• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ba ả liễu hoàn vừa tung người đến toan xuất chiêu, nhưng chợt thấy có bóng người từ sau lướt tới, bọn chúng lập tức lùi lại rồi đồng thanh thốt :

- Trang chủ!

Thanh Ưng Quách Phú Lương cũng phóng người lên cao, rời chỗ đứng đáp xuống đằng kia. Hắn nhìn người mới tới, lên tiếng :

- Khổng trang chủ!

Khổng Thiện Vương Ngụy Thế Quân chắp hai tay sau lưng, thong thả thốt :

- Là ngươi đó sao?

- Chính là tại hạ. Thật không ngờ Trang chủ tài đến thế. Cài đặt người trong U Hồn cốc tài giỏi đến như vậy.

Khổng Thiện Vương chép miệng nói khẽ, thanh âm tuy nhỏ nhưng rợn người :

- Kẻ nào biết quá nhiều chuyện về bổn sơn trang thì kẻ đó không thể nào sống trên đời này được.

Nữ nhân đã che mặt lại, cất giọng :

- Nghĩa phụ, cứ để cho hài nhi tế độ hắn.

Khổng Thiện Vương khoát tay :

- Cứ để ta giải quyết.

Lời nói của Khổng Thiện Vương vừa dứt, đã thấy người hắn nhấc bổng lên, hai chân đạp vào không khí lướt tới.

Nổi danh về thuật khinh công, đôi chân của Khổng Thiện Vương khác nào loài chim Khổng Tước, có lẽ thế gian khó ai bì kịp.

Thanh Ưng quá rõ tài nghệ của Khổng Thiện Vương nên đâu dám chậm trễ. Hắn cất người bay vọt đi để thoát thân, nhưng hắn đã quá chậm.

Khổng Thiện Vương lướt đi như mũi tên, phút chốc đã ở ngay trước mặt đối phương, tay hắn đánh ra là gã Thanh Ưng chẳng kịp phản kháng, bị trúng ngay một đòn.

Không để đối thủ đủ thời gian chuẩn bị, Khổng Thiện Vương tiếp tục vung tay ra đạo kình quang bắn tới.

Gã Thanh Ưng rú lên một tiếng, ngã nhào ra phía ngoài.

Lập tức ba ả liễu hoàn áp tới, ba mũi kiếm chực đâm vào người gã.

Chẳng chậm trễ, gã Thanh Ưng tung người lên toan tránh, nào ngờ nữ nhân bị mặt đã nhanh hơn, từ trên cao bổ nhào xuống tung ra một chưởng.

Lần này hắn chẳng thoát vào đâu được, hắn nghe đầu nặng trịch, liền khi ấy Khổng Thiện Vương cũng đã đẩy nhanh một chưởng vào bụng gã.

Một tiếng thét thê thảm cất lên, thân người gã Thanh Ưng bị hất ra sau đập vào một cột sân gần dó, rồi đổ nhào xuống bất động.

Một ả hoàn bước tới dùng chân lật cái xác Thanh Ưng nằm ngửa ra cho mọi người nhìn rõ.

Khoang bụng của gã bị chưởng của Khổng Thiện Vương đánh nát vụn đầy máu. Còn trên đầu của gã lại bị chưởng của nữ nhân, Thiên Linh Cái bị đánh vỡ nát.

Gã chết một cách thê thảm.

Khổng Thiện Vương hứ một tem không kềm được sự giận dữ :

- Hắn dám giả dạng a hoàn Tiểu Linh trà trộn vào đây mà các ngươi chẳng phát hiện được?

Ba ả liễu hoàn lật đật quỳ xuống, nét mặt tái nhạt vì sợ, đồng thốt :

- Chúng thuộc hạ đáng chết, xin Trang chủ tha tội.

Vừa lúc đó có mấy tên thuộc hạ từ bên ngoài chạy vào báo :

- Bẩm Trang chủ, chúng tôi đi tuần ngang qua đây thì phát hiện ra a hoàn Tiểu Linh bị giết chết bỏ thấy ở góc tối ngoài trại.

Rồi thấy có hai người nữa khiêng một tấm ván đi vào, trên tấm ván đặt một xác chết, trước ngực hãy còn cắm thanh kiếm.

Thanh kiếm này đâm từ dưới bụng xuyên lên, chỉ còn chừa lại có chuôi kiếm. Hiển nhiên lưỡi kiếm đã đâm ngược lên tới tận cổ nạn nhân. Chiêu số đâm kiếm thật là tàn nhẫn.

Khổng Thiện Vương giận dữ :

- Gã Thanh Ưng này quả nhiên quá độc ác, ra tay chẳng chút nương tình. Hắn chết cũng chưa đủ đền bù lại tội lỗi này.

Nữ nhân hất tay truyền lệnh :

- Hãy mang xác Tiểu Linh an táng cho đàng hoàng.

Mấy gã môn đồ lật đật mang xác Tiểu Linh đi, ba ả liễu hoàn toan bước theo mấy gã kia, bỗng Khổng Thiện Vương gọi ngược lại :

- Các ngươi khoan đi đã.

Ba ả liễu hoàn bèn đứng lại, chúng nói :

- Trang chủ có điều gì sai khiến?

Khổng Thiện Vương buông giọng lạnh lùng :

- Bọn ngươi đã nhìn thấy mặt nghĩa nữ của ta thì không thể sống được. Hãy tự sát đi.

Không riêng gì ba ả hoàn, mà ngay cả nữ nhân cũng rúng động.

- Trang chủ...

- Nghĩa phụ, như vậy có quá đáng chăng?

Khổng Thiện Vương nghiêm sắc mặt :

- Làm việc lớn hy sinh việc nhỏ thì có đáng gì. Sao các ngươi không ra tay đi.

Chẳng dám trái lệnh, ba ả liễu hoàn đồng quỳ xuống rồi đưa cao tay đánh mạnh vào đầu rồi ngã lăn ra chết.

Nữ nhân ngẩng người ra nhìn chẳng nói được câu nào.

* * * * *

Không biết ngất đi được bao lâu, Trương Thiên Trung từ từ hồi tỉnh. Chàng có cảm giác lành lạnh, phát rùng mình một cái, sau đó từ từ ngồi dậy.

Trương Thiên Trung có cảm giác tay chân rã rời, đau nhức như bị ai đó dùng roi quất vào cơ thể của mình vậy.

Bóng tối bao trùm xung quanh, chàng cố vận dụng tối đa nhân lực để xem xét, nhưng công lực đã yếu nên chàng cũng chẳng thấy rõ ràng gì cho lắm.

Ngồi yên một hồi, Trương Thiên Trung lần mò trong bóng tối lầm lũi bước đi. Chàng cũng không rõ là mình đang bước đi đâu, nhưng đôi chân cứ bước, không theo sự điều khiển của trí óc, mà theo bản năng sinh tồn thì nhiều hơn.

Trương Thiên Trung cứ bám theo các vách đá lởm chởm mà đi tới, có những đoạn gồ ghề trơn trượt, cố hết sức lắm chàng mới không bị vấp ngã.

Bất chợt chàng lỡ chân ngã nhào, toàn thân rơi tõm vào nền đất ướt và trơn, và cứ thế theo độ dốc lài của nền đất, thân người chàng cứ thế tuột dài.

Cho đến một lúc, thân người của chàng rơi tõm vào một hồ nước rất lạnh đang mờ hơi sương.

Trương Thiên Trung hoàn toàn bất ngờ trước sự việc này, nhưng điều làm cho Trương Thiên Trung ngạc nhiên nhất là nơi này lại khác hẳn chỗ lúc nãy. Sáng rực có thể trông thấy rõ mọi vật.

Trương Thiên Trung tìm cách leo lên khỏi hồ nước, song thành hồ rất trơn ướt, chàng thử bao nhiêu lần đều thất bại. Chàng nghĩ cứ thế này mãi sẽ chết rét dưới này.

Nhìn quanh Trương Thiên Trung phát hiện có một lối đi và có một số cây bị phát hoang, chứng tỏ phải có người sống ở đây mới làm được mấy việc này.

Mừng thầm, chàng kêu to lên, cốt ý cho có người nghe thấy :

- Cứu tôi với, có ai ở đây không?

Chỉ có tiếng của chàng dội lại từ các khe núi vọng tới. Chàng thử lại một lần nữa nhưng cũng chỉ như ban đầu.

Trương Thiên Trung ngồi co rúm dưới hồ. Cái lạnh đã bắt đầu thâm nhập vào cơ thể của Trương Thiên Trung làm chàng liên tiếp rùng mình.

Đang trong lúc nguy kịch, chợt Trương Thiên Trung nghe có tiếng chân khe khẽ bước về phía mình. Mừng rỡ, Trương Thiên Trung vội kêu lên :

- Ai đó? Xin hãy cứu tại hạ!

Tiếng chân chợt im bặt sau khi có tiếng nói của Trương Thiên Trung.

Đợi một hồi sau, Trương Thiên Trung lại nghe có tiếng chân, nhưng lần này ở phía sau lưng.

Vì đáy hồ khá sâu, tuy nước ít nhưng thành hồ lại cao quá đầu của Trương Thiên Trung nên chàng chỉ có thể nghe được mọi tiếng động, nhưng lại không thấy gì.

Trương Thiên Trung ngẩng đầu nhìn lên trên thành hồ nghe ngóng và lần này tiếng chân dẫm lên lá khô lại ở phía tả, rồi rất nhanh chuyển sang mé hữu.

Trương Thiên Trung nhíu mày nghĩ ngợi, quên cả việc mình đang ngâm mình trong hồ nước giá lạnh.

- Quái lạ! Sao có người lại di chuyển nhanh đến như vậy?

Đột ngột chàng thấy một bóng đen thấp người xuất hiện trên thành hồ, ở phía trước mặt mình.

Trương Thiên Trung toan cất giọng gọi nhưng chàng lại im bặt bởi nhận ra đó là một con tinh tinh.

Chàng chép miệng lẩm bẩm :

- Thì ra là một con khỉ chứ không phải là người.

Con tinh tinh cứ đưa mắt nhìn chàng lom lom, đôi mắt đỏ au chớp chớp vài cái, dường như nó đang nghĩ gì trong cái đầu của nó.

Sau đó nó đi quanh miệng hồ, cử chỉ động tác của nó như tìm cách cứu Trương Thiên Trung.

Thấy vậy, Trương Thiên Trung liền nói :

- Huynh đệ ơi! Nếu ngươi cứu được ta thì ta cảm ơn ngươi nhiều lắm đó.

Hình như con tinh tinh hiểu được tiếng người, nó chạy quanh miệng hồ nhanh hơn, cất tiếng tru lớn, sau đó bỏ chạy mất.

Trương Thiên Trung thất vọng thở dài :

- Có lẽ mình chết ở dưới này mất.

Độ tàn một cây nhang, con tinh tinh trở lại. Nó nhìn chàng rồi hú lên một tiếng như để nói gì.

Chàng thốt khẽ :

- Mày muốn nói gì, tao làm sao hiểu được.

Con tinh tinh đột ngột ném một sợi dây xuống lòng hồ, còn đầu kia nó quấn ngang một thân cây trên đó.

Trương Thiên Trung cả mừng nghĩ bụng :

- Thì ra lúc nãy nó bỏ đi là tìm dây đến cứu mình.

Chàng cầm lấy dây và bắt đầu leo lên. Sợi dậy chỉ là loại dây leo được, con tinh tinh đã hái và kết nhiều sợi lại với nhau cho nên rất chắc.

Sau một hồi chật vật lắm, Trương Thiên Trung cũng lên được miệng hồ. Chàng vòng tay bái con tinh tinh một cái :

- Huynh đệ, ngươi cứu ta, xin đa tạ.

Con tinh tinh chẳng tỏ thái độ gì. Nó xoay người bỏ chạy về hướng trước mặt, được một khoảng xa, nó dừng lại và nhìn Trương Thiên Trung, rồi ú ớ gì đó, cử chỉ ưăng xăng, dường như có ý bảo chàng đi theo nó.

Nhận ra thái độ này, Trương Thiên Trung vừa bước đi vừa cất giọng hỏi :

- Ngươi định dẫn ta đi đâu vậy?

Tuy hỏi vậy nhưng Trương Thiên Trung cứ đi theo con tinh tinh.

Đi được một lúc, chàng nghe văng vẳng có tiếng nước chảy, dễ chừng đâu đây có thác nước. Chàng cau mày.

Tiếp tục theo chân con tinh tinh bước đi, Trương Thiên Trung nghe tiếng nước chảy càng lúc càng lớn tiếng hơn, âm thanh sang sảng như tiếng lôi đình vang dội.

Cuối cùng Trương Thiên Trung cũng đã đến nơi, liền trông thấy có một dòng nước thác trắng tinh đổ từ trên cao xuống. Nơi dòng thác nước đổ xuống ào ào tạo nên những cơn sóng trắng, âm thanh phát ra nghe rì rào đến đinh tai nhức óc.

Chỗ thác nước đổ xuống hình thành một đầm nước rất lớn, sóng nước dồn dập vào các gò đá liên tục không ngừng, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một bóng người nào hết.

Trương Thiên Trung nhìn lại, con tinh tinh cũng biến đâu mất. Chàng bèn đi dọc theo đầm nước vào sát phía dưới chỗ thác nước đổ.

Lúc này Trương Thiên Trung mới phát hiện ở cạnh chỗ thác nước đổ là một cửa hang. Chàng đứng tại chỗ nhìn vào.

Lòng hang sâu hút thăm thẳm, chẳng thấy gì. Con tinh tinh từ trong đó chạy ra, nó nhìn thấy chàng thì khịt khịt mấy tiếng.

Trong lòng hang chợt đưa ra một giọng nói khàn đục, nhưng âm lượng rền vang như tiếng sấm bên trời.

- Tinh nhi, ngươi đưa ai về đây vậy?

Nhận ra có tiếng người, Trương Thiên Trung bèn cúi đầu thi lễ :

- Tại hạ là Trương Thiên Trung bái chào tiền bối.

Tiếng nói từ trong hang vọng ra :

- Tiểu tử, ngươi từ đâu tới đây?

- Tại hạ bị rơi từ trên cao xuống.

Tiếng nói lại cất lên pha lẫn sự ngạc nhiên :

- Ngươi rơi xuống mà không chết ư?

Trương Thiên Trung thật thà thốt :

- Trong lúc rơi xuống đây, tại hạ đã ngất đi, nên không biết rơi xuống như thế nào?

- Sao ngươi vô tình đến độ để rơi xuống đây?

Trương Thiên Trung chợt thở dài. Tiếng thở dài của chàng nghe thê lương buồn nản.

Tiếng nói từ bên trong lại cất lên :

- Tại sao ngươi lại thở dài?

- Tiền bối cứ nghĩ lại xem có ai mà vô tâm đến nỗi để cho mình rớt xuống vực thẳm này chứ.

Tiếng người lại vọng ra :

- Chẳng lẽ ngươi bị ai đó xô xuống đây sao?

- Gần như là vậy.

Bây giờ đến lượt tiếng thở dài ai oán từ bên trong phát ra :

- Đã trên năm mươi năm qua, ta cứ tưởng sẽ chỉ có một mình ta lưu lại chốn này, không ngờ hôm nay lại có thêm ngươi. Dẫu sao cũng bớt hiu quạnh.

Nghe nói vậy, Trương Thiên Trung rúng động toàn thân. Chàng bèn nói :

- Như vậy suốt đời tại hạ phải lưu lại đây hay sao?

- Làm gì mà ngươi phải khẩn trương lên như thế?

Trương Thiên Trung cao giọng :

- Không thể được, tại hạ bằng mọi cách phải rời khỏi đây. Nếu không sẽ ân hận suốt đời.

- Tại sao lại ân hận? Không lẽ ngươi đang mang một mối huyết hải thâm thù?

Trương Thiên Trung gật đầu :

- Đúng như vậy!

Giọng người bên trong lại hỏi :

- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

Trương Thiên Trung đáp :

- Tại hạ vừa tròn hai mươi tuổi. Tiền bối, tại hạ có chuyện muốn được hỏi.

- Ngươi cứ tự tiện.

Trương Thiên Trung liền nói :

- Tại sao tiền bối lại rơi xuống đây?

Tiếng nói trở nên bi ai hơn :

- Đừng nhắc đến khiến ta càng căm hờn.

Trương Thiên Trung lại hỏi :

- Tiền bối có thể cho tại hạ vào gặp mặt được chăng?

- Tinh nhi, hãy đưa hắn vào đây.

Con tinh tinh nghe được tiếng người, nó liền khịt khịt vài cái rồi đi trước dẫn đường.

Trương Thiên Trung lập tức theo sau.

Lòng hang quanh co, lại hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người đi song đôi. Con tinh tinh dẫn chàng qua mấy ngã rẽ mà vẫn chưa tới nơi phát ra tiếng nói.

Trương Thiên Trung thầm nghĩ :

- “Xa thế này mà lão tiền bối có thể biết rõ có người ở ngoài cửa hang, và còn nói chuyện như đang ngồi đối diện, chứng tỏ công lực thâm hậu. Đồng thời thính lực ngươi này cũng rất nhạy bén, thế tại sao không thoát ra mà để bị giam cầm cả năm mươi năm dưới này.”

Sau cùng con tinh tinh đưa Trương Thiên Trung tới một vọng cửa đá cao độ một vóc người, rồi nó bước vào. Trương Thiên Trung cũng vào theo sau.

Bên trong lại sáng rực. Nguồn sáng phát ra từ một gò đá, nơi đó có đặt một hạt trân châu to bằng quả trứng gà và ánh sáng từ đấy phát ra có màu xanh ngọc.

Một lão nhân đang ngồi xếp bằng ở cạnh một vách đá, đầu tóc bạc trắng, rối bù, dáng người trông thật thiễu não. Cơ thể gầy đét như một bộ xương khô.

Trương Thiên Trung bèn vòng tay thi lễ :

- Tại hạ là...

Lão nhân ngắt lời :

- Ngươi là Trương Thiên Trung chứ gì? Lúc nãy ngươi đã nói rồi.

Trương Thiên Trung vội thốt :

- Sao tiền bối cứ ở mãi trong này? Chẳng lẽ không muốn lên bên trên?

Lão nhân chợt nói :

- Ngươi khoan hỏi gì về ta đã, hãy kể về ngươi trước đi.

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Tại hạ bị người ta đánh rơi xuống đây.

- Ai lại tàn nhẫn như vậy? Chẳng lẽ là hắn?

Trương Thiên Trung ngơ ngác :

- Lão tiền bối nói hắn nào?

- Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình chứ còn ai khác nữa.

Trương Thiên Trung ngạc nhiên :

- Lão tiền bối cũng biết hắn?

Lão nhân tỏ ra giận dữ, nhưng phương cũng chỉ ngồi một chỗ, đập tay xuống nền đá, giọng hừng hực sự căm hờn :

- Nghịch đồ, súc sanh đó tại sao ta không biết chứ?

Trương Thiên Trung giật mình lùi lại một bước, nhìn trân lão nhân :

- Lão tiền bối vừa nói gì? Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình là môn đồ của tiền bối sao?

Lão nhân gật nhẹ đầu :

- Quả nhiên là như vậy.

Trương Thiên Trung nhíu cặp chân mày :

- Tại hạ thật không hiểu nổi, tại sao hắn lại có thể làm như vậy đối với gia sư của mình.

Lão nhân hứ rõ một tiếng :

- Chuyện gì mà hắn không dám làm chứ?

Trương Thiên Trung thắc mắc hỏi :

- Tại sao Ưng Vương Ngũ Sát lại làm như vậy đối với tiền bối?

- Bởi vì ta không truyền lại tuyệt kỹ võ công cho hắn.

Trương Thiên Trung gật gù :

- Thì ra là vậy!

- Tiểu tử, ngươi có thù oán gì với Doãn Chí Bình?

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Hắn là kẻ đã sát hại tiên phụ của tại hạ.

Lão nhân chớp mắt rồi hỏi :

- Gia phụ của ngươi tôn danh quý tánh là chi?

Trương Thiên Trung lễ phép thốt :

- Gia phụ của tại hạ tên là Trương Hổ Hầu.

Lão nhân lắc đầu :

- Ta không biết người này.

Trương Thiên Trung cười xòa :

- Làm sao tiền bối biết được, vì người bị giam cầm cả năm mươi năm rồi còn gì.

- Ngươi nói cũng phải, nhưng tại sao hắn lại sát hại thân phụ của ngươi?

Trương Thiên Trung thở ra :

- Vì Chấn Thiên kiếm.

- Lại cũng vì nó.

Trương Thiên Trung nhíu mày :

- Tiền bối cũng biết về Chấn Thiên kiếm?

- Tất nhiên là ta biết, mà còn biết rất rõ nữa là đằng khác.

Trương Thiên Trung mừng rỡ lên tiếng :

- Như thế tiền bối có thể kể cho tại hạ nghe về nguồn gốc thanh kiếm đó được chăng?

Lão nhân gật đầu rồi bắt đầu kể :

- Cách nay trên một trăm năm có một vị cao nhân vì hấp tấp trả thù mà bị bọn hắc đạo vây đánh tơi tả. Vì quyết chí rửa hận, vị cao nhân tìm một nơi vắng vẻ để luyện công. Không bao lâu, vị cao nhân này đã chế luyện được một thanh gươm, đặt tên cho là Chấn Thiên kiếm.

Trương Thiên Trung ồ lên một tiếng khẽ :

- Như vậy Chấn Thiên kiếm là của cao nhân ấy.

Lão nhân chẳng màng gì tới lời của Trương Thiên Trung. Lão kể tiếp :

- Cao nhân đó từ khi có được Chấn Thiên kiếm thì ngày đêm khổ công tập luyện và đã sáng tác nên một bài quyền kiếm hết sức tinh xảo, biến hóa khôn lường.

Trương Thiên Trung chợt lên tiếng hỏi :

- Tiền bối, vị cao nhân ấy sau khi luyện thành chiêu kiếm có đi rửa thù không?

Lão nhân thở dài :

- Tiếc thay trời lại phụ lòng người. Vị cao nhân ấy vì mãi mê luyện tập mà quên mất ngày đêm. Đến chừng sực nhớ ra thì đã ba mươi năm trôi qua.

Trương Thiên Trung giật mình :

- Luyện tập đến hơn ba mươi năm?

- Đến lúc đó vị cao nhân này mới quyết định ly khai sơn động báo thù, nhưng hỡi ôi!

Bao nhiêu kẻ thù đều đã chết hết, thù nhà chưa trả, lại mang nỗi hận triền miên, vị cao nhân ấy lúc đó chỉ muốn tìm đến cái chết cho thanh thản.

Trương Thiên Trung lại hỏi :

- Thế vị cao nhân đó có chết hay không?

- Vị cao nhân chợt nghĩ nếu chết đi thì bao nhiêu năm trời trui rèn nên võ công coi như mai một, nhất là bộ kiếm pháp mà vị cao nhân ấy cất công luyện tập lâu nay. Cuối cùng người ghi chép lại kiếm phổ và đem chôn giấu đi cùng thanh Chấn Thiên kiếm.

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Thật đáng thương cho vị cao nhân ấy.

Lão nhân nói tiếp :

- Trải qua bao nhiêu năm, bỗng dưng Chấn Thiên kiếm xuất hiện làm võ lâm rúng động, làm cho giang hồ đại loạn lên và chính nói cũng làm cho hai giới hắc - bạch chết đi không biết bao nhiêu người. Sau đó có một vị cao tăng của Thiếu Lâm xuất hiện, vị này cuối cùng giành được thanh kiếm đó.

Trương Thiên Trung cau mày :

- Thiếu Lâm mà cũng đi tranh giành nữa sao?

- Tiểu tử, hãy nghe ta nói hết đã. Vị cao tăng ấy chỉ muốn tránh đi trận nạn kiếp nên mới ra tay như vậy. Thế rồi hai phe hắc, bạch đồng tình rằng nếu ai có Chấn Thiên kiếm thì người đó sẽ là Minh chủ của võ lâm Trung Nguyên.

Trương Thiên Trung bèn nói :

- Như vậy vị cao tăng đã là Minh chủ của võ lâm rồi.

lão nhân gật đầu :

- Tất nhiên là như vậy, vị cao tăng đã đem kiếm phổ đi giấu một nơi khác và ghi rõ nơi ấy bên thanh kiếm. Sau khi vị cao tăng qua đời, Chấn Thiên kiếm cũng từ đó lưu lạc, không rõ ra sao.

Kể tới đó, lão nhân buông tiếng thở dài, rồi nhìn vào mặt Trương Thiên Trung hỏi :

- Tiểu tử, theo lời ngươi nói, tại sao phụ thân ngươi có được Chấn Thiên kiếm.

Trương Thiên Trung đáp :

- Về chuyện này tại hạ cũng không được rõ, chỉ biết Doãn Chí Bình vì thanh kiếm mà hãm hại phụ thân của tại hạ.

Lão nhân thở dài :

- Nghịch đồ súc sanh, chỉ vì ta không nghe theo lời của sư đệ cho nên mới có ngày hôm nay.

- Tiền bối còn một vị sư đệ?

Lão nhân gật đầu :

- Đúng vậy, không biết hắn còn sống hay đã quy tiên rồi cũng nên.

- Tiền bối đừng bận tâm, tại hạ sẽ tìm sư đệ ấy cho tiền bối.

Lão nhân bật cười ha hả :

- Ngươi cũng có dũng khí lắm, nhưng ngươi nghĩ đủ sức rời khỏi đây hay sao?

- Nhất định tại hạ sẽ ra khỏi đây.

Nói đoạn Trương Thiên Trung quay người toan bỏ ra ngoài.

Lão nhân quát khẽ :

- Đứng lại đó.

Trương Thiên Trung có cảm giác rất lạ, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đã giữ người chàng lại, và cột chặt hai chân chàng xuống đất, làm chàng không sao nhúc nhích được.

Trương Thiên Trung nhìn qua chỗ lão nhân, chỉ thấy tay lão phất nhẹ có một cái mà làm toàn thân chàng bất động. Công lực ấy thật ghê gớm, chàng hốt hoảng nhìn trân vào mặt lão.

Lão nhân lên tiếng :

- Với công lực của ngươi hiện nay không đủ để thoát khỏi đây!

Trương Thiên Trung gào lên :

- Chẳng lẽ tại hạ suốt đời phải lưu lại đây sao? Không thể như vậy được.

Dứt lời, chàng vận lực thoát khỏi sự kềm chế của lão nhân rồi lướt đi.

Lão nhân thấy vậy bèn vung tay phất ra một cái.

Trương Thiên Trung bây giờ đã đề phòng nên vừa thấy lão nhân ra tay, chàng liền sử dụng Ảo Ảnh ma pháp thoát đi.

Nào ngờ lão nhân vừa thấy Trương Thiên Trung dùng Ảo Ảnh ma pháp lướt đi, lão trố mắt làm lạ, bèn hét lên một tiếng, dùng ngón tay búng ra một cái, một luồng chỉ phong bắn ra.

Về phần Trương Thiên Trung sau khi rơi xuống vực, công lực đã yếu đi rất nhiều, chưa hồi phục lại bao nhiêu. Bây giờ lại đem ra thi thố, thì làm sao có đủ sức tranh tài.

Cho nên thân pháp của chàng rất chậm, do đó khó tránh được luồng chỉ phong từ tay lão nhân phóng tới.

Chàng toan lắc người nhảy tràn sang bên, chợt ngực lại nhói đau làm chàng khựng lại ngay lập tức. Luồng chỉ phong đã trúng vào huyệt Nhân nghinh làm chàng đứng yên như khúc gỗ.

Thì ra lão nhân đã sử dụng Cách không điểm huyệt mà ra tay. Bao nhiêu đó đủ thấy nội công của lão nhân rất siêu phàm.

Chuyện sử dụng cách không điểm huyệt tuy là chuyện không khó, song đối với những ai công lực yếu thì điều này không phải là dễ dàng.

Sau khi điểm huyệt xong, lão nhân bèn quát :

- Tiểu tử, tại sao ngươi biết Ảo Ảnh ma pháp? Ngươi là gì của Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo?

Nhìn nét mặt đã quái dị của lão nhân, bây giờ càng khó coi hơn, khiến Trương Thiên Trung hơi lo ngại. Chàng không biết có nên nói rõ mình là đệ tử của sư phụ hay là không? Bởi nhìn thái độ của lão nhân, chàng sợ có thể nói ra sẽ bất lợi.

- Không ai dạy cả, tự tại hạ biết.

Lão nhân bật cười :

- Ngươi đừng hòng gạt được ta. Ảo Ảnh ma pháp của Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo không thể dễ truyền lại ra ngoài. Nếu ngươi không nói thật ta sẽ giết chết ngươi.

Trương Thiên Trung nổi tánh quật cường :

- Tiền bối có giết chết tại hạ thì tại hạ cũng chẳng sợ.

Lão nhân vung tay :

- Ngươi dám...

Lão định xuất chưởng nhưng lại thôi, rồi buông giọng thở dài.

Con tinh tinh ngồi bên cạnh lão nhân bấy giờ chợt thấy cả hai động thủ, nó chẳng hiểu tại sao, nên cứ khịt khịt và nhảy lên trông rất lạ.

Lão nhân chép miệng :

- Sở dĩ ta muốn biết tại sao ngươi biết Ảo Ảnh ma pháp là bởi Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo chính là sư đệ của ta.

Trương Thiên Trung giật mình :

- Tiền bối nói gì? Gia sư của tại hạ là sư đệ của tiền bối? Không lẽ người là Vô Địch Bất Khả Bại La Vô Vọng?

Lão nhân chợt ngửa mặt lên trời cười như điên dại, sau đó lại bật khóc. Thái độ kỳ lạ này của lão nhân làm Trương Thiên Trung ngớ ngẩn.

Lão nhân cất giọng :

- Không ngờ bao năm nay vẫn có người biết đến danh của ta.

Trương Thiên Trung muốn quỳ xuống thủ lễ, song còn bị điểm huyệt nên chỉ biết cúi nhẹ đầu :

- Đồ nhi không biết, xin tha tội.

La Vô Vọng xua tay :

- Ngươi bất tất phải đa lễ như vậy.

Nói đoạn phẩy tay một cái, lập tức giải khai huyệt đạo cho Trương Thiên Trung ngay.

Vừa được khai thông huyệt đạo, Trương Thiên Trung khuỵu xuống liền, nét mặt thật là đau đớn.

La Vô Vọng lấy làm lạ bèn hỏi :

- Ngươi làm sao vậy?

- Đồ nhi bị trúng Ưng Vương thần đơn của Doãn Chí Bình.

La Vô Vọng nghiến răng :

- Tên nghịch đồ súc sanh ấy, cả sư huynh đệ đồng môn mà hắn cũng hại.

Bây giờ Trương Thiên Trung mới rõ tại sao Doãn Chí Bình lại nói chàng và hắn là người trong nhà với nhau.

- Ngươi hãy lại đây cho ta xem.

Trương Thiên Trung toan bước tới, nhưng đôi chân nhấc đi không nổi.

Thấy vậy, La Vô Vọng bèn đưa hai tay lên vận lực, hét lên một tiếng. Bỗng dưng Trương Thiên Trung thấy toàn thân của mình bị nhấc bổng lên và bay đến bên cạnh La Vô Vọng.

Ghê gớm thay cho kình lực của lão nhân. Trương Thiên Trung chẳng khác nào là con rối, mặc tình lão nhân muốn làm gì cũng được.

- Ngươi bị hắn hạ độc ở đâu?

- Sau ót.

La Vô Vọng lật áo Trương Thiên Trung ra, nhìn vào chỗ ấy bây giờ đã sưng to lên, đỏ au lớn hơn quả trứng gà.

La Vô Vọng chắc lưỡi :

- Không được rồi, ta phải lập tức tẩy độc ra ngoài cho ngươi trước đã. Tiểu tử hãy xếp bằng lại.

Trương Thiên Trung không dám chậm trễ, làm theo lời của La Vô Vọng.

Phía sau lưng chàng, La Vô Vọng đặt hai bàn tay vào hai huyệt chánh yếu của chàng. Trước khi ra tay, lão nói :

- Ngươi mau vận lực đưa nguyên khí lên nội tạng, ta sẽ dùng Ưng Vương thần công đưa vào, rồi sau đó cùng nhau đẩy lực đến lục phủ ngũ tạng. Ta sẽ tốnh chất độc theo mồ hôi ra ngoài.

Trương Thiên Trung gật đầu, làm theo lời chỉ dẫn của La Vô Vọng.

Chàng bắt đầu có cảm giác sau lưng của mình có một nguồn lực sung mãn từ hai cánh tay của La Vô Vọng đang tuôn đổ ào ạt sang cơ thể của chàng. Một luồng khí nóng, một luồng khí lạnh, cứ thế song song đi sâu vào nội tạng của Trương Thiên Trung.

Độ tàn một cây nhang chợt trên đầu Trương Thiên Trung một làn khói mỏng tợ sương mai bắt đầu lan rộng xung quanh Thiên linh cái. Sau lưng chàng, nơi hai cánh tay La Vô Vọng đặt vào cũng bắt đầu xuất hiện hai làn khói màu trắng lơ lửng bay tỏa.

Trán của Trương Thiên Trung đã lấm tấm những hạt mồ hôi. Nhưng những hạt ấy mang màu sắc đen đậm đặc sệt. Điều này chứng tỏ độc tố đã theo mồ hôi đổ ra ngoài.

Cứ thế sau một lúc nữa, bất chợt La Vô Vọng hét lên một tiếng, hai tay vận lực nhấn mạnh một cái.

Trương Thiên Trung nhận ra ngay một sức mạnh vô biên như thác đổ, gió cuốn cứ tuôn vào cơ thể của mình. Kinh mạch của chàng bắt đầu hoạt động nhanh hơn, làm chàng cảm thấy khó chịu, đầu óc choáng váng.

Bất thình lình chàng nhăn mặt la to lên một tiếng rồi phun ra mấy ngụm máu đen đặc, rồi ngã xuống bất tỉnh.

Không biết được bao lâu, Trương Thiên Trung dần dần hồi tỉnh lại. Chàng mở mắt nhìn thấy đang nằm cạnh La Vô Vọng, còn lão vẫn ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền.

Trương Thiên Trung không dám làm động, vì biết La Vô Vọng đã tốn hao bao chân khí để giúp chàng trị thương nên nằm yên.

Chẳng ngờ La Vô Vọng lên tiếng :

- Tiểu tử, ngươi đã tỉnh lại rồi đó sao. Ngươi đã ngất đi ba ngày ba đêm rồi đấy.

Trương Thiên Trung giật mình ngồi chồm dậy.

- Sư bá nói sao? Đồ nhi đã ngất ba ngày ba đêm?

- Ta gạt ngươi để làm gì? Tiểu tử, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.

Trương Thiên Trung ngồi lại ngay ngắn rồi nói :

- Xin sư bá cứ dạy bảo.

- Thật ra ngươi có phải là môn đồ của sư đệ ta chăng?

Trương Thiên Trung thắc mắc :

- Tại sao sư bá lại hỏi lạ như vậy?

- Vì trong người của ngươi ngoài Ngọc trảm thần công ra còn có Côn La thần công và Nghịch chân kinh. Ta lấy làm lạ lắm?

Trương Thiên Trung bèn hiểu ra mọi việc, chàng bèn thuật lại mọi chuyện cho La Vô Vọng nghe, chẳng giấu chi tiết nào hết.

Nghe xong La Vô Vọng cau mày hỏi :

- Đường môn phu nhân tánh tình kỳ quái, sao lại dùng Côn La thần công để trị liệu cho ngươi? Nhất là biết ngươi lại là đệ tử của Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo. Đáng lý bà ta phải giết ngươi chớ sao lại tha đi?

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Thoạt đầu Đường môn phu nhân cũng định giết đồ nhi, nhưng khi thấy miếng Kim tiền thì bà ta đổi ngay tánh ý.

La Vô Vọng bật cười :

- Thảo nào, bà ta cũng giữ lời hứa quá chứ!

Trương Thiên Trung thắc mắc :

- Thật ra đồ nhi cũng không hiểu tại sao Đường môn phu nhân lại tha cho đồ nhi.

La Vô Vọng bèn nói :

- Có gì đâu mà ngươi không hiểu. Năm xưa Đường môn phu nhân yêu thầm sư phụ của ngươi, nhưng sư phụ ngươi lại đi yêu kẻ khác. Chẳng được đáp lại, cho nên Đường môn phu nhân biến yêu thành hận.

Trương Thiên Trung gật gù :

- Hèn gì, lúc nào đồ nhi cũng nghe Đường môn phu nhân gọi bọn đàn ông xấu xa.

Nhưng còn miếng Kim tiền thì sao?

- Trước khi biết sư phụ của ngươi đi yêu người khác, Đường môn phu nhân có tặng sư đệ của ta miếng Kim tiền và có lời nói rằng, bà ta sẽ làm bất cứ việc gì nếu sư đệ ta yêu cầu, nhưng chỉ một lần. Sau đó khi hay Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo yêu kẻ khác, bà ta âm thầm bỏ đi.

Trương Thiên Trung gật đầu :

- Bây giờ thì đồ nhi đã hiểu rồi câu chuyện rồi.

La Vô Vọng nói :

- Ngươi có miếng Kim tiền, tự nhiên Đường môn phu nhân phải giữ lời hứa với sư phụ ngươi đấy thôi.

- Đồ nhi có chuyện này muốn được sư bá giải thích cho.

La Vô Vọng gật nhẹ đầu :

- Ngươi cứ việc hỏi.

- Tại sao sư phụ và sư bá lại tranh cãi với nhau? Rồi sau đó hai người chia tay?

La Vô Vọng giật mình :

- Sao ngươi lại biết chuyện này? Chẳng lẽ Kiếm Thần Lôi Nhất Bảo đã thuật lại?

Không bao giờ có chuyện đó.

Bất chợt đôi mắt u uẩn của La Vô Vọng sáng rực lên và hấp tấp hỏi :

- Có phải Huyết Thủ bà bà nói cho ngươi hay? Hiện nàng ở đâu?

Nghe sư bá nói Huyết Thủ bà bà là nàng với giọng đầy tình cảm, chàng bèn nói :

- Sư bá quen biết với Huyết Thủ Nương Nương?

- Ngươi nói nương nương nào?

Vì quen gọi Huyết Thủ bà bà là nương nương, nên chàng cứ thế mà gọi, làm La Vô Vọng chẳng hiểu.

Trương Thiên Trung bèn thuật lại chuyện chàng cứu Chu Thất Thất ra sao, khi nàng làm hư lưới Bạch cước mã và rồi được gặp Huyết Thủ bà bà ra sao.

La Vô Vọng tỏ ra hào hứng, rồi bật khóc. Trương Thiên Trung cũng đã quen với thái độ này của La Vô Vọng nên chàng cũng bình thản. Chờ cho sư bá nín bặt, chàng mới lên tiếng hỏi :

- Sư bá có vẻ rất thân với Huyết Thủ bà bà?

La Vô Vọng chép miệng :

- Nàng là nương tử của ta thì làm sao ta không thân được chứ.

Trương Thiên Trung la to lên :

- Thế Huyết Thủ bà bà lại là bá mẫu của đồ nhi rồi. Thật không ngờ.

La Vô Vọng thở ra :

Quanh đi quẩn lại chúng ta là người một nhà. Vậy bao giờ ngươi gặp ưi Huyết Thủ bà bà thì nói rằng ta rất nhớ nàng.

- Nhưng sư bá có nói là ở đây đâu có lối thoát, làm sao đồ nhi có thể ly khai khỏi đây?

La Vô Vọng nói :

- Không phải là không có lối thoát, mà vì ngươi chưa đủ sức để ra đi.

Trương Thiên Trung mừng rỡ :

- Như vậy đồ nhi còn có hy vọng? Nếu được vậy sau khi phục hồi lại công lực, đồ nhi sẽ đưa sư bá rời khỏi đây luôn.

La Vô Vọng cười buồn :

- Ngươi thật có lòng nhân. Sư đệ của ta có mắt chọn người, chỉ có ta là thiển cận, nên chọn lầm gã nghịch đồ súc sanh. Chính vì chuyện này mà hai anh em ta giận nhau, nhưng ta không thể rời khỏi đây được.

Trương Thiên Trung lấy làm lạ hỏi :

- Với công lực của sư bá đây không lẽ cũng chẳng rời khỏi được đây sao?

- Ngươi nhìn đây!

La Vô Vọng kéo cái chăn rách nát, đắp ngang phía dưới người ra cho Trương Thiên Trung nhìn. Bây giờ chàng mới nhận rõ đôi chân của La Vô Vọng khô đét như hai que củi, khác hẳn với phần thân trên đầy đặn của lão.

Trương Thiên Trung cau mày :

- Tại sao sư bá lại ra nông nổi này?

La Vô Vọng đưa tay chỉ vào mỗi bên đùi của lão đều có một cây đinh cắm sâu vào da thịt rồi nói :

- Năm xưa Doãn Chí Bình thúc ép ta truyền dạy võ công cho hắn. Nhưng sau khi ta biết được bản chất thật của gã, ta đâu thể truyền hết tuyệt kỹ võ công. Nào ngờ có một lần, hắn mời ta uống rượu nhân dịp mừng thọ ta, trong rượu lại bỏ thuốc mê.

Trương Thiên Trung vốn tánh cương trực, chàng bèn nghiến răng :

- Thật là vô liêm sĩ, ti tiện.

- Hắn chờ lúc ta mê man rồi làm phế đi đôi chân của ta và mang ta đến đây. Hắn dùng đủ mọi cực hình buộc ta chỉ dạy hết võ công. Cuối cùng không đạt được ý nguyện, hắn dùng hai cây đinh này đóng vào đùi ta.

Trương Thiên Trung giận run :

- Thật là tàn nhẫn. Sư bá tại sao Doãn Chí Bình lại làm vậy?

- Hắn sợ để ta dưới này lâu ngày ta sẽ hồi phục lại đôi chân và tìm hắn trả thù.

Trương Thiên Trung cất giọng :

- Sư bá an tâm, đồ nhi sẽ nhổ bỏ hai cây đinh ấy và đưa sư bá ra khỏi đây.

La Vô Vọng bật cười :

- Tiểu tử, ngươi ngây thơ quá. Nếu đơn giản là vậy, ta đã nhổ bỏ nó đi cách đây mấy chục năm rồi, đâu để đến ngày hôm nay.

Trương Thiên Trung ngạc nhiên :

- Không lẽ bên trong có gì bí ẩn?

La Vô Vọng liền giải thích :

Hai cây đinh này được làm từ loại cây Bách tùng xạ trên hai trăm năm tuổi và đã được cắm vào huyệt Lương khâu giữa hai đùi. Mỗi cây đinh dài hơn hai thước, cắm sâu vào lòng đất rồi.

- Sư bá chịu đau để đồ nhi lấy ra thì được chứ gì?

La Vô Vọng cười buồn :

- Ta nói vậy mà ngươi vẫn chưa hiểu hay sao? Hai huyệt mạch Lương khâu ở hai bên đùi ta đã bị phế rồi, cho dù lấy ra được thì cũng có lợi gì đâu? Vả lại bao năm nay thịt da của ta đã ăn liền với cây đinh ấy, nếu không khéo thì ta sẽ nguy đến tính mạng.

Trương Thiên Trung lo âu :

- Như vậy chẳng lẽ suốt đời sư bá cứ ở mãi trong này sao?

- Biết làm sao được, âu cũng là số phận.

Trương Thiên Trung chợt quỳ xuống cúi đầu lạy La Vô Vọng, giọng buồn thảm :

- Đồ nhi thật vô dụng, không làm sao cứu được sư bá, lòng thật hổ thẹn, không biết phải nói sao với sư phụ.

- Không liên quan gì tới nhà ngươi hết, sao lại tự trách mình như vậy? Chỉ mong sau khi ngươi thoát khỏi đây thay ta mà hành đạo, trừ đi mối họa cho võ lâm.

Biết La Vô Vọng nói đến Doãn Chí Bình, chàng bèn đáp :

- Sư bá an tâm, về việc này sư bá không nhắn nhở, đồ nhi vẫn phải làm. Ngoài việc giúp cho võ lâm tránh đại nạn, Doãn Chí Bình còn có mối thù riêng với đồ nhi.

La Vô Vọng gật đầu tỏ ra hài lòng, rồi lên tiếng :

- Bây giờ ngươi thử vận công xem sao, coi có còn đau ở sau ót hay ở ngực nữa hay không?

Trương Thiên Trung bèn theo lời, tọa công vận chân khí đưa vào ngũ tạng. Chàng cảm thấy sảng khoái vô cùng, dường như chưa bao giờ bị trúng độc cả.

Mừng rỡ, Trương Thiên Trung lên tiếng :

- Sư bá, đồ nhi cảm thấy rất khỏe. Dường như đã hết trúng độc rồi.

La Vô Vọng cười xòa :

- Thật ra ngươi đã được ta tống chất độc ra khỏi cơ thể từ ba hôm nay rồi, cho nên thấy trong người khỏe khoắn là đúng.

Trương Thiên Trung quỳ lạy :

- Đồ nhi đa tạ sư bá đã cứu mạng.

- Chớ vội mừng quá lớn, ngươi hãy nghe ta nói đã. Tuy Ưng Vương thần đơn đã bị ta đẩy ra ngoài hết, nhưng vì thiên chất của ngươi có khác người thường, cho nên...

Trương Thiên Trung ngắt lời :

- Sư bá định nói với đồ nhi là chất độc vẫn còn đấy chứ?

La Vô Vọng lắc đầu :

- Có bao giờ ta lại nói như vậy? Ý của ta là cốt cách của ngươi hơn người, chỉ sợ độc tố lâu ngày tuy đã tống ra ngoài, song e rằng còn thấm trong xương tủy, nên ngươi phải làm một việc này mới có thể tuyệt độc được.

- Việc ấy ra sao, sư bá cứ dạy.

La Vô Vọng hỏi :

- Có phải cách đây ba hôm, trước khi vào đây gặp ta, ngươi đã rơi xuống một hồ nước rất lạnh?

Trương Thiên Trung gật đầu :

- Dạ đúng như vậy, cũng may có tinh huynh cứu giúp, nếu không...

- Đừng dài dòng nữa, nghe ta nói tiếp đây. Đó là Hồ băng hàn, không phải ai cũng có phúc phần được ngâm mình vào đó đâu. Tiểu tử, ngươi hiểu ý ta chưa.

Trương Thiên Trung vốn thông minh cốt cách hơn người, nên chàng nói liền :

- Có phải sư bá muốn nói đồ nhi xuống đó ngâm mình?

- Quả nhiên ngươi thông minh lắm, chỉ cần ngươi ngâm mình đúng ba ngày ba đêm là cơ thể không còn sợ gì nữa.

Trương Thiên Trung lo ngại :

- Nhưng nước trong hồ rất lạnh.

- Nghe đây! Hồ băng hàn có thể trị được bách độc, chỉ cần bất cứ ai ngâm mình vào đó đúng ba ngày ba đêm. Nếu mấy hôm trước ngươi không gặp ta, mà cứ tiếp tục ở trong hồ băng đó ba ngày thì độc tố trong người của ngươi cũng tự khắc mà hết.

Trương Thiên Trung giật mình, chép miệng :

- Kỳ diệu đến như vậy sao? Nếu vậy sau này đồ nhi sẽ dùng nó cứu mạng bao người khác.

La Vô Vọng bật cười :

- Ngươi thật chẳng hiểu gì hết. Nếu cứu được nhiều người thì ta đâu nói ngươi có phúc phần.

Trương Thiên Trung nhíu mày thắc mắc :

- Là sao? Đồ nhi không rõ?

- Hồ băng hàn cứ đúng một trăm năm thì tụ đầy nước một lần, nước ở đó là do linh khí của trời đất tạo ra. Sau mười lăm ngày sẽ tự mất hết. Theo ta tính thì chỉ còn ba hôm nữa nước ở đó sẽ hết.

Trương Thiên Trung chớp mắt :

- Sư bá...

La Vô Vọng ngắt lời :

- Đừng nhiều lời nữa, hãy tranh thủ thời gian, sau ba ngày nữa hãy đến gặp ta.

Nói đoạn nhắm nghiền mắt lại như đang tham thiền nhập định.

Trương Thiên Trung biết có nói thêm cũng chẳng ích gì, bèn đứng lên bước ra khỏi hang, đi lần trở về nơi hồ băng hàn.

Chàng để ý thấy nước ở hồ đã cạn dần hơn mấy hôm trước, khi chàng rơi xuống.

Nghĩ ngợi một lúc chàng bèn tung người xuống hồ.

Cái lạnh buốt như đi thẳng vào da thịt làm chàng rùng mình liên tục. Sau đó ngồi xếp bằng, hai tay để âm dương trên đùi, dùng nội công đưa chân khí đi khắp cơ thể.

Thời gian lặng lẻ trôi, chẳng mấy chốc ba ngày đã trôi qua rất mau. Trương Thiên Trung cứ lo mê mãi mà quên mất thời gian, đến chừng nghe tiếng của con tinh tinh chàng mới thôi vận công, dõi mắt nhìn lên.

Con tinh tinh thấy vậy vỗ hai tay tỏ ra mừng rỡ. Nó chạy quanh miệng hồ.

Trương Thiên Trung nhìn xuống thấy nước trong hồ đã cạn, chàng bèn đứng dậy, nhún chân bay lên miệng hồ.

Thật bất ngờ, với cái nhún chân thật khẽ mà cả thân người của Trương Thiên Trung vọt cao đến mấy trượng làm chàng hốt hoảng tự nhủ :

- “Sao lạ vậy? Mình đâu có dùng sức nhiều tại sao lại bay cao đến thế này?”

Sau khi đáp xuống mặt đất, Trương Thiên Trung cùng tinh tinh chạy ngay về hang động. Chàng gọi to :

- Sư bá, đồ nhi đã về đây.

La Vô Vọng vẫn ngồi yên chẳng nhúc nhích. Ông chỉ lên tiếng :

- Ngươi trở lại rồi đó sao?

- Vâng, đồ nhi đã trở lại.

La Vô Vọng thốt :

- Ngươi hãy lại đây.

Trương Thiên Trung bèn đến sát bên La Vô Vọng, ông cầm lấy tay chàng một lúc rồi nói :

- Thật là ý trời. Tiểu tử, ngươi đã thành công rồi đó.

Trương Thiên Trung ngơ ngác chẳng hiểu La Vô Vọng nói gì. Chàng chau mày :

- Sư bá đang nói gì vậy?

- Có gì mà chẳng hiểu. Sau ba ngày vừa qua, chẳng những không còn sợ bị ai hạ độc mà còn mỗi lần xuất chiêu thì khí lạnh của linh khí sẽ giúp ngươi chế ngự được đối phương.

Trương Thiên Trung nghe nói vậy vừa mừng, vừa lo. Nhận thấy điều đó, La Vô Vọng nói tiếp :

- Để cho ngươi có thể phát huy đến vô cùng, vô tận chân lực, ta sẽ truyền qua cho ngươi tám chục năm công lực của ta.

Trương Thiên Trung hốt hoảng lùi lại :

- Sư bá, người đừng nên làm vậy, nếu thế người sẽ chết mất.

La Vô Vọng thở dài :

- Ta đã từng tuổi này còn ham sống chi nữa. Với ta sống chết bây giờ có khác gì là một cõi đi về.

Trương Thiên Trung lắc đầu cương quyết :

- Đồ nhi nhất định không nhận sự may mắn đó của sư bá.

- Ngươi không nhận cũng không được, chẳng lẽ ngươi không muốn rời khỏi đây?

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Tất nhiên đồ nhi muốn, nhưng mà...

La Vô Vọng đưa tay ngăn lại :

- Với công lực của ngươi hiện nay, nếu không đón nhận chân lực của ta truyền sang thì muôn đời ngươi sẽ vĩnh viễn ở lại chốn này.

Trương Thiên Trung thốt :

- Đồ nhi không nỡ nhìn sư bá chết lần chết mòn ở đây.

- Ngươi không muốn cũng không được, ta rất biết trong người ra sao, bây giờ ngươi hãy ngồi xuống.

Trương Thiên Trung lùi lại :

- Đồ nhi không thể...

- Ngươi cứng đầu quá.

Nói đoạn, La Vô Vọng vung tay lên. Trương Thiên Trung biết khó lòng thoát được, nên đã chuẩn bị từ trước, vừa thấy sư bá ra tay, chàng đã phóng người đi. Nào ngờ La Vô Vọng đã dự liệu từ trước.

Đôi tay của ông còn nhanh hơn thân người Trương Thiên Trung mấy bậc, một luồng khí lực đẩy ra hút thân thể của chàng bay ngược trở lại phía ông.

Trương Thiên Trung hết phương vùng vẫy, đành chịu phép. Khi thân người của chàng vừa chạm đất, lập tức hai bàn tay của La Vô Vọng đã áp vào người chàng.

Một luồng nội lực sung mãn tràn sang cơ thể Trương Thiên Trung, lần này nó tuôn sang mãnh liệt hơn lần trước, khi La Vô Vọng trị thương cho chàng.

Trương Thiên Trung chẳng dám chậm trễ, vì nếu sơ suất không nhận nguyên khí của La Vô Vọng truyền sang để kết hợp với nguyên khí của mình hòa vào cơ thể thì sẽ có nguy cơ gân cốt kinh mạch sẽ đứt đoạn mà chết.

Thời khắc trôi qua, được một lúc sau, La Vô Vọng rút tay về, mồ hôi ra ướt đẫm toàn thân của ông, hơi thở trở nên nặng nhọc.

Trương Thiên Trung xoay người lại đỡ lấy thân người La Vô Vọng.

- Sư bá, ngươi không sao chứ?

- Đừng lo cho ta, hãy nghe đây, đúng ngọ trưa nay khi ánh dương lên đến đỉnh đầu non, dòng thác trước cửa hang sẽ ngưng chảy trong vài khắc. Ngươi phải lập tức rời khỏi đây.

Trương Thiên Trung ôm La Vô Vọng vào lòng khóc nức nở :

- Đồ nhi không thể để sư bá ở đây một mình được.

- Đừng có khờ như vậy, ta đã già rồi, không biết chết nay mai, đừng có lo gì cho ta.

Nhìn những giọt nước mắt của Trương Thiên Trung, La Vô Vọng nở một nụ cười :

- Nam nhi đại trượng phu chỉ đổ máu chứ không rơi lệ. Ngươi hãy cầm lấy vật này đến trao lại cho Huyết Thủ bà bà.

Trương Thiên Trung cầm lấy miếng ngọc bội từ tay La Vô Vọng đưa qua. Ông nói tiếp :

- Hãy nói ta lúc nào cũng nhớ đến nương tử cả. Số phận ta ngắn ngủi, thôi thì hẹn kiếp sau trùng phùng.

Trương Thiên Trung òa khóc như đứa trẻ :

- Sư bá không thể chết được, đồ nhi sẽ đưa sư bá rời khỏi đây.

La Vô Vọng lắc đầu :

- Đem ta theo chỉ làm vướng bận cho ngươi thêm mà thôi. Hãy đi đi, giờ ngọ đã đến rồi.

Còn tinh tinh bây giờ mới kêu lên vài tiếng, nó nhìn La Vô Vọng mà đôi mắt nó cũng ướt lệ.

La Vô Vọng thốt :

- Sau khi ngươi rời khỏi đây, nhớ dùng đá lấp cửa hang lại. Ta không muốn bị kẻ khác quấy phá.

- Sư bá, thế còn tinh huynh?

La Vô Vọng nhìn qua con tinh tinh :

- Tinh nhi theo ta bao năm nay. Nhờ nó mà bao năm nay ta có được hai buổi no lòng. Sau khi ta mất đi nó sẽ tự lo cho mình được.

Con tinh tinh hú lên một tiếng nghe bi thương. La Vô Vọng nói tiếp :

- Tinh nhi, sau khi ta mất, ngươi hãy tự lo cho mình nhé?

Con tinh tinh gật gù cái đầu, tỏ ra đã hiểu.

Bất thình lình đất đá rung chuyển dữ dội, cơ hồ như sắp xảy ra cơn động đất. La Vô Vọng giục :

- Đồ nhi, ngươi hãy đi đi. Giờ ngọ đã đến rồi.

Trương Thiên Trung bịn rịn không muốn rời :

- Đồ nhi không thể.

- Chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù nhà? Nam tử hán chẳng nên mềm lòng.

Đất trời như rung chuyển dữ dội hơn, La Vô Vọng gắt giọng :

- Ngươi hãy đi đi, nhanh lên.

Trương Thiên Trung biết nói gì cũng chẳng lay chuyển được La Vô Vọng, chàng bèn cúi lạy rồi thốt :

- Sư bá cứ yên tâm, đồ nhi sẽ chuyển miếng ngọc bội này cho Huyết Thủ bà bà và sẽ làm những tâm nguyện của sư bá.

Nói đoạn chàng gạt nước mắt bước ra khỏi hang. Lúc này con tinh tinh cũng đã chạy đi đâu mất.

Vừa rời khỏi hang động thì sự rung chuyển càng lúc càng dữ dội hơn. Trương Thiên Trung chưa kịp lấy đá che lấp cửa hang thì một tảng đá to từ trên cao đổ xuống tự động che kín vòm hang.

Thác nước trút xuống ào ào hơn, làm bọt nước bắn văng cao cả thước. Rồi đột nhiên ngưng bặt, dòng nước thác khổng lồ tự dưng chẳng còn chút nước nào, để lộ ra mấy mỏm đá lởm chởm như bậc thang.

Nhớ lời dặn của La Vô Vọng, thác nước chỉ ngưng lại trong vài khắc, nếu không biết tận dụng thì suốt đời sẽ lưu lại đây.

Trương Thiên Trung hú lên một tiếng lanh lảnh, làm vang dội vực sâu, sau đó cất mình lên dùng thuật khinh công bay vọt lên.

Nhờ ngâm mình trong hồ băng hàn và được La Vô Vọng truyền thụ công lực hơn tám mươi năm cho, vì thế công lực Trương Thiên Trung tăng lên gấp ba lần. Mỗi bước phi thân phóng đi của chàng xa đến mấy mươi trượng.

Nhờ vậy chẳng mấy chốc, Trương Thiên Trung đã lên khỏi vực thẳm. Ngay lúc đó dòng thác nước bắt đầu chảy trở lại, xối xả, ào ạt như xưa.

Trương Thiên Trung nhìn lại nơi mình đang đứng, thấy không phải là chỗ trước cửa dẫn vào U Hồn cốc dạo nào. Chàng biết vì dãy núi khá dài nên khi rơi xuống vực, chàng đã ra khỏi lãnh địa của U Hồn cốc.

Trương Thiên Trung nhìn xuống vực sâu một lần nữa, bùi ngùi thương tiếc, sau đó cất người phóng đi.

* * * * *

Sau mấy ngày đường vượt núi trèo non, cuối cùng Trương Thiên Trung cũng đến được một thị trấn sung túc.

Chàng rẽ vào một quán trà bên đường, gọi nước uống.

Trương Thiên Trung nhận thấy trong quán trà có vài tay cao thủ của giang hồ. Bất chợt chàng nhìn ra ngoài đường, thấy chốc chốc lại có mấy vị hòa thượng chạy lướt đi với dáng vẻ hấp tấp, khẩn trương.

Lấy làm lạ, Trương Thiên Trung nghĩ bụng :

- “Tại sao mấy vị hòa thượng kia có vẻ hối hả đến như vậy? Chẳng lẽ ở đây đã xảy ra chuyện gì?”

Chờ gã tiểu nhị đi ngang, Trương Thiên Trung bèn gọi khẽ :

- Tiểu nhị, cho tại hạ hỏi thăm.

- Có chuyện gì xin thiếu hiệp cứ hỏi.

Trương Thiên Trung hỏi :

- Chẳng biết có chuyện chi mà tại hạ thấy mấy vị tăng đồ có vẻ hối hả bên ngoài?

Gã tiểu nhị đáp :

- Tại thiếu hiệp mới đến không biết mấy hôm nay ở chùa Thiếu Lâm đã xảy ra chuyện.

- Chuyện gì thế?

Gã tiểu nhị đáp :

- Thật ra tiện nhân cũng không rõ lắm, chỉ nghe họ bàn tán với nhau là sắp có cừu nhân đến gây rối tại chùa, cho nên mấy hôm nay họ đi tuần tra.

Trương Thiên Trung gật đầu :

- Thì ra đây là trấn Hoa Sơn, xin cho hỏi núi Thiếu Lâm nằm ở nơi nào.

- Ra khỏi quán, thiếu hiệp cứ theo hướng nam mà đi khắc tới.

Trương Thiên Trung vội chấp tay :

- Đa tạ tiểu nhị ca đã hướng dẫn.

- Không có chi, nếu cần gì thiếu hiệp cứ gọi.

Trương Thiên Trung gật đầu đáp lại, rồi thong thả uống trà. Chàng nghĩ Thiếu Lâm tự từ xưa đến nay là chốn thanh tịnh, không vấn bụi trần đời, sao lại có thù địch với người bên ngoài? Nhìn sự hối hả của các tăng nhân, Trương Thiên Trung đoán kẻ thù phải ghê gớm lắm, nếu không các tăng nhân đâu khẩn trương đến như vậy.

Chợt Trương Thiên Trung nghe đằng kia có hai gã hảo hớn đang trò chuyện, tuy họ trao đổi rất nhỏ, song cùng vẫn có thể nghe một các rõ ràng.

Nguyên từ lúc được La Vô Vọng truyền thụ chân khí, nội lực của Trương Thiên Trung đã tăng triển một cách đáng kể, cho nên bây giờ bất cứ vật gì ở xa ngoài hai trượng cho dù di chuyện thật khẽ, cũng không thoát khỏi thính giác của chàng, huống hồ gì hai gã hán tử kia ngồi sát một bên.

Gã vận y phục màu xanh lơ nói :

- Đại ca có hay tin gì chưa?

Gã mặc y phục xanh đậm hơn được gọi là đại ca đáp :

- Tin gì kia chứ? Đại ca chưa rõ ý của tiểu đệ muốn nói gì?

Gã tiểu đệ kia thốt :

- Ở chùa Thiếu Lâm đã xảy ra đại họa rồi đó.

- Nhưng là chuyện gì mới được?

Gã tiểu đệ nói tiếp :

- Đệ nghe nói cách nay hai hôm ở Thiếu Lâm tự nhiên Tàng kinh các của họ bị phát hỏa.

Gã đại ca cười xòa :

- Chuyện đó là bình thường, có gì là quan trọng mà đệ làm ra vẻ bí mật lắm. Có lẽ do bọn tăng nhân bất cẩn gây ra chứ gì?

Tên kia lắc đầu :

- Đại ca cứ nghĩ xem Tàng kinh các là nơi cất giữ các Phổ lục, Binh thư của Thiếu Lâm tự, tất nhiên phải có nhiều sách quý và việc dùng lửa ở quanh khu vực đó còn bị nghiêm cấm thì làm sao tại đó được có lửa chứ?

Gã đại ca gật gù :

- Tiểu đệ nói cũng phải, vậy tại sao nó lại bốc cháy.

Tên tiểu đệ bèn nói :

- Nghe đâu có kẻ đã phóng hỏa làm việc này.

Trương Thiên Trung ngồi nghe tỏ ra vẻ sốt ruột, bèn đứng dậy bước tới, vòng tay thi lễ :

- Tại hạ nghe nhị vị huynh đệ vừa bàn chuyện về Thiếu Lâm, có thể cho tại hạ ngồi xuống cùng nghe được chăng?

Gã đại ca nhìn Trương Thiên Trung thấy cốt cách chàng phi phàm, trong lòng cũng nể phục, bèn đứng dậy chắp tay :

- Tại hạ là Ngô Cương, còn đây là tiểu đệ Ngô Nhược. Nếu đại huynh có hảo ý muốn nghe xin cứ tự nhiên ngồi xuống.

Trương Thiên Trung đáp lại.

- Tại hạ là Trương Thiên Trung, không dám làm phiền hai vị đại huynh lâu đâu.

Gã tiểu đệ Ngô Nhược thốt :

- Huynh đài là Trương Thiên Trung? Có phải là người vừa bị Ưng Vương Ngũ Sát Doãn Chí Bình đánh rơi xuống vực đó không?

Trương Thiên Trung giật mình :

- Đúng là tại hạ ri, nhưng sao các hạ lại rõ chuyện này?

Ngô Cương lên tiếng thấy cho tiểu đệ của hắn :

- Nếu đúng là như vậy thì đâu là điều kỳ lạ. Rơi xuống vực sâu vẫn bình an, thì thật là không thể ngờ. Còn tại sao chúng tôi biết thì không có gì khó hiểu, bởi chính Doãn Chí Bình cho phao tin này ra ngoài.

Trương Thiên Trung nhíu mày :

- Sao Doãn Chí Bình làm như thế?

Ngô Nhược đáp :

- Việc chuyện này tại hạ không được rõ.

Trương Thiên Trung khoát tay :

- Cứ bỏ qua vấn đề ấy, bây giờ phiền huynh đài nói về Thiếu Lâm tự, kẻ nào đã đốt cháy Tàng kinh các vậy?

Ngô Nhược lắc nhẹ đầu :

- Điều này chưa ai rồi, song sau khi Tàng kinh các bị thiêu hủy thì môn đồ của Thiếu Lâm cứ mỗi ngày có từ hai đến ba người bị giết chết. Cái chết của họ cũng chưa được điều tra rõ ràng.

Trương Thiên Trung chép miệng :

- Tại hạ cũng có nghe nói cừu nhân sẽ đến Thiếu Lâm? Chuyện này có thật hay không vậy?

Ngô Nhược gật đầu :

- Còn thật với giả gì nữa, chuyện đã xảy ra rồi còn gì?

Trương Thiên Trung lật đật thốt :

- Như vậy cừu nhân đã đến rồi chăng?

Ngô Cương đáp :

- Thì mỗi ngày môn đồ của Thiếu Lâm chết đi một ít, nếu không phải gã cừu nhân đã đến thì ai đã làm chứ?

Trương Thiên Trung gật nhẹ đầu :

- Các hạ nói cũng đúng.

Ngô Nhược lên tiếng :

- Nghe đâu kẻ địch nhân còn hẹn hôm nay sẽ thiêu hủy cả chùa Thiếu Lâm nếu ở chùa không đáp ứng yều cầu của địch nhân.

Trương Thiên Trung hỏi :

- Yêu cầu gì thế?

Ngô Nhược nói tiếp :

- Kẻ địch nhân đòi các tăng nhân phải trao cuốn Nghịch chân kinh và Thập bát la hán phổ lục.

Trương Thiên Trung nghiến răng :

- Thật là quá lắm. Tên ấy chẳng coi Thiếu Lâm ra gì hết.

Ngô Nhược tiếp :

- Chính vì thế nên môn đồ Thiếu Lâm mấy hôm nay tuần tra rộng khắp để đề phòng và kịp thời thông báo cho nhau một khi địch nhân xuất hiện.

Trương Thiên Trung từ tốn nói :

- Ngô Nhược đại huynh có biết địch nhân của Thiếu Lâm là ai không vậy?

Ngô Nhược lắc đầu :

- Vấn đề này cho đến hôm nay hầu như chưa ai biết rõ, bởi gã địch nhân luôn ra tay một cách âm thầm.

Ngô Cương chép miệng :

- Như vậy gã ấy luôn ẩn mình trong bóng tối để hành sự chứ gì?

Ngô Nhược gật đầu :

- Đại ca nói không sai.

Ngô Cương chợt thốt :

- Trương Thiên Trung đại huynh, hai anh em tại hạ có chuyện phải đi, xin hẹn tái ngộ.

- Không dám làm phiền nhị vị đại huynh nữa, đi đường nên cẩn trọng.

Hai anh em họ Ngô bái chào Trương Thiên Trung rồi bước ra khỏi quán.

Còn lại một mình, Trương Thiên Trung nhíu mày nghĩ ngợi. Chàng lẩm bẩm :

- Từ lúc mình từ biệt Tuệ Tăng đại sư tại Quan Âm sơn trang cho đến hôm nay cũng đã hơn một tháng. Hay là sẵn dịp này mình lên núi trước là thăm bái sư phụ, sau nữa hỏi sự tình như thế nào.

Nghĩ ngợi xong, chàng bèn bỏ một nén bạc lên bàn, rồi rời quán bước đi. Trương Thiên Trung theo lời dặn của gã chủ quán, cứ nhắm hướng nam mà đi tới.

Thoạt đầu chàng đi bình thản cố tránh dùng thuật khinh công, bởi trong thị trấn người qua lại rất nhiều, cho đến khi ra tới ngoại vi trấn Hoa Sơn, chàng mới lướt mình bay vọt đi như một bóng mờ.

Chẳng mấy chốc đã tới bên dưới chân núi Thiếu Lâm.

Trương Thiên Trung dừng lại để quan sát, trên lưng chừng núi có ngọn tháp cao vút ẩn mình trong làn sương mờ nhạt.

Trương Thiên Trung có phần nào phấn khởi, định bụng sau khi gặp lại Tuệ Tăng đại sư sẽ tâm sự cho bỏ những ngày xa cách.

Chàng cất mình lướt như bay tới, bất chợt có mấy bóng người từ trên lưng chừng núi đi ngược trở xuống. Phút chốc họ đã đến trước mặt Trương Thiên Trung.

Đến lúc này Trương Thiên Trung mới quan sát kỹ, và nhận ra đó là bốn nhà sư vận áo màu nâu.

Họ xếp thành hàng chữ nhất ngang mặt của Trương Thiên Trung, một tay chắp để trước ngực, tay còn lại đều gầm cây gậy trúc.

Một vị tăng nhân đứng tuổi nhất trong bốn người bước tới một bước, tách khỏi đám người phía sau.

Vị tăng nhân này nhã nhặn cất giọng :

- Mô Phật! Chẳng hay thí chủ là ai, sao lại tự tiện lên núi Thiếu Lâm?

Thiên Trung cũng từ tốn đáp :

- Tại hạ đến với một thiện ý, mong bốn vị tăng huynh cho nhập núi.

- Bổn chùa hiện đang có chuyện cho nên mấy hôm nay không tiếp khách. Nếu thí chủ đến viếng cảnh chùa, xin lui gót mà chờ dịp khác.

Thiên Trung xua tay :

- Thật ra tại hạ lên đây không phải là khách viếng cảnh.

Vị tăng nhân lên tiếng :

- Nếu không là khách viếng cảnh, vậy thí chủ nên sớm rời khỏi đây, vì bổn chùa không tiếp một ai.

Thiên Trung ồn tồn nói :

- Chuyện cấp bách, mong các vị tăng huynh nên hạ cố để cho tại hạ lên núi.

- Nếu thí chủ một mực khăng khăng đòi lên núi thì buộc lòng chúng tôi phải ra tay.

Nói dứt lời y phất tay làm hiểu, lập tức ba vị tăng nhân còn lại bước tới. Họ cùng dàn thành hàng ngang.

Thiên Trung thốt khẽ :

- Chuyện đã đến nước như vậy, tại hạ đành thất lễ.

Lời nói vừa dứt, thân chàng đã lay động, sử dụng Ảo Ảnh ma pháp lướt đi biến mất.

Đến chừng xuất hiện trở lại đã ở phía sau lưng bốn vị tăng nhân.

Cứ tưởng đã thoát nên Thiên Trung bước đi tiếp. Nhưng chàng đâu biết rằng đâu dễ thoát đi như vậy, bởi bốn tăng nhân này đã lập thành thế trận hẳn hoi.

Lập tức hai vị khom người xuống để cho hai vị còn lại phóng lên vai, mượn đà. Cả hai cuộn tròn trên không rồi đáp xuống trước mặt Thiên Trung. Rốt cuộc chàng bị bao vào giữa, ở bốn góc đã có bốn vị tăng nhân bao vây.

Bốn cây gậy trúc loang lên một vòng trước mặt, đồng hướng về phía người Thiên Trung chực bổ xuống.

Bên trong vòng vây, Thiên Trung vận lực đưa lên đôi tay chờ đợi.

Vị tăng nhân cao tuổi hét lên một tiếng hiệu lệnh, rồi vung gậy đánh tới. Ba vị còn lại cũng nhanh chóng vung gậy chia ra ba điểm tấn công tới.

Thiên Trung bèn giậm khẽ đôi chân, thân người bay vọt lên. Nào ngờ thế trận cũng liền thay đổi phương vị theo chàng. Bây giờ họ chia ra làm hai hướng. Hai người phía trên, hai người phía dưới, đồng vung tay đánh tới.

Thế trận chẳng khác nào thiên la địa võng, phủ chụp trùng trùng. Cả bốn biết dụng hợp làm một, có lúc lại tách ra, thế trận biến hóa phi thường. Lối hợp công của họ chẳng để lộ một chút sơ hở nào cho đối phương lấy đó mà phản đòn.

Thiên Trung lúc đầu không có ý gây thương tích cho bốn vị tăng nhân, nhưng càng giao đấu chàng nhận thấy họ lại có ý hại mình cho đo ván. Cuối cùng chàng đành mạnh tay hơn.

Hai tay chàng vung lên phát huy oai lực, một luồng khí từ tay chàng bắn ra bay lướt đến. Thiên Trung nghĩ bụng chỉ cần đánh ngã một trong bốn người tức thì thế trận sẽ bị phá vỡ ngay. Cho nên chưởng pháp chàng mới đánh ra bèn nhắm vào vị tăng nhân cao tuổi.

Nhưng chưởng pháp thoát đi mới được nửa chừng, đã chuyển hướng bay ngược sang vị tăng nhân trẻ tuổi nhất trong bọn.

Bị cú bất ngờ, vị tăng nhân trẻ tuổi trở tay không kịp, nên vung gậy đánh luôn.

Chưởng phong hất gậy của vị tăng nhân trẻ tuổi chếch sang một bên, làm hắn mất đà chới với muốn té.

Thấy thế trận sắp bị phá, vị tăng nhân cao tuổi bèn dịch chuyển đôi chân bay lướt tới cây gậy trúc được truyền lực vào, chẳng khác nào thanh sắt nguội nhằm đâm vào người Thiên Trung.

Thiên Trung chẳng chậm trễ, tràn người rồi thuận tay lướt tới bên vị tăng nhân trẻ tuổi, chụp vào cây gậy đánh ngược trở ra. Nghe đánh choang một tiếng.

Cả hai vị tăng nhân này vừa chạm gậy vào nhau đã nghe đôi tay tê rần. Họ biết nội lực ấy không phải là của họ, mà là của đối phương, nên họ đồng rùng mình trước nội lực thâm hậu của địch thủ.

Thấy vậy hai vị tăng nhân còn lại lập tức múa cây gậy trúc liên tục, phát ra những tiếng vù vù không ngớt.

Thiên Trung nhanh chân búng người bay luồn ra phía sau lưng hai vị tăng nhân này.

Hai tay chàng đẩy ra một luồng chưởng pháp.

Chàng chỉ dùng có hơn ba thành công lực, nhưng sức gió mạnh tưởng chừng dời non lấp biển, gió thổi vù vù.

Hai vị tăng nhân chưa kịp xoay người lại đã bị trúng chưởng đánh bốp một cái, lảo đảo ngã sấp luôn.

Đến lúc này hai vị tăng nhân một trẻ một lớn tuổi nhìn lại. Họ thấy hai vị đồng môn của họ cứ run lên cầm cập như trúng phải chứng phong hàn.

Còn phía bên Thiên Trung, toàn thân chàng có một vùng sương mỏng phủ lấy từ đầu tới chân của chàng, rồi sau đó mới từ từ tan hết.

Vị tăng nhân cao tuổi giật mình thầm nghĩ :

- “Sao lại có loại võ công kỳ dị như thế? Nếu người này đúng là địch nhân của bổn chùa thì nguy hại vô cùng.”

Lúc này tiếng chuông chùa vang lên liên hồi, có lẽ mọi người ở Thiếu Lâm đã biết có người đột nhập lên chùa, nên từ phía trên núi có rất đông người đang kéo nhau chạy xuống.

Thấy để tình trạng kéo dài sẽ bất lợi cho cả hai bên. Thiên Trung bèn thốt :

- Tại hạ không có ý gây sự, mong các vị tăng huynh đừng làm khó dễ tại hạ nữa.

Vị tăng nhân cao tuổi, từ tốn :

- Mô Phật! Tiện tăng đã nói rồi, hôm nay bổn chùa chẳng tiếp đón một ai. Chỉ vì thí chủ không chịu nghe đấy thôi.

Thiên Trung nói tiếp :

- Tại hạ có chuyện muốn được gặp Tuệ Tăng đại sư.

Vị tăng nhân cao tuổi hỏi :

- Các hạ là ai, sao đòi yết kiến phương trượng Tuệ Tăng?

- Tại hạ là Trương Thiên Trung.

Vị tăng nhân cao tuổi chép miệng :

- Thiên Trung?

Lúc này nhóm người mới đến gần cả trăm đã đến, một vị tăng nhân để râu chòm hỏi vị tăng nhân cao tuổi :

- Trí Tỉnh! Đã xảy ra chuyện gì?

Vị tăng nhân cao tuổi có tên Trí Tỉnh bèn chắp tay :

- A di đà phật! Vị thí chủ này đòi vào gặp phương trượng.

Vị tăng nhân để râu nhìn qua chỗ Thiên Trung, nhíu mày :

- Mô Phật, thí chủ đây có chuyện gì lại muốn gặp phương trượng của bổn chùa?

Thiên Trung thi lễ :

- Tại hạ có chuyện quan trọng cần cầu kiến Tuệ Tăng đại sư, mong tăng huynh chấp thuận.

Trí Tỉnh bước đến nói nhỏ vào tai tăng nhân để râu, chỉ thấy lão ta cau mày rồi nhìn Thiên Trung một cái, nói gì đó và gã này bỏ chạy lên núi.

Thiên Trung lên tiếng :

- Tình hình cấp bách không thể đợi lâu, nếu các vị tăng huynh cứ ngăn trở sẽ lãnh một hậu quả khó lường.

Vị tăng nhân để râu thốt :

- Vì đã có lệnh nên lão tăng không thể để cho thí chủ tùy tiện lên núi được.

Thiên Trung gắt giọng :

- Nếu tăng huynh cứ ngăn cản mãi, tại hạ sẽ không giữ lễ được.

- Thí chủ cứ một mực làm khó dễ thì Trí Tâm này đành thất lễ vậy.

Thiên Trung chẳng nói chẳng rằng, hai tay vung lên đánh liền.

Phía bên này, Trí Tâm cũng đã phát động toàn thân, cử quyền phản công.

Thiên Trung liền lách người lướt xéo qua một bên. Trí Tâm đánh hụt nổi giận vung song quyền đánh ngược trở ra sau.

Nào ngờ quyền pháp của Thiếu Lâm thiên biến vạn hóa khôn lường, cho nên Trí Tâm sử dụng rất tinh xảo và biến chuyển.

Cả quyền của Trí Tâm đấm vút ngang mặt Thiên Trung, bất chợt khựng lại rồi bổ nhào trở xuống yết hầu đối phương. Tay áo lướt gió nghe vù vù, từng chiêu phóng ra ung dung, thong thả.

Thiên Trung chẳng dám xem thường, chàng di động thân pháp đảo bộ thần ảnh sử dụng Ảo Ảnh ma pháp thoát đi.

Trí Tâm một lần nữa đánh hụt đối thủ, rồi chẳng thấy Thiên Trung đâu nữa, có vẻ giật mình nhìn dáo dát.

Chợt nghe bốp một tiếng, bả vai Trí Tâm đã trúng một đấm của Thiên Trung, rồi lão bị cánh tay của chàng bấu luôn vào bả vai, kéo lão về phía chàng.

Bàn tay của Thiên Trung chẳng khác gì cái móc sắt, bốp mạnh vào làm những khớp xương của Trí Tâm kêu lên lục cục, làm lão đau quá, cơ hồ ngất đi.

Trí Tâm cố chịu đau, xoay nửa người sang phải, tung ra một chưởng để cứu nguy tình thế.

Nào ngờ Thiên Trung đã đề phòng từ trước, chàng đưa luôn tay còn lại chụp vào bả vai còn lại của đối phương, làm Trí Tâm chẳng xoay trở đâu được.

Lần này Thiên Trung vận sức cho vào hai tay gia tăng cường lực. Nội lực của chàng lập tức đi thẳng vào xương cốt Trí Tâm làm các khớp xương vang lên mấy tiếng lách cách.

Một luồng khí lạnh đi qua làm lão rùng mình liên tục, chịu đựng hết nổi, hét lên một tiếng đau đớn.

Cũng may, Thiên Trung chỉ có ý làm đau Trí Tâm một chút. Nếu chàng mạnh tay một chút có lẽ lão đã gãy vụn đôi vai cũng nên.

Bất chợt có một bóng người từ trên núi phóng xuống, hét to lên một tiếng :

- Dừng tay!

Thiên Trung lập tức bỏ tay phóng luôn ra bên ngoài, rồi nhìn qua người mới đến.

Cả hai nhìn sững nhau, rồi Thiên Trung reo to :

- Hà bang chủ tiền bối!

Hà Thất Phong cũng nhảy cởn lên :

- Tiểu tử, ngươi chưa chết sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK