Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc ấy ở trên xe, cô đột nhiên đập đầu Lão Lương lên cửa xe, hắn đã

giật mình không nhỏ, tuy rằng hắn trước đó cũng đã ở chung với Cố

Ninh một đoạn thời gian ngắn ngủi, nhưng lúc ấy cô đại bộ phận thời

gian đều là ở bên ba mẹ cô, biểu hiện ra ngoài cũng chỉ là một cô gái

tương đối trấn định nhưng cũng không có quá đặc biệt, hắn chưa tận

mắt nhìn thấy Cố Ninh giết xác sống bao giờ.

Nhưng hiện tại, hắn đã đổi mới nhận thức về Cố Ninh.

Phản ứng vừa rồi của cô quả thực so với người đã tham gia bộ đội

mấy năm, lại làm cảnh sát hai năm như hắn còn nhạy bén hơn, ngay cả

hắn cũng không phát hiện nơi đó có một con xác sống, hơn nữa cách cô

công kích, quả thực đã làm hắn có loại cảm giác khiếp sợ. Một dao cuối

cùng giải quyết xác sống, cô ngay cả đôi mắt cũng chưa chớp một chút,

hiển nhiên kinh nghiệm thập phần phong phú.

Thẳng đến khi trở lại trên xe, Phương Pháp vẫn có chút chưa thể hồi

phục lại tinh thần.

Lái xe được vài phút, Phương Pháp mới hồi phục lại nói: "Cố Ninh,

sao em làm được như vậy?"

"Làm được như thế nào?" Cố Ninh nhét vòng cổ vào trong ba lô,

thuận miệng hỏi.

"Vừa nãy sao em phát hiện ra con xác sống kia? Hơn nữa còn xuống tay lợi hại như vậy.""Trực giác của phụ nữ." Cố Ninh nói: "Anh giết thêm mấy con xác sống cũng có thể lợi hại như vậy."

Trên thực tế, cô đối với việc chính mình một dao đã chém đứt toàn bộ

bả vai xác sống cũng từng có khiếp sợ trong nháy mắt, còn có cảm quan trở nên thập phần nhạy bén, bao gồm thị lực, khứu giác, thính giác, năng lực phản ứng của thân thể cũng mạnh nên.

Phương Pháp không có hỏi lại, nhưng trong lòng hắn rốt cuộc cũng

cao hứng, có một đồng đội như vậy dọc theo đường đi sẽ an toàn hơn rất

nhiều, hơn nữa một chiếc ba lô vật tư lớn kia, ăn tiết kiệm một chút, ít

nhất cũng đủ duy trì hơn mười ngày.

Hắn muốn nhanh chóng tìm được ba mẹ Cố Ninh, rốt cuộc hắn đã

hứa hẹn với cô, giúp cô tìm được ba mẹ cô trước mới có thể đi tìm ba

mẹ hắn.

Xe tiếp tục chạy ở trên đường, bởi vì phải chú ý chiếc xe màu vàng,

cho nên Phương Pháp không dám lái quá nhanh, không ngừng có xe gào thét vượt qua hai bên xe bọn họ.

Đoạn đường này tương đối ít xác sống, nhưng trên đường có không ít

xác sống nằm xoài trên mặt đất bị mặt trời phơi khô, bị những chiếc xe đi

ngang qua kẹp nát nhừ, xe đi qua thi thể không ngừng phập phồng,

Phương Pháp nhấp miệng, cảm giác dạ dày có chút không khoẻ.

Đột nhiên, bên cạnh có mùi hương truyền đến, hắn nhìn thoáng qua,

sau đó lại giật mình nhìn kỹ lại, Cố Ninh đang ăn lạp xưởng, hơn nữa

trong tay còn đang lột cái thứ hai.

Phương Pháp nhẫn nhịn, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Cái kia,

Cố Ninh, vật tư của chúng ta không phải rất nhiều, nếu ăn hết mà chưa tìm được đồ ăn khác thì chúng ta sẽ bị đói. Nếu em không phải đặc biệt

đói thì......"

"Em đang đặc biệt đói." Cố Ninh cau mày ngắt lời hắn, hai chiếc

chocolate cô ăn trước đó giống như đã bị tiêu hóa hết, cô hiện tại chỉ nghĩ

không ngừng ăn cái gì đó, thẳng đến khi lấp đầy dạ dày.

Phương Pháp không còn lời nào để nói, rốt cuộc chiếc ba lô lớn này

đều là của Cố Ninh.

Hắn chỉ có thể đau lòng cộng thêm kinh hồn táng đảm nhìn Cố Ninh

ăn năm chiếc lạp xưởng và bảy chiếc chocolate cộng thêm ba cái bánh

mì, sau đó uống lên hơn phân nửa bình nước khoáng, cô mới ngừng lại

được.

Cổ họng Phương Pháp không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng,

hắn hiện tại không phải đặc biệt đói, vẫn có thể kiên trì được.

Cố Ninh bỗng nhiên ngáp một cái, cơn buồn ngủ như thủy triều thổi

quét đến, cô kéo chiếc mũ áo thể dục lên trên đầu, chiếc mũ rất lớn, che

hết mái tóc vàng và đôi mắt, chỉ để lại mũi và miệng ở bên ngoài. Vừa

lúc có thể ngăn trở ánh sáng, Cố Ninh lẩm bẩm một tiếng: "Em ngủ một

lát, anh chú ý xe ven đường nhé."

Vừa nói xong, cô giây tiếp theo liền ngủ.

"Anh còn tưởng rằng tinh lực của em thật sự tốt cơ." Phương Pháp

lắc lắc đầu, sau đó chuyên chú nhìn chằm chằm hai bên đường xem có

chiếc xe màu vàng hay không.

Xe một đường bảo trì tốc độ đi về phía trước, qua đại khái một giờ,

hắn nhìn thấy những chiếc xe ban đầu đi trước hắn đều ngừng ở chỗ

phía trước, toàn bộ con đường bị chắn kín mít.

"Sao lại thế này?" Phương Pháp nói, chậm rãi ngừng xe lại. Theo bản

năng nhìn Cố Ninh ở bên cạnh, liền thấy Cố Ninh đang trợn tròn mắt

ngồi ở chỗ kia, không biết đã tỉnh lại từ khi nào.

"Em tỉnh từ khi nào vậy?" Phương Pháp giật mình hỏi.

"Em vừa mới tỉnh." Thời điểm Cố Ninh tỉnh lại có nhìn đồng hồ, cô

mới ngủ không đến một giờ, nhưng đã hoàn toàn không có bất luận buồn ngủ gì."

Phía trước không biết đã xảy ra chuyện gì, đã tắc đường. Em ở trên

xe chờ anh đi xuống hỏi thăm một chút." Phương Pháp nói, cẩn thận

mang theo đao mở cửa xe đi ra ngoài.

Hắn đi đến một chiếc xe gần nhất, gõ gõ cửa sổ xe.

Bên trong một chút phản ứng đều không có, giống như căn bản là

không có ai.

Phương Pháp gõ liên tiếp vài cửa sổ cũng không có người đáp lại hắn,

sau đó, hắn thấy một chiếc xe việt dã.

Chiếc xe việt dã màu đỏ rực, ở phía dưới mặt trời vô cùng bắt mắt.

Hơn nữa, hình thể của nó rất lớn, ở giữa các xe trông thập phần khổng

lồ.

Phương Pháp thực sự kinh ngạc cảm thán một chút, sau đó liền chuẩn

bị vòng qua chiếc xe này đi gõ cửa sổ xe người khác. Hắn vừa mới cất

bước rời đi, một đạo âm thanh gọi Phương Pháp lại: "Này! Anh cảnh sát, anh từ từ!"

Phương Pháp có chút kinh ngạc xoay người lại, nhìn thấy cửa sổ

chiếc xe kia mở xuống, bên trong là một cô gái trẻ có mái tóc quăn đỏ,

thoạt nhìn phá lệ xinh đẹp, hắn hơi hơi sửng sốt, trên mặt lộ ra nghi vấn.

Cô gái kia có chút bất mãn nhìn Phương Pháp nói: "Anh làm sao thế? Tôi thấy anh đi nơi nơi hỏi một vòng, sao đến chỗ tôi lại không hỏi vậy.

Chẳng lẽ cảm thấy tôi giống người nhát gan sao."

Phương Pháp xấu hổ một chút, sau đó nói: "Ngại quá. Ách, chào cô.

Tôi chỉ muốn hỏi một chút phía trước đã xảy ra sự tình gì, sao mọi người đều dừng lại?""Chặn đường cướp bóc." Mỹ nhân tóc đỏ khinh miệt nói: "Có người lái mấy chiếc xe chặn đường ở phía trước, phải nộp đồ mới có thể đi."

Phương Pháp có chút không phản ứng lại đây: "Nộp đồ? Nộp thứ gì?"

Mỹ nhân tóc đỏ vẻ mặt anh thật là kẻ khờ liếc nhìn Phương Pháp một cái, sau đó nói: "Hiện tại là thế đạo này, còn có thể cướp bóc cái gì

nữa? Đương nhiên là đồ ăn!" Nói xong, cô cau mày khó chịu nói: "Nếu

không phải phía trước chắn nhiều xe như vậy, tôi đã sớm trực tiếp tiến lên."

"Bọn họ có bao nhiêu người?" Phương Pháp hỏi.

"Người cũng không nhiều lắm, nhưng trong tay bọn họ có súng. Sao

thế, anh cảnh sát, anh muốn đi bắt tội phạm sao?" Mỹ nhân tóc đỏ cười

nói.

Phương Pháp cau mày, hắn làm cảnh sát, trời sinh đối với hai chữ tội

phạm tương đối mẫn cảm, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng rõ ràng hiện tại là thế giới gì, pháp luật và chính nghĩa ở hiện tại không có đất dụng

võ, hiện tại chính là vũ lực quyết định hết thảy. Trong lòng hắn có chút

buồn bực. Hắn nói cảm ơn, liền xoay người đi trở về.Chương 37. Lên xe

Mỹ nhân tóc đỏ cảm thấy không thú vị, dâng cửa sổ lên.

"Đã hỏi thăm được." Phương Pháp trở lại trong xe, nói cùng Cố Ninh:

"Phía trước có người dùng xe chặn đường, xe muốn đi qua phải nộp đồ."

Hắn dừng một chút nói: "Hơn nữa, bọn họ còn có súng."

Cố Ninh hỏi: "Nộp bao nhiêu?"

Phương Pháp nghĩ một chút nói: "Không biết."

Sau đó nhìn thấy Cố Ninh từ trong ba lô chọn ra mấy chiếc bánh

mì nhỏ và lạp xưởng nhét vào trong túi, tiếp đến chui vào chỗ ngồi phía

sau kéo ba lô qua giấu đi.

Sau đó mới lại ngồi trở lại, nói với Phương Pháp: "Nếu chờ chút nữa

phải giao nộp, cứ nói tất cả đồ ăn của chúng ta ở đây."

Phương Pháp lo lắng nói: "Nếu bọn họ lục soát xe thì phải làm sao?"

"Sẽ không." Cố Ninh nói: "Đây không phải giựt tiền, tiền mất còn có

thể kiếm lại được, hơn nữa cũng không có ai mang hết tiền ở trên người.

Nhưng hiện tại không giống nhau, đồ ăn chính là mệnh của mọi người,

người ta tới giết anh, anh tổng không đến mức không đánh trả, hơn nữa

nhiều xe như vậy, mỗi xe nộp một chút cũng đủ cho bọn họ ăn, không

cần thiết vì một chút đồ ăn mà bức cho người khác liều mạng, mất nhiều

hơn được."Phương Pháp gật gật đầu, tán đồng cách nói của Cố Ninh: "Nói cũng đúng."

"Sắc mặt anh không được tốt." Một lát sau Cố Ninh nhìn anh ta rồi nói.

"Vậy sao, không có việc gì." Phương Pháp miễn cưỡng cười cười.

Cố Ninh trầm mặc một chút, cũng không biết nên nói cái gì, cô không

quá am hiểu an ủi người khác.

Phương Pháp tự mở miệng đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, nói:

"Cố Ninh, em có nhìn thấy chiếc xe kia không? Xe việt dã màu đỏ."

Cố Ninh gật đầu, liếc mắt một cái nhìn qua liền thấy được.

"Em biết đó là loại xe gì không?" Ngữ khí của Phương Pháp có chút kinh ngạc cảm thán: "Dòng xe Khải Hách! Là loại xe việt dã tốt nhất thế giới, toàn xe có trang bị hệ thống bọc giáp an toàn dày bảy centimet, kính đều là loại chống đạn. Lái chiếc xe này trên cơ bản tương đương với lái xe thiết giáp lên đường, không sợ xác sống. Anh lần đầu tiên nhìn thấy xe thật. Cố Ninh, em biết chiếc xe này giá bao nhiêu không? Gần một ngàn vạn! Hai chúng ta nếu có thể kiếm được một chiếc xe như vậy để lái thì tốt rồi."

"Chiếc xe này của chúng ta thì sao?" Cố Ninh hỏi.

"Chiếc này của chúng ta so với các loại xe bình thường thì cũng không

tồi, nhưng nếu chúng ta ở trên đường đụng tới Khải Hách, hai chiếc xe

va chạm nhau, vậy người chết khẳng định là chúng ta." Phương Pháp nói.

Cố Ninh nghe vậy liền nhìn chiếc xe ở nơi xa kia, tức khắc cũng có chút đỏ mắt. cô không hiểu biết xe nhiều lắm, hiện tại nghe Phương Pháp nói, Cố Ninh tức khắc liền có ý tưởng đi kiếm một cái.

"Nhưng tốt nhất là kiếm được một chiếc xe thiết giáp chính tông."

Phương Pháp nói: "Aizz, cũng đừng nói, hiện tại có khả năng kiếm được

thật. Hay chúng ta đi trước bộ đội một chuyến? Nói không chừng còn có

thể kiếm được cả súng." Phương Pháp đảo qua vẻ buồn bực vừa rồi, trở nên phấn khởi.

Cố Ninh hắt cho hắn một chậu nước lạnh: "Trước khi tìm được ba mẹ, em sẽ không đi bất cứ địa phương nào."

Phương Pháp liền không nói nữa.

Thời gian trôi qua mười mấy phút, rốt cuộc, phía trước chỉ còn năm chiếc xe, mà đồng thời, phía sau bọn họ cũng có không ít xe ngừng lại.

Cố Ninh nhìn thoáng qua phía sau, nhíu mày, nếu hiện tại có rất nhiều

xác sống lại đây, xe bọn họ vừa lúc kẹt ở bên trong không nhúc nhích

được.

"Em đi ra ngoài nhìn một cái." Cố Ninh nói xong, đẩy cửa xe ra, sau đó

nhanh nhẹn bò lên trên nóc xe, nhìn ra phía xa ở đằng sau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang