• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bạch Lộ gọi một tiếng: "Em trai.

"Gọi xong cô giơ tay nhéo má cậu bé, khiến cho Vương Hữu Vọng bật cười như thằng ngốc.

Vì sức khỏe của Vương Hữu Vọng không tốt cho nên chỉ có thể đi học, hôm nay sau khi tan học cậu bé tạt qua ruộng, đợi người lớn cùng về.

Bữa trưa hôm nay cũng giống như ngày thường, cháu hoa màu khoai lang, rau xanh xào và củ cải muối, nhưng người nhà họ Vương ăn rất ngon miệng.

Ngay cả Bạch Lộ cũng vậy, tuy cháo hoa màu khó nuốt, nhưng cô cũng không chê.

Ở thời đại này, bất kể là khoai lang hay hoa màu đều là đồ tốt.


Bạch Lộ không cao, cởi giày ra cũng chỉ được một mét sáu mươi, hai tháng này vì đang nghỉ đông nên vẫn luôn trốn trong nhà trọ độc thân, trừ ăn ra thì chỉ có ngủ, cho nên lên cân, cân nặng vốn đang 45 cân, vọt một cái lên 50 cân, làn da lại trắng nõn nà, cho nên nhìn tướng rất có phúc.

Gặp được con gái như vậy, cả nhà họ Vương đều yêu mến.

Ăn cơm trưa xong, người nhà họ Vương dẫn theo Bạch Lộ đến nhà đại đội trưởng.

Đại đội trưởng đã sớm biết chuyện, tan tầm về nhà, bà cụ nhà ông ấy đã nói cho biết.

Ông ấy nghe xong, trong lòng vẫn luôn cảm thấy rất bất ngờ, thật sự không ngờ cô con gái kia cách xa ngàn dặm có thể tìm về, lại nghe bà cụ nói thêm, cô con gái ấy rất lễ phép, xinh đẹp, làm ông ấy cũng rất vui mừng.

Lúc này thấy cả nhà Vương Đại Kiều dẫn Bạch Lộ tới, nhìn thấy bản thân Bạch Lộ xong, ông ấy càng cảm thấy nhà họ Vương có phúc, chẳng trách bà cụ nhà ông lại thích như vậy.


Một cô gái trắng trẻo xinh xắn chưa nói đã cười, lại lễ phép ngoan ngoãn, vừa nhìn đã biết là được dạy bảo rất tốt, cô gái này vào nhà ai cũng sẽ được yêu mến.

Đại đội trưởng cũng họ Vương, tên là Vương Đại Quốc, cùng thế hệ với Vương Đại Kiều, tuy rằng họ xa nhưng vẫn có quan hệ máu mủ họ hàng, tính ngược lên trên là cùng một tổ tông bảy đời.

Vương Đại Kiều giới thiệu:"Anh Đại Quốc, đây là con gái của em, con gái tự tìm về, đoạn đường này! "Nói đến đây hai mắt Vương Đại Kiều đỏ lên, suýt thì bật khóc:"Con gái tìm về thực sự tốt quá, con gái tới chào mọi người đi.

"Bạch Lộ tiến lên chào hỏi:"Chào bác đại đội trưởng, chào các bác các chú, các anh các chị, các em, các cháu.

"Vương Đại Quốc nói:"Được rồi, được rồi, Đại Kiều, xác định rồi chứ?""Xác định rồi, chuyện con bé nói giống hệt như những gì mẹ em nói năm đó.

" Vương Đại Kiều đáp.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK