• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lưu nương tử trước nay lạnh nhạt thong dong, trí tuệ vững vàng, núi thái sơn sụp đổ trước mắt không thay đổi sắc mặt, chậm rãi trợn tròn mắt, rồi đỏ bừng mặt, chân tay luống cuống, khẽ nhếch miệng, ngay cả vết sẹo xám trắng cũng chuyển sang đỏ tươi.

Thượng Thiện vốn hoảng hốt lập tức trấn định lại, nom cô bề ngoài phi thường bình tĩnh, đáy lòng lại có cảm giác thống khoái lại thư sướng.

Mặc kệ cô có đáp ứng hay không, chỉ nhìn thấy biểu cảm này của cô, cũng quá đáng giá.

Chỉ thấy Lưu nương tử lập tức đẩy chăn mỏng ra, ngồi nghiêm chỉnh, cúi đầu bắt đầu nghiêm túc tự ngẫm liên tục. Trán nhỏ đổ mồ hôi lạnh, không tự ngẫm thì không biết, mà tự ngẫm lại giật mình. Cô đối xử với Thượng Thiện bên này quy củ lễ pháp đã phạm phải nhiều vô số kể, trình độ đã hơn cả ép vào thẩm đường nhét vào lồng heo dìm xuống nước...

Nhưng bỏ qua những quy củ lễ pháp còn nhiều hơn lông trâu một bên, cô chưa từng có thể hiện mảy may tà niệm đủ để gây hiểu lầm mà?

“... Cậu ba Lục, phải chăng thiếp thân có gì chỗ thất lễ, khiến anh hiểu lầm rồi?” Cô run rẩy hỏi.

“Thập Tứ nương, tôi không hiểu ý nàng.” Mặt ngoài bình tĩnh như trước, đáy lòng Thượng Thiện vui như nở hoa. Thật không ngờ có thể nhìn thấy Lưu nương tử nữ tính thẹn thùng như thế, thật sự là mở rộng tầm mắt.

“... Tôi nói là, tôi làm cái gì sao? Vì sao anh lại đùa kiểu này?” giọng cô phát run, gương mặt càng đỏ bừng, đỏ đến quá chừng.

Không ổn. Thượng Thiện nhìn gương mặt cô đỏ đến rất dị thường, thật mau chóng đưa nửa bát nước cần vừa ép trong hộp cơm mang tới không lâu. Hắn thừa nhận mình có chút ý xấu, nhưng cũng không đến nỗi muốn khiến cô kinh hãi quá độ dẫn đến tái phát.

Nhìn chén nước cần kia, Lưu nương tử vốn khẩn trương dị thường không nhịn được phì một tiếng. Cô làm người hai đời, lần đầu nghe nói có người trước tiên chuẩn bị kỹ càng thuốc thang mới cầu hôn.

Càng nghĩ càng buồn cười, cô lên to tiếng, cảm thấy toàn bộ sự việc đều quá hoang đường. Cười đến dựa bàn nện bàn, nước mắt chảy ròng.

Thượng Thiện ai oán nhìn cô, trong lòng rất bi thương. Đến khi Lưu nương bệnh đến bất tỉnh, hắn bị dày vò một trận, mới giật mình nhận ra tâm tình của mình. Hắn thích Ngôn Nhi, thích Lưu Viên*, hắn quyến luyến hết thảy, nhưng thực sự thứ hắn chân chính yêu chính là hết thảy tinh phách ở đây.

*Hẳn là chỉ nơi ở nhà họ Lưu.

Lưu nương tử chỉ còn lại tên hàng*, không tên cũng không chữ.

*Tức như Thập tứ, chỉ còn tên hàng trong nhà.

Hắn đã sớm để bụng, vì Thập Tứ nương linh tuệ thông minh, cao ngạo bất quần lại trong trẻo lạnh nhạt đối mặt với nhạo báng thế gian, tựa đóa mai như lửa đốt trời kia.

Bởi vì có cô ở đây, mới có Ngôn Nhi thông minh vui vẻ, có cô đây, mới có Lưu Viên ấm áp hợp ý. Cũng là bởi vì có cô đây, lãng tử bình thường lang thang như hắn, mới cam tâm dừng chân tại một chỗ.

Nếu cô chết bệnh như vậy, hắn và Ngôn Nhi đời này sẽ không còn nụ cười. Gia đình trong giấc mộng của hắn từ đây vỡ vụn.

Nhưng hắn thẹn thùng đối mặt, dù sao Lưu nương tử luôn quang minh công bằng, nếu cô lộ ra mảy may tình ý, hắn cũng có thể lấy dũng khí... Dù sao hắn không muốn Lưu nương tử có phần không nguyện. Dù sao hắn cũng có tự tôn và kiên trì của hắn.

Hắn luôn an ủi mình, từ từ sẽ đến, đừng gấp. Còn nhiều thời gian, lâu ngày tất sẽ sinh tình, đến lúc đó nước chảy thành sông há không tốt hơn? May sao dung nhan cô không xuất chúng, lại gánh cái tiếng xấu vô tội, thân gia cũng không có, hắn sẽ có rất nhiều thời gian...

Nhưng chồng trước cô tới, đâm một cú mạnh khiến hắn đau đớn. Giật mình một cái, đúng rồi, cô là hạ đường phụ không sai... Nhưng nhà chồng nếu nguyện ý để cô trở về thì sao? Dù có bao nhiêu oán, bao nhiêu hận, xuất giá tòng phu, chung thủy một mực, nữ tử cuối cùng vẫn là kỳ vọng được về mà? Cuối cùng vẫn là quý danh tiết, huống chi Ngôn Nhi không phải cô đẻ ra, chung quy là con chồng trước... Bình thường phụ nữ sẽ trở về như thế nhỉ?

Mợ ba Trương và hạ đường phụ, khác nhau một trời một vực... Là kẻ ngu cũng biết phải chọn đằng trước.

Mặc dù để Thị Mặc ở lại chỗ ấy, nhưng ngồi trong thư phòng, hắn nôn nóng khó an, bao nhiêu lần muốn xông vào đại sảnh ném cậu ba Trương ra, đánh gãy chân chó của hắn ta.

Nhưng hắn dựa vào đâu? Danh không chính mà ngôn không thuận.

May sao Lưu nương tử là một kẻ đần thông minh. Nhưng đáy lòng hắn bực bội càng lên. Lần này không thành, lần sau thì sao? Về sau thì sao? Thật sự cho cô đi ư? Viên tròn chung thủy một mực của cô?

Sẽ không còn Ngôn Nhi, sẽ không còn Lưu Viên, không còn... Cô?

Lòng hắn khó chịu không thôi, giống như đã đói cực kỳ lâu, đói bụng đến dạ dày quặn đau. Ba ngày chính là cực hạn lớn nhất của hắn, hắn thật sự không chịu được sự kinh hoảng kia.

Mặc kệ, cứ thành thân trước đi. Thành thân rồi, thì chậm rãi chiếm trái tim cô. Hắn không vĩ đại đến vậy, hắn không muốn viên tròn cho người khác. Đây là Ngôn Nhi của hắn, Lưu Viên của hắn, Thập Tứ nương của hắn. Hắn tuyệt đối không được giao cho bất kỳ ai.

Cả đời đã rất hiểu rõ phải trái, hắn cứ muốn la lối om sòm một lần, làm kẻ không thèm nói đạo lý.

Lưu nương tử lau lau nước mắt nơi khóe mắt, ngẩng đầu nhìn thấy Thượng Thiện nghiêm túc như ăn người, vội nghiêm túc ngồi thẳng. “... Tôi, tôi vẫn chưa tới mức phải uống.”

“Ừm.” Hắn đáp, ánh mắt sáng rực vẫn nhìn cô chằm chằm.

Cô không thoải mái lắm mà giật giật, ”... tính tôi không tốt.”

“Tính tôi không tệ.” Thượng Thiện nghiêm túc đáp, “Tôi sẽ gắng giúp nàng.”

“Tôi... Tôi là hạ đường phụ. Kiều Đại phu không nói với anh tôi không thể sinh nở nữa à?”

“Vợ trước tôi còn ngồi nhà kén rể đấy.” Hắn thở sâu, “Nếu Ngôn Nhi nguyện ý, tôi nguyện nhận làm con thừa tự, tương lai tất cả gia sản của ta đều là của nó.”

Lưu nương tử nhăn lông mày, “Con trẻ quan tâm làm sao không chết đói là được, cần nhiều thân gia như vậy làm cái gì? Con hư tại mẹ, nhà giàu ăn chơi. Tôi tự có gia sản để nó vừa làm ruộng vừa đi học, cần bao nhiêu tự nó dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng.”

“Chuyện này bàn sau. Vốn tôi không muốn cưới vợ nạp thiếp. Ngôn Nhi và, và... Là ông trời ban thưởng, thế nào cũng được.”

Lưu nương tử động dung (đồng thời cũng hiểu lầm tợn hơn), giọng nhỏ nhẹ “Anh thật sự thích Ngôn Nhi như thế à? Muốn là con nuôi thì được, tương lai nó lớn, cũng sẽ phụng dưỡng cha nuôi.”

Thượng Thiện bình tĩnh hơn chút, mỉm cười, “Thế không được. Cũng không thể để con ra ngoài bị người ta nói này nói kia, không thể vì trong nhà, lại đâu phải nha đầu nuôi*. Tôi không thể rời khỏi Ngôn Nhi và, và...” Hắn mơ hồ tìm từ, “Nhưng tôi đi lại trong nhà này, dù sao cũng phải chính danh.”

*Nguyên văn [丫头养]; thời xưa tì nữ để sinh con rất thấp kém – ‘không bằng nô lệ’, con sinh ra coi như ‘lai lịch bất minh’, bản chất câu này là một câu mạt sát những đứa bé ‘lai lịch bất minh’ đó (nguồn Douban). Trong Hồng Lâu Mộng thì Giả Hoàn là con nha đầu sinh, Giả Bảo Ngọc là con đích, thân phận cực kì khác biệt. Từ này còn giải thích rất là dài về cách nói các kiểu, tớ đọc lú luôn và cảm thấy cũng không cần biết lắm, Hồ Điệp viết nhiều chi tiết lạ quớ huhu [:<]

Cô tự hỏi kĩ càng, mặc dù nói đã lăn lộn tầm mười năm, đối với mấy thứ quy củ lễ pháp này cô thực sự phiền cực độ, vẫn không thể nào triệt để để suy nghĩ theo ý nghĩ cổ nhân. Thượng Thiện nói rất có đạo lý, thẳng thắn nói cũng không phải không được... Dù sao hắn...”Không được”.

Hư hoàng giả phượng* thì không sao, chỉ là thành thân... luôn là đại sự. Vì lý do như vậy... hình như quá bất cẩn. Ở đây thành thân, cũng không phải chuyện hai người, mà là chuyện hai gia đình. Cô thì không sao, sự ngăn cản của Thận Ngôn chắc không... Nhưng bên nhà họ Lục cũng không phải nhà đơn giản.

*Vợ chồng hờ

Cô thực sự sợ nhà cao cửa rộng.

“Tôi không để ý chuyện này.” Cô chậm rãi nói, “Ngôn Nhi ăn tết xong cũng chín tuổi... Chờ nó mười ba, nếu vẫn kiên định theo hoạn lộ, tôi sẽ đưa đi thư viện Bạch Lộ ở Nam Kinh đọc sách. Rời xa nơi chôn rau cắt rốn, những lời đồn này cũng sẽ không tổn thương được...”

“Vậy còn bốn năm năm.” Thượng Thiện lắc đầu, “Nàng thật sự cam lòng để Ngôn Nhi mãi bị chỉ trỏ? Con trẻ cũng sẽ đau lòng, có tự tôn.”

Lưu nương tử yên lặng một lát, cúi đầu nghĩ kĩ. Nghĩ toàn diện một lần, như lợi nhiều hơn hại. Cô ngượng ngùng nói, “Nhưng nhà họ Lục sẽ không đồng ý, tôi cũng thực sự sợ sống ở hậu viện. Hương dã quen biếng nhác, tôi lại tàn thân thế này...”

“Những chuyện này cứ giao cho tôi.” Thượng Thiện âm thầm thở phào, ” Lưu Viên là đồ cưới của nàng, tôi chuyển đến cùng ở, đương nhiên sẽ gánh chuyện gia dụng... Nếu nàng ngại chỗ này nhỏ, tôi cũng có vài lâm viên, chọn một nơi nàng thích là được.”

... Thật sự thích Ngôn Nhi như thế ư? Nhưng Ngôn Nhi bề ngoài cũng không phải quá đáng yêu, mặc dù thông minh, nhưng cũng không quá giới hạn. Mà lại vì tâm tư quá nhỏ, có khi sẽ có vẻ âm trầm.

Thích đến nỗi nguyện ý cưới mẹ nó để danh chính ngôn thuận... Chuyện này chỉ có thể nói duyên phận nhiều. Nói không cảm động, vậy thật sự gạt người.

Duyên phận giữa người với người thực kỳ diệu quá.

“... Việc này to tát, tôi có thể suy nghĩ trước không?” Cô đỏ mặt, yếu ớt hỏi.

“Đương nhiên, nên thận trọng.” Thượng Thiện vuốt mồ hôi trả lời.

Lưu nương tử nghĩ một buổi chiều đến buổi tối. Thừa dịp Thượng Thiện đi tắm rửa, cô thấp giọng hỏi Thận Ngôn, “Chú Lục... Đề thân với mẹ.”

Ánh mắt cậu trợn tròn, vội nắm mẹ, “Mẹ... mẹ chưa chối chứ?”

Lưu nương tử cau mày, “Ngôn Nhi... con thấy thế nào?”

Cậu nhăn nhó chốc lát, nói bên tai Lưu nương tử, “Mẹ, con muốn thay cách nói. Con... con cũng muốn có cha...” Một câu cuối cùng yếu ớt vô ngần, cơ hồ nghe không rõ.

“Nhưng, nhưng bố dượng... Nói không chừng sẽ trở mặt.” Cô đau lòng sờ đầu Ngôn Nhi.

“Chuyện này, con cũng nghĩ rồi.” Cậu lặng yên trong chốc lát, “Nhưng mẹ ơi... con nghĩ mẹ lợi hại như vậy, nhất định trấn áp được cục diện.”

Lưu nương tử khuôn sụp đổ, thưởng cậu một cơn bão to, “Trấn áp cục diện cái gì? Khinh mẹ con là xã hội đen à?”

Thận Ngôn che đầu trốn, “Mẹ, xã hội đen có là gì.. mẹ lợi hại hơn xã hội đen nhiều. Mẹ chính là Nhất Trượng Thanh*...”

*Hỗ Tam Nương, nhân vật trong Thủy Hử

“Mẹ chặt mày làm bánh bao nhân thịt người trước!”

Giương nanh múa vuốt xé đánh một trận, Thận Ngôn lăn vào trong ngực Lưu nương tử, “Mẹ, con là nam đinh duy nhất trong nhà, ” cậu nói như ông cụ non, “Con sẽ làm chủ cho mẹ gả đi. Mẹ không phải từng nói, ‘Số trời đã định’, không ai quản được sao? Thế sính lễ con làm chủ nhận... con có thể mua mười thớt tám thớt ngựa. Cưỡi một thớt có thể dắt chín thớt...”

“Mẹ nuôi ra thằng con kiểu gì, bán mẹ hả con!”

Thượng Thiện đứng ngoài cửa lau tóc, lại nhịn không được mỉm cười. Ít nhất, có thể giữ cô lại.

Vậy sính lễ vẫn phải chuẩn bị nhiều thêm một phần... Hắn quay đầu, gõ Thị Mặc miệng cười ngây ngô một cái. “Ngày mai...”

“Tiểu nhân đi tìm thớt thiên lý mã cho cậu ngay!” gã lanh trí nhẹ nhàng nói, “Hay là hai thớt ạ?”

“Thiên lý mã là rau cải trắng à, đầy điền trang hay sao?” Thượng Thiện cười mắng, tìm con ngựa nhỏ ôn thuần ngoan ngoãn, cậu chủ còn nhỏ. Thiên lý mã thì từ từ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK