Mục lục
Nuôi Sói Trong Nhà Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ánh nắng ban mai chiếu vào trong phòng xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông.

Lúc Liễu Nguyệt tỉnh dậy đã là gần trưa, cô mở mắt ra đã cảm nhận rõ cơ thể mình tràn trề sức sống hơn mọi khi, cứ như căn bệnh chết tiệt đó vốn không hề tồn tại vậy.
Liễu Nguyệt xốc chăn lên đi xuống giường, tuy còn hơi vất vả nhưng thế này đã làm cô vui lắm rồi.

Đẩy cửa định ra ngoài, ngay khi mở cửa ra một bóng người lập tức đứng chắn mất khung cảnh trước mắt.
Tiêu Dã nhìn thấy Liễu Nguyệt thì sửng sốt một hồi, sau đó không nói một lời kéo cô vào trong.
“Người làm gì vậy? Mới khỏe lên một chút đã muốn chạy ra ngoài chơi rồi? Không mặc ấm lỡ bệnh lại tái phát thì sao?” Hắn sốt ruột nói, vừa nói vừa đem mấy cái áo dày mặc lên người Liễu Nguyệt, còn quàng thêm cái khăn nữa lên cổ cô.

Dường như cảm thấy đã ổn, lúc này hắn mới nhìn cô một lượt, nói: “Được rồi, ấm hơn rồi.”
Liễu Nguyệt: “...”
“Người ngủ lâu như vậy chắc đói lắm rồi, hay ta làm chút gì đó cho người ăn nhé.” Tiêu Dã đi bên cạnh hỏi.
Liễu Nguyệt đi rất chậm, xong hắn vẫn không hề cảm thấy sốt ruột mà đi chậm theo cô.

Liễu Nguyệt ngắm nhìn khung cảnh tuyết trắng xen lẫn vài tia nắng vàng nhạt, bỗng nói: “Mẹ ta, người có gửi tin tức gì về không?”
Tiêu Dã ngẫm nghĩ, Hương Cẩm Lan người rời đi đã được hơn tuần, xong chưa có tin tức gì cả.

Tuy vậy Liễu Diễm Tư cũng đã nói rằng y đã phái người âm thầm đi theo bảo vệ nàng rồi, chắc sẽ không có gì xấu xảy ra đâu.
Nghĩ vậy hắn nói: “Phu nhân vẫn chưa có tin gì mới, nhưng người yên tâm, lão gia tự có sắp xếp của người.”
Cô nghe hắn nói vậy thì khẽ gật đầu, nói: “Vậy thì ta muốn ăn gì đó bình thường thôi.

Bánh cuốn chẳng hạn, ngươi kêu nhà bếp làm đi.”

“Vậy người ở đây...” Tiêu Dã do dự nói.
Liễu Nguyệt xua tay đuổi hắn, ngồi xuống bàn đá cẩm thạch dưới mái hiên, mặc dù chịu lạnh ê mông nhưng cô không biểu hiện gì ra ngoài, chỉ nói: “Đi mau đi ta ở đây đợi ngươi.”
Tiêu Dã nghĩ gì đó rồi rời đi, khi trở lại trên tay hắn cầm theo một chiếc khăn vải trông có vẻ khá dày.

Liễu Nguyệt không ngờ hắn quay lại nhanh như vật nhưng khi nhìn đến thứ hắn cầm trên tay liền thắc mắc hỏi: “Sao vậy?”
Tiêu Dã: “Người đừng ngồi trên ghế đá lạnh lắm, đứng dậy đi ta đặt nó xuống cho người.”
Cô nghe theo lời hắn đứng lên, Tiêu Dã đặt khăn vải lót xuống mặt ghế lạnh băng xong rồi nói: “Người ngồi đi, ta đi lát sẽ trở về.”
“Ừm.”
Tiêu Dã xoay người nhanh bước rời đi, trong Nhạn Uyên Các giờ còn mỗi mình Liễu Nguyệt im lặng ngắm nhìn khung cảnh cây cối yên bình trong này.
Quá yên tĩnh...
Cô nghĩ.
Lát sau Tiêu Dã trở lại, hắn đứng bên cạnh cô, nói chuyện cùng cô, Liễu Nguyệt cũng đáp lại hắn, lúc này mọi thứ dường như nhu hòa đi rất nhiều.
Bánh cuốn được người hầu mang đến, còn rất nóng.

Tiêu Dã nói cô không cần động đũa, hắn sẽ gắp cho cô, có lẽ do đã quá quen với việc bản thân được Tiêu Dã hắn chăm sóc từng li từng tí, Liễu Nguyệt cũng chẳng phản đối cứ như vậy để hắn chăm như chăm em bé.
Ăn xong thì đến chuyên mục thường lệ là uống thuốc.
Thuốc Mỗ Đông Quân kê cho cô thực sự rất đắng, phải nói là đắng hơn cả đắng.

Lần đầu uống thuốc cô đã phải phun hết ra ngoài mặc dù bản thân đang bất tỉnh, Liễu Diễm Tư khi đó kể lại rằng y cũng hết cách, chỉ có thể từng chút từng chút đưa vào miệng cô, uống hết nửa ngày may ra mới xong được bát thuốc nhỏ.
Lúc đến tay Tiêu Dã hắn thì lại khác, hắn dỗ Liễu Nguyệt vô cùng ngọt, lúc uống xong còn không ngần ngại cho cô ăn chút kẹo ngọt để bớt đi cảm giác đắng chát của thuốc.

Dần dà thành quen, mỗi khi cô hôn mê mà tới giờ uống thuốc, Tiêu Dã cứ theo thường lệ đỡ cô dậy để người cô dựa vào người hắn, nằm trọn trong lòng hắn.


Tiêu Dã sau đó như người mẹ dịu dàng ân cần mà bón cho cô từng thìa thuốc bổ, miệng cũng vô cùng kiên nhẫn mà dỗ dành.
Có thể nói hắn có công vô cùng lớn trong việc giúp bệnh tình Liễu Nguyệt tiến triển tốt lên.

Không ai có thể phủ nhận việc này cả.

Và cũng nhờ chăm sóc cô một thời gian mà Tiêu Dã hắn dường như đã hiểu rõ hơn về cơ chế lên xuống của loại độc Huyết Bạch này.

Đó chính là thời tiết, trời ấm thì bệnh sẽ giảm, trời càng lạnh thì độc phát tác càng mạnh.

Thế nên Mỗ Đông Quân mới cảnh báo rằng về đông chính là giai đoạn đau đớn nhất của bệnh, nếu không để cơ thể người bệnh cảm thấy đủ ấm, thậm chí chỉ cần để cơ thể cảm thấy rét cho dù là một chút thôi, Huyết Bạch cũng có thể theo đó mà bộc phát dữ dội hơn trước.
Điều đó hắn đặc biệt lưu tâm, vì vậy cũng vô cùng để ý đến việc giữ ấm cho cô từ khi ở trong phòng đến ra ngoài trời.
Liễu Nguyệt uống thuốc xong thì được Tiêu Dã đút một viên kẹo dẻo vào miệng.

Cô ngậm nó, cười với hắn nói: “Kẹo vị dâu à?”
Tiêu Dã thấy cô cười thì vui lây, đuôi mắt cong lên đầy dịu dàng nói: “Vâng.”
...
Vân Du Các.
“Con không muốn thêm kẻ nào xuất hiện ở trong Nhạn Uyên Các nữa.” Liễu Nguyệt nhìn Liễu Diễm Tư quả quyết nói.
Liễu Diễm Tư để việc đang làm sang một bên, nghiêm nghị nhìn cô hỏi: “Tại sao?”
“Chỉ là con không muốn bị làm phiền thôi.


Có A Dã là quá đủ rồi, thực sự không cần thêm nữa.”
Cô nói.
Liễu Diễm Tư: “Nguyệt Nhi, con nên biết bản thân đã không còn nhỏ nữa, thằng nhóc đó cũng vậy.

Hương Cẩm Lan thì đi ra ngoài rồi, hai đứa ở cùng nhau một thân một mình như vậy ta thật sự không yên tâm chút nào.

Ờ thì nó chăm con tốt đấy, nhưng nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra thì sao?”
“Có chuyện gì xảy ra được chứ?”
Liễu Diễm Tư: “...”
Y đỡ chán, nói: “Con nghe này, ở cái độ tuổi nắng mưa thất thường này thì cái tâm si nh lý của mấy đứa tầm tuổi thằng đó đều vô cùng bất ổn.

Mà con cả ngày nằm trên giường bất tỉnh nhân sự, nó thì ở một mình trong phòng cùng với con...Nói thật, con da trắng mắt tròn đáng yêu như vậy, thằng đó mà nổi thú tính làm chuyện đồi bại với con thì sao?”
Liễu Diễm Tư đã cố nói khéo léo lắm rồi, đến cuối cùng y vẫn phải nói toẹt ra cho cô hiểu.
Nhìn cái mặt ngu ngơ đấy đi, chắc chắn là không hiểu rồi!
Lúc đang ôn tồn giải thích y chính là vì nó mà phải nói thẳng ra.
Liễu Diễm Tư hậm hực nghĩ.
Sao Nguyệt Nhi cứ đâm đầu tin tưởng thằng nhãi đó vô điều kiện vậy hả? Cũng phải đề phòng chút chứ?
Liễu Nguyệt: “...”
“Chắc chắn hắn sẽ không dám làm ra loại chuyện đó.” Ánh mắt kiên định của cô nhìn chằm chằm Liễu Diễm Tư.
Liễu Diễm Tư: “...”
Quả thật vẫn là cứng đầu mà!
“Lí do?” Y nheo mắt uy áp ngút trời hỏi.
“Con tin tưởng hắn, nếu hắn dám làm ra loại chuyện đấy thì chính tay con sẽ giế t chết hắn.”
Cô nói, đáy mắt tràn đầy lạnh lẽo.
Chính Liễu Diễm Tư cũng bị sự kiên quyết này của cô làm đứng hình, như muốn chắc chắn mà hỏi lại: “Thật sự sẽ ra tay?”

“Chắc chắn.”
“Không bao che.”
“Sẽ không.”
Cảm nhận thấy không thể nói gì hơn, Liễu Diễm Tư chỉ còn biết thở dài nhìn cô nói: “Vì ta tin con nên mới cho phép, hãy nhớ lấy lời của con nói.

Nếu để ta biết chuyện thì không có chuyện nhẹ nhàng là giao cho con xử lí nữa đâu.”
“Cảm ơn người.” Liễu Nguyệt nói.
Liễu Diễm Tư: “Được rồi, để nó vào đưa con về đi.”
“Vâng.”
...
Tiêu Dã ôm Liễu Nguyệt trong tay, bước lên hành lang dài có mái che trong Vân Du Các để ra khỏi đây.

Hắn không muốn để cô ngâm lạnh trong cái thời tiết vẫn còn rét căm này nên đã trực tiếp bế thẳng người lên, dù sao người cô nhẹ còn hơn trước, hắn thậm trí còn có thể tung cô lên trời rồi đỡ lấy...
Nhưng ai lại làm vậy bao giờ.
Cả người Liễu Nguyệt tỏa ra hương thuốc đắng nhàn nhạt dễ chịu, tay cô vòng qua cổ hắn, Tiêu Dã còn có thể thấy được một vài sợi tóc đen như mực của cô xõa xuống mặt hắn.
Hắn cực kì hưởng thụ loại cảm giác này.
“Ta đã nói với cha rồi, người đã đồng ý sẽ không điều thêm người tới Nhạn Uyên Các nữa.” Liễu Nguyệt nói.
Tiêu Dã nghe vậy thì khóe miệng câu lên, nói: “Vâng.”
“Dù sao ta cũng chỉ hợp ý mỗi ngươi, người định mang thêm kẻ nữa tới để phiền chết ta à?” Cô khẽ ‘hừ’ một tiếng nói.
Tiêu Dã thích cô nói chỉ có mỗi mình hắn, ánh mắt tràn đầy sung sướng ôm người về ổ.
...----------------...
Các bạn muốn biết tại sao Liễu Diễm Tư dặn đi dặn lại Liễu Nguyệt về cái vấn đề nhạy cảm tuổi mới lớn và đề phòng cực cưng A Dã mặc dù ẻm chẳng có chút ý nghĩ bậy bạ nào không?
(*´ε`) Ờ thì cũng không có gì đặc biệt cả, chẳng qua ở nhà lúc nào tôi cũng bị papa dặn dò nhắc nhở mãi thành quen nên trong truyện cũng muốn để Liễu papa nhắc nhở cục cưng Nguyệt Nguyệt chút thôi.
Mấy cô nương xinh đẹp đọc truyện của tôi hãy yêu và bảo vệ bản thân thật tốt nhé!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK