

"Hahaha... Em chồng quả thực là sinh đôi với Tiểu Chu!", hàm ý của Tống Mẫn chính là hai người này ngốc như nhau, bởi vậy mà không khí sôi động càng thêm náo nhiệt.

Lã Hứa Lệ cười đến đỏ bừng mặt mũi. Một Tiểu Chu vốn đã ngốc lắm rồi, giờ thêm một Trương La Hưng cũng muốn trì độn hết giác quan thì nàng cho rằng đây thực sự là chuyện tiếu lâm.

Không khí gia đình như vậy, đây chính là điều Lã Hứa Lệ luôn khao khát. Thực sự nó đang dần thành sự thực.

Mình thực sự rất hạnh phúc...

Bên dưới bàn ăn, bàn tay Lã Hứa Lệ cảm nhận được hơi ấm. Khi nàng nhìn sang bên cạnh chính là ánh nhìn dịu dàng của người đó hướng mình. Bàn tay người đó đan lấy bàn tay nàng, nụ cười mỉm đó cũng là vì nhìn ra sự hạnh phúc của nàng mà cảm thấy hạnh phúc theo...

Người đó chính là người nàng yêu, cũng là người nàng nợ rất nhiều...

"Ba mẹ, anh chị, hôm nay con có lời muốn nói!"

Tiểu Chu nghiêm túc hướng ba mẹ, bàn tay cô cũng nắm chặt lấy bàn tay nàng hơn. Cô có rất nhiều sự lo lắng, sợ rằng ba mẹ sẽ không thể chấp nhận loại chuyện phụ nữ lại yêu một phụ nữ, nhưng cũng không thể vì việc này mà mãi trì hoãn. Không khí vui như vậy, cô cho rằng đây chính là thời điểm phù hợp.

Cả gia đình theo cái sự nghiêm túc của Tiểu Chu thì im lặng. Ánh mắt mọi người chính là tò mò, ngoại trừ Tống Mẫn là thích thú. Tống Mẫn đương nhiên có thể phán đoán ngày hôm nay sẽ có một công bố quan trọng gì, cô chỉ là đang chờ xem Tiểu Chu sẽ thuyết phục ba mẹ chấp nhận loại chuyện này bằng câu từ gì mà thôi.

Mà... cậu có vẻ lo lắng quá rồi đó Tiểu Chu... Ba mẹ vốn đã biết từ lâu rồi mà...

"Con biết ba mẹ luôn muốn con tìm được đối tượng và kết hôn vì mong con sẽ hạnh phúc thực sự. Con trước đây luôn dùng công việc mà lảng tránh chuyện hôn nhân vì con lúc nào cũng cho rằng bây giờ chưa phải lúc có gia đình, có rất nhiều việc sẽ thay đổi nếu con lấy chồng hay sinh con. Và một lý do khác, con không hề thích ai, không ai lọt vào mắt con hết!"

Tiểu Chu nhìn sang phía nàng, môi cô lại hiện nụ cười thật dịu dàng, như là dồn hết tất thảy yêu thương vào ánh nhìn người phụ nữ này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK