• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày sinh nhật Cù Đông Trần Lệ Thâm đi công tác, đến thành phố chung quanh trao đổi học tập một tuần lễ, cho nên mới phải tặng quà sinh nhật sớm cho hắn.

“Tôi qua kiểm an rồi.” Cù Đông Trần đang họp, điện thoại di động chấn động, Lệ Thâm phát một tin nhắn đến.

Sáng sớm hai người cùng ra khỏi nhà, Cù Đông Trần muốn đưa hắn đến sân bay lại bị hắn cự tuyệt, “Tối hôm qua tôi có lái xe đến, huống chi cậu không sợ các đồng nghiệp sẽ nhìn thấy?”

Cù Đông Trần mang kính râm mặc áo khoác jacket đen, vẻ mặt không để ý, “Tôi sợ đồng nghiệp của cậu làm gì.”

Lệ Thâm nở nụ cười, “Nhìn tôi ăn mặc thế nào, cậu lại ăn mặc như tên xã hội đen, cậu không sợ đồng nghiệp tôi nhìn thấy sẽ điều tra cậu sao Trần ca.”

Bởi vì là đi công tác, Lệ Thâm đặc biệt mặc chế phục, Cù Đông Trần rất hiếm khi nhìn thấy bộ dáng hắn mặc chế phục, đôi chân thon dài, vai rộng eo thon, có một loại tuấn lãng không nói ra được.

Cù Đông Trần nhìn chằm chằm hắn nhiều lần, “Tôi sợ cái gì, cậu không phải biết rõ tôi không sạch sẽ còn đi cùng tôi, tôi chưa từng biết sợ.”

Lệ Thâm dưới đáy lòng thở dài, biết mình là tự làm tự chịu, Cù Đông Trần thực sự nói thật.

Cù Đông Trần không biết hắn giờ khắc này tâm lý chuyển động, chỉ là tháo kính râm nhìn chằm chằm hắn đánh giá trên dưới, ánh mắt trần trụi không hề che giấu chút nào, Lệ Thâm bị hắn nhìn mặt đỏ lên.

“Cù Đông Trần, xung quanh có người đấy, cậu thu liễm một chút đi.”

Cù Đông Trần làm theo ý mình quen rồi, làm sao biết hai chữ thu liễm viết thế nào chứ, nghe hắn nói vậy càng không kiêng kị mà đến gần cắn lỗ tai hắn, “Chờ cậu trở về, mặc bộ đồ này làm với tôi đi, tuyệt diệu nha Lệ Thâm.”

Lệ Thâm bất đắc dĩ cười, vỗ vỗ mặt hắn, “Trần ca, túng dục thương thân a.”

Tuy là nói như vậy, lại cố ý ở trước mặt hắn nới lỏng ca-ra-vat, ngón tay trắng nõn thon dài, “Vậy đến lúc đó cậu nhớ phải giúp tôi cởi từng kiện một đó, ” hắn đến gần cắn xuống đôi môi Cù Đông Trần, tiến đến bên tai hắn từng chữ từng chữ từ từ nói, “Còn có cả quần lót.”

Nghĩ đến chuyện lúc sáng, Cù Đông Trần tự nhiên nhếch khóe miệng, tâm tình rất tốt.

Hắn nhắn cho Lệ Thâm một chữ tốt, tiếp đó để di động xuống tiếp tục đem tâm tư đặt trong hội nghị.

Sau khi hội nghị kết thúc hắn là người thứ nhất ra khỏi phòng họp, di động vào lúc này chấn động, thư ký phía sau đuổi theo hắn nói, “Cù tổng, bên kia chính phủ có một hội nghị lâm thời kêu gọi đầu tư thương mại, yêu cầu ngài có mặt.”

Cù Đông Trần cởi áo khoác, không để ý điện thoại trên tay chấn động, vội vã nhìn lướt qua liền cắt đứt.

“Hiện tại?” Hắn hỏi, ngẩng đầu liếc nhìn thời gian.

“Là hiện tại.” Thư ký cũng thật khó khăn, bởi vì ngay khắc này Cù Đông Trần cũng hẹn người nói chuyện làm ăn, mà bên kia chính phủ cũng là lâm thời thông báo.

Cù Đông Trần dừng một chút mới nói, “Như vậy, bên chính phủ tôi để Chu phó tổng đi, cậu tiếp tục cùng tôi đi gặp Lưu tổng, đơn làm ăn này đối với chúng ta rất trọng yếu, không thể thất bại.”

Thư ký lên tiếng đáp một tiếng vâng, đưa tay đón áo khoác hắn.

“Cậu bây giờ gọi điện thoại kêu Trần Vũ tới, “hai người cùng đứng chờ thang máy, Cù Đông Trần quay đầu nói với thư ký, “Còn có mấy hạng mục bên bộ phận kia, cũng cùng kêu tới, để lão Lưu mở xe thương vụ, chúng ta chờ ở trên lầu.”

An bài xong mọi chuyện, hai người cùng đi thang máy xuống, Cù Đông Trần đưa tay vuốt tóc mái trên trán, thư ký nhìn thấy đồng hồ trên tay hắn, liền mở miệng cười hỏi, “Cù tổng đổi đồng hồ?”

Cù Đông Trần ừ một tiếng, ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ, không biết nghĩ đến cái gì khóe miệng lộ ra một nụ cười, “Người khác tặng.”

Thư ký theo Cù Đông Trần hai năm, trà trộn trong cái vòng này lâu ngày tự nhiên mưa dầm thấm đất, biết được chiếc đồng hồ này giá cả không rẻ, không nhịn được hỏi một câu, “Bạn gái tặng?”

Cù Đông Trần biểu tình ý vị sâu xa, “Có thể nói như vậy.”

Thư ký nghe hắn trả lời như vậy, cũng thông minh dời đi đề tài.

Nhân lúc rảnh rỗi chờ người, Cù Đông Trần nhớ tới cú điện thoại gọi tới lúc trước, liền đi tới một bên gọi lại.

Thời điểm điện báo biểu thị chính là điện thoại từ nước ngoài, Cù Đông Trần biết hẳn là mẫu thân gọi tới.

Quả nhiên, điện thoại vừa tiếp liền nghe được một giọng nói ôn nhu, con trai, sinh nhật vui vẻ.

Tuy rằng nhiều năm như vậy hai mẹ con hắn cũng không cùng nhau sinh hoạt, mà mỗi khi có ngày nghỉ lễ hay sinh nhật Cù Đông Trần, Thẩm Mạn Văn đều sẽ chủ động gọi điện thoại cho hắn, ngữ khí ôn nhu xen lẫn quan tâm, lúc nói chuyện cũng cẩn thận từng li từng tí một, chỉ sợ chọc tới Cù Đông Trần không vui.

Khi còn bé Cù Đông Trần đối với Thẩm Mạn Văn đầy hận ý, theo tuổi tác cũng chậm rãi phai nhạt, dù sao cũng là máu mủ tình thâm, Cù Đông Trần lúc trước có hận Thẩm Mạn Văn vứt bỏ chính mình như thế nào đi nữa, cũng không thể cự tuyệt sự thực nàng là mẫu thân hắn.

Lệ Thâm sau khi biết chuyện cũng khuyên bảo qua hắn, đặc biệt bảo hắn bay qua tham dự lễ cưới Thẩm Mạn Văn, “Dù nói thế nào đi nữa thì bà ấy cũng là mẫu thân cậu, nàng cần lời chúc phúc của cậu, không nên để cho hận ý vẫn luôn chiếm cứ nội tâm cậu.” Lệ Thâm nói với hắn, “Cậu xem tôi, bây giờ muốn gọi một tiếng mẹ cũng không còn cơ hội, Đông Trần, có rất nhiều thứ, đã mất đi thì không tìm về được, phải biết quý trọng.”

Kỳ thực nội tâm hắn cũng cần một người tới nói cho mình biết, vừa vặn Lệ Thâm chính là người đã cứu vớt hắn, cho nên hắn nghe theo nội tâm của mình, bay đến bên người Thẩm Mạn Văn tham gia hôn lễ của bà.

Đây là lần thứ nhất sau sinh nhật hắn mối quan hệ mẹ con bọn họ được phá bỏ, làm mẹ, Thẩm Mạn Văn đương nhiên càng thêm quý trọng cơ hội hiếm có lần này, cho nên không chỉ gọi điện thoại, còn vì hắn chuẩn bị lễ vật, “Con trai, mẹ biết con lớn rồi cũng không thích người khác tổ chức sinh nhật cho mình, mẹ vốn muốn bay trở về, nhưng lại sợ con không vui…” Thẩm Mạn Văn ở bên kia dừng lại, mới tiếp tục nói, “Mẹ mua cho con một phần lễ vật, chờ một lát hẳn là con sẽ nhận được, nếu như con không thích, mẹ sẽ mua lại thứ khác cho con.”

Cù Đông Trần dưới đáy lòng thở dài, không nghĩ tới một Thẩm Mạn Văn đã từng ngạo khí như vậy, vậy mà cũng sẽ ở trong điện thoại cẩn thận từng li từng tí một lấy lòng mình, dừng một chút mới mở miệng nói, “Mẹ, thứ mẹ mua con đều thích, cám ơn.”

Bên kia điện thoại trầm mặc ngắn ngủi, Cù Đông Trần sẽ không xử lý không khí ngột ngạt như vậy, đặc biệt đối tượng lại là Thẩm Mạn Văn, liền tiếp tục nói, “Con cúp trước, còn có một chút công sự phải xử lý, mẹ chú ý thân thể, bye bye.”

Thẩm Mạn Văn còn muốn nói điều gì, hắn cũng đã vội vã cúp điện thoại.

Lúc ngồi trên xe Cù Đông Trần nhận được tin nhắn thoại từ di động Thẩm Mạn Văn, “Trần Trần, mẹ vẫn hi vọng con có thể tới nước Mỹ phát triển, Charles xem con như con ruột, chỉ cần con tới, hắn sẽ bồi dưỡng con thật tốt, con có thể cân nhắn một chút kiến nghị của mẹ sao?”

Cù Đông Trần nhìn chằm chằm tin nhắn chốc lát, đơn giản trả lời lại một câu, con biết rồi.

Lúc ở Mỹ, bất kể là Thẩm Mạn Văn hay là Charles đều đã nói với hắn ý nghĩ này, hi vọng hắn đến nước Mỹ phát triển.

Charles chưa từng kết hôn lại càng không có con, đối Thẩm Mạn Văn là một mảnh si mê, cho nên hai người đều hi vọng Cù Đông Trần có thể đến nước Mỹ kế thừa sự nghiệp của bọn họ, Cù Đông Trần đương nhiên rõ ràng những thứ này đến tột cùng đối với mình có bao nhiêu sức mê hoặc, cái tên Charles nhiều lần xuất hiện trên tạp chí TIME*, Forbes** xuất bản đứng hàng đầu càng là tiếng tăm lừng lẫy, mà Cù Đông Trần sẽ không buông tha cơ nghiệp Cù Lăng Phong một tay đặt xuống.

*Time là một tạp chí tin tức hàng tuần của Mỹ, tương tự như tờ Newsweek và U.S. News & World Report. Ấn bản tại châu Âu được xuất bản ở London. Time Europe phát hành tới cả Trung Đông, châu Phi và từ 2003 thêm châu Mỹ Latinh

**Forbes là công ty xuất bản và truyền thông của Mỹ. Sản phẩm xuất bản nổi tiếng nhất của nó, tạp chí “Forbes”, xuất bản hai số mỗi tuần.

Vô luận lúc trước Cù Lăng Phong dựa vào cái gì mà thượng vị, nhưng tất cả đều là tâm huyết cả đời của hắn, Cù Đông Trần sẽ không bỏ qua.

Sau khi bàn xong vụ làm ăn, Cù Đông Trần lái xe đi tới cửa hàng hoa mua một bó hoa, hắn đến nghĩa trang thăm Cù Lăng Phong.

Khi Cù Đông Trần học kỳ cuối năm thứ tư đại học, Cù Lăng Phong xảy ra tai nạn xe cộ, tử vong tại chỗ.

Sau khi bên phía lực lượng cảnh sát điều tra đưa ra lời giải thích là đối phương say rượu điều khiển phương tiện, tông vào đuôi xe dẫn đến xảy chuyện ngoài ý muốn.

Cù Đông Trần cũng không biết năm đó rốt cuộc có phải là ngoài ý muốn hay không, Cù Lăng Phong một đường đi tới đây gây thù quá nhiều địch nhân, hắn cản trở bao nhiêu người, liền có bấy nhiêu người muốn hắn chết, Cù Đông Trần không biết, hắn chỉ nhớ rõ Cù Lăng Phong đã nói với hắn, cha những năm này vì thượng vị, làm chuyện gì đều biết rất rõ, cái mạng này sớm muộn gì cũng phải trả lại, nếu quả thật có một ngày như vậy, Đông Trần, con không nên tiếp tục điều tra, để hết thảy đều kết thúc đi.

Đó là nguyện vọng của Cù Lăng Phong, cho nên Cù Đông Trần cắn răng làm theo, chỉ vì Cù Lăng Phong làm một lễ tang đơn giản.

Thế nhưng bắt đầu từ ngày hắn tiếp nhận sinh ý của Cù Lăng Phong, hắn biết, hắn không thể lại giống như Cù Lăng Phong, đi trên cùng một con đường.

Nhưng thế giới này thường thường chính là như vậy, việc ngươi cho rằng cùng việc ngươi gặp phải vốn là hai việc khác nhau.

Cù Đông Trần muốn thay đổi cách thức, muốn tẩy trắng, nhưng gặp phải lực cản quá lớn, rất nhiều chuyện không thể một lần là xong, Cù Lăng Phong gầy dựng giang sơn đã cắm rễ, hắn nếu muốn nhổ tận gốc, sẽ phải tự thương hại kinh mạch.

Nhìn bức ảnh Cù Lăng Phong trên mộ bia, Cù Đông Trần cười khổ nói, “Ba, người cho rằng mình rời đi chính là kết thúc, nhưng kỳ thực, cũng không phải a.”

Gió nhẹ nhàng thổi qua sườn mặt, di động vào lúc này chấn động, là Cù Lăng Ba gửi tới, chỉ có một câu nói, kế hoạch như cũ.

Cù Đông Trần trầm mặc hồi lâu, mới trả lời một câu rõ ràng, sau đó bình tĩnh xóa bỏ tin nhắn.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Cù Đông Trần khép lại áo jacket trên người, quay đầu ly khai.

Bởi vì là sinh nhật Cù Đông Trần, đám người dưới tay hắn không biết hỏi thăm được từ đâu, buổi tối lừa gạt hắn đến công ty nhưng thật ra là quán rượu, chuẩn bị chuốc say hắn đến nằm sấp.

“Trần ca lợi hại a!”

“Ván này cũng không thể thua nữa, nào nào cố gắng lên, thua để Trần ca thay ngươi uống.”

Xung quanh bể bơi tiệc tùng linh đình, tiếng người huyên náo, ba bốn nam hài đẹp đẽ vây quanh bên người Cù Đông Trần cùng hắn chơi đùa, Cù Đông Trần ngồi ở chính giữa, trong miệng ngậm thuốc lá miễn cưỡng cười, có nam hài lại gần hôn hắn hắn liền nhíu nhíu mày, cũng không từ chối, nhưng thủy chung không hôn trả lại.

Có nam hài lớn mật hơn một chút thẳng thắn cởi từng nút khuy áo sơ mi của hắn, lè lưỡi vây quanh đầu v* hắn lượn vòng, ánh mắt trừng trừng nhìn hắn chăm chú, Cù Đông Trần nhếch khóe miệng, nhu nhu tóc đối phương, động tác thân mật, con ngươi sâu thẳm lại nhìn không thấy tình dục.

Chính lúc này Lệ Thâm gọi điện thoại đến.

Di động Cù Đông Trần vẫn luôn không rời khỏi người, nhìn thấy trên màn hình hiển thị hai chữ Lệ Thâm, thuận tiện đứng lên, người bên cạnh ngọt ngào kêu một tiếng, Trần ca.

Cù Đông Trần lại rút khỏi tay đối phương, đi đến một nơi yên tĩnh.

“Này.”

“Ở đâu mà phóng túng như vậy, Trần ca?” Lệ Thâm tựa hồ tâm tình không tệ.

Cù Đông Trần dựa lưng trên vách tường, nhìn một bàn rượu thịt cách đó không xa, ánh mắt không có nửa điểm gợn sóng, đáp trả, “Bên ngoài, bọn họ muốn chuốc tôi nằm sấp.”

Lệ Thâm tựa hồ ở bên kia nở nụ cười, mới nói, “Làm sao, nghe ra tâm tình cậu không được tốt, không thích sao?”

Cù Đông Trần khịt khịt mũi, Lệ Thâm biết đó là một động tác nhỏ của Cù Đông Trần, lúc cả người hắn hoàn toàn ở trong trạng thái thanh tĩnh sẽ có chút động tác nhỏ lơ đãng, Lệ Thâm cảm giác hắn hiện tại chính là đang ở trong trạng thái như vậy.

“Vẫn được đi, hàng năm đều như vậy, quen rồi.” Hắn nghe Cù Đông Trần trả lời như vậy.

“Cậu thì sao, đang làm gì thế, không bị đồng sự hẹn ra ngoài uống rượu?”

“Ra ngoài uống một chút, hôm nay không chơi quá muộn, ngày mai còn phải làm việc.” Lệ Thâm nói, “Cũng không phải sắp mười hai giờ rồi sao, nghĩ gọi điện thoại cho cậu xong thì đi ngủ.”

“Muốn nói với tôi cái gì, chúc tôi sinh nhật vui vẻ sao?” Cù Đông Trần cười hỏi.

“Ừm, không biết hôm nay đã có bao nhiêu người chúc cậu sinh nhật vui vẻ, mà câu chúc phúc này của tôi nhất định so với bọn họ còn chân thành hơn.” Lệ Thâm bỗng nhiên nói thâm tình.

Cù Đông Trần sửng sốt một giây, không ngờ Lệ Thâm lại đột nhiên nói một câu như vậy, có điểm không nói nên lời, chỉ có thể dừng trong chốc lát mới nói một câu, cảm ơn.

Lệ Thâm ở bên kia nắm điện thoại cười. Sau đó thay đổi đề tài.

“Cù Đông Trần.”

“Ừm?”

“Hừ hai tiếng cho tôi nghe đi, tối hôm qua thực tủy biết vị*, đêm nay không nghe thì không ngủ được.”

*Chỉ việc ăn quen bén mùi, có ăn mới biết thức ăn ngon rồi cứ muốn ăn mãi >>.<<

“Con bà nó, sáng nay ai nói với tôi túng dục thương thân, ” Cù Đông Trần cũng cười, “Nếu thật sự ngủ không được thì cậu có thể tuốt vài cái, cẩn thận động tĩnh đừng quá lớn lại đánh thức người khác.”

“Tôi một người ngủ…” Lệ Thâm kéo dài âm cuối, tựa hồ có chút ủ rũ.

“Vậy cậu dứt khoát tuốt liền đi, chúc cậu mộng đẹp.”

“Thật sự không hừ?”

Cù Đông Trần không biết xấu hổ, “Vật kia của cậu không đỉnh vào trong tôi hừ không ra a.”

Lệ Thâm nhếch miệng cười, “Trần ca cậu thật là lưu manh.”

“Vậy phải xem là đối với người nào, ” Cù Đông Trần tâm tình tốt nói, “Đối với cậu tôi còn có thể lưu manh thêm một chút, tỷ như cưỡi trên vai cậu cho cậu vào bên trong…”

Lệ Thâm liền vội vàng cắt đứt hắn, “Cù Đông Trần tôi sợ cậu rồi, di động tôi sẽ bị nghe lén, cậu tiếp tục nằm úp sấp đi, tôi ngủ đây, ngủ ngon.”

Cù Đông Trần vui sướng cúp điện thoại.

Đã có nam hài không kịp đợi tới tìm hắn, nhìn Cù Đông Trần nói chuyện điện thoại xong mới dám tới gần làm nũng mà nói, “Trần ca, trò chơi vẫn chưa kết thúc đâu, ngài cũng không thể đi a…”

Cù Đông Trần ừ một tiếng, đem đối phương ôm vào trong lòng ý đồ xấu mà bấm một cái, người kia hừ một tiếng thuận thế nhào vào lồng ngực hắn ôm lấy hắn, ngọt ngào mà kêu một tiếng, Trần ca.

Nơi này là ban công, rất ít người lại đây, một đám người đều tụ tập xung quanh bể bơi, nam hài rầm rì dựa vào trong lồng ngực hắn không đứng lên, hai chân bắt đầu vô tình hay cố ý đi cọ xuống hạ thể Cù Đông Trần, một bộ phát tình cầu thao, Cù Đông Trần đẩy người nọ ra, vầng trán hơi nhíu, vốn là vừa nãy cùng Lệ Thâm ba hoa, hiện tại bị đối phương cọ như thế, hắn thiếu chút nữa thì có phản ứng.

“Chơi thì chơi, nhưng tôi sẽ không làm cậu, hiểu không?” Cù Đông Trần nói rõ ràng lại trực tiếp, nói xong cũng không nhìn phản ứng của người kia, kéo lại áo sơ mi tự mình đi vào.

Mấy ngày sau Lệ Thâm không biết là bận hay là có nguyên nhân khác, liên lạc với Cù Đông Trần dần dần ít đi.

Cù Đông Trần cũng bận rộn, thỉnh thoảng rảnh rỗi sẽ phát cho Lệ Thâm tin nhắn hỏi hắn đang làm gì, hắn cũng phải mấy tiếng sau mới trả lời. Cù Đông Trần sau đó liền thẳng thắn không liên hệ với hắn, chỉ là hỏi thời gian trở về cụ thể, dự định nhận điện thoại.

Lệ Thâm lại nói cho hắn biết, cậu không phải tới, tôi trở về còn phải đến đơn vị, cậu đi một chuyến cũng bằng không.

Cù Đông Trần trả lời một chữ “tốt”, nhưng hôm đó vẫn đi, kết quả phi cơ gặp sự cố, Cù Đông Trần ở sân bay đợi bốn tiếng mới nghe được tin tức máy bay hạ cánh.

Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn đồng hồ một cái, vừa vặn, giờ này có thể trước tiên đón Lệ Thâm đi ăn một bữa cơm, sau đó sẽ đưa hắn trở lại đơn vị tăng ca.

Hắn vừa vặn muốn gọi điện thoại xem Lệ Thâm có mở máy không, xa xa nhìn thấy một bóng người quen thuộc hướng bên này đi tới.

Cù Đông Trần cúp điện thoại, muốn nghênh đón cho hắn một niềm vui bất ngờ, lại nhìn thấy một người khác nên chợt dừng bước.

Đi theo phía sau Lệ Thâm, là Hứa Dĩnh.

Hai người vừa nói vừa cười tiêu sái đi ra sân bay, Lệ Thâm còn cẩn thận xách hành lý cho nàng, Cù Đông Trần tỉnh táo lui về phía sau vài bước, để đám người che kín mình.

Bởi vì máy bay muộn giờ, từ một nơi người đi ra đi vào rất nhiều, có nữ nhân tay nắm hài tử thô bạo mà đẩy Hứa Dĩnh để cho nàng đi nhanh một chút, Lệ Thâm liền vội vàng kéo nàng, lo lắng hỏi một câu, như thế nào, không có sao chứ?

Hứa Dĩnh cau mày lắc đầu một cái, Lệ Thâm quay đầu muốn cùng người phụ nữ kia nói cái gì đó, Hứa Dĩnh lại kéo kéo hắn, “Thôi, Lệ Thâm, em không sao.”

Người phụ nữ kia hừ một tiếng, nắm tay hài tử đi.

Lệ Thâm lòng vẫn còn sợ hãi, dứt khoát cầm tay nàng, “Đi theo anh, đừng đi lạc.”

“Được.” Hứa Dĩnh không nghĩ Lệ Thâm sẽ chủ động cầm tay mình, ôn nhu đáp một tiếng, khóe miệng chứa đầy ý cười.

Cù Đông Trần đứng cách đó không xa cũng nhìn thấy hai người bọn họ tay nắm chặt tay, một đường nhìn hai người cách xa tầm mắt mình đi ra sân bay, Cù Đông Trần đứng ở đó thảm đạm mà nở nụ cười một tiếng, hắn cười chính mình giống như một tên ngốc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK