• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người giúp việc thoáng kinh ngạc nhìn Lạc Trạm.

Khi tiếp mệnh lệnh của Lão tiên sinh xuống mời tiểu thiếu gia, thậm chí ông đã chuẩn bị sẵn tâm lý vị thiếu gia ngang ngược nhà mình sẽ nóng nảy vung tay rời đi thảy cục diện rối rắm còn lại cho ông xử lý.

Ngờ đâu hôm nay cậu thiếu gia ngông cuồng, khó bảo này lại như đổi tính, vô cùng dễ chịu còn thoải mái nhận lời.Ông ta bất khả tư nghị (1) ngẩn ra một lúc, mới nói tiếp: “Thiếu gia, cậu vừa nói biết rồi?”

Lạc Trạm nâng mí mắt, lãnh đạm nhìn anh ta.

Người kia được “trả lời”, vội vã đè xuống nghi hoặc trong lòng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, cười cười nói: “Vậy Đường tiểu thư ở đây đợi một lát, tôi xin phép đi mời nhị tiểu thư tới.”

“...”

Lạc Trạm nhíu mày, liếc nhìn sang. Thì ra Đường Lạc Thiển đã từ đâu chạy đến đứng sát cạnh anh.

Vừa bước tới, nghe được câu này của người kia, nụ cười ngượng ngùng trên mặt cô ta thoáng cứng lại, sau đó nhanh chóng giãn ra, ngọt ngào nói: “Con nhỏ mù… Đường Nhiễm cũng cùng lên gặp lão tiên sinh với chúng tôi à?”

“Dạ. Là lão tiên sinh phân phó.” Vị kia cung kính trả lời.

“...” Đường Lạc Thiển cắn cắn môi, đáy mắt xẹt qua tia thù hằn, bất mãn không che giấu.

Nhưng người giúp việc kia đã nói đây là ý của Lạc lão tiên sinh, Lạc Trạm lại đang đứng bên cạnh, giờ là lúc cần thể hiện sự hoàn mỹ của bản thân vì vậy cô chỉ có thể nhịn xuống cảm giác cáu kỉnh, ghét bỏ.

Chờ đến khi người hầu đi về phía Đường Nhiễm, Đường Lạc Thiển do dự chốc lát, sau đó tiến lại cạnh Lạc Trạm. Cô ta cố gắng nặn ra nụ cười khiến mình hài lòng nhất, giọng nói cũng tận lực dịu dàng, uyển chuyển lên tiếng: “Lạc Trạm, em nghe nói hôm nay cuống họng anh không tốt, có muốn em…”

Lời còn chưa dứt , mí mắt người con trai bên cạnh đã giơ lên, tựa như nhắc nhở cô ta.

Lạc Trạm không thèm để ý đến Đường Lạc Thiển, quay trở lại ghế sofa của mình, cúi người ra một vật mỏng.

Toàn bộ ánh mắt của những người trong bữa tiệc đều dán chặt vào người vị thiếu gia này, thấy động tác này của anh thì đều hiếu kì nheo mắt chăm chú nhìn.

Thấy rõ đồ vật trong tay Lạc Trạm, cả đám mơ mơ hồ hồ nhìn nhau…Đó là một xấp giấy viết tay, còn kẹp theo một chiếc bút nhỏ tinh xảo.

Một anh chàng trẻ tuổi đứng gần đó, tò mò hỏi: “Lạc Trạm, đây là…?”

Lạc Trạm lười biếng rũ mắt, cúi người viết xuống, một hàng chữ rồng bay phượng múa phóng khoáng hiện lên. [Đau họng, không tiện nói chuyện.]Người trẻ tuổi kia ngây người: “Mặc dù đã nghe người hầu nói nhưng không phải vừa rồi… vẫn còn tốt à?”

Lạc Trạm rũ mắt, tiếp tục viết xuống: [Thi thoảng tái phát.]Đám người: “...”Đau họng mà cũng có thể thi thoảng tái phát. Được! Nói vậy thì chịu rồi.

Mà lúc này ở một góc hẻo lánh trong sảnh, Đường Nhiễm yên lặng tựa vào sofa bên lan can lẳng lặng ngồi xoa chiếc bụng đói meo đang reo inh ỏi.Đến tận khi có tiếng bước chân tiến lại thu hút sự chú ý của cô. Đường Nhiễm nghiêng tai phán đoán hướng của người đến, bình tĩnh ngồi thẳng dậy với lấy cây gậy dò đường bên cạnh.

“Đường Nhiễm tiểu thư?” Người hầu nói.Đường Nhiễm bất an gật đầu: “Tôi đây.”

“Lão tiên sinh nhà chúng tôi mời cô và Đường tiểu thư theo thiếu gia cùng lên thư phòng ở lầu trên.”

“Lão tiên sinh? Muốn tôi đến sao?” Đường Nhiễm khá bất ngờ.

Cô từng nghe người lớn trong nhà nói về vị tiên sinh - gia chủ của Lạc gia này, nhưng chưa từng có duyên gặp mặt, vì vậy không khỏi ngạc nhiên.

Người hầu nói: “Lão tiên sinh đã đặc biệt dặn dò, muốn thiếu gia đưa Đường Nhiễm tiểu thư cùng đến thư phòng.”Đường Nhiễm do dự một chút, thấp giọng nói: “Thiếu gia… là Lạc Trạm?”

Người hầu sửng sốt một chút, đáp: “Vâng.”

“Được rồi.”

Cô gái yên lặng mấy giây, cuối cùng cũng từ tốn đứng dậy, cầm cây dò đường trong tay thăm dò khu vực phía trước.

Sau đó dựa theo tiếng nói của người hầu, cô nghiêng đầu, khẽ mỉm cười, chậm rãi nói: “Làm phiền ông dẫn đường.”

“Đương nhiên. Đường nhị tiểu thư, mời đi theo tôi.”

“...”Đường Lạc Thiển đứng ở sân thượng của sảnh nhìn vào, thấy người hầu Lạc gia cẩn thận đưa cô gái mù chậm rãi đi đến, sắc mặt vốn đã khó coi của cô ta càng trầm xuống.Đường Lạc Thiển đứng lặng mấy giây, cuối cùng tức tối cắn răng, quay sang chỗ Lạc Trạm ngồi.

“Lạc Trạm, con bé đi quá chậm, em không muốn chờ. Anh __ Hay là chúng ta lên lầu gặp ông nội trước?”

Lạc Trạm vân vê mảnh giấy trong tay, một tay khác ung dung đút túi quần, lười biếng tựa đầu vào ghế, ánh mắt như có như không nhìn chằm chằm vào nơi vắng vẻ kia.

Cô gái mù bước rất chậm. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dạ hội bằng voan mỏng, màu sắc khá đặc biệt, càng xuống dưới càng đậm hơn, vô cùng hợp với làn da trắng mịn như ngọc, chất liệu voan mỏng, nhẹ xếp chồng lên nhau tạo cho chiếc váy vẻ bồng bềnh uyển chuyển mỗi khi chủ nhân của nó bước đi. Những đường nhấn nhá rất khéo léo làm nổi bật vòng eo tinh tế, nhỏ nhắn và cặp chân dài miên man. Dưới ánh đèn vàng rực rỡ lại càng thêm hoa lệ, lấp lánh.

Hình như có chút lo lắng, cô gái càng đến gần càng siết chặt cây gậy dò đường trong tay, bờ môi đỏ mọng mím lại.

Lạc Trạm rũ mắt, lặng lẽ mỉm cười. Năm lần bảy lượt bị bơ, tính tình tiểu thư của Đường Lạc Thiển không nén được nữa, bộc phát.

Cô ta ảo não, dậm chân: “Lạc Trạm!!”

Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn cô ta. Ý cười nhanh chóng tản ra, nhường chỗ có sự lãnh đạm, hờ hững, đôi con người đen kịt không cảm xúc, lạnh lẽo nhìn thẳng vào đáy mắt Lạc Thiển.Đường Lạc Thiển bị đôi mắt sâu hun hút, vô hồn ấy nhìn đến nỗi run lên, dù không cam lòng nhưng vẫn phải ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng liếc thấy Đường Nhiễm đã đi đến cách chỗ hai người họ không xa, cô ta đành cắn răng đè xuống sự sợ hãi, nhỏ giọng lên tiếng: “Em đang nói chuyện với anh, sao anh lại nhìn đi hướng khác?”

“...”

Bước chân Đường Nhiễm chần chờ dừng lại.

Cô nghe thấy giọng nói của Đường Lạc Thiển, chỉ là hơi ngạc nhiên: Từ ngày biết người chị gái này đến giờ, đây là lần đầu tiên trong đời cô nghe thấy chị ấy dùng giọng điệu nín nhịn, chịu đựng này nói chuyện với người khác.

Hình như đang nói với Lạc tiểu thiếu gia?

Vừa nghĩ đến vị tiểu thiếu gia càn quấy, xấu tính, chỉ thích những người có đôi mắt đẹp trong lời đồn đại, bàn tay Đường Nhiễm càng siết chặt.Đường Lạc Thiển cắn răng, miễn cưỡng cười: “A, có phải anh không muốn đi cùng con bé? Đường Nhiễm không nhìn thấy đường, lại hậu đậu, anh không thích? Vậy chúng ta cứ đi trước cũng không sao?”

“...”Đường Nhiễm bất an siết chặt tay.

Lạc Trạm nheo mắt.

Biết nhau mấy ngày, đây là lần đầu tiên thấy cô bé này dựng hết gai nhím lên phòng bị người khác. Mà rõ ràng người cô phòng bị là anh, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy khá thú vị.

Chỉ là bên cạnh đột nhiên xuất người một thứ ồn ào…Lạc Trạm nhíu mày, cúi đầu viết nhanh xuống một hàng chữ đưa cho Đường Lạc Thiển.[Em gái của cô xinh đẹp thật đấy.]

“!?”Đường Lạc Thiển tái mặt.

Cô ta nâng mắt, nhìn thiếu niên anh tuấn, vòng tay trước ngực lãnh đạm nhếch khóe miệng, đầy vẻ cao ngạo, bất tuân.Đường Lạc Thiển cảm thấy từ nhỏ đến giờ mình chưa bao giờ bị nhục mạ đến thế, cô ta tím mặt, tức giận không nói hai lời xoay người bỏ đi trước.

Người hầu sửng sốt, bối rối nói: “Thiếu gia? Đường đại tiểu thư sao thế?” Ông ta vô thức nhìn xuống tờ giấy, muốn biết Lạc Trạm đã viết gì.

Lạc Trạm im lặng cười lạnh. Anh siết tay, vò tờ giấy thành một cục nhăn nhúm, nhét vào túi quần.[Đi thôi.]Anh viết xuống hai chữ cuối cùng, ra hiệu cho người hầu dẫn cô gái cùng đi lên lầu.

Người hầu đành gật đầu.

Chỉ là vừa bước được hai bước, cặp chân dài phía trước dừng lại, quay trở lại bàn tiệc đứng giữa phòng.

Mấy giây sau, người hầu trợn mắt, há mồm nhìn thiếu gia cao cao tại thượng nhà mình bưng lên một khay bạc đặt vài khối bánh ngọt đi.Đường Nhiễm không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy đột nhiên mọi người yên lặng, người dẫn đường cũng dừng lại.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe người hầu gian nan mở miệng: “Chúng ta đi thôi, Đường Nhiễm tiểu thư.”

“...

Vâng.”Đường Nhiễm mờ mịt gật đầu.

Lúc Đường Nhiễm và Lạc Trạm đến thư phòng của Lạc lão tiên sinh, Đường Lạc Thiển đã ngồi đó được một lát.

Lạc lão tiên sinh ngồi trên salon, vị trí chủ vị, Đường Lạc Thiển ngồi ngay chiếc ghế bên tay trái. Thái độ nhu thuận, cử chỉ dịu dàng, lời nói nhẹ nhàng lễ phép không có nửa điểm ngang ngạnh, ương bướng vừa rồi.

Lạc Trạm đảo mắt, nhìn cũng chẳng thèm nhìn, ánh mắt lơ đãng nhìn đi nơi khác.Đĩa bánh ngọt ban nãy đã được đưa đến phòng xép bên cạnh. Lúc này anh chỉ cầm trên tay xấp giấy note, theo sau anh là người hầu già và cô gái mù. Đường Trạm thong thả bước vào.

“Lão tiên sinh, thiếu gia và Đường Nhiễm tiểu thư đã đến.” Một người hầu bước đến bên salon cung kính cúi người báo cáo.

Lạc lão gia trước đó đã nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng lúc này mới chậm rãi ngước lên, chăm chú nhìn cô gái mù đang chậm rãi tiến vào.Ông há miệng, do dự mấy giây, mới thong thả lên tiếng vừa như hù dọa vừa như hỏi: “Cháu là Đường Nhiễm?”Đường Nhiễm còn chưa phản ứng, Lạc Trạm đã nhíu mày lườm ông nội mình một cái.

Trong phòng rơi vào yên tĩnh, một lát sau, Đường Nhiễm mới từ tốn lên tiếng: “Cháu chào Lạc lão gia.” Giọng nói của Đường Nhiễm thanh thoát, chất giọng tinh khiết, sạch sẽ, chỉ có điều nếu để ý kỹ sẽ thấy sự bất an được cất giữ cẩn thận bên trong.

“Tốt. Tốt.” Lạc lão gia lớn tiếng cười, sau đó giường như nhớ ra điều gì, bất mãn nhìn cậu cháu trai, “Tại sao không nói gì? Tiểu Nhiễm không nhìn thấy, anh cũng không biết đường dìu con bé à?”

“...”

Lạc Trạm hơi khựng người, nhàn nhạt nhìn ông nội mình.

Mặc dù lúc trước anh đã xuống lầu tìm người hầu đổi một bộ quần áo không ướp huân hương mà anh thường dùng, nhưng đứng gần vẫn sợ bị cô phát hiện. Lạc Trạm vô thức quay đầu, nhìn về phía cô gái nhỏ nhắn đứng bên cạnh.

Hình như Đường Nhiễm dựa theo hướng lão tiên sinh nói chuyện mà xác định được vị trí của anh, cô ngây người hai giây, sau đó cực kì chậm rãi kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Lạc Trạm: …Xem ra “tiếng thơm” của anh đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm rồi.

Tính tình trẻ con ngủ quên đã lâu nay lại lần nữa bị kích thích, Lạc Trạm cong khóe miệng, không nói lời nào, đi đến đỡ lấy cổ tay cô, kéo cô gái toàn thân cự tuyệt, cố gắng chống cự mình trong âm thầm đến cạnh nơi Lạc lão tiên sinh ngồi.

Gian nan đến được ghế, Đường Nhiễm nhanh chóng rút tay về, giống như chỉ cần chậm một giây thôi sẽ bị “Đại ma vương” này nuốt sống.

Nhìn khuôn mặt đã tái nhợt nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, lễ độ của cô gái nhỏ, Lạc lão gia nhíu mày, không vui nhìn ông cháu trai, gắt: “Cháu là thổ phỉ sao?”

“...”

“Tại sao không nói gì?”

“...”

Người hầu thấy lão gia nhà mình sắp phát hỏa, tiểu thiếu gia thì vẫn bộ dạng lười biếng, uể oải, chẳng có vẻ gì quan tâm, thì cuống quýt khom người chạy đến giải thích: “Lão gia, cuống họng thiếu gia bị đau, không nói được ạ.”

“Đau họng?” Lạc lão gia nhíu mày, “Buổi sáng không phải còn rất khỏe mạnh hay sao?”

“Chắc là, đột nhiên bị đau.” Nhớ đến câu “Thi thoảng tái phát.” của Lạc Trạm lúc dưới lầu hai, người hầu nói xong cũng thấy không tin tưởng.

Cũng may Lạc lão gia không truy cứu đến cùng, chỉ cau mày trầm lặng một lát, “Thôi được rồi, ngồi xuống đi.”

Lạc Trạm vốn định cự tuyệt. Chỉ là đột nhiên thấy cô gái nhỏ nào đó không tự giác kéo căng bả vai, ngồi xích sang một bên, cố hết sức kéo giãn khoảng cách với anh, Lạc Trạm nhếch khóe miệng, cố ý bước mạnh xuống sàn nhà, đi đến bên cạnh Đường Nhiễm, thoải mái ngồi xuống.

Salon bằng da thật đàn hồi cực tốt, Đường Nhiễm cảm nhận rõ ràng một vật nặng rơi xuống bên cạnh mình.

Cô gái ngồi bên cạnh khẽ run, sau đó chậm rãi xích ra xa anh một chút nữa.

Lạc Trạm nhịn cười, quay đầu ho một tiếng.Đường Nhiễm quy củ ngồi thẳng người lại, sợ trêu chọc phải cậu thiếu gia ngang ngược tiếng xấu đồn xa này, nhưng đột nhiên lâm vào trầm tư…Thanh âm này, nghe sao mà giống…Nhưng Đường Nhiễm ngay lập tức lắc đầu phủ nhận ý nghĩa thoáng qua trong đầu.

Gần 15p đồng hồ đều là Đường Lạc Thiển tiếp chuyện với Lạc tiên sinh.

Thi thoảng ông cũng sẽ hỏi Đường Nhiễm mấy vấn đề, chỉ có lúc này, cô gái lặng lẽ an tĩnh trong thế giới của riêng mình mới mở miệng nói vài câu.

Giọng nói Đường Nhiễm rất êm tai, khiến người nào đó cảm thấy kể cả cô có khóc nấc lên cũng vô cùng dễ nghe…Mí mắt Lạc Trạm đột nhiên nhảy lên một cái.

Anh bị chính ý tưởng của mình làm giật mình.

Trong nháy mắt tỉnh táo hẳn.

Cách một bàn trà, Lạc lão gia đột nhiên thấy cậu cháu trai ngồi ngẩn người rồi tự giật mình, tức giận trừng mắt: “Tối nay rốt cuộc anh định làm gì?”

“...”

Lạc Trạm dừng lại. Thân thể cứng lại, ánh mắt phức tạp lướt qua cô gái mù an tĩnh ngồi bên cạnh.

Lạc Trạm chậm rãi rũ mắt, đè xuống ý nghĩ trong lòng, anh cầm 1 tờ giấy note lên, nhanh chóng viết xuống mấy chữ rồi đưa cho Lạc lão gia: [Lải nhải mãi. Ông định dây dưa đến bao giờ?]Lạc lão gia tức đến dựng râu. Nuốt cục tức xuống, trầm giọng nói: “Thời gian không còn sớm, ngồi nói chuyện với ông lão này đối với đám thanh niên các cháu hẳn là không thú vị. Ông cũng không muốn chiếm thời gian vui vẻ của mấy đứa nữa. Để Lạc Trạm dẫn hai cháu xuống lầu.”Đường Lạc Thiển cong mắt, nũng nịu nói: “Sao có thể? Ông là người vui tính nhất cháu từng gặp, sao nói chuyện với ông lại nhàm chán được.”

Cô gái nhỏ nhắn vẫn an tĩnh từ đầu đến cuối cũng chậm rãi đứng dậy, thành thật mở miệng: “Hẹn gặp lại ông… Chúc ông sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc.”

Lạc lão gia vì câu nói này mà nhớ ra chuyện quan trọng, trìu mến nói: “Tiểu Nhiễm, sinh nhật 16 tuổi của cháu sắp đến rồi đúng không?”Đường Nhiễm khá bất ngờ, chỉ biết lễ phép thưa: “Dạ vâng ạ.”

Lạc lão gia nói: “Ông đã mua cho cho cháu một món quà từ tận nước ngoài. Cực kì thú vị, là một người máy thông minh. Hiện tại đang đưa đến phòng thí nghiệm nghiên cứu qua công năng và check lỗi. Chờ hai ngày nữa, Lạc Trạm xem xét kỹ lưỡng, không có vấn đề gì sẽ đón cháu đi xem?”Đường Nhiễm và Đường Lạc Thiển đều ngẩn người.

Chờ đến khi phản ứng lại được, Đường Lạc Thiển có chút thù hằn khó giấu nhìn thẳng Đường Nhiễm. Vì có Lạc lão gia và Lạc Trạm đứng đây nên cô ta mới cố đè xuống sự nóng nảy muốn mắng người, nhưng vẫn không che giấu nét mặt khó coi của mình.

Lạc lão gia tất nhiên là phát hiện ra, hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.Đường Nhiễm sửng sốt một lúc mới lấy lại tinh thần, bối rối vào giây rồi thành thật mở miệng: “Đây là lần đầu cháu gặp ông, nếu nhận quà thì không hay lắm!”

“Có gì không hay? Vốn là mua cho cháu, người khác cũng không dùng được.”

“...”Đường Nhiễm hơi nhíu mày, trong lòng càng bối rối hơn.

Nếu như là đồ vật khác, cô đại khái sẽ kiên trì cự tuyệt, có điều nếu là người máy thông minh…Đó đại khái là một thứ gì đó có thể chạm vào, có thể chân thật bầu bạn với cô hơn “Lạc Lạc”?Đường Nhiễm cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn. Cô trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mắt hơi đỏ, nhỏ nhẹ đáp: “Cháu rất thích người máy thông minh, cho nên được nhận món quà này cháu rất vui.”

Lạc lão gia bị cô chọc cười: “Vốn là món quà tặng cháu mà.”

Cô gái nhỏ dường như vẫn còn chút bất an, nhưng vẫn dịu dàng nở nụ cười, cảm động nói: “Cháu cảm ơn ông.”

“...”

Lạc lão gia ngẩn người.Đường Nhiễm vốn vô cùng thanh tú, khi cười rộ lên lại càng xinh đẹp, vừa rạng rỡ vừa chân thành, tự nhiên khiến người đối diện không khỏi kinh ngạc.

Một lúc sau, ông thở dài tự nói: “Đúng vậy. Đúng vậy. Lạc Trạm.” Ánh mắt ông phức tạp nhìn cháu trai, “Cuối tuần nhớ đưa Tiểu Nhiễm đi xem người máy đấy, đừng quên.”

Lạc Trạm đang định gật đầu đã nghe thấy cô gái nhỏ mở miệng: “Ông ơi, không cần phiền Lạc… anh Lạc Trạm.”Ông lão bất đắc dĩ nói: “Phiền gì, về sau đã là người một nhà. Hơn nữa không để nó đón, chẳng lẽ cháu định đi một mình hay sao?”Đường Nhiễm do dự một lát, đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, cẩn thận mở miệng: “Vậy, có thể để anh Lạc Tu đưa cháu đi không?”

Lạc Trạm: …Lạc Trạm: ???(1) Trong Phật giáo có một thuật ngữ là bất khả tư nghì (nghị) 不可思議 Hễ nói tới điều gì không thể hiểu được thì người ta bèn nói đó là điều bất khả tư nghị.

Trích nguyên văn từ từ điển: Nghĩa là không thể nào suy nghĩ bàn luận ra được, vượt ngoài lí luận; câu này dùng để tả cái Tuyệt đối, chỉ có ai đạt Giác ngộ mới biết.

Phật Thích-ca khuyên: Có bốn hiện tượng “bất khả tư nghị” 不可思議, này tỉ-khâu, bốn trường hợp mà người ta không nên suy ngẫm, đó là: năng lực của một vị Phật, Ðịnh lực, nghiệp lực và suy ngẫm, tìm hiểu thế giới (Tăng nhất bộ kinh, IV. 77)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
XX
Xing Xing05 Tháng tư, 2022 16:21
Truyện hay mà thiếu nhiều chương quá
BÌNH LUẬN FACEBOOK