• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe được lời Đường Nhiễm nói, thư phòng an tĩnh vài giây, phản ứng mỗi người không giống nhau.


Lạc Trạm khẽ nheo mắt, nhưng không mở miệng.


Đường Lạc Thiển rõ ràng có điểm ngoài ý muốn. Tuy nhiên rất nhanh cô liền cho Đường Nhiễm một cái ánh mắt "xem như thức thời" , ném qua mới nghĩ đến cô bé nhìn không thấy, cô lại ngượng ngùng thu hồi tầm mắt.


Lạc lão gia tử lớn tuổi hơn cả ba tiểu bối cộng lại, tâm tư bọn họ loanh quanh lòng vòng thế nào ông tự nhiên hiểu rõ, cảm xúc biến hóa của Đường Lạc Thiển cũng bị ông thu vào trong mắt.


Thấy mầm biết cây, Đường Nhiễm ở Đường gia địa vị như thế nào vừa nhìn hiểu ngay.


Lão nhân ở trong lòng buông tiếng thở dài, trên mặt chỉ cười hiền hoà: "Cũng được. Lạc Tu so với tiểu tử thúi này chiếu cố người hơn, bảo nó đi đón cháu, ta càng yên tâm."


"Cảm ơn gia gia." Đường Nhiễm nhẹ nhàng thở ra.


Lão nhân quay đầu lại nhìn về phía người hầu bên cạnh, "Vậy ngươi đưa bọn họ ra ngoài đi. Tiểu Nhiễm đôi mắt không tốt, chiếu cố cẩn thận."


"Vâng, lão tiên sinh."


Người hầu bên này đáp ứng, đưa Đường Nhiễm ra ngoài.


Đường Lạc Thiển một bộ lưu luyến không rời cùng Lạc lão gia tử cáo biệt, sau khi ra cửa liền không thèm để ý Đường Nhiễm mà xuống lầu trước.


Lạc Trạm thần thái lười nhác mà đi cuối cùng, tới hành lang, anh tùy tay viết một trang giấy, xé xuống nhét vào trong tay người hầu.


Người hầu sửng sốt: "Thiếu gia?"


Lạc Trạm nhìn đến tờ giấy.


Người hầu cúi đầu thì thấy: 【 đưa Đường Nhiễm tới buồng tai cách vách. 】


Người hầu mờ mịt ngẩng đầu, "A? Cái này có lẽ không thích hợp ——"


Đáng tiếc không đợi hắn nói xong, Lạc Trạm lui ra phía sau một bước trở lại thư phòng, trực tiếp đóng cửa lại.


Người hầu ngơ ngác mà đứng ở tại chỗ.


Đường Nhiễm nửa ngày không nghe được thanh âm người hầu dẫn mình xuống lầu, không khỏi tò mò mà nghiêng người, chuyển hướng đến nơi vừa truyền đến âm thanh.


"Phát sinh chuyện gì sao?" Cô gái nhẹ giọng dò hỏi.


Người hầu hoàn hồn, trong chốc lát hơi khó xử đối với chữ viết thiết họa ngân câu* trong tay.


*<铁画银钩> móc sắt sơn bạc, một thành ngữ của Trung Quốc, mô tả thư pháp mạnh mẽ và mềm mại.


Hắn thật sự không dám làm trái ý vị tiểu tổ tông kia, đành phải mở miệng: "Đường tiểu thư, thiếu gia tựa hồ tìm lão tiên sinh còn có việc muốn nói, tiểu thư hãy tới buồng tai cạnh thư phòng chờ một lát."


Đường Nhiễm hơi giật mình.


Sau vài giây im lặng, cô nuốt lại suy nghĩ về việc đi xuống cầu thang một mình và nhẹ nhàng gật đầu, "Được."


"Vậy mời Đường tiểu thư theo tôi lại đây."


Người hầu vừa nói, một bên dẫn Đường Nhiễm hướng tới buồng tai. Trước khi rời đi, mắt hắn lộ vẻ khó hiểu mà nhìn thoáng qua cửa thư phòng đang đóng chặt ——


Luôn cảm thấy rằng sự kỳ lạ của tiểu thiếu gia tối nay đều liên quan đến cô gái mù này, là ảo giác của hắn sao?


Người hầu nghĩ trăm lần cũng không ra, chỉ có thể lắc đầu đưa Đường Nhiễm đi.


Trong thư phòng.


Lão gia tử thấy Lạc Trạm đi rồi lại quay lại, bàn tay đang lấy chén trà trong không trung ngừng lại "Sao lại trở lại?"


Lạc Trạm dừng lại trước sô pha, nghe vậy lười biếng nâng mí mắt, "Có một chuyện rất tò mò, trở về hỏi một chút."


"Hiện tại giọng nói lại tốt rồi?" Lão gia tử nhíu mày, chỉ cho rằng Lạc Trạm là bởi vì chán ghét Đường Lạc Thiển mới không mở miệng, "Cả ngày chỉ biết làm chuyện xấu, không thể dừng."


Lạc Trạm giật giật khóe miệng, không nói lời nào.


Lão gia tử áp xuống cảm xúc, nhấp một ngụm trà, "Không phải có chuyện muốn hỏi sao? Nói đi."


"......"


Sau một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh, lão nhân vừa nhấc mắt, liền thấy đôi mắt đen nhánh của Lạc Trạm, lạnh băng băng lại phức tạp mà đánh giá ông.


Lão gia tử tức giận, chén trà trong tay hướng trên bàn đặt thật mạnh.


"Ánh mắt đó là gì?"


"Đường Nhiễm không phải là nợ phong lưu bên ngoài của ông hoặc là ba cháu chứ."


Hai ông cháu đồng thời mở miệng.


Không khí an tĩnh.


Ngơ ra gần nửa phút, lão gia tử không thể tin nổi mà trợn to mắt: "Cái, cái gì?"


Lạc Trạm dù bận vẫn ung dung mà lặp lại một lần: "Đường Nhiễm không phải là ông hoặc là ba cháu ——"


"Phanh!"


Chén trà bị lão nhân tức giận ném qua.


Lạc Trạm nghiêng người, tránh thoát, quay lại liền đón nhận tiếng rống giận dữ của gia gia đang nổi trận lôi đình ——


"Ngươi ngươi ngươi ngươi nói bậy cái gì đó! Ngươi muốn chọc ta tức chết mới thoải mái?"


Từ ánh mắt cùng biểu tình  lão gia tử liền phán đoán ra tính chân thật, vẻ ngưng trọng khinh mạn đáy mắt Lạc Trạm chậm rãi tan đi.


Anh thở phào một hơi, trên mặt lại không biểu lộ, chỉ cười đến càng lười nhác khinh mạn: "Trách cháu sao? Tặng lễ vật lại mua người máy, cháu xem ông đối với Đường Lạc Thiển còn không để bụng bằng Đường Nhiễm, còn tưởng rằng cô ta là tiểu công chúa bị giấu bên ngoài Lạc gia chứ."


"Đừng có mà hồ ngôn loạn ngữ, truyền đi thì thành ra thể thống nào!"


"Vậy thì tại sao?"


"Còn không phải bởi vì ——"


Chữ "Ngươi" rốt cuộc không nói ra, sắc mặt  lão nhân tối sầm nuốt lại câu trả lời, cau mày tức giận mà trừng cháu trai bất hiếu này: "Ngươi còn có việc khác không? Không có thì mau cút đi, thấy ngươi ta liền bực mình!"


Không thể cạy miệng lão nhân, Lạc Trạm cũng không để bụng.


Anh đang nửa dựa nửa ngồi trên tay vịn sô pha ngồi dậy, chậm rãi đi ra ngoài, "Cô ta và Lạc gia không có quan hệ huyết thống thì tốt."


Trên sô pha ánh mắt lão nhân lập loè nghe vậy sửng sốt, ngẩng đầu, "Có cái gì tốt?"


"Cũng may...... Cháu không cần thêm em gái hoặc là dì nhỏ?" Lạc Trạm đưa lưng về phía thư phòng, nhẹ hạ khóe miệng.


Lão nhân hừ lạnh một tiếng.


"Đúng rồi," Lạc Trạm dừng lại, "Việc người máy phỏng sinh kia, lúc nào anh cháu đưa Đường Nhiễm đi phòng thí nghiệm thì liên hệ cháu trước."


Lão nhân nhíu mày, "Tại sao?"


"Bởi vì đó là ——" Lạc Trạm nhăn lại mi, sửa miệng, "...... Phòng thí nghiệm của cháu."


"Được, đã biết. Cút đi." Lão gia tử tức giận mà đuổi người khỏi thư phòng.


Ra khỏi thư phòng, Lạc Trạm không dừng, lập tức đi tới buồng tai cách vách.


Người hầu vẫn luôn chờ ở bên ngoài buồng tai, lúc này thấy Lạc Trạm đi tới, hắn hơi khom người, "Thiếu gia, Đường Nhiễm tiểu thư ở bên trong."


Lạc Trạm nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, hạ giọng, "Ừ, ngươi đi xuống đi. Nơi này không cần ngươi."


Người hầu sửng sốt, theo bản năng nhìn tập giấy kẹp ở khuỷu tay Lạc Trạm, "Nhưng lát nữa tôi còn phải đưa Đường Nhiễm tiểu thư xuống lầu......"


Lạc Trạm không nói chuyện, nhàn nhạt liếc hắn.


Bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến da đầu tê rần, người hầu chỉ phải đáp ứng, xoay người bước nhanh rời đi.


Lạc Trạm ở ngoài đứng hai giây, giơ tay đẩy cửa phòng.


Buồng tai thư phòng ở lầu chính Lạc gia là một phòng đọc nhỏ, dùng kệ sách phân chia không gian, các loại thư tịch to nhỏ đều trưng bày ở trên kệ sách. Phía bên kia kệ sách bố trí một bộ bàn ghế gỗ đơn giản.


Cô gái bị người hầu đưa vào lúc này đang ngồi ở trên ghế gỗ cạnh bàn.


Ước chừng nghe thấy thanh âm mở cửa, cô gái nhỏ dựa vào góc bàn sắp ngủ thiếp đi bất ngờ ngẩng đầu lên, có chút cảnh giác mà cầm gậy dò đường, quay về phía cửa.


Lạc Trạm thu vào đáy mắt, không tiếng động mà cong cong khóe miệng. Anh đi đến bên cạnh bàn, duỗi tay kéo cái khay hắn mang lại đây, cầm lấy chiếc thìa tráng miệng bằng bạc.


Đường Nhiễm ngồi cạnh bàn nghe thấy động tĩnh, chậm rãi rụt lại một chút, thanh âm nhẹ nhàng lễ phép: "Lạc Trạm...... Ca ca?"


"......"


Ngón tay Lạc Trạm dừng lại.


Giây lát sau, anh khẽ nâng mắt, cười như không cười mà nhìn cô gái cẩn thận "gọi" anh.


Đây là lần đầu tiên Lạc tiểu thiếu gia phát hiện—— bị người ta nhỏ nhẹ gọi ca ca cũng có thể vui vẻ và thú vị như vậy.


Lấy sự trầm mặc này làm mặc định, cô gái sờ soạng muốn từ ghế gỗ đứng dậy, "Nếu chuyện của anh đã xong, chúng ta xuống lầu đi?"


Vừa mới dứt lời, cổ tay Đường Nhiễm bị nắm lấy, ấn trở lại bàn.


Thân ảnh Đường Nhiễm bỗng dưng dừng lại, khẩn trương mà ngẩng mặt.


Tay bị nắm vô thức siết chặt lại, ngón tay cắm trong lòng bàn tay, móng tay như vỏ sò lộ ra chút hồng nhạt, véo đến lòng bàn tay trắng bệch.


Lạc Trạm rũ mắt nhìn hai giây, ma xui quỷ khiến mà duỗi tay qua, lấy cái thìa bạc lạnh lẽo nhét vào lòng bàn tay cô.


Tay cầm bằng kim loại khiến tay cô gái nhỏ run lên.


Cách rất gần, Lạc Trạm thậm chí thấy được cặp lông mi trên đôi mắt thon dài nhắm chặt nhẹ nhàng run rẩy.


"Lạc, Lạc Trạm ca ca......"


Bởi vì nhìn không thấy cho nên không biết anh rốt cuộc cầm cái gì, muốn làm cái gì, cô sợ tới mức thanh âm đều có chút bất ổn.


Âm điệu này gợi lên vọng tưởng kia của Lạc Trạm ở thư phòng, anh nhíu nhíu mày, rốt cuộc vẫn là không nhẫn tâm trêu chọc cô.


"Là tôi."


Quen thuộc như giọng hướng dẫn, thanh âm lười nhác lãnh đạm còn có chút đại gia.


Đường Nhiễm ngơ ngẩn: "Lạc Tu?"


"...... Ừ." Xưng hô này làm Lạc Trạm khó chịu mà nhăn mi.


Đôi vai Đường Nhiễm đang căng thẳng bỗng dưng sụp xuống, ngón tay vô thức cũng buông lỏng ra, "Em còn tưởng là Lạc Trạm......"


Lạc Trạm nhướng mày, "Cô sợ nó như vậy ?"


"Có một chút. A bà nói anh ta rất đáng sợ, làm em không dám trêu chọc đến anh ta." Đường Nhiễm buông ngón tay chạm vào thìa kim loại, cô tò mò mà sờ, "Đây là cái gì?"


"Thìa ăn tráng miệng."


"?"


"Buổi tối cô không phải chưa ăn cái gì sao?" Lạc Trạm hoàn hồn, đem muỗng bạc nhỏ bỏ vào lòng bàn tay cô, sau đó đem khay kéo đến trước mặt, "Cũng không biết kêu đói."


"Không phải ở nhà, em ngượng ngùng......" Cô nhỏ giọng nói xong, nhớ tới cái gì, "Em buổi tối không ăn cái gì, anh làm sao mà biết được? Em nghe bọn họ nói anh đêm nay có việc sẽ không xuất hiện."


Lạc Trạm ngồi vào ghế gỗ đối diện cô, tay chống lên má, lười biếng mà đáp: "Tôi ở lầu ba thấy."


"Sao anh không xuống."


"Lạc Trạm không cho."


"A?"


"Thời điểm nó ở nhà, không thích tôi xuất hiện." Lạc Trạm nói xong, khoanh tay chọc chọc khay, "Ăn đi, đói lâu rồi sẽ đau dạ dày."


"...... A."


Cô gật gật đầu, nghe lời mà vuốt khay cầm lấy thìa.


Lạc Trạm đang chuẩn bị nhìn cô ăn điểm tâm, di động trong túi quần rung lên.


Đường Nhiễm ngẩng đầu.


Lạc Trạm khó chịu nhẹ giọng chậc một tiếng, lấy di động ra, "Tôi đi nhận điện thoại, cô ăn đi."


"Vâng."


"......"


Để an toàn, Lạc Trạm đi ra ngoài, đóng cửa phòng mới nhận điện thoại.


Người đối diện ấp a ấp úng: "Trạm, Trạm ca, cậu đêm nay bận, bận sao......"


"Có việc thì nói" Lạc Trạm ngừng hai giây, nhíu mày, "Phòng thí nghiệm xảy ra chuyện gì?"


"Chính, chính là buổi sáng đưa tới người máy phỏng sinh kia, tôi lúc ấy không ở phòng thí nghiệm cũng quên nói, bọn họ tưởng mua tới sản phẩm thí nghiệm, hình như......"


"Hình như cái gì."


Lạc Trạm đang lười biếng dựa vào trên tường bật dậy, trong lòng sinh ra dự cảm xấu.


Thanh âm bên kia khóc lóc: "Hình như, bị phá hỏng rồi."


Lạc Trạm: "......"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK