• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

12.
Trong bữa ăn, Đới Thời Phi tỏ ra không bình thường. Dường như anh ấy có điều gì muốn nói, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn tôi nhưng lưỡng lự mãi không dám nói.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ mình có chỗ nào đó không đúng, ví dụ như cài nhầm cúc áo hay trên mặt có vết gì nhọ, anh ấy muốn nhắc nhở nhưng ngại lại thôi. Tôi liền kiểm tra một lượt từ đầu đến chân nhưng không thấy có gì bất thường. Không kiềm chế được nữa, tôi bèn hỏi: “Anh có điều gì muốn nói với em phải không?”
Anh ấy nhìn tôi, cuối cùng ấp a ấp úng nói: “Anh... Bạn gái cũ của anh về nước rồi.”
Tôi ngây ra một lúc rồi cũng lắp ba lắp bắp: “Cô ấy về nước... thì làm sao?”
Anh ấy cúi xuống, tránh ánh nhìn của tôi, im lặng một lúc, cuối cùng cũng thú nhận: “Cô ấy muốn ở bên anh, anh cũng muốn cùng cô ấy làm lại từ đầu. Cho nên... Yên Phiên Phi... anh xin lỗi!”
Anh ấy nhả từng từ như những tảng băng giá lạnh khiến cả cơ thể tôi từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều như hoá đá, chỉ biết ngồi ngây ra như một con ngốc.
Đới Thời Phi vừa nhìn phản ứng của tôi vừa thận trọng giải thích: “Anh biết, như thế thật không công bằng với em. Từ lúc quen biết em đến giờ, em luôn đối xử tốt với anh, với gia đình anh. Lần trước mẹ anh bị ốm, may mà có em chăm sóc chu đáo. Anh vô cùng biết ơn em, nhưng sự cảm kích không giống tình yêu. Em cũng biết, anh chỉ yêu duy nhất một người, đó là bạn gái cũ của anh. Bây giờ có cơ hội được cùng cô ấy làm lại từ đầu, bất luận thế nào anh cũng không muốn bỏ lỡ. Yên Phiên Phi, anh biết anh có lỗi với em nhiều lắm. Anh cũng không dám cầu xin em tha thứ. Em muốn mắng, muốn đánh, anh cũng xin chịu. Xin em đừng kìm nén trong lòng, đừng để sinh bệnh như Nhậm Giai.”
Anh ta nói vậy chứng tỏ đang sợ sau khi chia tay, tôi sẽ bị kích động đến mức theo gót Nhậm Giai.

Trong tích tắc đó, tôi thật sự muốn phát điên cho anh ta xem, giống Nhậm Giai túm lấy vạt áo anh ta, giáng cho anh ta một cái tát nảy lửa rồi mắng nhiếc “đồ vô lương tâm”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm như thế chẳng hay ho gì, dù sao tôi cũng không bị điên, không thể có những hành động làm mất thể diện, không ra thể thống gì như thế.
Hơn nữa, tôi có tư cách gì mà mắng anh ta nhẫn tâm? Đúng, anh ta lợi dụng tôi, nhưng là do tôi cam tâm tình nguyện để anh ta lợi dụng.
Tôi vẫn ngồi bất động không nói một lời, chỉ có biểu hiện trên nét mặt biến đổi không ngừng theo dòng suy nghĩ. Có lẽ Đới Thời Phi sợ tôi kích động quá mà trở nên ngớ ngẩn, liền khẽ lay lay người tôi. “Yên Phiên Phi, em không sao chứ?”
Sao lại không sao? Trước khi đến đây, tôi còn khoe khoang với Chu Nhất Minh tình cảm của tôi và Đới Thời Phi tốt đẹp thế nào, giờ bị sự thật tàn nhẫn đâm một phát trúng tim. Còn tưởng anh ta hẹn tôi ăn cơm là để củng cố thêm tình cảm, ai ngờ lại là bữa tiệc Hồng Môn, người ta đến để nói “anh đi đường anh, tôi đi đường tôi”.
Thay đổi quá đột ngột, một chút hoà hoãn xung đột cũng không có, khiến người ta có cảm giác từ trên trời rơi xuống mười ba tầng địa ngục vậy. Tôi muốn được tức giận, muốn hất tung bàn ghế, ném bát, ném đũa, mắng người, đánh người, thậm chí giết người - giết Đới Thời Phi chết ngay tại chỗ! Thật khủng khiếp! Tôi thực sự muốn giết người.
Cũng may tôi đủ lý trí để xua đuổi những suy nghĩ ma quỷ đó. Tôi không kéo bàn, ném bát, lại càng không mắng người, đánh người, giết người. Tôi chỉ có chút không kìm lòng, kéo lấy anh ta và khóc. “Em đối tốt với anh như thế, chẳng lẽ anh không có chút tình cảm nào với em sao?”
Đới Thời Phi tỏ ra bối rối: “Thật sự... vô cùng xin lỗi em!”
Tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục van xin: “Vậy anh hãy cho em một chút thời gian được không?”
“Yên Phiên Phi, em không nên lãng phí thời gian vì anh, tiếp tục chỉ càng khiến em thêm đau khổ. Anh quyết định chia tay cũng là vì muốn tốt cho em.”

Nghe mà xem, rõ ràng anh ta có lựa chọn tốt hơn nên mới đòi chia tay với tôi, vậy mà cuối cùng lại thành muốn tốt cho tôi. Tôi vừa đau đớn vừa tức giận, cuối cùng không kìm nén được nữa thì bùng lên, dùng hết sức ném chiếc ly vỡ tan tành. “Đới Thời Phi, anh cút ngay cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”
Đới Thời Phi cút rồi, một mình tôi đối diện với bàn tiệc chất đầy cao lương mỹ vị. Tôi ăn lấy ăn để, uống lấy uống để, không phải vì ngon miệng, mà vì tưởng tượng mình đang ăn thịt tên họ Đới, uống máu tên họ Đới.
Đang ăn ngấu nghiến thì dì Thạch gọi điện, giọng lo lắng, căng thẳng: “Phiên Phi, con đang ở đâu? Đới Thời Phi vừa gọi điện, nói là...”
Xem ra dì ấy đã biết chuyện tôi và Đới Thời Phi chia tay rồi. Có lẽ sau khi cút rồi anh ta thấy không yên tâm nên mới gọi điện đến nhà thông báo cho dì Thạch, bảo dì ấy đến xem tôi thế nào. Nhưng lúc này tôi đâu cần dì ấy quan tâm! Đang đầy một bụng tức chưa có chỗ xả, tôi liền trút hết lên đầu dì ấy nửa tiếng đồng hồ, không để lãng phí một giây.
“Đừng nhắc đến nữa, dì giới thiệu cho con cái loại người gì thế! Đều tại dì, đều tại dì hết, chính dì đã kéo con xuống địa ngục!”
Đổ tất cả trách nhiệm lên đầu dì Thạch đúng là không phải, nhưng lúc này tôi còn có thể nói lý được sao? Tôi hét lên giận dữ rồi cúp máy, còn tranh cãi nữa thì chắc chắn tôi sẽ tắt máy luôn.
Tiếp tục ăn, tiếp tục uống, ăn rồi, uống rồi lại gọi nhân viên phục vụ mang rượu đến. Nhân viên phục vụ hỏi tôi muốn rượu trắng hay bia, tôi nói cả hai. Kẻ thất tình mà không nốc được hai chai rượu vào bụng thì sao có thể giải sầu được?
Tôi định hôm nay sẽ uống say để quên sầu. Rượu vừa mang đến đã tu ừng ực, uống bia cảm giác như uống nước ngọt vậy, không đủ độ, rượu trắng có tác dụng hơn, một ngụm chảy xuống từ cổ họng đến dạ dày dường như có một luồng nhiệt nóng ran, vừa cay vừa hắc, khó chịu vô cùng.

Tôi không hiểu tại sao người ta lại nghiện cái thứ khó uống này, nếu không phải vì thất tình, cần mượn rượu để giải sầu thì tôi sẽ chẳng đụng đến nó làm gì.
Bình thường tôi ít khi uống rượu, giờ lại rượu bia lẫn lộn, uống được vài cốc là muốn nôn oẹ. Vịn vào bàn đứng lên, tôi định chạy vào nhà vệ sinh, nhưng đi chưa được hai bước đã loạng choạng suýt ngã, may có người quản lý kịp thời đỡ tôi.
Anh quản lý có lòng tốt nhưng lại không được báo đáp. Anh ta vừa đỡ lấy tôi, tôi liền oẹ một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo. Rượu mạnh thế, mặc dù chỉ uống vài cốc nhưng dạ dày đã không ngoan ngoãn hợp tác, không chịu được cuối cùng cũng nổi dậy. Tất cả rượu bia lẫn thức ăn thức uống tống vào lúc nãy đều cho ra hết.
Anh quản lý đen đủi không kịp tránh nên đã bị tôi nôn hết vào người, vẻ mặt đầy đau khổ không thốt nên lời.
Sau khi nôn xong, tôi chẳng biết phải trái thế nào ngủ thiếp đi, chỉ nghe thấy bên tai những tiếng ồn ào náo nhiệt, có người đang ra sức lay tôi dậy, có người gọi tôi rất to, nhưng tất cả dường như mơ hồ rồi chìm sâu vào giấc ngủ, tôi không nghe thấy gì nữa...
Trong lúc mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là thấy đầu đau như búa bổ, tiếp đó là nằm không được thoải mái, liền trở mình một cái, nhưng ngay lập tức bị rơi xuống đất, không ngừng kêu la vì đau đớn.
Nghe thấy tiếng kêu của tôi, dì Thạch vội vàng chạy vào phòng đỡ tôi dậy. “Ai da, sao không cẩn thận để ngã xuống đất thế này? Có đau không?”
Bố tôi cũng bước vào phòng, vẻ mặt vừa thương vừa giận. “Cuối cùng con cũng tỉnh rồi, ngủ cả ngày rồi đấy, còn không tỉnh thì bố cứ nghĩ con ngủ đến chết luôn cơ.”
Tôi vừa tỉnh dậy, đầu còn đau, trí não vẫn còn mơ hồ, nghĩ mãi mới nhớ ra chuyện xảy ra hôm qua. Tôi và Đới Thời Phi chia tay, tôi mượn rượu giải sầu, uống say rồi nôn hết lên người anh quản lý... Sau đó thì sao? Tôi về nhà bằng cách nào nhỉ? Tôi không nhớ gì nữa!
Dì Thạch giải thích những nghi vấn của tôi, nói sau khi tôi uống say thì bất tỉnh nhân sự, người của nhà hàng đã mở túi của tôi lấy di động và tìm số điện thoại của gia đình, gọi để người nhà nhanh chóng đến đón tôi về.

“Bố con nghe thấy thế thì bị sốc, huyết áp tăng cao, không thể đi được. Cuối cùng phải nhờ Chu Nhất Minh giúp đỡ, đi cùng dì đến đưa con về.”
Chu Nhất Minh đi cùng dì Thạch đến đón tôi về, như vậy không cần phải nói, chuyện tôi “bị bỏ rơi” anh ta đã biết hết rồi. Nghĩ lại trước khi xảy ra mọi chuyện, tôi còn dương dương tự đắc trước mặt anh ta nói tình cảm ngày càng tốt, kết quả là... Thật mất mặt quá, tôi hy vọng ít nhất một tháng nữa không phải chạm mặt anh ta!
Nhưng tối hôm đó Chu Nhất Minh đã lù lù xuất hiện, anh ta đến xem tôi thế nào. Tôi lấy chăn trùm kín đầu, chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh ta nữa.
Anh ta ngồi xuống mép giường, đem những lời lúc trước tôi an ủi anh ta ra an ủi lại tôi: “Được rồi, được rồi, Bé bự, đừng buồn nữa, chẳng có gì to tát đâu, cái gì đã qua cứ để cho nó qua, em phải tin tưởng phía trước còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi em chứ.”
Anh ta lại còn nói: “Ngày mai cùng anh trai học cách chống đỡ nhé! Anh đã nói rồi, học tốt chiêu này sẽ không sợ bị thất tình nữa.”
Tôi không thể trốn trong chăn như con rùa rụt cổ nữa, liền hất tung chăn, đấm anh ta loạn xạ, vừa đấm vừa hét: “Chu Nhất Minh, đều tại anh là con quạ gở mồm, những chuyện tốt không linh, chuyện xấu lại linh. Em và Đới Thời Phi đang rất tốt đẹp, anh nói gở một cái em đã thất tình rồi. Em phải đánh chết anh, không đánh sẽ không vơi bớt mối hận trong lòng!”
Chu Nhất Minh bị tôi đánh ột trận nên thân, cứ nói cuộc đời này thật không công bằng. Anh ta có lòng tốt giúp dì Thạch đưa tôi về nhà, cõng tôi lên tầng bốn, tôi nặng chết đi được, khiến anh ta mệt bở hơi tai, vậy mà không được một câu cảm ơn còn bị đánh nữa, thời đại này làm người tốt thật khó.
Tôi cũng biết thế là sai nhưng ai làm tôi thất tình cơ chứ? Chính là câu nói của anh ta, lại còn bị thất tình nặng nữa.
“Nhưng mà em gái này, anh trai cũng vừa thất tình không lâu đây! Em và anh đều là những kẻ khổ ải đã từng, em còn trút giận lên anh nữa à? Thật quá nhẫn tâm!”
Đúng thế, tôi và Chu Nhất Minh đều là những kẻ khổ ải đã từng. Nhớ ngày trước, tôi có Đới Thời Phi, anh ta có Nhậm Giai, hai đứa tôi “cùng vui cùng mừng”. Ai ngờ, nhanh chóng biến thành “cùng buồn cùng khổ”. Đều do vận mệnh chúng tôi không tốt, đúng là một cặp huynh muội đen đủi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK