• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bắt bẻ, chỉ trích, phê phán;

Tham lam, dục vọng, chinh phục.

Đúng vậy, chỉ có như vậy con người mới tiến bộ.

- Đó là mưu kế của em đấy à? - Tối hôm đó, khi nhận được lá đơn xin nghỉ phép kia, phản ứng đầu tiên của Ôn Nhan Khanh là vào phòng Diệp Nhất, lạnh lùng chất vấn.

Diệp Nhất đang nằm trên giường đọc truyện tranh, nghe tiếng người thì ngẩng đầu lên nhìn, "vâng" một tiếng ra vẻ thờ ơ.

Vẻ mặt Ôn Nhan Khanh lúc đó trông rất khó chịu, chằm chằm nhìn Diệp Nhất một hồi rồi cười nhạt.

- Em cho rằng làm như vậy là có thể ngăn được anh đuổi học Tô Ngu à?

- Anh đừng nổi nóng như vậy - Diệp Nhất cười hì hì - Anh là người luôn làm việc theo quy định, đuổi học Tô Ngu theo quy định thì cũng phải làm thủ tục thôi học theo quy định chứ. Anh nên hiểu rằng vợ trưởng phòng Nghiêm sắp sinh con rồi.

- Được, vậy thì anh sẽ đợi ba tháng nữa.

- Đúng rồi đấy. Có điều, những việc ở đời quả thật rất khó nói, biết đâu trưởng phòng Nghiêm sinh được cậu con trai kháu khỉnh nên ngày ngày ở nhà bế con, vui quá quên mất cả chuyện ở lại trường thì sao. Nếu chuyện này xảy ra thật, anh cũng đừng lấy làm ngạc nhiên nhé.

Ôn Nhan Khanh chớp chớp mắt:

- Quả nhiên đã tính toán bước tiếp theo rồi.

- Cũng không còn cách nào khác Tuy không phải là em thật sự muốn đối đầu với anh nhưng hình như lúc nào anh cũng đưa ra quyết định khiến em không Biết nói thế nào nhỉ? Không dễ chịu lắm.

Ánh mắt Ôn Nhan Khanh bất chợt lộ vẻ châm biếm:

- Không dễ chịu lắm ư? Ý em nói anh đuổi học Tô Ngu tức là muốn chia rẽ hai

đứa à?

Diệp Nhất nói to như hô khẩu hiệu:

- Chia rẽ? Ôi, em thích hai từ này, haha.

- Chỉ cần sau này em không hối hận vì quyết định hôm nay là được.

Diệp Nhất thấy trong lời Ôn Nhan Khanh nói còn có ý khác nên lập tức thu lại nụ cười, gấp sách lại rồi ra khỏi giường, ngăn Ôn Nhan Khanh lúc này đang

định quay đi:

- Anh, khoan đã. Anh có thể nói cho em biết vì sao nhất định phải đuổi học

Tô Ngu không?

Ôn Nhanh Khanh đang định trả lời thì Diệp Nhất lại nói tiếp:

- Đừng bảo là do vi phạm quy định, em không tin đâu. Nhất định là còn phải có một nguyên nhân khác. Hơn nữa, anh từng nói rằng Tô Ngu là một trong những sinh viên có năng khiếu bẩm sinh mà anh từng gặp. Rõ ràng là anh thích cô ấy nhất - Ngừng một lát, cậu ta chợt cười nham hiểm - Mà anh cũng đừng nghĩ là em không biết, tại sao các phòng học khác đều dùng bàn ghế bình thường mà phòng học của chúng em lại là bàn tròn; tại sao các thầy cô khác mỗi khi lên lớp đều dồn tâm trí về phía Tô Ngu; còn nữa, có ai đó thường ngày nói năng lưu loát nhưng hễ cứ lên lớp thì lại biến thành những câu cụt

ngủn rõ ràng là vì cô ấy mà đã ngấm ngầm làm những việc này

Sắc mặt Ôn Nhan Khanh hơi có chút thay đổi, cuối cùng đáp:

- Chính vì thế nên anh muốn giữ Tô Ngu lại đây.

- Hả? - Diệp Nhất đảo mắt, rồi bỗng nhiên hiểu ra - Ý anh là chỉ mượn chuyện

đuổi học để dọa cô ấy, khiến cô ấy không làm phụ việc cho Hạ Ly nữa à?

Ôn Nhan Khanh "ừ" một tiếng.

Nhưng rồi Diệp Nhất lại thắc mắc:

- Tại sao lại vậy? Mặc dù anh cho rằng phong cách của Hạ Ly không hợp với Tô Ngu, nhưng mà bản thân cô ấy thích. Không gì quan trọng bằng thứ bản thân mình thích, đúng không? Vì sao anh can thiệp vào quyết định của cô ấy, lựa

chọn con đường sự nghiệp thay cô ấy?

Tuy lúc gặp nhau không nhiều nhưng qua những điều nghe được lúc còn nhỏ và quãng thời gian tiếp xúc vừa qua, Diệp Nhất biết rằng anh họ mình tuyệt đối không phải là loại người thích xen vào chuyện người khác. Nhưng bây giờ anh ấy lại dùng biện pháp có thể nói là vô liêm sỉ này để gây khó dễ và

yêu cầu quá đáng đối với học sinh của mình, vì sao vậy?

Có phải chỉ là vì quý tài năng của cô ấy không?

Trong lòng Diệp Nhất gợn lên ý nghi ngờ, vì thế đột ngột hỏi:

- Không lẽ những điều trên mạng là thật, Hạ Ly cùng với cô

Ánh mắt Ôn Nhan Khanh lướt qua sắc như dao. Diệp Nhất vội chữa lời:

- Không thể như thế được! Theo em biết thì năm, sáu năm nay cô chưa về nước, mà Hạ Ly cũng chưa từng ra nước ngoài, hai người họ không thể xuất hiện cùng một lúc được.

Ôn Nhan Khanh cười nhạt:

- Thì ra em cũng có chút đầu óc đấy.

- Như thế lại càng không hợp lí, cho em phỏng vấn chút nhé! - Diệp Nhất tiến lên một bước, lấy tay làm micro đưa ra trước mặt anh họ - Xin hỏi, anh là con trai độc nhất của "Quý Thị COO" đồng thời là hiệu phó của trường S.S, vì sao đối với nhà thiết kế hàng đầu Quý Thị lại luôn canh cánh trong lòng, như nước

với lửa vậy?

Ôn Nhan Khanh không chút nể nang gạt mạnh tay cậu em ra.

- Ôi đau, đau, đau! - Diệp Nhất kêu lên.

Ôn Nhan Khanh không thèm để tâm đến Diệp Nhất, vừa mở cửa phòng

bước ra vừa ném lại một câu:

- Anh không nhất thiết phải nói nguyên do việc này, còn em cũng không cần thiết phải biết - Nói rồi đi thẳng không thèm ngoái đầu lại.

Diệp Nhất đứng yên ở chỗ cũ, ôm lấy bàn tay vừa bị đánh, miệng "ồ" một

tiếng với ý tứ sâu xa:

- Sự việc có vẻ như ngày càng trở nên hấp dẫn rồi đấy

Thứ năm, Tô Ngu đứng rất lâu bên ngoài giảng đường rồi mới có đủ can đảm để bước vào.

Mặc dù ngày hôm qua Diệp Nhất đã nghĩ giúp cô biện pháp để lui thời gian làm thủ tục thôi học, nhưng hôm nay lại là giờ giảng của chính Ôn Nhan Khanh, ngay cả chút thời gian để hòa hoãn cũng không có, áp lực quả thật rất lớn. Tuy nhiên cuối cùng cô cũng vẫn bước vào, lúc này là bảy giờ năm mươi lăm phút, trong giảng đường chỉ có hai người Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông. Không thấy Diệp Nhất đâu cả, vì thế trong lòng cô cảm thấy rất chông chênh. Tạ Thanh Hoan trông thấy cô thì liền kinh ngạc.

- Vì sao cậu vẫn còn đến đây?

- Ừ - Tô Ngu ngẩn người.

- Chẳng phải cậu đã bị thầy Ôn đuổi học rồi sao?

Quan Tiểu Đông ở bên cạnh thất kinh:

- Cái gì? Tô Ngu bị đuổi học ư? Thật không? Tại sao vậy?

- Vì làm trái quy định, lén lút tham gia cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" - Tạ Thanh

Hoan lườm Quan Tiểu Đông một cái - Cậu vẫn chưa biết sao? Tác giả của tác

phẩm số 291 đang ầm ĩ trên mạng kia chính là của cậu ta đấy.

- Cái gì? - Quan Tiểu Đông sửng sốt đến nỗi không nói được gì nữa.

Tô Ngu không nhìn thấy cuộc nói chuyện giữa Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan, cô vẫn đứng im ở chỗ cũ, người cứng đờ, không biết làm thế nào.

Vì sao Vì sao Tạ Thanh Hoan lại biết được chuyện mình bị đuổi học? Không lẽ thầy giáo đã nói với cô ta? Đúng lúc chưa biết trả lời ra sao bỗng có bóng người trước mặt, cô ngẩng lên, hóa ra là Diệp Nhất vừa miệng huýt sáo

vừa đi từ ngoài vào:

- Ồ, đến cả rồi à?

Tô Ngu như thể gặp được cứu tinh, vội vàng bước lên trước, Diệp Nhất

nhìn khắp người cô một lượt, rồi bỗng cất lời khen:

- Tô Ngu, hôm nay cậu xinh thật đấy!

Đúng là để có thêm dũng cảm lên lớp hôm nay, Tô Ngu đã cố ý mặc chiếc váy màu xanh mà cô cho là đẹp nhất. Chất liệu vải voan gần như trong suốt, vừa mềm vừa bóng, cùng với màu sắc tựa như da trời càng làm tôn thêm nước da trắng ngần, mái tóc đen bóng, trông cô thực sự rất xinh đẹp. Tay phải cô vẫn đeo chiếc vòng Thiên sứ do Hạ Ly tặng, chân đi đổi giầy mũi vuông nhỏ cùng màu. Trên người cô, màu đỏ và màu xanh vừa đối lập, vừa làm nền cho nhau, vô cùng hòa hợp và đẹp đẽ.

Tuy quần áo và giày của cô không phải là hàng hiệu, tuy cô cao chưa đến một mét sáu, tuy ngũ quan của cô đều ngắn, đồng thời không được xinh đẹp như Tạ Thanh Hoan, nhưng cô đứng ở đó lại mang một dáng vẻ vô cùng đặc biệt.

Rõ ràng Diệp Nhất rất thích thú khi thưởng thức dáng vẻ này, dùng tay ra hiệu, nói: "Giày và vòng đeo tay kết hợp với nhau đẹp lắm. Cậu không những là nhà thiết kế đá quý mà nếu làm nhà tạo mẫu thời trang cũng được lắm đấy".

Tô Ngu không nhịn được cười. Diệp Nhất luôn có thể khiến cô cười một

cách rất dễ dàng. Còn cô, đã từng có lần vì một sự ghen ghét tế nhị mà định vạch rõ ranh giới với gã con trai đáng yêu nhất thế gian này. Mình ngốc thật

đấy!

Tạ Thanh Hoan nhìn thấy cảnh tượng ấy thì càng thêm căm ghét, Diệp Nhất đã học được cách sử dụng ngôn ngữ bàn tay để trò chuyện!!! Cậu ta đã vì con nha đầu kia mà học ngôn ngữ dành cho người câm điếc!!! Cô ta đỏ mặt,

tức giận hỏi:

- Diệp Nhất, sao nó vẫn còn ở đây?

Diệp Nhất nghẹo đầu về một bên, chậm rãi đáp:

- Chuyện này cô nên đi hỏi thầy giáo Ôn thân thiết đáng kính của cô ấy.

- Cậu! - Tạ Thanh Hoan thở gấp.

Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, cái bóng mảnh khảnh của Ôn Nhan Khanh đã lập tức xuất hiện ở cửa.

Tạ Thanh Hoan vội nhìn ra, vẻ chờ đợi.

Kết quả, Ôn Nhan Khanh nhìn khắp một lượt bằng ánh mắt sắc lạnh như

băng, sau đó bước vào lớp, đứng trước bảng đen, chỉ nói vẻn vẹn hai chữ: "Kiểm tra".

Trong gian phòng học rộng rãi và đẹp đẽ, lặng yên không một tiếng động.

Tạ Thanh Hoan nặng nề ngồi bịch xuống ghế, không biết là thất vọng nhiều

hơn hay chán nản nhiều hơn. Mà cho dù có không vừa ý đến mấy thì cô ta cũng vẫn hiểu rằng đây không phải là lúc để gây chuyện chất vấn vì sao thầy giáo vẫn cho Tô Ngu được ở lại.

Còn đối với Tô Ngu, cô lại càng hồi hộp lo sợ.

Thầy giáo Ôn rõ ràng là đã nhìn thấy cô nhưng lại tỏ vẻ thờ ơ như không

thấy, hoàn toàn coi như không có sự tồn tại của cô, vẫn giống như trước đây, vừa vào lớp là kiểm tra ngay. Thái độ như vậy rốt cuộc là có ý giữ cô lại hay là

đuổi cô đi đây?

Cô không chịu được nên quay sang nhìn Diệp Nhất, Diệp Nhất nháy mắt với cô, ý bảo "Yên tâm đi". Cô liền cảm thấy yên tâm một cách rất lạ lùng, trở về với vẻ hiền lành, yên lặng thường ngày.

Chỉ cần có Diệp Nhất bên cạnh là cô không còn thấy sợ gì nữa.

Cô không sợ.

Trên bục giảng, Ôn Nhan Khanh mở máy chiếu, giữa màn hình màu đen

hiện lên hai chữ lớn: KHIẾM KHUYẾT.

- Đúng vậy, khiếm khuyết - Anh đứng bên cạnh màn hình chiếu, chậm rãi nói - Một nhà thiết kế giỏi đồng thời cũng phải là người giỏi phán đoán. Nền giáo dục truyền thống làm cho phần lớn mọi người đều quen với việc nhìn nhận, đánh giá vật phẩm theo quan điểm tốt. Nhưng lần kiểm tra này không như vậy. Mục tiêu của các em là phải tìm được khiếm khuyết của từng vật phẩm. Chỉ khi nào hiểu đầy đủ về những chỗ còn thiếu của một đồ vật thì mới có thể biết cách sửa chữa và hoàn thiện nó. Anh vừa nói vừa bấm phúm NEXT trên máy tính - Đây chính là đối tượng của bài kiểm tra hôm nay.

Trên màn hình, một bức ảnh khác hiện ra phía dưới hai chữ "khiếm khuyết".

Tất cả sinh viên có mặt, thậm chí là cả Diệp Nhất, đều tỏ ra bất ngờ.

Tô Ngu rõ ràng là người bị xúc động nhất, bởi vì tác phẩm không may bị

đưa ra để mọi người phê bình lần này chính là BLOOD.

BLOOD

Truyền kỳ về vua của hổ phách.

Tác phẩm kinh điển giúp Quý Thị phát triển thịnh vượng.

Tác phẩm giúp Hạ Ly thành danh, đồng thời cũng là tác phẩm tiêu biểu của

anh.

Vậy mà hôm nay, tại trường S.S, lại bị đem ra cho một lũ sinh viên miệng còn hơi sữa đánh giá, phê bình.

Diệp Nhất nghĩ thầm: "Tàn nhẫn! Quá tàn nhẫn! Đúng là phong cách của anh họ rồi".

- Tôi thấy thái độ của các em - Một khi đôi mắt dài của Ôn Nhan Khanh đã thể hiện thần sắc trào phúng là sẽ có vẻ hết sức khiêu khích - Chắc hẳn trong lòng các em đang tự hỏi rằng nó mà cũng có khuyết điểm sao? Đúng là có thể

bới móc nó sao? Quan Tiểu Đông, có phải em đang nghĩ như vậy không?

Tô Ngu nhìn sang phía Quan Tiểu Đông, thấy trán cậu ta đầm đìa mồ hôi,

lắp bắp trả lời:

- Em, em chỉ cảm thấy cho dù có tìm ra được khiếm khuyết gì thì đối với Quý Thị mà nói, cũng đều cũng đều không tốt Tại sao phải làm một việc hại

đến lợi ích của bản thân như vậy?

Tô Ngu xúc động. Đúng vậy, cớ gì phải mổ xẻ tác phẩm của chính gia đình mình như vậy? Cô vội hướng ánh mắt sang phía Ôn Nhan Khanh.

Sự phản bác mạnh mẽ là vậy, nhưng rõ ràng đã không có tác dụng gì, đối

với người giáo viên này, bởi vì anh cười một cách đầy tự tin, trả lời:

- Tại sao à? Để thầy cho các em biết đáp án. Vào những năm 70 của thế kỷ trước, cơ quan hàng không vũ trụ Mĩ từng gặp phải một vấn đề khó, họ phát hiện ra rằng mực viết không thể chảy được khi vật thể bị mất trọng lượng trong điều kiện chân không trên vũ trụ, vì thế không có cách nào dùng bút để viết được. Thế là họ tập trung tìm cách giải quyết. Nhưng trong cùng thời điểm đó, người Nga lại giải quyết phiền phức này một cách vô cùng đơn giản: dùng bút bi.

Tô Ngu nghĩ thầm: A, đúng rồi, dùng bút bi là có thể viết được rồi!

Hình như thấu hiểu được tâm tư của cô, Ôn Nhan Khanh nhướn đôi lông

mày lên:

- Các em đều cảm thấy người Nga thông minh hơn người Mĩ phải không?

Chẳng lẽ không phải vậy sao?

Ôn Nhan Khanh nói tiếp:

- Rất nhiều năm sau đó, một kĩ sư tên là Fisher đã phát minh ra loại bút áp lực chân không, đặt tên là Bút vũ trụ AG7, nó đã giải quyết được vấn đề này. Bút bi chỉ có giá 5 hào, còn loại bút này có giá lên tới hơn hai triệu đôla. Đương nhiên các em có thể nói rằng vị kĩ sư kia đúng là dở hơi, chỉ cần bỏ ra 5 hào là làm được việc rồi, cớ gì phải tiêu tốn đến hai triệu đôla? Nhưng bút vũ trụ là một bước tiến lớn về khoa học kĩ thuật của nhân loại, còn bút bi chỉ là sự khôn vặt mà thôi. Thỏa mãn với hiện tại sẽ không thể tiến bộ được. Con người cần phải có tham vọng, không bao giờ được thỏa mãn.

Anh chỉ lên BLOOD trên màn hình lớn.

- Nếu tất cả mọi nhà thiết kế đều thỏa mãn với miếng hổ phách này thì các tác phẩm sẽ không thể nào ra đời nhiều hơn, đẹp hơn được, nếu Quý Thị thỏa mãn với miếng hổ phách này thì chắc chắn nó sẽ nhanh chóng đi đời nhà ma - vì thế, yêu cầu thầy đề ra cho các em hôm nay là phải nghi ngờ nó! Xoi mói nó! Thách thức nó! Lật đổ nó! - Tuy Ôn Nhan Khanh trầm mặc ít nói nhưng

mỗi khi mở miệng là luôn có sưc tác động vô cùng lớn đối với người khác.

Vì thế, sau khi bài diễn thuyết dài dòng này kết thúc, vẻ mặt Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đều lộ rõ sự say mê thích thú. Còn Ôn Nhan Khanh lại nhìn chằm chằm vào mặt Tô Ngu, có vẻ như đang khiêu khích cô - Em dám không? Là một đệ tử trung thành nhất của Hạ Ly, liệu em có dám khiêu chiến

với tác phẩm tiêu biểu, thành công nhất của anh ta hay không?

Tô Ngu cắn môi, nỗi xúc động lúc này thật khó tả.

Mười phút trôi qua, cô chưa cầm bút.

Hai mươi phút trôi qua, cô vẫn chưa cầm bút.

Sau 30 phút, Tạ Thanh Hoan là người đầu tiên giơ tay:

- Thưa thầy, em xong rồi.

Sau một giờ, vào lúc tiếng chuông vang lên, Quan Tiểu Đông cũng chậm chạp nộp bài một cách miễn cưỡng.

Ôn Nhan Khanh đi đến trước mặt Diệp Nhất:

- Bài làm của em đâu?

Bấy giờ Diệp Nhất mới cầm bút, viết mẫy chữ như rồng bay phượng múa giao cho Ôn Nhan Khanh.

Còn Tô Ngu ngồi bên cạnh Diệp Nhất chỉ lặng lẽ nhìn các bạn, đúng lúc cô đang do dự không biết nộp bài mới chỉ viết chưa đầy vài dòng kia như thế nào

thì Ôn Nhan Khanh nói:

- Tốt, sau đây chúng ta xem đáp án! - Nói xong liền quay trở lại chỗ máy chiếu.

Thầy Ôn đã không để mắt đến mình rồi. Ý nghĩ này khiến cho Tô Ngu bỗng nhiên đỏ bừng mặt. Bài làm của cô vẫn đang giơ lên trên không, thầy giáo không nhận. Có phải điều này cũng có nghĩa là, mặc dù Diệp Nhất đã giúp cô bày mưu tính kế tìm biện pháp để vẫn được ở lại trường nhưng trong mắt Ôn Nhan Khanh thì đã hoàn toàn không có sự tồn tại của cô nữa rồi hay

không?

Hai hàng lông mi của Tô Ngu bắt đầu run rẩy như cánh bướm.

Một bàn tay đưa ra. Tô Ngu không cần ngẩng lên nhìn cũng biết ngươi giải

vây cho mình chỉ có thể là Diệp Nhất.

Thấy cô mãi không ngẩng đầu lên, Diệp Nhất lại viết liến láu mấy chữ lên

giấy, sau đó đẩy đến trước mặt cô. "Cậu không muốn biết khiếm khuyết được

Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông nêu ra là gì à?".

Tô Ngu lập tức ngẩng lên.

Diệp Nhất lại một lần nữa nhắc nhở cô. Đúng vậy, so với bản thân bài giảng

thì thái độ của thầy gióa có nghĩa lý gì? Rõ ràng cô đến trường S.S này là để học lấy kiến thức chứ không phải để lấy lòng thầy giáo.

Hơn nữa, cô thật sự muốn biết Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông có thể lôi ra được khuyết điểm nào của BLOOD.

Cô bèn vội nhìn thẳng vào Ôn Nhan Khanh.

Phía đằng kia, Ôn Nhan Khanh đang quét đáp án của mọi người vào máy

tính, sau đó nói:

- Chúng ta xem đáp án của Quan Tiểu Đông trước.

Ôn Nhan Khanh nhấn vào phím quay lại, đáp án của Quan Tiểu Đông từ từ hiện ra trên màn hình chiếu, dài khoảng một phần năm trang, chữ viết xiêu vẹo, bôi rồi lại gạch, gạch rồi lại sửa, xem ra cũng thiếu sức mạnh giống như chủ của nó vậy.

"Trước tiên, một món đồ trang sức không được thoát li khỏi định nghĩa của nó. Ban đầu, trang sức ra đời do nhu cầu của nghi thức tôn giáo và trang trí. Sau đó, nó dần dần phát triển thành các đồ vật có tính thẩm mĩ và tính thực dụng, có khả năng truyền đạt thông tin và biểu đạt tình cảm. Vì thế, tôi cho rằng tác phẩm BLOOD này nhìn bề ngoài đúng là rất bắt mắt, màu sắc cũng rất diêm dúa, tuy nhiên khi đeo lên cổ phụ nữ lại có gì đó rất kì quái, bởi vì máu là tượng trưng cho sự chẳng lành, phụ nữ đeo trang sức là để tôn thêm

sắc đẹp và may mắn chứ không phải là để chuốc lấy sự chẳng lành này

Ôn Nhan Khanh liếc sang Quan Tiểu Đông:

- Đây là đáp án của em đấy à?

Tô Ngu cũng quay sang Quan Tiểu Đông, thấy cậu ta đang run rẩy đứng

dậy, vừa lau mồ hôi vừa nói:

- Việc này, việc này em thật sự cảm thấy tác phẩm này trên tất cả các mặt, từ ý tưởng cho đến lựa chọn chất liệu, tạo hình hay là quan điểm nghệ thuật cũng đều không có điểm gì bắt bẻ được.. Em xin lỗi thầy! Học trò kiến thức nông cạn nên không tìm ra được lỗi nào cả, em xin lỗi! - Nói xong ra sức khom lưng tỏ ý xin lỗi.

Ôn Nhan Khanh phẩy tay bảo thôi.

Quan Tiểu Đông như trút được gánh nặng, lập tức ngồi xuống.

Đáp án thứ hai là của Tạ Thanh Hoan.

Đáp án của Tạ Thanh Hoan văn hay ảnh đẹp, so với của Quan Tiểu Đông

đúng là một trời một vực.

Phía trên là hình vẽ kết cấu của BLOOD, được chia thành 3 khu vực, phân biệt bằng 3 mảng màu khác nhau, đồng thời đánh kí hiệu 1, 2, 3. Phía dưới là thuyết minh tương ứng với 3 phần trên.

Chiếc bàn khẽ rung, Tô Ngu quay lại nhìn, thấy Tạ Thanh Hoan đã đứng

dậy, hỏi:

- Thưa thầy, em có thể tự thuyết minh cho đáp án của mình được không ạ?

Ôn Nhan Khanh gật đầu. Tạ Thanh Hoan liền bước đến, tự mình điều khiển máy tính, cho hình ảnh phóng to ra.

- BLOOD có ba khiếm khuyết, thứ nhất là ở thân dây chuyền.

Cô ta chỉ chuột vào phần dây chuyền.

Vì Tạ Thanh Hoan nói rất nhanh nên Tô Ngu không nhìn cô ta nói mà tự

mình đọc luôn phần chữ ở phía dưới. Trên đó viết:

1. Thân dây chuyền làm bằng vàng. Xét trên góc độ thẩm mĩ, hổ phách có màu

cam đỏ, không thích hợp với thân dây chuyền màu vàng, bởi vì chúng đều là màu nặng nên nếu kết hợp với nhau sẽ trở thành tầm thường. Nếu như lựa chọn chất liệu dây chuyền bằng bạc thì có thể nói rằng tác phẩm sẽ mang dáng vẻ cổ điển và thanh nhã hơn nhiều, đồng thời cũng phù hợp với bản chất hóa thạch cổ xưa của hổ phách hơn.

2. Khoen móc. BLOOD chỉ có một khoen móc, như thế cũng có nghĩa là nó không thể điều chỉnh được độ dài. Nếu người đeo nó mặc áo hở ngực, nó sẽ vừa khéo nằm ngay phía trên ngực. Nhưng nếu người đeo mặc áo len cao cổ thì hiển nhiên là nó không đủ dài. Một nhà thiết kế lão luyện mà lại để tác phẩm của mình có nhiều thiếu sót như vậy thì thật là không thể tưởng tượng được. Vì thế, mặc dù trông sợi dây chuyền này rất đẹp nhưng đó chỉ là vẻ đẹp bên ngoài chứ không phù hợp với yêu cầu đa dạng của đồ trang sức.

3. Lợi ích. Đây là khiếm khuyết nguy hiểm nhất. Đối với một công ty đá quý, mục tiêu là làm thế nào để có được lợi nhuận lớn nhất. Hiện nay trên thế giới chỉ có duy nhất miếng hổ phách tự nhiên có màu đỏ máu giống như BLOOD, vì thế tập đoàn Quý Thị có thể bán sợi dây chuyền không thể phục chế này với giá rất cao, tuy nhiên lại không hề có tác dụng gì nếu như nói về tính phổ biến của hàng hóa. Một món hàng thực sự được coi là kinh điển cần phải là thứ mà tất cả mọi người đều có thể thưởng thức được chứ không phải là tự ngẫm tự khen. Vì thế, tôi cho rằng đây là khiếm khuyết lớn nhất của BLOOD. Loại dây chuyền như thế này, chỉ cần một sợi là đủ rồi. Nếu mỗi nhà thiết kế đều đi theo mục tiêu này thì sẽ không có lợi nhuận, mà không có lợi nhuận thì sẽ không thể đem đến cơ hội buôn bán, không có cơ hội buôn bán thì sẽ đánh mất càng nhiều cơ hội để trở thành kinh điển.

Tô Ngu đọc một mạch cho đến câu chữ cuối cùng, lồng ngực tắc ngẹn giống như bị một thứ gì đó chèn chặt, đồng thời ngày càng nặng nề và khó chịu hơn cùng với những câu chữ kia. Tạ Thanh Hoan phân tích ba điểm này không phải là không có lí. Tuy nhiên chừng đó là không đủ để cô có thể tiếp thu được quan điểm này.

BLOOD phải là một tác phẩm hoàn mĩ.

Làm sao lại có thể vỡ tan như bong bóng xà phòng như vậy được?

Cô ngẩng đầu lên nhìn Tạ Thanh Hoan đang đứng cạnh máy tính, thấy cô

ta cúi gập người về phía Ôn Nhan Khanh, nói:

- Thưa thầy, em trình bày xong rồi ạ.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tấm rèm nhung, phản chiếu khiến khuôn mặt cô ta hiện lên xinh đẹp giống như một nữ hoàng đứng giữa đám đông, kiêu hãnh nhưng chói mắt.

Cô ta khiến cho một người xưa nay vốn rất kiệm lời khen ngợi người khác

như Ôn Nhan Khanh cũng phải thốt lên:

- Tự tin, tài hoa. Tạ Thanh Hoan, hai điều này sẽ có lợi cho em trong suốt cuộc đời đấy.

Tạ Thanh Hoan cười duyên:

- Em cảm ơn thầy ạ!

Ôn Nhan Khanh ra hiệu cho Tạ Thanh Hoan trở về chỗ của mình.

Khi trở về chỗ ngồi, cô ta nhìn thẳng vào mắt Tô Ngu, dáng vẻ vô cùng đắc

ý.

Tô Ngu vội quay nhìn sang chỗ khác.

Đồng hồ treo trên tường đổ chuông, màn hình chiếu bắt đầu nhấp nháy, lại

đến giờ nghỉ.

Ôn Nhan Khanh, lúc này đang đứng trước màn hình, gật đầu:

- Được rồi, hôm nay chúng ta học đến đây - Trong mắt anh lóe lên một cái nhìn tức giận, đồng thời lạnh lùng nói - Diệp Nhất không cần phải nói gì cả, bài làm của cậu ta không có giá trị gì để tham khảo! - Nói rồi vơ tất cả các tờ đáp án trên bục giảng và rảo bước đi ra ngoài.

Hả? Diệp Nhất? Diệp Nhất sao vậy? Tô Ngu ngoái đầu nhìn lại, nhưng chỉ

thấy cậu ta cười ha hả.

Quan Tiểu Đông ngồi cạnh cậu ta tò mò hỏi:

- Diệp Nhất, cậu đã viết gì vậy?

Diệp Nhất lắc lắc ngón tay, chậm rãi đáp:

- Đức Phật dạy rằng, những điều không thể nói thì không thể nói ra được

Đúng lúc đó thì điện thoại của Tô Ngu rung, cô mở ra xem, là tin nhắn của Diệp Nhất: "Khiếm khuyết duy nhất của BLOOD là Tô Hòa khẳng định rằng chị ấy không thích nó, bởi vì nó không cay".

Cho dù Tô Ngu có dè dặt, dịu dàng đến mấy nhưng khi đọc tin nhắn này cũng không nhịn được cười. Thói quen ẩm thực lớn nhất của chị Tô Hòa chính là rất thích ăn cay, món nào cũng phải thật cay thì mới thích. Diệp Nhất dùng cách trả lời kiểu này để đối phó với thầy giáo chứng tỏ cậu ta đã thấy được mối quan hệ vượt quá mức bình thường giữa Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa, và lấy đó để châm chọc.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, Tô Ngu đưa tin nhắn này cho Tô Hòa xem, đồng thời kể lại chuyện xảy ra trong giờ học. Nhưng Tô Hòa nghe xong không

những không cười mà còn trợn tròn mắt, nói:

- Khoan đã! Em nói gì? Ôn Nhan Khanh bắt em thôi học à?

- Việc này - Tô Ngu nghẹn lời. Cô vốn nghĩ mọi chuyện đều đã giải quyết xong xuôi rồi, không cần phải nói cho chị họ biết nữa để chị khỏi lo lắng, nhưng hôm nay chỉ vì muốn chia sẻ với chị câu chuyện thú vị này mà cô đã lỡ miệng nói ra.

Tô Hòa vụt đứng dậy, xắn tay áo lên:

- Để chị đi tìm anh ta tính sổ!

- Chị ơi, khoan đã! - Tô Ngu sợ hãi, vội vàng kéo Tô Hòa lại.

- Thật quá đáng, anh ta dựa vào cái gì mà đòi đuổi học em! Kể cả lúc đó anh

ta có nói rằng không cho sinh viên trường S.S tham gia cuộc thi đó thì đấy cũng chỉ là quy định của một mình anh ta mà thôi, còn trường S.S không hề có quy định này. Khắp trong và ngoài nước từ xưa đến nay cũng không thấy có trường nào đuổi sinh viên chỉ vì lén lút tham gia cuộc thi thiết kế cả. Không

được, chị nhất định phải đi nói lí với anh ta, đòi lại công bằng cho em!

- Không cần đâu, chị! - Tô Ngu tuy không hoàn toàn hiểu hết nhưng biết rằng chị mình đã rất tức giận, vì thế ra sức xua tay giải thích - Diệp Nhất, đã giải

quyết rồi, hôm nay em, lên lớp học, thầy giáo Ôn, không nói gì cả

- Thế cũng không được! Rõ ràng em đã quang minh chính đại thi đỗ vào trường bằng thực lực của mình! Dựa vào cái gì mà em lại phải ngậm đắng nuốt cay, nhìn thái độ của người khác để mà lên lớp học giống như một cô vợ bé bị khinh bỉ như vậy? - Tô Hòa càng nghĩ càng giận, không nói thêm gì nữa mà lập tức mở khóa xe, đi tìm Ôn Nhan Khanh.

Tô Ngu khuyên không được, chỉ còn cách gửi tin nhắn cho Diệp Nhất cầu

cứu: "Chị mình đi tìm thầy giáo Ôn nói lí rồi, làm thế nào bây giờ?".

Chưa đầy mười giây sau, Diệp Nhất gửi tin trả lời: "Cầu chi bất đắc ". [1]

[1] Nghĩa là "Cầu mà không được". Đây là một câu trong bài Quan thư trong Kinh thi.

Hả? Chuyện này là sao vậy?

Lẽ nào Diệp Nhất trả lời như vậy không phải là chỉ để chọc tức Ôn Nhan

Khanh mà còn tính toán cả đến chị họ của mình nữa à?

Nhìn ra đêm tối như mực bên ngoài cửa sổ, Tô Ngu bất giác nghĩ: Hơn mười giờ rồi, chị còn đi tìm thầy giáo Ôn vào lúc này liệu có chuyện gì

không?

Ngày hôm sau cô đã có câu trả lời, đó là:

Có chuyện!Hồi 14.2

Chuyện rất lớn là đằng khác.

Tô Hòa đứng bên ngoài cánh cửa bằng gỗ hắc đào.

Nhìn. Nhìn. Và nhìn.

Cô nhìn tay nắm cửa, đã năm phút rồi.

Năm phút, chừng đó thời gian cũng đã đủ để làm nguội lạnh ý chí hào hùng

và một bầu máu nóng của cô lúc trước, thay vào đó là sự nhút nhát và sợ sệt sau khi đã bình tĩnh suy nghĩ.

Sau cánh cửa này đã từng xảy ra một chuyện. Vừa mới nghĩ lại, cô vẫn còn cảm thấy sợ run cầm cập, rồi không muốn bước vào trong nữa. Sau đó cô lại tự an ủi mình rằng chỉ thôi vậy, dù sao thì Tiểu Ngu cũng không bị tổn hại gì, vì thế cô chẳng cần phải miễn cưỡng ra mặt làm gì nữa. Nghĩ vậy, cô lặng lẽ chuẩn bị bước đi.

Nhưng chân trái vừa mới nhúc nhích thì bỗng nghe "cạch" một tiếng, khóa được mở, cánh cửa bật mở ra.

Tô Hòa nhìn qua khe cửa từ dưới lên trên. Cô nhìn thấy trước tiên là một đôi dép lê màu trắng, những sợi lông nhung trên dép không dính một chút bụi bẩn; tiếp đến là hai cẳng chân thon dài trơn bóng; nhìn tiếp lên trên là chiếc áo dài bằng chất liệu nhung giống như chiếc dép ở dưới, vừa mềm vừa trắng,

khiến cô rất muốn sờ vào

Tô Hòa không biết ma xui quỷ khiến thế nào đưa tay ra sờ một cái, quả nhiên cảm thấy mềm mượt hệt như cô tưởng tượng. Không kìm lòng được, cô

sờ rồi lại sờ tiếp, cho đến khi nghe thấy một tiếng hỏi:

- Đã sờ đủ chưa?

Lúc này cô mới bừng tỉnh! Mình đang làm gì vậy! Cô vội ngẩng đầu lên. Ôi, sao lại chính là Ôn Nhan Khanh! Liên tiếp mấy câu hỏi "Ai? Ai? Ai?" vang lên trong đầu khiến cô hốt hoảng sợ hãi. Rồi cô ảo não buông thõng tay, cúi gằm

mặt xuống.

Ôn Nhan Khanh chằm chằm nhìn cô trong mấy giây, rồi lùi lại một bước

nhường lối:

- Vào đi.

Thế là Tô Hòa cúi đầu bước vào phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh giống như một cô học trò nhỏ, sau đó ngó nghiêng nhìn quanh, không dám nhìn vào thân hình đang mặc chiếc áo ngủ kia.

Ôn Nhan Khanh hoàn toàn không để ý đến điều đó, ngồi xuống chiếc ghế sofa bằng da, tiện tay lấy quyển sách đang để trên bàn trà, rồi vừa đọc vừa

bảo:

- Nói đi.

- Nói gì?

- Không nói cũng được, vậy thì làm đi! - Anh ta làm ra vẻ kéo chiếc áo ngủ ra, khiến cô sợ hãi vội vàng kêu lên - Nói, nói, nói! Tôi có chuyện muốn nói với anh.

Ôn Nhan Khanh làm điệu bộ mời cô nói, đồng thời vẫn tiếp tục đọc sách.

- Chậc - Tô Hòa kiểm tra lại những điều định nói ở trong đầu một lượt, sau đó mới thận trọng cất tiếng - Trước tiên, tôi thấy việc anh đặt ra quy định "Không cho học sinh trường S.S tham gia cuộc thi thiết kế" là không đúng.

- Anh không nói là không cho phép tham gia thi thiết kế, chỉ không cho tham gia cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" thôi.

- Như thế cũng không đúng. Không lẽ cái cuộc thi viên ngọc gì gì đó lại không

hợp thời à? Chẳng phải nó là do tập đoàn Quý Thị nhà anh tổ chức hay sao?

Không ngờ Ôn Nhan Khanh lại trầm ngâm suy nghĩ một lát, sau đó lấy tay

ra hiệu:

- Em nói tiếp đi.

Tô Hòa đằng hắng vài tiếng rồi tiếp tục:

- Vì thế Tiểu Ngu, em họ tôi tham gia cuộc thi này cũng không vấn đề gì. Mà đã không có vấn đề gì thì nó không đáng bị buộc thôi học, đã không bị thôi

học thì nó vẫn là học sinh của anh, hơn nữa còn là học sinh xuất sắc nhất.

- Vì thế gì nữa? - Ôn Nhan Khanh nhướn lông mày lên.

- Vì thế, anh nên đối xử tốt với nó một chút! - Tô Hòa đứng chống nạnh, đây không phải là chuyện rõ rành rành rồi hay sao? - Nó bị điếc bẩm sinh, như thế đã là đáng thương lắm rồi, may mà còn được trời phú cho khả năng về lĩnh vực thiết kế. Anh là thầy giáo quan trọng nhất trên bước đường đời của nó, chẳng lẽ không nên an ủi, động viên, dạy dỗ, đào tạo để nó nhanh chóng thực

hiện được ước mơ của mình hay sao?

Ôn Nhan Khanh chậm rãi tiếp lời cô:

- Thật là xấu hổ, nhưng anh không nghĩ rằng dạy dỗ Tô Ngu thành tài là trách nhiệm của mình. Hơn nữa, hiện nay con bé rõ ràng là đang trông chờ được một người khác chỉ bảo.

- Người anh nói đến là Hạ Ly phải không?

Ôn Nhan Khanh ngầm thừa nhận.

Tô Hòa trợn tròn mắt:

- Anh mà lại phải so đo với Hạ Ly à?

Chết tiệt, thì ra mấu chốt vấn đề nằm ở đây!

- Anh đang đố kị với Hạ Ly phải không? Thế thì, anh không đúng rồi. Tiểu Ngu thích Hạ Ly, có lẽ là đã bắt đầu thích từ lúc mới 13 tuổi cơ! À, không đúng, từ lúc 12 tuổi, ái chà, mặc kệ là 12 hay 13, tóm lại, anh mới làm thầy giáo của

con bé chưa được 2 tháng, dựa vào đâu mà đòi so sánh với Hạ Ly - người đã

được con bé thích và tôn sùng từ nhiều năm nay rồi?

Ánh mắt Ôn Nhan Khanh ánh lên vẻ mặt dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn đổ vỡ, vội quay mặt đi chỗ khác.

Nhưng Tô Hòa không chịu để cho anh ta né tránh, cô lại chạy ra trước mặt Ôn Nhan Khanh, tiếp tục nói một thôi một hồi.

- Vả lại, tuy Tô Ngu thích Hạ Ly hơn nhưng nó cũng không phải là không tôn kính anh, vì sao anh không thể chung sống hòa hợp với Hạ Ly? Rõ ràng là anh đều nói ok với tất cả những giáo viên khác mà. Giống như một bông hoa, tuy một người tưới tắm cũng có thể thành tài được, nhưng nhiều người cùng dạy dỗ có phải là càng toàn diện hơn không? Ôi, lòng dạ anh thật hẹp hỏi, không bao dung được một thần tượng khác trong mắt học trò của mình Không đúng, chỉ là quan hệ thầy trò thì không thể nào đến mức như vậy được! Không lẽ anh cũng thích con bé? Ồ, anh thích Tiểu Ngu phải không? Bởi vì thích học sinh của mình nên anh không cho phép nó được trói buộc với người

đàn ông khác

Ôn Nhan Khanh không thể nghe tiếp được nữa, anh đột ngột đứng dậy ôm lấy cổ cô, đẩy cả người cô ngã xuống ghế sofa.

Tô Hòa kêu lên oai oái:

- Ái chà, anh muốn làm gì? Lại định làm bừa phải không?

- Ngậm miệng lại, ngốc ạ!

Ôn Nhan Khanh khẽ mắng yêu, sau đó hôn cô một cách dữ dội và thành t hục .

Và nuốt đi tất cả mọi âm thanh đang phát ra từ chiếc miệng ấy.

- Ứ ứ ứ

Tô Hòa ra sức giãy giụa.

Ôn Nhan Khanh nắm lấy hai tay cô. Hay lắm, như vậy sẽ không còn có thể

cử động được nữa.

Sau đó

Sau đó

Không còn lời nào để miêu tả nữa.

Ngày hôm sau, lúc trời tang tảng sáng.

Trong giấc mơ mông lung, Tô Ngu cảm nhận chiếc giường khẽ rung, do sàn

căn phòng cũ không thật phẳng nên mỗi lần ở ngoài kia đóng cửa cũng đều khiến cho chiếc giường nhỏ của cô rung động. Không lẽ chị về rồi à? Cô vội vàng bật đèn bàn ở đầu giường và quay đầu nhìn ra, đúng lúc ánh đèn chiếu vào Tô Hòa đang rón rén bước vào.

- Chị đấy à? - Cô hốt hoảng nhìn đồng hồ treo tường - Bốn giờ rưỡi ư?! Bây

giờ chị mới về à?

Mặt Tô Hòa lộ vẻ vô cùng lúng túng, giống hệt như một tên trộm bị bắt quả tang, hơn nữa chiếc áo sơ mi ca rô đang mặc cũng vô cùng xộc xệch, khuy áo cổ sụp xuống, đung đưa theo bước chân của Tô Hòa.

- Chị sao vậy? - Tô Ngu nhìn chị từ đầu đến chân, rồi lại từ chân đến đầu.

Phản ứng trước tiên của Tô Hòa là kéo áo che phần cổ đang lộ ra, lắc đầu

quầy quậy:

- Không có gì đâu!

Nhưng trông dáng vẻ của cô rõ ràng là đã có chuyện gì đó!

- Thôi nào cô bé, mau ngủ đi, mai còn phải lên lớp đấy! Mau ngủ đi! - Tô Hòa không giải thích gì, khép cửa ngăn cách với gian Tô Ngu đang nằm rồi vội vàng vào nhà vệ sinh, đóng cửa đánh "sầm" một tiếng.

Nhà vệ sinh tĩnh lặng. Tô Hòa mở vòi nước ào ào, tiếng nước chảy trong

trẻo mà chân thực. Cô nhìn vào trong gương, không giấu nổi vẻ sợ hãi, chầm chậm kéo cổ áo ra, để rồi sau đó lại thất vọng, những hi vọng hão huyền đã hoàn toàn tiêu tan.

Bởi vì

Trên da thịt toàn là vết màu đỏ.

Trời ơi, làm sao đây, làm sao đây? Cô, cô, cô đã không còn trong trắng

nữa, hu hu

Nước mắt cô chảy đầm đìa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK