• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong cuộc sống có một loại đau khổ, chính là bạn ghét một người, mà người đó cứ lượn lờ trước mắt bạn, dân gian gọi đó là nghiệt duyên. 

“Tô Nhạc, thật khéo.” Trang Vệ ngồi xuống một bên sô pha, không ngồi cùng Lâm Kỳ. 

Tô Nhạc nghĩ chuyện này thật sự rất không khéo, gặp phải Lâm Kỳ, cô gọi nó là xui xẻo, gặp phải cả hai người, trình độ xui xẻo của cô tăng gấp bội. 

Trong cuộc sống có một loại đau khổ, chính là bạn ghét một người, mà người đó cứ lượn lờ trước mắt bạn, dân gian gọi đó là nghiệt duyên. Tô Nhạc lẩm nhẩm trong lòng vài lần, mình là một người đạo đức, mới mở miệng nói: “Đúng là khéo.” 

“Em tới cùng Ngụy Sở?” Trong giọng nói của Trang Vệ mang theo vẻ chất vấn. 

Tô Nhạc trừng mắt nhìn, suy nghĩ xem mình nên trả lời thế nào: “Anh có hứng thú với việc riêng của tôi quá nhỉ?” Nói xong, trong mắt cô hiện lên vẻ trào phúng, Trang Vệ hắn có tư cách gì để đứng ở góc độ đó châm biếm cô? 

Trang Vệ còn muốn nói gì đó đã bị Lâm Kỳ cướp lời: “Tô Nhạc, tôi biết trong lòng cô hận tôi, nhưng cô đâm sau lưng người khác như vậy cũng hơi quá đáng rồi đấy.” 

“Tôi hận cô cái gì?” Tô Nhạc bật cười ra tiếng, cũng không che giấu sự giễu cợt và khinh thường của mình: “Người khác không thích cô đâu có liên quan gì tới tôi?” Nói xong, ánh mắt cô lướt qua toàn thân Lâm Kỳ một lượt, quay đầu nhìn về phía Trang Vệ: “Ánh mắt của anh cũng thật không tệ.” 

Sắc mặt Trang Vệ lại thay đổi, trang phục của Lâm Kỳ hôm nay quả thật có chút không trang trọng, trang sức cũng không thích hợp với trường hợp hôm nay, lại bị Tô Nhạc nói vậy, hắn không nén được giận. 

Thấy sắc mặt Trang Vệ thay đổi, Tô Nhạc khẽ cười một tiếng, lạnh nhạt nhìn Lâm Kỳ, lần đầu tiên nói ra những lời khó nghe: “Đừng tự biến mình thành trò cười, nói trắng ra là đừng tự biến mình thành đồ chơi của kẻ khác, nếu bản thân không trang trọng thì đừng đến trước mặt tôi để phải xấu mặt. Đừng nói hiện giờ cô không thể trở thành bà chủ nhà họ Trang, cho dù cô có thể cũng sẽ không khiến tôi có một chút nuối tiếc.” Nhà họ Trang sẽ không bao giờ để người như Lâm Kỳ bước vào cửa, cô hiểu rõ điều đó hơn Lâm Kỳ rất nhiều. 

Lời này mắng cả Lâm Kỳ và Trang Vệ, thậm chí còn ngấm ngầm giẫm một chân lên thể diện của Trang vệ, sắc mặt Trang Vệ vô cùng khó coi. 

Lâm Kỳ không nhịn được nữa, giọng nói trở nên sắc bén: “Cô cho rằng cô bám vào được Ngụy Sở là giỏi lắm chắc?” 

“Loại người thế nào thì thế giới trong mắt kẻ đó cũng y như thế, cô cho rằng cô làm kẻ thứ ba, tham tiền của kẻ khác thì mọi người sẽ đều như cô?” Tô Nhạc hừ lạnh: “Đừng đem tư duy nông cạn, ngu ngốc của cô ra để càng thêm mất mặt.” Nói xong, cô đứng dậy định bỏ đi. 

Một bên mặt thoáng qua một bóng đen, Tô Nhạc xoay người, đưa tay ra cản, cầm lấy cổ tay Lâm Kỳ, bàn tay dùng sức, thành công khiến cho sắc mặt Lâm Kỳ trắng bệch. Cô lạnh lùng nhìn Trang Vệ đang đứng lên theo: “Quản người phụ nữ của anh cho chặt, đừng để cô ta ra ngoài phát điên, đến lúc đó cái mất không phải thể diện của tôi mà là của nhà họ Trang các người đấy.” Nói xong, cô dùng sức đẩy Lâm Kỳ ra, Lâm Kỳ lảo đảo một cái. 

Lâm Kỳ vô cùng tức giận, giơ tay lại định đánh, lần này lại có người ngăn cản, người ngăn cản lần này là Ngụy Sở. 

Ngụy Sở trước giờ là một người luôn được chú ý, anh vừa hành động đã có không ít người phát hiện, thấy người gây chuyện là người phụ nữ như gái làng chơi mà Trang Vệ đưa đến, hứng thú hướng về đâu không cần nói cũng biết. 

Đường Dao đứng bên cạnh Lương Quang, cau mày nói: “Người phụ nữ này không có chút trang trọng, vừa rồi khi nói chuyện với bọn em, một chút lễ phép cũng không có, bây giờ vì sao lại muốn động tay động chân với cả một người dễ gần như Tô Nhạc?” 

Mấy người bên cạnh Đường Dao nghe được câu nói không nặng không nhẹ này đều có chút suy nghĩ, ánh mắt nhìn Lâm Kỳ và Trang Vệ lại càng thêm sâu xa. 

Trang Vệ lớn lên trong môi trường này, sao có thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Kỳ: “Cô uống say rồi, về đi!” 

Lâm Kỳ nghiêng đầu nhìn Trang Vệ: “Trang Vệ, hiện giờ em mới là người phụ nữ của anh!” 

Ánh mắt của mọi người xung quanh lại càng có vẻ hiểu ra, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tô Nhạc, lại nghĩ hình như mình đoán sai rồi. 

Ngụy Sở hoàn toàn không thèm để ý đến trò cười này, anh đưa tay hơi ôm lấy vai Tô Nhạc, tay kia đưa đĩa trái cây cho Tô Nhạc: “Vừa rồi em nói muốn ăn hoa quả, anh lấy cho em rồi này.” 

Tô Nhạc cười cười, cầm lấy một miếng trái cây đưa vào miệng: “Cảm ơn.” 

Ngụy Sở thấy tâm trạng Tô Nhạc không tồi mới quay đầu nhìn về phía Trang Vệ: “Cậu Trang, không biết bạn gái tôi làm mất lòng bạn gái cậu thế nào mà khiến cô ấy muốn ra tay đánh người?” 

Vẻ mặt Trang Vệ cứng nhắc nói: “Thật xin lỗi, cô ta là thư ký của tôi, thật không ngờ lại là người như vậy, ngày mai tôi sẽ lập tức xa thải cô ta, để tổng giám đốc Ngụy chê cười rồi.” 

“Thì ra là vậy, tôi còn tưởng cô gái có tính cách đặc biệt này là bạn gái của cậu.” Ngụy Sở nói xong câu này, ánh mắt hướng về phía Lâm Kỳ: “Tính cách Tô Nhạc hơi lạnh nhạt một chút, nếu có chỗ nào không phải, mong vị tiểu thư này thông cảm cho.” 

Lấy lùi để tiến, lấy thủ để công, lời này tuy là xin lỗi, nhưng nghe thế nào cũng là bạn gái của Trang Vệ có lỗi. Đường Dao thở dài trong lòng, Ngụy Sở hiển nhiên không cho cô ta đường rút, chứng tỏ Tô Nhạc rất quan trọng với cậu ta. 

“Tô Nhạc này có quan hệ gì với Ngụy Sở?” Lương Quang thấp giọng hỏi bên tai Đường Dao. 

“Chuyện này em cũng không rõ lắm, nhưng nhất định là Ngụy Sở thích Tô Nhạc rồi.” Đường Dao nhíu mày: “Cũng không biết Trang Vệ này tự nhiên lại phát điên thế nào, mang một người phụ nữ như thế tới để mất mặt, khiến cho tiệc rượu này chẳng được yên bình.” 

“Cậu ta bằng lòng mang một người như thế tới để mất mặt, chúng ta cũng không ngăn cản được.” Lương Quang cười trào phúng: “Xem ra nhà họ Trang cũng chỉ được như thế thôi.” 

Lâm Kỳ không phải không hiểu được ý tứ trong lời nói của Ngụy Sở, cô ta liếc mắt nhìn Tô Nhạc cười nhạt: “Nếu cô ta không lạnh nhạt, sao có thể bị người ta đá?”

Lời nói này cực kỳ không có trình độ, rất có vẻ đang khóc lóc ăn vạ, Ngụy Sở nhíu mày, còn sắc mặt Trang Vệ đã khó coi nay lại càng khó coi. 

Tô Nhạc nghĩ Lâm Kỳ đã xem quá nhiều phim truyền hình, nếu không sao có thể mặc loại trang phục này tới tiệc rượu, lại diễn trò cười nữa. Nhưng cô không thể theo được với cô ta, ở đây có rất nhiều nhân vật có địa vị, nhỡ may mất mặt, sợ rằng nhiều năm sẽ không lấy lại được, nếu có độc giả nào nhận ra cô, bị người ta nói nhân phẩm có vấn đề, cô còn mặt mũi nào mà sống trong giới văn học nữa. 

“Tô Nhạc.” Trần Nguyệt không biết từ đâu đi ra, chào hỏi Ngụy Sở rồi dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trang Vệ và Lâm Kỳ: “Trang Vệ, sao anh còn dính lấy Tô Nhạc, Tô Nhạc đã nói không thích anh rồi. Còn Lâm Kỳ cô nữa, có lầm hay không, Trang Vệ không thích cô liên quan gì đến Tô Nhạc, cô tìm Tô Nhạc gây chuyện làm gì, Tô Nhạc nể mặt các người là đồng hương mới nhường nhịn các người, đừng có được nước lấn tới.” 

Đời người là một bộ phim nhiều tập, cô không máu chó, tôi máu chó, tôi và cô đều không máu chó, người ta sẽ hất cho chúng ta một chậu máu chó. Tô Nhạc nghe những lời chắc như đinh đóng cột này của Trần Nguyệt, nhất thời nghĩ, tình tiết như thế thật con mẹ nó máu chó, chỉ là, Trần Nguyệt nói như vậy có thể đem rắc rối tới cho bố cô nàng hay không? 

Thì ra là như vậy, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Kỳ và Trang Vệ muốn kiểu gì có kiểu đó, có khinh thường, có suy đoán, có nghi hoặc. 

Rốt cuộc Trang Vệ không nhịn được nữa, nhìn Lâm Kỳ nói: “Cô bị đuổi việc, ngày mai tôi sẽ nói phòng nhân sự giải quyết hồ sơ cho cô.” Nói xong, hắn lại nói với Tô Nhạc: “Tô Nhạc, thật xin lỗi, anh không biết Lâm Kỳ là người như vậy, tuy cô ta là thư ký của anh, nhưng công ty nhà họ Trang sẽ không giữ lại một nhân viên như thế.” 

Chiêu này của Trang Vệ đủ tàn nhẫn, bởi vì muốn bảo vệ mặt mũi nhà họ Trang mà đẩy Lâm Kỳ ra chịu trận. 

Tô Nhạc nhìn vẻ mặt trắng bệch của Lâm Kỳ, thở dài trong lòng, đây chính là kẻ có tiền, khi chơi đùa có thể cho cô đồ trang sức hàng hiệu đắt tiền, khi không cần cô nữa, cô chính là một món đồ chơi làm người ta chán ghét, hận không thể làm cô biến mất ngay lập tức. 

Nếu Lâm Kỳ là kẻ thức thời thì đâu có lưu lạc đến nước này, ít nhất khi Trang Vệ không cần cô ta nữa cũng sẽ không để mình khó xử như vậy. 

“Là hiểu lầm thôi, cậu Trang không cần để bụng.” Bụng dạ Tô Nhạc chưa rộng rãi đến mức nói giúp cho Lâm Kỳ, cô xoay người kéo tay Trần Nguyệt: “Nếu biết cậu cũng tới thì tớ đã tìm cậu nói chuyện, chúng ta tới chỗ khác tâm sự đi.” Nói xong, cô còn không quên cầm lấy đĩa hoa quả trên tay Ngụy Sở. 

Một cơ hội tốt như vậy, đồ ngu mới không đi, nhỡ may Lâm Kỳ lại phát điên, cô không mất mặt thì cũng ăn đòn, chi bằng bỏ đi sớm một chút, về phần Trang Vệ và Ngụy Sở xử lý thế nào, đấy là chuyện của bọn họ. 

Đi tới một góc, tìm được một chiếc sô pha đôi, ngồi xuống, Tô Nhạc mới thở dài một hơi: “Thái hậu nương nương, may là ngài đã đến, nếu không con cũng không biết phải kết thúc như thế nào.” 

“Cậu sợ cái gì, có anh Ngụy chống đỡ giúp cậu rồi.” Trần Nguyệt chọc một miếng lê bỏ vào miệng, chậm chạp ăn xong rồi mới nói: “Lâm Kỳ này đúng là không biết xấu hổ, vừa rồi đứng ở bên ngoài tớ còn nghe thấy người ta chê cười cô ta.” 

Tô Nhạc nhíu mày, từ chối cho ý kiến. 

“Trang Vệ cũng đủ tàn nhẫn với cô ta.” Trần Nguyệt thở dài: “Nhưng Trang Vệ cũng thật là, thấy Lâm Kỳ ăn mặc như vậy cũng không bảo cô ta thay, giờ thì thẳng thắn đạp cô ta một cái.” 

“Có lẽ anh ta đã chơi chán rồi.” Tô Nhạc trào phúng cười, bỏ một miếng lê vào trong miệng, thật ngọt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK