• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor. shpdarn

Mấy ngày kế tiếp Thẩm Kỳ đều sẽ nghe thấy Thẩm Tụng Viện kể mấy chuyện liên quan đến Chu Tư Đồng.

Ví dụ như nói Chu Tư Đồng nói tiếng Anh rất lưu loát, so với giáo viên tiếng Anh còn không kém. Em còn hỏi cậu ấy có bí quyết học tiếng Anh nào không, cậu ấy cũng không keo kiệt, không hề giấu giếm đều nói hết cho em.

Hay là nói cậu ấy vậy mà còn biết làm bánh bao. Ngày đó cậu ấy mang hai cái bánh bao đến làm bữa sáng, còn cho em một cái. Má ơi, vừa ngọt vừa mềm, ăn ngon đến mức em suýt nữa nuốt mất cả đầu lưỡi. Còn hỏi cậu ấy mua ở đâu? Em cũng đi mua. Kết quả cậu ấy nói cái này chỉ có một nơi làm, độc nhất vô nhị, chính là cậu ấy tự làm đó. Em liền hỏi cậu sao lại biết làm? Là ai dạy cho vậy? Cậu ấy liền nói cái này còn cần ai dạy à? Ở trên mạng tìm hiểu một chút, sau đó làm lại như vậy. Anh, anh nói xem cậu ấy có phải thiên tài không? Mới xem một lần mà đã làm được? Em quỳ. Em nói này, anh, bằng không chúng ta cũng đi tra một chút, sau đó ta cũng đi làm thử xem.

Thẩm Tụng Viện rất ít khi ngưỡng mộ một người đến vậy. Cho nên mỗi lần hai anh em ngồi ăn cơm anh đều nghe được cô ríu rít nói không ngừng. Có điều hiếm thấy được Thẩm Kỳ là một người thích an tĩnh như vậy mà không chê cô ồn ào, chưa từng cắt ngang lời nói của cô.

Mà Chu Tư Đồng lại không biết cô đã vô tình thu phục được một fan mê muội. Đối với cô mà nói, hiện tại phải nghiêm túc học tập mới là nhiệm vụ quan trọng nhất.

Cô có nền tảng môn Xã hội tốt, gần đây lại luôn nỗ lực học tập, vì thế mỗi lần thi cử đều không phải nghi ngờ gì, đạt hạng nhất.

Học sinh giỏi thì tự nhiên giáo viên sẽ thích. Mỗi lần nhìn thấy cô đều sẽ cười tủm tỉm, còn rất quan tâm cô. Bạn học trong lớp lúc đầu đối với cô còn e dè, không dám tiếp cận mà dần dần cũng nói chuyện cùng cô. Mà vừa tiếp xúc,mọi người liền phát hiện Chu Tư Đồng ngoài mặt lạnh lùng nhưng thật ra cũng không khó tiếp xúc, vì thế bạn học trong lớp dần dần đều thích tiếp xúc với cô, lúc làm gì đó cũng gọi cô cùng làm.

Chu Tư Đồng vốn dĩ cũng là thiếu nữ mười tám tuổi hoạt bát, chẳng qua sau đó vì khoảng thời gian bố mẹ ly hôn, một năm đó cô trở thành đứa trẻ phóng túng, chơi bời. Nhưng hiện tại cô cảm thấy như mọi thứ đều trở lại như xưa.

Cô học hành tốt, giáo viên đều yêu thích, quan hệ với bạn bè cũng tốt. Ra chơi sẽ có bạn học cùng trò chuyện, tan học cũng sẽ có bạn học gọi cô cùng đi về.

Tâm tình của của cô chậm rãi tốt lên, trên mặt tươi cười cũng nhiều hơn. Hơn nữa cô vốn có ngoại hình không tồi, cái gọi cô gái tự tin là cô gái đẹp nhất, lại thêm thành tích tốt, vì thế cô dần trở thành nhân vật phong vân trong trường, đi đâu cũng có những học sinh lớp khác xì xầm bàn tán: "Ôi, kia chính là Chu Tư Đồng đó. Chuyển từ ban Tự nhiên sang ban Xã hội, không lâu sau liền thi được hạng nhất toàn ban. Lại còn nhìn xinh đẹp như vậy."

Danh tiếng của cô dần dần áp đảo Trần Oánh Oánh.

Cô gái tự tin sẽ được nhiều chàng trai yêu thích, vì thế mà cũng có nhiều nam sinh gửi thư tình cho cô, cũng sẽ có nam sinh chặn đường lúc cô về để tỏ tình.

Ví dụ như ngay lúc này, nam sinh đứng đối diện hỏi cô: "Chu Tư Đồng, mấy hôm nay mình đều nhờ bạn cùng lớp cậu gửi thư tình cho cậu. Cậu đều đọc rồi đúng không? Vậy chắc cậu biết mình là ai đúng không?"

Nam sinh bộ dạng tuấn lãng, trong trường cũng có nhiều nữ sinh thích kiểu như vậy, cho nên cậu ta có vẻ rất tự tin.

Cậu ta còn nghĩ, mấy ngày nay đều nhờ người mỗi ngày đưa một lá thư tình gửi cho Chu Tư Đồng, dựa vào chữ viết tay đẹp cùng văn thơ xuất chúng của bản thân, Chu Tư Đồng khẳng định là sẽ hỏi cái này là ai viết. Nói không chừng mấy ngày nay cô đều đi thăm dò tin tức của mình, vẫn đang âm thầm dõi theo mình ấy chứ. Mà mà bản thân có ngoại hình anh tuấn, cậu ta cũng không tin Chu Tư Đồng sẽ không thích mình.

Cho nên hiện tại trong lòng tràn đầy tự tin đứng trước mặt cô.

Nhưng không ngờ, Chu Tư Đồng lại dùng ánh mắt lãnh đạm đánh giá cậu ta trên dưới một phen, sau đó lạnh giọng hỏi: "Cậu là ai?"

Nam sinh tươi cười trên mặt cứng lại: "Mình là Lý Chiêu. Cậu thấy thư tình mình viết cho cậu mà không có tìm hiểu mình là ai sao?"

Thế này thật quá tổn thương lòng tự trọng.

"Tôi rất bận, không rảnh đi tìm hiểu." Chu Tư Đồng trả lời ngắn gọn rõ ràng.

"Vậy thư tình của tôi chắc cậu đọc rồi phải không?"

Lý Chiêu mắt sáng lên. Chỉ cần cậu ấy đọc thư tình của mình, chắc chắn sẽ bị tài văn chương của mình thuyết phục.

Nhưng không ngờ Chu Tư Đồng dùng ngữ khí như không có chuyện gì nói: "Không đọc. Đều ném thùng rác rồi."

Lý chiêu:......

Sau đó cậu ta trơ mắt nhìn Chu Tư Đồng lướt qua mình, sải bước về phía trước.

Lý Chiêu cuối cùng cũng uể oải rời đi.

Mà ở ven đường một chiếc xe màu đen đậu ở đó, cửa kính ở ghế sau chậm rãi kéo xuống, lộ ra gương mặt tuấn nhã mang theo ý cười của Thẩm Kỳ.

Hôm nay hiếm khi công ty không có việc gì, tiết trời nắng ấm, cho nên anh định đón Thẩm Tụng Viện tan học, cũng coi như phần thưởng cho mấy ngày này cô rất quy củ không lại đi gây chuyện, nhưng không ngờ lúc đến lại thấy một màn này.

Cô gái nhỏ này thật đúng là, lời nói việc làm đều thật thẳng thắn tàn nhẫn.

*

Chu Tư Đồng về nhà liền cởi cặp sách chuẩn bị nấu cơm.

Gần đây mẹ Đinh thấy Chu Tư Đồng hơi gầy đi, thương cô năm cuối cấp nhiều áp lực, học hành vất vả, cho nên dù bản thân có túng thiếu cũng vẫn muốn cải thiện vấn đề ăn uống cho cô.

Kéo ra tủ lạnh, Chu Tư Đồng nhìn thấy có một miếng thịt đựng trong túi nilon. Trên bàn còn để lại một tờ giấy, Đinh Thục Phân viết: Đồng Đồng, thịt này là mua cho con, con tự nấu lên ăn nhé.

Chu Tư Đồng suy nghĩ một chút, liền đem miếng thịt này băm ra, lại cắt nửa củ cải trắng cũng đem băm, thêm hành, tỏi, gừng, nước tương, muối, để làm nhân bánh. Lại nhào bột định làm sủi cảo.

Sủi cảo gói kỹ có thể để trong tủ lạnh, khi nào muốn ăn thì lấy ra, thứ nhất có thể ăn thay cơm, nhanh chóng đơn giản lại tiện nghi, thứ hai, mỗi ngày buổi sáng Đinh Thục Phân cũng có thể lấy ra làm bữa sáng.

Đời trước gia cảnh cô không tồi, chưa từng trải qua cảnh túng thiếu, nhưng xuyên qua rồi mới hiểu thế nào là một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán, cho nên cô càng thêm kiên định, nỗ lực học tập thi vào một trường tốt, sau đó thì tìm một công việc tốt.

Cô sở dĩ biết làm sủi cảo là vì trước kia trong nhà có dì giúp việc là người phương Bắc, không có việc gì thì sẽ làm sủi cảo cho cô ăn. Cô cùng dì cảm tình rất tốt, cho nên học được tay nghề làm vằn thắn không tồi.

Mì luộc trong nước, rất nhanh đã sôi lên. Chu Tư Đồng đeo lên tạp dề, xắn tay áo, rửa sạch tay, chuẩn bị gói sủi cảo. Nhưng lúc này lại có tiếng gõ cửa.

Cô trong lòng buồn bực, giờ này ai mà lại đi gõ cửa nhà cô?

Kết quả vừa mở cửa ra, liền thấy Thẩm Kỳ cùng Thẩm Tụng Viện đứng bên ngoài. Hơn nữa Thẩm Kỳ hai tay cầm hai túi nilon to, bên trong toàn là đồ ăn.

Chu Tư Đồng:.....

Thẩm Tụng Viện tự nhiên như ở nhà đi tới đi lui trong nhà cô, đi tìm cốc để uống nước, sau đó lại mở miệng tiếp đón Chu Tư Đồng: "Ai, Tư Đồng, đừng đứng ngẩn ra đấy. Lại đây ngồi."

Chu Tư Đồng tiếp tục:......

Đây hình như là nhà cô mà. Nhưng sao nghe khẩu khí Thẩm Tụng Viện cứ như cô ấy là chủ nhà còn mình mới là khách vậy?

Gần đây quan hệ của Chu Tư Đồng cùng Thẩm Tụng Viện đã tốt hơn nhiều, nếu chỉ có một mình Thẩm Tụng Viện tới nhà, cô còn thấy thoải mái tự tại. Nhưng còn Thẩm Kỳ đứng bên cạnh cô liền cảm thấy không được tự tại cho lắm.

Thẩm Kỳ lúc này đã để hai túi nilon lớn lên mặt bàn, ôn hòa nói với cô: "Đồ ăn này là tôi cùng Viện Viện mua ở chợ gần tiểu khu."

Thẩm Kỳ ý tứ cũng rất rõ ràng, đồ ăn này là mua tới cho cô.

Chu Tư Đồng nhìn hai túi nilon đầy bên trong nào là sườn, cá, tôm còn có các loại đồ ăn khác, không khỏi đầu đầy hắc tuyến*: "Thẩm tiên sinh, anh đây là giúp đỡ người nghèo sao?"

"Không phải giúp đỡ người nghèo," Thẩm Kỳ thanh âm vẫn ôn hòa như cũ, nhưng Chu Tư Đồng lại cảm thấy có chút ý tứ trêu đùa bên trong, "Là cọ cơm**."

Thẩm Tụng Viện vừa uống xong nửa cốc nước, vội vàng giải thích việc này: "Là như thế này, hai ngày trước không phải cậu mới chia cho mình một cái bánh bao sao, thật là ăn quá ngon. Mình liền nói với anh mình, Lúc anh mình đón mình tan học lại nói anh ấy không tin cậu nấu ăn ngon như thế, mình liền nói nhất định phải tin. Sau đó anh mình liền đề nghị không bằng đến nhà cậu......"

Một ngữ chưa nói xong, liền bị Thẩm Kỳ cắt ngang: "Viện Viện."

Ngữ khí có chút nghiêm khắc hơn trước. Thẩm Tụng Viện cũng không dám nói nữa, cúi đầu tiếp tục uống nước.

Nhưng Chu Tư Đồng vẫn nghe hiểu.

Cmn, khẳng định là Thẩm Kỳ dùng kế khích tướng với Thẩm Tụng Viện, sau đó Thẩm Tụng Viện bị lừa, lập tức phải cùng Thẩm Kỳ chạy tới nhà cô cọ cơm.

Cô lần trước không phải đã mời Thẩm Kỳ ăn một bữa cơm rồi sao? Tay nghề cô thế nào chẳng nhẽ Thẩm Kỳ còn không biết?

Chu Tư Đồng trong lòng một đám dê cừu gào thét chạy qua, mặt không biểu cảm nói: "Có điều, ngại quá, tối nay tôi không định nấu cơm."

Mà Thẩm Kỳ hiển nhiên thấy được trên thớt có cục bột cùng chày cán bột, còn có trong chén bên cạnh để nhân, vì thế anh liền hỏi: "Cô muốn làm sủi cảo?"

Chu Tư Đồng còn chưa kịp gật đầu, liền nghe được Thẩm Tụng Viện kêu oang oang nói vang lên: "Sủi cảo được đó. Mình thích nhất ăn sủi cảo. Tư Đồng, anh mình cũng biết làm sủi cảo, để anh ấy phụ trách cùng cậu làm đi."

______________________

(*) Đầu đầy hắc tuyến: Ai thắc mắc thì đây, nó kiểu như vầy nè



(**) Cọ cơm: Đại khái là ăn chùa

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK