• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Văn Đạo Trang nửa tin nửa ngờ, cẩn thận cầm viên "thuốc giải", miệng lầm bầm: "Được, nếu thuốc giải không linh nghiệm, ta sẽ tìm ngươi tính sổ". Định quay về thì Kim Trục Lưu đã kêu: "Khoan đã!"

Văn Đạo Trang hỏi: "Cái gì? Chả lẽ ngươi đã đưa nhầm thuốc giải?" Y vừa nghi ngờ Kim Trục Lưu giở trò, nhưng cũng sợ Kim Trục Lưu không cho y đi. Lòng nhủ thầm: "Tên tiểu tử này mặc kệ tín nghĩa giang hồ, mình không chết trên tay y, e rằng cũng phải lưỡng bại câu thương. Hừ, mình thật sự đã quá hối hận đã quá tin y, cho nên không kêu Sa Thiên Phong cùng tới, nay thì một tay khó vỗ nên kêu".

Kim Trục Lưu cười rằng: "Đừng lo, đã bảo thuốc giải này rất linh nghiệm, nhưng ta vẫn chưa nói xong. Lúc nãy ta cho con trai yêu quý của ngươi uống thuốc độc sau đó điểm huyệt đạo của y". Văn Đạo Trang đã thử giải huyệt nhưng không có hiệu quả, nghe thế thì thất kinh, nói: "Sao tên tiểu tử nhà ngươi lại có thể ra tay ác độc đến thế?", rồi nghĩ bụng: "Tên tiểu tử này đã rời khỏi long đàm hổ huyệt, đương nhiên chẳng thể nào quay về. Nhưng mình không biết giải huyệt, làm thế nào đây?"

Kim Trục Lưu cười ha hả: "Không, không! Nói đến độc ác ta vẫn chưa bằng ngươi. ngươi không nghe nói vô độc bất trượng phu hay sao?"

Văn Đạo Trang càng kinh hoảng hơn: "Kim Trục Lưu, ngươi muốn thế nào? Có phải ngươi cố ý lừa gạt ta không?"

Kim Trục Lưu nghiêm mặt: "Không, không! Ta làm sao có thể giống như ngươi, ta rất giữ lời hứa. Ta nói không cần mạng của con trai ngươi, đương nhiên sẽ dạy ngươi cách giải huyệt. Ngươi hãy lắng tai mà nghe đây!"

Văn Đạo Trang đành phải nhét giận, dục thúc: "Thôi được, coi như ta sợ ngươi, nói đi". Kim Trục Lưu: "Ta điểm huyệt toàn cơ của y, ngươi phải thôi cung quá huyệt ở huyệt đạo tương ứng thì sẽ giải được". Văn Đạo Trang ấp úng: "Chả lẽ ngươi lại muốn lừa ta? Ta... ta..." Y định nói đã thử nhưng không có hiệu quả.

Kim Trục Lưu cười cười: "Ngươi đã từng thử phải không? Nhưng lần này thì khác, trước tiên ngươi cho hắn uống thuốc giải, rồi sau đó mới có hiệu quả".

Kim Trục Lưu tính toán thời gian, Văn Đạo Trang quay về Hải Sa bang ít nhất cũng phải hơn một canh giờ, qua thời gian này thì dù y không có Tam tượng thần công thì cũng có thể dễ dàng giải huyệt đạo.

Văn Đạo Trang nghĩ bụng: "Nếu y lừa mình thì không cần cho mình biết cách giải huyệt. Hừ, không ngờ tên tiểu tử này cũng có chút nhân đạo". Bèn đáp tạ Kim Trục Lưu rồi quay về.

Sau khi Văn Đạo Trang quay về, Kim Trục Lưu ôm bụng cười, nghĩ tới Văn Thắng Trung lại uống thêm "thuốc giải" một lần nữa, chàng càng đắc ý hơn!

Nhưng sau khi cười xong, Kim Trục Lưu nhớ lại tảng huyền thiết đã mất, chàng không khỏi thất vọng, lẩm bẩm: "Không biết kẻ nào đã ra tay? Không ngờ núi cao hơn núi, lần này cả mình cũng bị nẫng tay trên".

Kim Trục Lưu đi theo con đường núi, đang lẩm bẩm một mình thì chợt nghe trong rừng có người bật cười, người ấy nói: "Ngươi muốn biết ai đánh cắp?" Kim Trục Lưu nghe âm thanh ấy rất quen thuộc, nhất thời ngỡ ngàng ngẩn người!

Chỉ thấy Sử Hồng Anh từ trong rừng yểu điệu bước ra, một tay bê cái tráp, một tay cầm trường kiếm, nét cười như hoa, trông rất đắc ý.

Kim Trục Lưu ngẩn người ra, kêu lên: "Té ra là cô nương!"

Sử Hồng Anh nói: "Đúng thế, nhận lấy".

Rồi nàng ném cái tráp qua, Kim Trục Lưu chụp cái tráp, cảm thấy rất nặng nề, không cần mở ra cũng biết tảng huyền thiết bên trong.

Sử Hồng Anh nói: "Ta không phải có ý muốn nẫng tay trên của ngươi, ta thật lòng muốn tặng cho ngươi. Này, thế nào, sao ngươi còn chưa đáp tạ ta?"

Kim Trục Lưu biết Sử Hồng Anh đã nghe mình lẩm bẩm bất giác đỏ mặt, tiu nghỉu tựa như chú gà trống bại trận, bất giác nói một tiếng: "Đa tạ!" sau đó mới tiếp: "Cô nương đã đánh cắp cho ta, nhưng ta không thể lấy".

Sử Hồng Anh nói: "Lần trước ngươi đánh cắp, ta tặng cho ngươi không thể tính là lễ vật. Lần này ta tặng cho ngươi coi như đã trừ hết món nợ ân tình của ta đối với ngươi!"

Kim Trục Lưu rất lúng túng: "Té ra cô nương vẫn còn nhớ lời tôi nói. Ngày hôm đó tôi đã không giữ mồm giữ miệng, cô nương đừng để trong lòng".

Sử Hồng Anh: "Ngươi đừng coi thường ta, suốt đời này ta không muốn nợ ơn ai, mà có nợ thì phải trả. Vả lại ta cũng không cần dùng đến tảng huyền thiết này". Nghe nàng nói thế, Kim Trục Lưu cảm thấy nàng đang "so đo tính toán", cũng có thể nàng muốn trả đũa mình. Trong nhất thời Kim Trục Lưu không biết nói gì cho phải.

Sử Hồng Anh lại bảo: "Ta trả lại tảng huyền thiết chỉ mới là trả vốn, thanh kiếm này giờ đây trả lại cho chủ cũ, coi như đó là phần lời". Kim Trục Lưu thầm nghĩ, nếu không nhận lại thì rõ ràng mình nhỏ nhen, chàng đành nhận thanh kiếm rồi lại nói thêm một tiếng "đa tạ", hỏi: "Cô nương làm sao biết tảng huyền thiết rơi vào tay Hải Sa bang?"

Sử Hồng Anh đáp: "Ngày hôm đó ngươi bị lật thuyền ở Trường Giang, rơi xuống nước, bị Sa Thiên Phong bắt được, chuyện lớn như thế ta làm sao không biết? Ta biết ngươi bị bắt sống, đó chính là cơ hội tốt để ta đáp đền, ta làm sao không đến?" Trục Lưu rồi quay về.

Sau khi Văn Đạo Trang quay về, Kim Trục Lưu ôm bụng cười, nghĩ tới Văn Thắng Trung lại uống thêm "thuốc giải" một lần nữa, chàng càng đắc ý hơn! Nhưng sau khi cười xong, Kim Trục Lưu nhớ lại tảng huyền thiết đã mất, chàng không khỏi thất vọng, lẩm bẩm: "Không biết kẻ nào đã ra tay? Không ngờ núi cao hơn núi, lần này cả mình cũng bị nẫng tay trên".

Kim Trục Lưu đi theo con đường núi, đang lẩm bẩm một mình thì chợt nghe trong rừng có người bật cười, người ấy nói: "Ngươi muốn biết ai đánh cắp?" Kim Trục Lưu nghe âm thanh ấy rất quen thuộc, nhất thời ngỡ ngàng ngẩn người!

Chỉ thấy Sử Hồng Anh từ trong rừng yểu điệu bước ra, một tay bê cái tráp, một tay cầm trường kiếm, nét cười như hoa, trông rất đắc ý.

Kim Trục Lưu ngẩn người ra, kêu lên: "Té ra là cô nương!"

Sử Hồng Anh nói: "Đúng thế, nhận lấy".

Rồi nàng ném cái tráp qua, Kim Trục Lưu chụp cái tráp, cảm thấy rất nặng nề, không cần mở ra cũng biết tảng huyền thiết bên trong.

Sử Hồng Anh nói: "Ta không phải có ý muốn nẫng tay trên của ngươi, ta thật lòng muốn tặng cho ngươi. Này, thế nào, sao ngươi còn chưa đáp tạ ta?"

Kim Trục Lưu biết Sử Hồng Anh đã nghe mình lẩm bẩm bất giác đỏ mặt, tiu nghỉu tựa như chú gà trống bại trận, bất giác nói một tiếng: "Đa tạ!" sau đó mới tiếp: "Cô nương đã đánh cắp cho ta, nhưng ta không thể lấy".

Sử Hồng Anh nói: "Lần trước ngươi đánh cắp, ta tặng cho ngươi không thể tính là lễ vật. Lần này ta tặng cho ngươi coi như đã trừ hết món nợ ân tình của ta đối với ngươi!"

Kim Trục Lưu rất lúng túng: "Té ra cô nương vẫn còn nhớ lời tôi nói. Ngày hôm đó tôi đã không giữ mồm giữ miệng, cô nương đừng để trong lòng".

Sử Hồng Anh: "Ngươi đừng coi thường ta, suốt đời này ta không muốn nợ ơn ai, mà có nợ thì phải trả. Vả lại ta cũng không cần dùng đến tảng huyền thiết này". Nghe nàng nói thế, Kim Trục Lưu cảm thấy nàng đang "so đo tính toán", cũng có thể nàng muốn trả đũa mình. Trong nhất thời Kim Trục Lưu không biết nói gì cho phải.

Sử Hồng Anh lại bảo: "Ta trả lại tảng huyền thiết chỉ mới là trả vốn, thanh kiếm này giờ đây trả lại cho chủ cũ, coi như đó là phần lời".

Kim Trục Lưu thầm nghĩ, nếu không nhận lại thì rõ ràng mình nhỏ nhen, chàng đành nhận thanh kiếm rồi lại nói thêm một tiếng "đa tạ", hỏi: "Cô nương làm sao biết tảng huyền thiết rơi vào tay Hải Sa bang?"

Sử Hồng Anh đáp: "Ngày hôm đó ngươi bị lật thuyền ở Trường Giang, rơi xuống nước, bị Sa Thiên Phong bắt được, chuyện lớn như thế ta làm sao không biết? Ta biết ngươi bị bắt sống, đó chính là cơ hội tốt để ta đáp đền, ta làm sao không đến?"

Kim Trục Lưu cười rằng: "Họ là bằng hữu của Lý Đôn, đương nhiên là tốt với cô nương. Không ngờ Lý Đôn cũng giỏi tâm kế như thế, cả Sử bang chủ mà cũng mắc mưu y". Trong lòng Kim Trục Lưu dâng lên cảm giác chua chát, cho nên cười rất miễn cưỡng.

Sử Hồng Anh liếc chàng rồi nói: "Sao có thể gộp chung được, người giỏi tâm kế cũng có tốt xấu, tâm kế của Lý Đôn là để làm chuyện tốt". Sử Hồng Anh tránh nói đến anh trai của mình cho nên chỉ nhắc đến Lý Đôn. Kim Trục Lưu nhói đau trong lòng, thầm nhủ: "Trong lòng nàng chỉ có Lý Đôn, sao mình lại xen vào giữa họ!" Chàng muốn bỏ đi nhưng không nỡ rời xa Sử Hồng Anh.

Vì thế Kim Trục Lưu đành cười trừ: "Đương nhiên, đương nhiên, tôi cũng nghĩ như thế. Tôi đã nói sai, cô nương đừng chấp".

Sử Hồng Anh bật cười: "Nếu ta chấp ngươi thì đâu có chờ ngươi ở đây!" Sử Hồng Anh nói như thế lại khiến cho Kim Trục Lưu mừng rỡ trong lòng. Sử Hồng Anh nói tiếp: "Hai người này đã biết nơi cất giấu tảng huyền thiết, ta tìm đến họ cho nên đánh cắp dễ như trở bàn tay. Nhưng thuốc giải thì họ đã lấy từ phòng của Văn Đạo Trang".

Kim Trục Lưu nói: "Dù là nhờ ai, tôi cũng đã nợ ân tình của cô nương".

Sử Hồng Anh: "Nói ra ta cũng rất khâm phục ngươi! Chỉ một mình ngươi mà khiến cho Hải Sa bang long trời lở đất!"

Kim Trục Lưu xưa nay không thích ai khen ngợi mình, nhưng nay nghe Sử Hồng Anh nói như thế, trong lòng cảm thấy rất nhẹ nhàng dễ chịu, hạ giọng nói: "Thôi được, chúng ta đừng khen nhau nữa. Bây giờ cô nương đi đâu?"

Sử Hồng Anh đáp: "Bây giờ vẫn chưa biết. Có lẽ ta phải tìm một nơi lẩn trốn, đợi qua ngày sinh thần của Tát Phúc Đỉnh thì sẽ về nhà".

Kim Trục Lưu vội vàng: "Không được, cô nương ngàn vạn lần đừng trở về nhà!"

Sử Hồng Anh ngạc nhiên: "Tại sao? Ta đã hai lần đánh cắp huyền thiết mà không bị lộ. Đổng Thập Tam nương và Sa Thiên Phong đều không biết người đó là ta".

Kim Trục Lưu: "Dù Sử bang chủ không truy cứu chuyện này, cô nương cũng đừng nên về nhà! Cô nương mà về nhà thì y sẽ không tha cho cô nương!"

Sử Hồng Anh: "Sao ngươi biết?"

Kim Trục Lưu nói: "Tôi đã nghe được tin này. Cô nương có biết Soái Mạnh Hùng không?"

Sử Hồng Anh: "Soái Mạnh Hùng? Ồ, ta nhớ ra rồi. Ba năm trước y đã từng đến nhà ta, ca ca bảo y là một cao thủ ở quan ngoại".

Kim Trục Lưu nói: "Ồ, té ra y là người Mãn Châu. Chả trách nào?"

Sử Hồng Anh: "Chả trách nào cái gì?"

Kim Trục Lưu: "Y giả mạo thành người Hán, dùng quỷ kế ám toán lãnh tụ nghĩa quân ở miền Tây Xương Trúc Thượng Phụ, giành lại Tây Xương cho triều đình, cô nương có biết chuyện này không?"

Sử Hồng Anh: "Ca ca của tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện nghĩa quân phản Thanh. Nhưng chuyện này có liên quan gì đến tôi?"

Kim Trục Lưu: "Chuyện này không có liên quan gì đến cô nương cả, nhưng Soái Mạnh Hùng thì có!"

Sử Hồng Anh nhíu mày: "Liên quan gì? Chẳng qua tôi chỉ gặp mặt y một lần".

Kim Trục Lưu: "Sử bang chủ muốn gả cô nương cho y!"

Sử Hồng Anh bực dọc: "Nhảm nhí, sao lại như thế được?"

Kim Trục Lưu: "Không phải tôi nhảm nhí. Sa Thiên Phong đã nghe Sử bang chủ nói như thế, chắc chắn là không phải giả".

Sử Hồng Anh nghiến răng: "Ca ca của tôi thật hồ đồ, tôi làm sao chịu gả cho người như thế?" Kim Trục Lưu: "Ca ca của cô nương tham công danh phú quý, chuyện gì mà không làm được? Cho nên cô nương đừng về nhà?"

Sử Hồng Anh trầm ngâm không nói, tựa như vẫn đang tính toán điều gì.

Kim Trục Lưu bảo: "Cô nương trốn không phải là cách, Sử bang chủ có nhiều tai mắt, nếu bị y tìm thấy thì cô nương phải làm thế nào?"

Sử Hồng Anh hỏi lại: "Vậy theo ngươi thì ta phải làm thế nào?"

Kim Trục Lưu: "Chuyện này..." Chàng vốn muốn nói: "Tốt nhất là cô nương đi cùng tôi, hai người chúng ta liên thủ thì không cần phải sợ ca ca của cô nương".

Nhưng chàng lại ái ngại. Giả sử Sử Hồng Anh hỏi thế này: "Ta cùng đi với ngươi, có lẽ sẽ tránh được một lúc. Chả lẽ ta phải đi theo ngươi suốt đời hay sao?" Chàng sẽ trả lời như thế nào?

Sử Hồng Anh dục: "Ta đang lo đây, ngươi có gì thì cứ nói thẳng ra?"

Kim Trục Lưu ấp úng: "Nếu cô nương không chịu bị gả cho Soái Mạnh Hùng, vậy thì... cô nương... cô nương cứ đi tìm Lý Đôn"

Sử Hồng Anh nói: "Tìm y thì có ích gì?"

Kim Trục Lưu ấp úng: "Cô nương... cô nương và Lý Đôn..."

Sử Hồng Anh: "Ngươi sao thế? Sao lại cứ ấp a ấp úng như thế! Ngươi bảo ta và Lý Đôn thế nào?" Kim Trục Lưu: "Có nghĩa là... các người gạo sống đã nấu thành cơm, Sử bang chủ cũng không thể ép gả cô nương cho người khác nữa". Kim Trục Lưu nghiến răng, cuối cùng đã nói được điều mình muốn nói.

Sử Hồng Anh đỏ mặt: "Hay lắm, ngươi bắt nạt ta, ta không màng đến ngươi nữa!’

Kim Trục Lưu ngẩn người: "Tôi... tôi chẳng qua là tính cho cô nương, sao lại bảo bắt nạt?"

Sử Hồng Anh nghiến răng: "Ngươi... ngươi coi ta là người thế nào? Sao có thể nói những lời khó nghe trước mặt ta, cút đi cho ta!"

Kim Trục Lưu bị nàng mắng, đến khi nghe xong thì trong lòng hớn hở, vội vàng nói: "Xin lỗi, tôi đã hồ đồ. Tôi... tôi tưởng cô nương và Lý Đôn... nào ngờ không phải!"

Sử Hồng Anh vẫn còn chưa hết giận: "Ngươi tưởng ta như thế nào đó là chuyện của ngươi. Ta đúng cũng được, không đúng cũng được. Ngươi hãy mặc kệ ta!"

Kim Trục Lưu cười: "Phải, phải! Cô nương đừng giận! Tôi nào dám quản chuyện của cô nương, nhưng chúng ta coi như cũng là bằng hữu đúng không? Cô nương gặp khó khăn, kẻ làm bằng hữu phải suy tính cho cô nương có đúng không? Dù không giúp được, có người bàn tính cũng tốt. Sử cô nương, nếu cô nương không tìm Lý Đôn vậy chúng ta cùng nhau lên kinh được không? Nếu xảy ra chuyện thì hai người đối phó càng tốt hơn một người".

Kim Trục Lưu rốt cuộc vẫn là một chàng trai trẻ không có kinh nghiệm tình trường, dù chàng có lắm mưu nhiều kế nhưng cũng không thể hiểu nổi tâm sự của đàn bà con gái. Nếu chàng chưa nhắc đến chuyện của Lý Đôn, Sử Hồng Anh có lẽ sẽ chấp nhận. Nhưng lúc này chàng lại nói như thế thì đã quá lộ liễu, vả lại còn khiến cho Sử Hồng Anh tưởng mình là một kẻ khinh bạc.

Sử Hồng Anh giận đến đỏ mặt, lạnh lùng: "Ngươi tưởng ta cần người bảo vệ đấy hử? Hừ, ngươi đã quá coi thường ta! Đúng thế, bản lĩnh của ta không bằng ngươi, nhưng cũng không cần ngươi bảo vệ! Ngươi cứ đi đường ngươi, ta đi đường ta, đừng nhiều lời?"

Kim Trục Lưu đuổi theo mấy bước, thở dài: "Tôi quả thật không biết ăn nói đã đắc tội với cô nương! Tôi làm sao dám coi thường cô nương, cô nương là nữ trung hào kiệt, tôi bái phục còn không kịp nữa kìa?"

Sử Hồng Anh vừa bước vừa giận dữ: "Ngươi đúng là khắc tinh của ta, ai cần ngươi khâm phục? Ta chỉ mong ngươi tránh cho xa!" Lúc này nàng vẫn chưa bớt giận nhưng lời lẽ thì mềm mỏng hơn.

Chợt nghe có tiếng ngựa lọc cọc, Văn Đạo Trang phóng ngựa đuổi theo, từ xa đã quát: "Tên tiểu tử Kim Trục Lưu hãy đứng lại cho ta?"

Kim Trục Lưu: "Sử cô nương, cô thấy đấy, chúng ta không đi thì sẽ phiền to!"

Sử Hồng Anh ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy phía sau Văn Đạo Trang còn có ba thớt ngựa, té ra đó là Sa Thiên Phong cùng với hai thủ hạ của Sử Bạch Đô, Đổng Thập Tam nương và Viên Hải.

Văn Đạo Trang quát: "Hảo tiểu tử, có giỏi thì đừng chạy!"

Kim Trục Lưu: "Đúng thế, hôm nay chúng ta không thể chạy, nếu chạy ngươi sẽ tưởng bọn ta sợ ngươi". Kim Trục Lưu định cùng Sử Hồng Anh liên thủ đối địch để làm hòa với nàng. Mặt khác, trong tình huống như thế này Kim Trục Lưu có muốn chạy cũng chẳng được.

Văn Đạo Trang quát: "Hảo tiểu tử, hôm nay ta phải liều với ngươi!" Y vừa nói xong đã phóng ngựa tới.

Kim Trục Lưu ngạc nhiên: "Sao lại giận dữ như thế, chả lẽ con trai yêu quý của ngươi đã chết?" Văn Đạo Trang cả giận: "Ngươi còn đám nguyền rủa nó! Hừ, Trung nhi của ta phải nghiền nát ngươi ra mới giải được mối hận trong lòng".

Kim Trục Lưu: "Té ra lệnh lang vẫn còn sống, ta đã chữa trị cho lệnh lang, cha con các ngươi còn chưa đa tạ, trái lại muốn lấy mạng ta!"

Văn Đạo Trang tức giận đến nỗi mặt đã bừng, y nhảy xuống ngựa, chỉ Kim Trục Lưu mắng: "Hảo tiểu tử, đã dùng thủ đoạn bỉ ổi bỡn cợt bọn ta, nay lại nói như thế!" Dứt lời phát liền một chưởng.

Té ra Văn Đạo Trang cho con trai uống "thuốc giải", rồi giải huyệt theo cách Kim Trục Lưu đã chỉ. Quả nhiên Văn Thắng Trung bình phục trở lại, lập tức nôn một trận thừa chết thiếu sống. Văn Thắng Trung kể ra chuyện đêm qua bị Kim Trục Lưu bỡn cợt. Lúc này Văn Đạo Trang mới biết "thuốc giả!" chẳng qua là đất trên mình Kim Trục Lưu kỳ ra.

Kim Trục Lưu dùng một chiêu Phân hoa phất liễu, hóa giải thế công của Văn Đạo Trang, cười rằng: "Ta đã bảo có thể giữ lại mạng của lệnh lang, nay thuốc giải của ta linh nghiệm như thế, sao ngươi lại bảo ta lừa ngươi?"

Khi hai người đang nói thì Sa Thiên Phong và Đổng Thập Tam nương, Viên Hải cũng đã tới nơi. Sa Thiên Phong kêu to: "Anh muội, sao muội tới đây mà không gặp ngu huynh. Tên tiểu tử họ Kim chẳng phải thứ tốt lành gì, muội đừng để y dối gạt!"

Kim Trục Lưu nói: "Ta chẳng phải là thứ tốt lành gì, nhưng cũng không đến nỗi xấu như ngươi! Ta chưa hề xưng huynh gọi đệ với người ta mà lại muốn cướp vật báu của họ!"

Sa Thiên Phong sợ Kim Trục Lưu nói tiếp, vội vàng quát: "Hảo tiểu tử, ngươi dám dụ dỗ Sử cô nương, ta phải lấy mạng ngươi! Thập Tam nương, cô nương hãy khuyên Sử cô nương, chuyện của quý bang tôi không tiện xen vào". Sa Thiên Phong biết bản lĩnh của Sử Hồng Anh rất ghê gớm, vả lại nàng là em gái của Sử Bạch Đô, cho nên không thể đả thương nàng. Y lại đề phòng nàng giúp Kim Trục Lưu cho nên mới đẩy trách nhiệm ấy cho Đổng Thập Tam nương.

Sử Hồng Anh vừa mới giận Kim Trục Lưu, lại thấy Kim Trục Lưu chiếm thượng phong khi giao thủ với Văn Đạo Trang, cho nên lúc này nàng vẫn đứng im mà nhìn. Vốn là nàng có thể bỏ chạy nhưng đến lúc này vẫn đứng yên.

Đổng Thập Tam nương thấy Sử Hồng Anh không giúp cho Kim Trục Lưu, tưởng rằng nàng đã hồi tâm chuyển ý, liền bước tới tha thiết: "Anh muội, muội là người thông minh, dù huynh muội có bất hòa cũng là người một nhà. Bang chủ biết lần này muội bỏ đi là bị tên tiểu tử này dụ dỗ, Ngài sẽ không trách muội. Tên tiểu tử này không những là kẻ địch của Lục Hợp bang chúng ta, mà còn đắc tội với bốn bang hội lớn trên giang hồ khác, muội đi cùng với y sẽ gặp nguy hiểm. Tỷ đã tìm muội từ lâu, khó khăn lắm mới gặp ở đây, chúng ta về thôi!"

Té ra ngày hôm đó Đổng Thập Tam nương gặp Cung Bỉnh Phan và bọn Cao Đại Thành thì mới biết Sử Hồng Anh đi cùng Kim Trục Lưu, huyền thiết cũng nằm trong tay bọn họ. Vì thế Đổng Thập Tam nương một mặt báo về cho Sử Bạch Đô, một mặt tìm kiếm khắp nơi.

Đổng Thập Tam nương và Viên Hải tìm đến Hải Sa bang, vừa đúng lúc Văn Đạo Trang đem "thuốc giải" của Kim Trục Lưu trở về, họ biết Kim Trục Lưu vẫn chưa đi xa, lập tức lên ngựa đuổi theo. Quả nhiên gặp Sử Hồng Anh ở đây, họ càng tưởng rằng xưa nay Sử Hồng Anh cùng một giuộc với Kim Trục Lưu.

Sử Hồng Anh nghe Đổng Thập Tam nương thì vừa thẹn vừa giận, trợn mắt quát: "Dù bà có nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn không quay về?" Sử Hồng Anh vừa có khí chất cứng cỏi của nam nhi, vừa có nét e thẹn của thiếu nữ, tuy bị oan khuất nhưng cũng không muốn phân giải.

Đổng Thập Tam nương ngẩn người: "Anh muội, chả lẽ vì tên tiểu tử này mà muội không về nhà. Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt hơn y?" Sử Hồng Anh biến sắc, quát: "Câm mồm!"

Đổng Thập Tam nương đã không thể xuống thang được nữa, liền hạ giọng: "Anh muội, bang chủ ra lệnh cho chúng tôi tìm muội. Chúng tôi không muốn ép. Nhưng..." Sử Hồng Anh lạnh lùng gắt ngang: "Đừng nói nữa, ta không về! Ngươi có bản lĩnh gì thì cứ bắt sống ta!"

Đổng Thập Tam nương bó tay, chỉ đành nói: "Nếu muội đã không chịu, chúng tôi chỉ đành ‘mời’ muội trở về". Nói đến chữ "mời" thì phất cây roi trong tay ra. Sử Hồng Anh quát: "Hay lắm! Chúng ta hãy tỉ thí thử võ công!" Thế rồi vung cây roi bạt ra, lập tức trả lại một chiêu Trân châu quyển liêm, cả hai người đều sử dụng roi, nhưng vì Sử Hồng Anh xưa nay coi thường Đổng Thập Tam nương, cả hai người bằng mặt mà không bằng lòng, tuy cùng một bang nhưng chưa bao giờ đối chiêu với nhau.

Hai roi giao nhau, cây roi bạt của Sử Hồng Anh bị Đổng Thập Tam nương đánh bật ra, nhưng nàng xoay mũi roi, quét tiếp về phía Đổng Thập Tam nương, Đổng Thập Tam nương phóng người lên, suýt tý nữa bị roi của Sử Hồng Anh cuộn vào chân. Số là luận về khí lực thì Đổng Thập Tam nương rất dồi dào, luận về thuật đánh roi thì Sử Hồng Anh biến hóa tinh diệu hơn.

Phía bên kia Kim Trục Lưu và Sa Thiên Phong cũng đã ra chiêu. Lúc đó Kim Trục Lưu đang sử dụng một chiêu Nhất trụ kình thiên, chỉ dùng một chưởng hóa giải Tam tượng thần công của Văn Đạo Trang, Sa Thiên Phong thấy có lợi, thế là đánh vụt một chưởng tới, trong chưởng có mùi gió tanh rất khó ngửi. Y vốn đã luyện công phu Độc sa chưởng, nếu bị trúng một chưởng của y thì chắc chắn da thịt thối rữa mà chết.

Kim Trục Lưu lách mình né tránh, bịt mũi kêu: "Thối quá, thối quá? Toàn thân của người có độc, xem ra ta cũng phải cho ngươi một viên thuốc giải mới được!" Kim Trục Lưu đang cầm tảng huyền thiết trên tay trái, khi chàng lách người thì Sa Thiên Phong đã nhận ra.

Sa Thiên Phong quát lớn: "Tên tiểu tử họ Kim kia, ngươi đang cầm cái gì?" Kim Trục Lưu cười hì hì: "Chính là thứ ngươi muốn, có trả cho ngươi, ngươi cũng chẳng nhận được".

Lần trước Sa Thiên Phong đã mắc lừa, lúc này bán tín bán nghi, thấy Kim Trục Lưu giơ cái tráp ném về phía y, y toan đưa tay lên chụp lấy, Văn Đạo Trang vội vàng quát: "Đừng chạm vào!"

Viên Hải thì không dám đắc tội với Sử Hồng Anh, khi ở Tô Châu, y đã từng bị Kim Trục Lưu bỡn cợt, thế là rút đao phóng lên trợ chiến. Vừa lúc đó đã đỡ một đòn của Kim Trục Lưu cho Sa Thiên Phong.

Công phu ngoại gia của Viên Hải rất cao cường, hai tay có khí lực đến ngàn cân, nhưng không thuần hậu như chân lực nội gia của Kim Trục Lưu, Kim Trục Lưu cầm tảng huyền thiết, đương nhiên nếu chạm vào thì phần thiệt nghiêng về phía y. Chỉ nghe keng một tiếng, tia lửa bắn ra, cái tráp của Kim Trục Lưu bằng gỗ, bị thanh giới đao của Viên Hải chém một đường, trúng vào tảng huyền thiết bên trong, cho nên lưỡi đao đã cong queo! Viên Hải cảm thấy hổ khẩu tê rần, chấn động đến nỗi thối lui mấy bước.

Kim Trục Lưu xoay người, đánh tảng huyền thiết về phía Văn Đạo Trang, Văn Đạo Trang né tránh chính diện, hai chưởng mở ra dùng tự quyết chữ "ngự", mép chưởng nhẹ nhàng dẫn cái tráp qua một bên, đẩy lùi kình lực mạnh mẽ của Kim Trục Lưu nhưng y cũng thối lui hai bước.

Sa Thiên Phong vừa lo vừa mừng, lạc giọng kêu lên: "Quả nhiên là huyền thiết!" Miệng chưa khép lại thì chợt thấy có một vật bay vào nghe rất hôi thối. Té ra Kim Trục Lưu nói được là làm được, chàng đã vò một hòn đất, bắn vào mồm y, Sa Thiên Phong không kịp phun ra, viên đất đã trôi xuống cổ họng.

Sa Thiên Phong cả gian quát: "Hảo tiểu tử, hôm nay ta không giết ngươi thề không làm người!" Dứt lời rút liền đôi phán quan bút, phóng lên liên thủ với Văn Đạo Trang. Y biết trong tay Kim Trục Lưu đang cầm tảng huyền thiết cho nên không dám dùng đôi chưởng nữa!

Sau khi Viên Hải đã đứng vững chân, lửa giận cũng bốc lên cao, lập tức nhảy bổ tới, quát mắng: "Hảo tiểu tử, hôm nay không phải ngươi chết thì ta vong!"

Kim Trục Lưu cười khảy: "Ba người đều muốn lấy mạng ta, nhưng ta chỉ có một mạng, làm thế nào đây? Ta cũng không muốn thiên vị, cho nên chỉ đành giữ lại mạng này!" Chàng vừa nói vừa cười, tay đã rút kiếm ra khỏi vỏ, đâm về phía Sa Thiên Phong.

Sa Thiên Phong vội vàng giở đôi bút lên đỡ, Kim Trục Lưu tạt ngang thân kiếm, Sa Thiên Phong nhảy vọt ra hơn một trượng, hoảng sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh.

Kim Trục Lưu xoay người lướt về đâm kiếm vào ngực Văn Đạo Trang, Văn Đạo Trang vỗ chưởng trái ra, chưởng phải chém vào hổ khẩu của chàng, toan đoạt kiếm của chàng. Nào ngờ Kim Trục Lưu sử dụng Truy phong kiếm thức nhanh nhẹn vô cùng, trong chớp mắt từ thực đã hóa thành hư, rồi từ hư hóa thành thực, Văn Đạo Trang chụp hụt, mũi kiếm đã xỉa vào huyệt khí du ở be sườn của y. Văn Dạo Trang rùng người xuống, búng ngón tay keng một tiếng, thanh kiếm của Kim Trục Lưu bật ra, tuy thế Văn Đạo Trang hoảng hồn đến nỗi đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

Lúc này Kim Trục Lưu đã đánh lùi được Văn Đạo Trang, thanh trường kiếm lại đâm thẳng vào mặt Viên Hải, Viên Hải giơ thanh giới đao lên gạt keng một tiếng, thanh đao lại bị mẻ mất một miếng. Kim Trục Lưu chỉ sử dụng một cây kiếm thanh cương bình thường, còn thanh giới đao của Viên Hải thì nặng hơn kiếm nhiều, nhưng suýt nữa đã bị chặt gãy, Viên Hải càng kinh hoảng hơn, lòng thầm nhủ: "Nội công của tên tiểu tử này xem ra chẳng kém gì bang chủ. Hôm nay muốn báo thù e rằng không dễ".

Kim Trục Lưu dùng kiếm pháp kỳ ảo nhanh như điện chớp, chỉ trong chốc lát đã tấn công ba đại cao thủ, khiến cho cả ba người đều toát mồ hôi lạnh. Nhưng đó chẳng qua là nhờ chàng lanh lẹ, nếu luận bản lĩnh thật sự, Kim Trục Lưu chỉ có thể thắng được một trong ba người, nếu phía đối phương liên thủ thì chàng chẳng thể nào đối phó nổi.

May mà trên tay trái chàng đang cầm tảng huyền thiết, kẻ địch có phần kiêng dè. Kiếm pháp của chàng lại rất tinh diệu, trong ba người thì Văn Đạo Trang bản lĩnh kiên cường nhất, Văn Đạo Trang có Tam tượng thần công, không sợ đối chưởng với chàng, nhưng lại kiêng dè kiếm pháp xuất thần nhập quỷ của chàng.

Sau Văn Đạo Trang là Sa Thiên Phong, tuyệt kỹ của Sa Thiên Phong là tuyệt kỹ Độc xa chưởng, nay vì kiêng dè tảng huyền thiết trong tay Kim Trục Lưu cho nên chỉ dám dùng đôi phán quan bút. Công phu điểm huyệt bằng phán quan bút của Sa Thiên Phong cũng rất linh hoạt, nhưng rốt cuộc cũng không bằng công phu Độc sa chưởng của y. Cho nên sự lợi hai hại của y chẳng còn như trước.

Vì những điều này, Kim Trục Lưu đã tiên hạ thủ vi cường, cho nên ngang tài ngang sức với ba đại cao thủ. Nhưng cục diện này chỉ duy trì khoảng năm sáu mươi chiêu, ba người này dần dần bình tĩnh trở lại, còn Kim Trục Lưu thì càng lúc càng đuối sức.

Lúc này Sử Hồng Anh đang đấu roi với Đổng Thập Tam nương, nàng đã chiếm được thượng phong. Vốn mỗi người đều có sở trường, luận về khí lực thì Đổng Thập Tam nương mạnh hơn. Nhưng vì mụ ta không dám đả thương Sử Hồng Anh cho nên nàng mới chiếm được phần thượng phong!

Trong lúc kịch chiến Sử Hồng Anh đánh ra một chiêu Hải vũ sinh phong, đẩy Đổng Thập Tam nương thối lui. Sử Hồng Anh đột nhiên xoay người, lướt tới bên cạnh Kim Trục Lưu, đánh soạt ra một roi về phía Viên Hải. Viên Hải đang định thừa thế đánh vào chỗ trống của Kim Trục Lưu, không ngờ Sử Hồng Anh đột nhiên tấn công y, chỉ thấy ánh bạc lóe lên, y không kịp chống đỡ, chỉ nghe soạt một tiếng, cái đầu trọc của Viên Hải đã trúng một roi. May mà Sử Hồng Anh chỉ đánh nhẹ nhưng trên đầu của y đã hằn lên một vết máu.

Viên Hải vừa lo vừa tức, lớn giọng quát: "Mẹ... mẹ ơi?" Viên Hải là người nóng nảy, y vốn muốn mắng "Mẹ nó?" Nhưng mắng được một chữ "mẹ" thì chợt nhớ lại đó là em gái của bang chủ, cho nên chỉ đành kêu mẹ ơi.

Sử Hồng Anh hơi ái ngại: "Ta vốn không muốn đánh ngươi, nhưng các ngươi ỷ đông bắt nạt bọn ta. Không thể trách ta được!"

Kim Trục Lưu nghe Sử Hồng Anh nói hai tiếng "bọn ta" thế là lòng hoa nở rộ, tinh thần phấn chấn, tay trái đánh ra một chiêu Bạch hồng quán nhật, tay phải đánh ra một chiêu Loan cung xạ điêu, đẩy lùi Văn Đạo Trang và Sa Thiên Phong, cười rằng: "Viên Hải, hình như ngươi đã ngoài bốn mươi, mẹ ngươi vẫn còn sống chứ? Chắc là cũng đã sáu bảy mươi tuổi? Người lớn tuổi tai chẳng còn thính nữa. Nếu nhớ mẹ như thế, ngươi phải về vùi dưới gối bà ta, kêu một tiếng mẹ ơi, ngươi kêu ở đây làm sao bà ta nghe được?"

Viên Hải tức đến nỗi thất khiếu bốc khói, kêu lên: "Sử cô nương, tôi không muốn đắc tội với cô nương, nhưng tôi phải lấy mạng tên tiểu tử này!"

Kim Trục Lưu lắc đầu, thở dài: "Ta tốt bụng khuyên ngươi mà không ngờ ngươi lại chẳng biết trái phải?" Thế rồi tiện tay đánh ra một chiêu Bạch vân kiến nhật, nhẹ nhàng phá giải thế đao của Viên Hải.

Sa Thiên Phong vung đôi bút, đánh bật cây roi bạc của Sử Hồng Anh ra, sau đó lập tức điểm vào huyệt phong phủ của nàng, Sử Hồng Anh mau chóng tránh qua một bên, Sa Thiên Phong điểm huyệt bút ấy, Sử Hồng Anh đã xoay tới bên cạnh Kim Trục Lưu, sánh vai cùng chàng đối địch. Sa Thiên Phong tức giận: "Anh muội, ta nể mặt Sử bang chủ cho nên không muốn làm khó muội. Nhưng muội đã rất quá đáng, dám đánh cắp huyền thiết, đại náo Hải Sa bang của ta, giờ đây chỉ còn hai con đường cho muội lựa chọn, một là lập tức trở về cùng Thập Tam nương. Hai là ta phải quản giáo muội thay Sử bang chủ!"

Sử Hồng Anh gần giọng: "Sa bang chủ, tảng huyền thiết là của nhà họ Sử ta, ta lấy vật của mình sao lại có thể nói là đánh cắp? Trừ phi ngài muốn chiếm hữu, nếu không ngài phải đa tạ ta mới phải. Ta tự lấy về để ngài khỏi phải sai người đem tới chẳng phải tốt hay sao?"

Sa Thiên Phong có tật giật mình, lúc này y đỏ mặt quát: "Hay cho ả nha đầu, Sử bang chủ sắp xếp chuyện cả đời cho ngươi mà ngươi lại si mê tên tiểu tử này! Ta sẽ thay ông ta dạy dỗ ngươi!"

Kim Trục Lưu: "Ngươi mà cũng xứng dạy dỗ người khác Hừ, lẽ ra ta phải dạy dỗ ngươi mới đúng?" Thế là vung cái tráp lên, tựa như đánh về phía Sa Thiên Phong, Sa Thiên Phong vội vàng thối lui, bị Sử Hồng Anh đánh soạt tới một roi, dù y né tránh lanh lẹ, đôi roi cũng quét qua vai y, kéo rách một mảng áo. Kim Trục Lưu cười ha hả, chàng đang cười thì vung trường kiếm đâm về phía Văn Đạo Trang, Văn Đạo Trang múa tít hai chưởng, dùng Tam tượng thần công hóa giải chiêu kiếm của Kim Trục Lưu. Sử Hồng Anh trở tay quét ra một roi Hồi phong tảo liễu. Tam tượng thần công của Văn Đạo Trang vẫn còn dư lực, khi ngọn roi của Sử Hồng Anh đánh tới gần thì bị chưởng phong của y đẩy ngược ra.

Sử Hồng Anh cả kinh, lòng thầm nhủ: "Kẻ này là một kình địch, lợi hại hơn Sa Thiên Phong nhiều. Chả trách nào Kim Trục Lưu đánh mãi mà không thắng. Xem ra hôm nay chỉ có chạy là thượng sách!" Văn Đạo Trang cũng thầm thất kinh, hèn gì Sử Bạch Đô phất lên nhanh như thế, chỉ trong vòng mấy năm mà đã lừng danh giang hồ. Em gái của y đã giỏi như thế này, bản lĩnh của y chắc càng ghê gớm hơn".

Sử Hồng Anh chưa nghĩ xong, Thập Tam nương đã xông lên, mỉm cười nói: "Anh muội, có thật là muội vì tên tiểu tử này mà trở mặt với bang chủ không? Ôi, cũng chẳng còn cách nào nữa, ta chỉ đành đưa các ngươi về bang để cho bang chủ xử lý".

Sử Hồng Anh đỏ ửng mặt, vừa thẹn vừa giận, nhưng nay bị bốn cao thủ vây đánh, Sử Hồng Anh cũng không thể nào cãi nhau với Đổng Thập Tam nương được.

May mà kẻ địch còn e dè, không dám đả thương Sử Hồng Anh cho nên Kim Trục Lưu cũng được hưởng lây. Cả hai người đứng rất gần nhau, bọn họ không dám dùng sát chiêu. Nhưng hai người địch bốn nên thực lực cách nhau rất xa, cứ đánh mãi không bị thương cũng sức cùng lực kiệt.

Sử Hồng Anh vốn đã muốn bỏ chạy, vừa thấy thời cơ đã đến thì quét một roi đánh lùi Viên Hải rồi nhảy vọt ra. Văn Đạo Trang và Sa Thiên Phong đang đối phó Kim Trục Lưu, không rảnh để ý đến nàng, một mình Đổng Thập Tam nương cũng không thể chặn được nàng.

Kim Trục Lưu có khinh công cao cường, Sử Hồng Anh đã phá được vòng vây, chàng muốn chạy càng dễ dàng hơn. Kim Trục Lưu tuy muốn chạy theo nàng nhưng trong lòng lại ái ngại, thầm nhủ: "Bọn chúng có khoái mã, thế nào cũng bị bọn chúng đuổi kịp, lúc đó chẳng phải tốn sức hay sao? Chi bằng cứ liều một phen". Nhưng lúc này Sử Hồng Anh đã chạy ở phía trước, Kim Trục Lưu không thể thương lượng cùng nàng cho nên chỉ đành chạy theo.

Quả nhiên bọn họ vừa chạy thì bọn Văn Đạo Trang đã phóng lên ngựa đuổi theo. Ngựa của Đổng Thập Tam nương chạy nhanh nhất trong bọn, khi đến gần thì mụ ta vung tay lên, ba mũi ngân thoa phóng theo Kim Trục Lưu.

Ám khí của Đổng Thập Tam nương rất đặc biệt, ba cây thoa mà mụ ta vừa phóng ra gọi là "hưởng thoa", khi loại thoa này phóng trong không trung sẽ phát ra tiếng hú giống như loại "hưởng tiễn" mà chốn lục lâm thường dùng. Nhưng ngân thoa tương đối nặng hơn, rất sắc bén, trong ruột có giấu chín mảnh độc châm, nếu đối phương dùng binh khí đánh vỡ ngân thoa, độc châm sẽ bay ra, do đó lợi hại hơn hưởng tiễn nhiều. Đổng Thập Tam nương vung tay lên, ba mũi ngân thoa bay vào ba phương vị khác nhau trên mình Kim Trục Lưu, mũi ở phía trên thì găm vào huyệt thái dương, mũi ở giữa thì găm vào huyệt toàn cơ ở ngực, mũi ở dưới thì găm vào huyệt hoàn khiêu ở gối phải. Ba bộ phận này không nằm theo một đường thẳng mà theo một hình tam giác, Đổng Thập Tam nương có thể ném ra ba món ám khí, đánh vào ba huyệt đạo khác nhau, quả thật công phu phóng ám khí đã đến hàng nhất lưu.

Nhưng Đổng Thập Tam nương không ngờ rằng, công phu đỡ ám khí của Kim Trục Lưu càng tinh diệu hơn. Mụ ta tưởng Kim Trục Lưu một tay giơ tảng huyền thiết, một tay vung kiếm đánh rơi ám khí của mình. Kim Trục Lưu cười hì hì cười: "Ta đâu có thiếu bạc dùng, xin trả lại!" thế là chàng vung thanh trường kiếm đánh ra một chiêu Tam chuyển pháp luân, vẫy ra ba đóa kiếm hoa, ba mũi ngân thoa đều bay ngược trở về. Chàng sử dụng kình đạo rất vừa vặn, mũi kiếm chàng chỉ đủ đánh bật ba mũi ngân thoa bay trở về chứ không làm cho độc châm bắn ra.

Điều kỳ diệu hơn là ba mũi ngân thoa bắn về nhanh chậm lại khác nhau, Đổng Thập Tam nương vung roi lên, toan cuộn ngân thoa, nào ngờ mũi ngân thoa thứ hai lại đi sau mà đến trước, Đổng Thập Tam nương chỉ chú ý đến mũi ngân thoa thứ nhất, suýt nữa đã bị mũi ngân thoa thứ hai đả thương, may mà mụ ta lộn người trốn xuống lưng ngựa, trở tay đánh ra một roi cuộn được mũi ngân thoa thứ hai.

Nhưng Đổng Thập Tam nương không thể nào đối phó nổi mũi thứ nhất và mũi thứ ba. Cả hai mũi ngân thoa chia nhau bay về phía Viên Hải và Sa Thiên Phong. Kim Trục Lưu biết Văn Đạo Trang võ công cao cường nhất, cho nên đã đánh bật hai mũi ngân thoa về phía hai người này. Viên Hải biết trong ngân thoa của Đổng Thập Tam nương có độc châm, thế là không dám tiếp lấy, chỉ hoàng hồn lộn xuống ngựa. Dù như thế mũi ngân thoa cũng bay lướt qua da đầu y! Viên Hải né tránh ám khí cho nên buộc phải lăn xuống ngựa, lúc này trông rất thê thảm!

Nhưng Sa Thiên Phong thì càng tệ hại hơn, y nào biết lợi hại, cứ vỗ một chưởng về phía mũi ngân thoa. Đổng Thập Tam nương hoảng hồn kêu lên: "Đừng!" Nhưng đã muộn, chưởng lực của Sa Thiên Phong có thể đánh vở bia nát đá, tức thì mũi ngân thoa vỡ ra, độc châm lập tức bắn ra.

Văn Đạo Trang vội vàng vung tay lên, phát ra một đòn Phách không chưởng lực, gạt độc châm cho Sa Thiên Phong. Nhưng bọn họ cách nhau đến năm trượng, chưởng lực của Văn Đạo Trang không thể đánh rơi hết tất cả độc châm, kết quả là Sa Thiên Phong vẫn bị trúng một mũi, thớt ngựa của Sa Thiên Phong cũng bị chưởng lực của Văn Đạo Trang quét trúng nên tung hai vó trước ném y xuống đất.

Trong bốn người thì đã có hai người ngã ngựa, Sa Thiên Phong lại còn bị thương. Trong hai người còn lại thì Đổng Thập Tam nương tuy chưa ngã ngựa nhưng đã kinh hoảng. Chỉ có Văn Đạo Trang là vẫn ngồi ngay ngắn trên ngựa. Đổng Thập Tam nương không ngờ vì mình phát ám khí mà kết quả ngược lại khiến cho đồng bọn gặp họa, không khỏi vừa thẹn vừa giận, đồng thời cũng không khỏi thầm kinh hãi. Trong tình huống ấy, tiếp tục truy đuổi hay giải độc cho Sa Thiên Phong? Với công lực của Sa Thiên Phong, một cây độc châm không thể lấy được mạng y, nhưng nếu qua một canh giờ thì sẽ bị tàn phế.

Đổng Thập Tam nương vừa mới gây họa, trong lòng đang tức giận, lại còn đang chần chừ, chỉ nghe Sử Hồng Anh cười lạnh: "Đổng Thập Tam nương, ngươi dám dùng ám khí đánh ta! Được, có đi thì phải có lại, ngươi xem đây?"

Thực ra Đổng Thập Tam nương phóng ám khí về phía Kim Trục Lưu, Sử Hồng Anh chỉ mượn cớ mà thôi. Đổng Thập Tam nương không kịp phân giải, Sử Hồng Anh cũng không để cho mụ phân giải. Chỉ nghe xẹt một tiếng, loại ám khí ấy đã bắn ra, một luồng khói dày đặc lan rộng ở phía trước mặt!

Té ra loại ám khí này là một vật thể hình cầu, khi phóng ra thì sẽ lập tức bùng nổ, khói bốc lên, năm xưa sư tổ của Thiên Ma giáo là Lệ Thắng Nam có một loại ám khí lợi hại tên gọi Độc vụ kim châm liệt diễm, bang chủ của Lục Hợp bang không biết tại sao có thể có được phương pháp chế tạo loại ám khí này. Nhưng loại ám khí mà Sử Hồng. Anh vừa mới đánh ra chỉ giống bề ngoài mà thôi, bên trong không có kim châm, cũng chẳng có lửa nóng, chỉ có khói, mà loài khói này cũng không có độc. Đó là bởi nàng ta không muốn sử dụng loại ám khí quá độc địa, nàng chỉ muốn lợi dụng khói mù để thoát thân.

Nhưng Đổng Thập Tam nương thì không biết có độc hay không, mụ ta vội vàng kéo Viên Hải lên lưng ngựa, lập tức quay đầu ngựa chạy về phía sau. Sa Thiên Phong đã trúng độc châm, đương nhiên cũng không dám tiến tới. Chỉ còn lại Văn Đạo Trang một tay khó vỗ nên kêu, y đánh ra hai đòn Phách không chưởng, khói mù quá dày, vừa tản ra đã tụ lại, Văn Đạo Trang sợ trúng độc cho nên hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.

Lúc này Kim Trục Lưu đã chạy vào trong rừng, chàng hình như nghe Sử Hồng Anh chạy về hướng bên kia, nhưng đến khi khói mù tan hết, chẳng cũng chẳng thấy Sử Hồng Anh đâu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK