• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thẩm Không Thanh còn chưa biết, vì cậu làm thế nào cũng không về Thẩm gia, Thẩm Quốc Hào nhìn đứa con ruột ngày càng ưu tú, lại không thân cận với người của Thẩm gia, lại xem đứa con nuôi nuôi thế nào cũng không được, khuỷu tay luôn hướng ra bên ngoài, đã ngày càng bất mãn với Thẩm Gia Kỳ, thậm chí còn giận chó đánh mèo lên Đoạn Mạn Nhu.

Thẩm Quốc Hào sẽ không cảm thấy vì người trong Thẩm gia bao gồm cả ông ta đều lạnh nhạt với Thẩm Không Thanh, mới làm Thẩm Không Thanh lục đục nội bộ với Thẩm gia, ông ta chỉ cảm thấy Đoạn Mạn Nhu không chăm con tốt, bởi vì quá mức bất công mà yêu thương Thẩm Gia Kỳ, bỏ qua Thẩm Không Thanh, cho nên mới có cục diện xấu hổ bây giờ.

Bất luận thế nào, Thẩm Quốc Hào không định từ bỏ khuyên Thẩm Không Thanh về Thẩm gia, Thẩm Không Thanh biểu hiện càng ưu tú càng xuất chúng, Thẩm Quốc Hào càng không dễ dàng từ bỏ.

Mấy người gặp mặt năm nay của Thẩm gia, một chút cũng chẳng vui vẻ.

Thẩm Quốc Hào đi rồi, Tần Lãng mới xách theo bao lớn bao nhỏ đồ Tết vào cửa, trong miệng còn nhỏ giọng nhắc mãi: "Không Thanh, cậu đừng lo lắng, tôi ở lại ăn Tết cùng cậu, sẽ không để cậu cô đơn, còn người Thẩm gia, bây giờ bọn họ làm gì chắc chắn không phải chuyện tốt, cậu ngàn vạn lần đừng phản ứng bọn họ."

Tần Lãng ước gì Không Thanh đoạn tuyệt sạch sẽ quan hệ với Thẩm gia, như vậy, y mới có cơ hội trở thành người đặc biệt nhất trong lòng Không Thanh.

"Tôi không cần cậu ở lại." Tuy rằng Tần Lãng có thể ở lại đây cùng cậu ăn Tết thật sự làm Không Thanh cảm động, nhưng chính Tần Lãng còn có cả người nhà, Không Thanh không hy vọng chính mình là nguyên nhân làm Tần Lãng xa cách với người nhà người thân, nếu không, tội của cậu hẳn cũng phải to lắm.

Vì để Tần Lãng an tâm, Không Thanh vẻ mặt nghiêm túc giải thích: "Cậu không cần lo việc tôi ở một mình sẽ thấy cô đơn gì gì đó, với tôi mà nói, năm mới cũng chẳng khác ngày thường, dù sao đều ở phòng làm việc phát triển nghiên cứu game..."

Không đợi Không Thanh nói xong, Tần Lãng liền cợt nhả mà nghiêng người tới trước, ôm lấy bả vai Không Thanh, đánh gãy lời cậu nói, nửa đùa nửa thật nói: "Không Thanh, tự mình sa ngã là không đúng, một người cũng phải ăn Tết cho ngon lành chứ, lại nói, không phải còn có tôi ở lại với cậu sao? Nếu không phải cậu ngại về nhà tôi ăn Tết chung, tôi đã sớm túm cậu mang về nhà, cậu không biết đâu, bà ngoại tôi thích nhất chính là mỹ thiếu niên môi hồng răng trắng như cậu đấy."

Nói đến đây, Tần Lãng còn làm bộ làm tịch thở dài, vuốt mặt, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Lúc tôi còn nhỏ, không thiếu mấy lần bị mẹ cùng bà ngoại tôi phun tào mà lớn lên, nhưng đâu thể trách tôi? Rõ ràng mẹ cùng bà ngoại tôi hồi trẻ đều là mỹ nhân nức tiếng xa gần, có lẽ là tôi kế thừa gen của ba và ông nhể, tổ tiên Tần gia lập nghiệp dựa vào quân công, trong máu tràn ngập phỉ khí cùng tháo hán khí(*), loại khí chất thư hương này xem như hoàn toàn không có duyên với Tần gia chúng ta, haizzz, lớn lên bự con cũng đâu phải tại tôi!"

Tần Lãng vừa nói vừa chọc cười, nghe được tiếng cười của Không Thanh, tâm tình tốt hẳn lên.

"Bây giờ tôi cũng chỉ có một điều ước, sau này tìm vợ, nhất định phải tìm một người lớn lên đẹp."

Không Thanh liếc Tần Lãng một cái, tức giận mà phun tào: "Thật sự cho rằng tìm một cô vợ đẹp có thể kéo giá trị nhan sắc của một thế hệ sao? Cậu cũng không sợ gen của mình kéo xuống à?"

Vốn dĩ, Tần Lãng muốn nhân cơ hội này thử Không Thanh một chút, thử xem thái độ Không Thanh, không ngờ lại biến khéo thành vụng, làm Không Thanh hiểu lầm ý của y, Tần Lãng hận không thể tự tát mình một cái, nhanh chóng giải thích: "Không phải vì đời sau, tôi cảm thấy tìm một người vợ đẹp, mang về nhà, mẹ thấy bà ngoại thấy, hẳn là sẽ không tiếp tục phun tào tôi lớn lên thô như thế."



Không Thanh ngẩng đầu, nghiêm túc đánh giá Tần Lãng một phen, nhìn đến nỗi da đầu Tần Lãng tê dại, hô hấp củng thả nhẹ, cũng không biết là khẩn trương cái gì.

"Thật ra cũng còn tốt." Không Thanh đưa ra kết luận, thật ra Tần Lãng lớn lên không tồi, tuy không phải loại hoa mỹ nam đang hot, nhưng thân hình cao lớn, mày rậm mắt to, còn rất dễ nhìn.

"A?" Tần Lãng nhíu mày, trong lòng hoang mang không thôi, Không Thanh nói như vậy, là hài lòng hay không hài lòng với cái giao diện của mình thế?

"Ý của tôi là, cậu lớn lên cũng rất đẹp trai." Đây là lời nói thật lòng, diện mạo Tần Lãng khá sắc bén, là cái loại xen lẫn giữa thiếu niên với soái ca, chỉ cần y tiếp tục giữ phong độ, không tàn sớm, về sau chính là cái túi hormone di động, nam nữ đều quất!

Không Thanh khen mình đẹp trai kìaaaaa!

Tần Lãng ngượng ngùng sờ mũi, nhìn Không Thanh, nhỏ giọng khen ngược lại: "Cậu cũng đẹp!"

Thẩm Không Thanh thật sự là người đẹp nhất trong những người Tần Lãng từng gặp, nếu không phải Không Thanh lớn lên đẹp, Tần Lãng lúc trước cũng không chú ý tới không thanh giữa nhiều người như vậy, nhưng theo thời gian trôi qua, Tần Lãng tiếp xúc với Không Thanh ngày càng nhiều, quan hệ cũng ngày càng thân mật, hảo cảm mông lung của Tần Lãng dành cho Không Thanh dần dần lên men thành thích.

Hiện tại, Tần Lãng rốt cuộc hiểu được vì sao nhiều nữ sinh trong trường ngao ngao muốn sinh khỉ con cho Không Thanh như vậy, bởi vì tâm tinh của y cũng những nữ sinh đó giống nhau như đúc.

Nhìn bộ dáng thiểu năng của Tần Lãng, Không Thanh không nhịn được cười.

Không thể không thừa nhận, bởi vì có Tần Lãng bên cạnh, năm nay, tuy không quá náo nhiệt, nhưng Không Thanh cũng không thấy cô đơn.

Kỳ nghỉ đông qua đi, Tần Lãng về trường tiếp tục học, Không Thanh vì đậu vào đội tập huấn quốc gia nước Hoa Hạ, bắt đầu khua chiêng gõ mõ tiếp nhận huấn luyện.

Khoảng thời gian giữa tháng ba đầu tháng tư, công tác tuyển chọn đội đại biểu nước Hoa Hạ bắt đầu.

Tần Lãng rất coi trọng việc này, đã sớm xin nghỉ phía trường học, đi một đoạn đường dài, vì cổ vũ Không Thanh.

Không Thanh ngoài miệng ghét bỏ, nhưng trong lòng vẫn rất thực cảm động.

"Đã nói không cần cậu đi cùng, dựa vào thực lực của tôi, chỉ cần không phát huy thất thường, trúng cử đội đại biểu Hoa Hạ không thành vấn đề."

"Tôi biết Không Thanh cậu có thể." Tần Lãng cười theo, tuy y cũng rất tin tưởng vào thực lực của Không Thanh, nhưng y không nhịn được lo lắng, thay vì ngồi trong trường miên man suy nghĩ, học cũng học không vào, còn không bằng đi cùng Không Thanh, như vậy trong lòng y cũng có thể càng kiến định hơn một ít.

Cuối cùng, Không Thanh quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, thuận lợi trúng cử đội đại biểu Hoa Hạ, trở thành một trong sáu học sinh đại biểu cho Hoa Hạ xuất chinh dự thi Olympic toán học quốc tế năm nay.

Trong sáu người dự thi, tuổi Không Thanh nhỏ nhất, nhưng vì thực lực Không Thanh biểu hiện ra ngoài, tất cả mọi người không dám xem thường cậu, thậm chí hai giáo sư toán học dẫn đội còn ký thác kỳ vọng cao lên cậu, cho rằng cậu có thể thuận lợi giành ngai vàng, mang lại vẻ vang cho nước nhà.

Olympic quốc tế tổ chức mội năm một lần, mỗi lần tổ chức đều vào giữa tháng bảy, tính từ giờ trở đi, còn dư ba tháng thời gian để chuẩn bị.

Nhóm tuyển thủ được chọn dự thi không giám lơi lỏng, lập tức lại khua chiêng gõ mõ bắt đầu huấn luyện.

Tần Lãng đi cả đoạn đường dài, chỉ vội vội vàng vàng gặp mặt Không Thanh, lời cũng chưa kịp nói được hai câu, đã phải tách ra, nhưng dù vậy, Tần Lãng vẫn như cũ cảm thấy, có thể gặp được Không Thanh, mệt mỏi vất vả cũng đáng.



Mấy tháng sau, vì Không Thanh vẫn luôn tiếp nhận huấn luyện khép kín, Tần Lãng căn bản không có cách nào gặp Không Thanh, ngay cả gọi điện thoại hỏi thăm tình huống của đối phương cũng không thể, Tần Lãng giống cà tím phơi sương, mỗi ngày đều buồn bã ỉu xìu.

Thẳng đến một ngày nào đó, anh em tốt của Tần Lãng Cao Thiên Hữu gọi cho y.

"Người anh em, cậu xem phóng vấn của đài quả Quýt chưa? Bọn họ phỏng vấn đội đại biểu Hoa Hạ, đúng thật là khỏi nói, trong sáu người trúng cử đội đại biểu Hoa Hạ, bạn học Thẩm Không Thanh của trường chúng ta đẹp nhất, giống như mở filter làm đẹp ấy, bằng chứng sống cho câu hạc giữa bầy gà."

Biết quan hệ giữa Tần Lãng và Thẩm Không Thanh tốt, Cao Thiên Hữu mới cố ý gọi điện thoại thông báo cho Tần Lãng.

Olympic Toán học quốc tế không phải cái gì mà cuộc thi quốc tế toàn dân chú ý, nhưng độ chú ý truyền thông vẫn phải có, danh sách tuyển thủ dự thi đội đại biểu Hoa Hạ vừa được công bố, các phóng viên truyền thông liền bắt đầu lập đội xin phỏng vấn.

Trải qua một đoạn thời gian đàm phán cùng sắp xếp, sáu tuyển thủ bao gồm Thẩm Không Thanh mới trong trăm vội rút ra được thời gian nửa ngày rảnh rỗi, chuyên môn nhận phóng vấn từ đài quả Quýt.

Nghe Cao Thiên Hữu nói xong, Tần Lãng nhanh chân chạy ra mở TV, tay chân luống cuống tìm thấy đài quả Quýt, trong màn hình TV quả nhiên xuất hiện hình ảnh phóng đại độ nét HD của Thẩm Không Thanh, vẫn là thịnh thế mỹ nhan 360 độ không một góc chết như cũ.

Chỉ liếc mắt một cái, tầm mắt Tần Lãng đã bị hấp dẫn chặt chẽ, nhìn người trong màn hình TV không chớp mắt, luyến tiếc dời tầm mắt.

Đầu bên kia điện thoại, miệng Cao Thiên Hữu còn lải nhải không yên, nhưng Tần Lãng một chữ cũng không nghe vào.

Lúc Tần Lãng xem TV, bà ngoại y cũng ở đó, còn cười cười trêu ghẹo nói: "Đây là con nhà ai thế? Lớn lên đẹp ghê bay!"

Tuy bà ngoại là khen Không Thanh, nhưng Tần Lãng vẫn cảm thấy vinh dự, cực kỳ tự hào nói: "Cậu ấy tên Không Thanh, là bạn tốt của cháu, cậu ấy rất lợi hại, chúng cháu còn cùng nhau nghiên cứu cùng phát triển game thực tế ảo đó."

Lão nhân gia lớn tuổi, cũng không biết game thực tế ảo là gì, nhưng bà có thể nghe ra kiêu ngạo trong lời nói của cháu trai, vẻ mặt hòa ái cười cười, tiếp tục xem TV chung với Tần Lãng.

Trong TV, phỏng vấn còn tiếp tục.

Phóng viên đặt câu hỏi: "Các bạn học tháng 7 liền phải đại biểu cho Hoa Hạ tham gia thi Olympic toán quốc tế, trong lòng có căng thẳng không?"

Có người gật đầu có người lắc đầu, tuyển thủ dự thi lớn tuổi nhất đối mặt với camera đĩnh đạc mà nói, nhưng chỉ có mình Không Thanh đoan đoan chính chính mà ngồi, vẻ mặt cao quý lãnh diễm, khí chất độc đáo, làm người ta muốn không chú ý không được.

Phóng viên lại hỏi: "Tuy nói thi Olympic toán quốc tế không có giải thưởng tập thể, cũng không phải đáng giá giữa quốc gia với quốc gia, nhưng trên thực tế, mỗi đội đại biểu quốc gia đều rất coi trọng tổng thành tích tuyển thủ dự thi, Hoa Hạ chúng ta cũng không ngoại lệ, tước đó, đội Hoa Hạ đã ba năm liên tiếp không lấy được tổng điểm cao nhất toàn đội, lúc này đây, mọi người có tin tưởng lấy được ngai vàng, trợ giúp Hoa Hạ về lại vị trí đứng đầu thế giới không?"

Sáu tuyển thủ dự thi bao gồm cả Không Thanh đều mạnh hoặc nhẹ gật gật đầu.

Camera quay một vòng trên người sáu tuyển thủ dự thi, cuối cùng dừng trên người Thẩm Không Thanh, phỏng chừng Cameraman cũng phát hiện, giá trị nhan sắc Không Thanh cao nhất, quay cậu nhiều một chút, chắc chắn có thể hấp dẫn không ít fan nhan sắc, gia tăng ratings chương trình.

Sự thật chứng minh, đây quả nhiên là một thế giới xem mặt.

Kỳ này của đài quả Quýt được phát sóng, cụm từ "Học thần thịnh thế mỹ nhan" quả nhiên leo lên hotsearch.



Ấn vào xem, tất cả đều là fan nhan sắc của Thẩm Không Thanh dẫy đầm.

"Ba phút, tui phải có toàn bộ tư liệu của anh trai này! Ruồi bọ xoa tay.jpg"

"AWSL(**)! Anh trai nhỏ có cái giá trị nhan sắc thần tiên gì vậy trời? Mẹ ơi, con lại yêu rồi! Bắn tim cho anh trai nhỏ.jpg"

"Hóa ra thật sự có người vừa có túi da đẹp vừa có đầu óc thông minh, ông trời không công bằng quá đi!"

"Đây là rõ ràng có thể dựa vào mặt kiếm cơm, lại cố tình dựa vào tài hoa trong truyền thuyết sao? Chua chua.jpg"

"Học bá bây giờ nhan sắc phải cao vậy á hả? Hoài nghi nhân sinh.jpg"

"Sửa lại một chút, anh trai nhỏ không phải học bá, là học thần."

"Anh trai nhỏ, thật sự không suy xét một chút vào giới giải trí hả? Vì khuôn mặt thịnh thế mỹ nhan này, em có thể làm fan nhan sắc cả đời."

Ngay cả bản thân Không Thanh cũng không nghĩ đến, cậu thế nhưng sẽ hot rần rần toàn mạng không một lý do.

Tần Lãng càng là nằm mơ cũng không nghĩ đến, trong một đêm, tình địch lại nhiều thêm không ít, một đám người xoa tay hầm hè, mài dao xoèn xoẹt, thời thời khắc khắc chuẩn bị túm Không Thanh đi dưới mí mắt y, chỉ nghĩ thôi mà Tần Lãng đã đứng ngồi không yên.

Phiền toái chính là, Tần Lãng sốt ruột cũng vô dụng, Không Thanh vẫn còn tham gia huấn luyện khép kín, mặt cũng không được gặp, cũng không thể liên hệ, Tần Lãng chỉ có thể một mình lo lắng suông

________________________________

(*) Tháo hán là từ dùng để chỉ người đàn ông cao to, vạm vỡ, thô kệch.

(**)AWSL. (A wǒ sǐle) cảm thán trước một thứ gì đó tuyệt vời, dễ thương hay xinh đẹp, kiểu như "cưng xỉu", "ngọt xỉu".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK