• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

(*) Tên của một nhãn hàng nước khoáng, sữa, sữa chua,...

Từ Niệm nói một lèo suốt trên đường đi từ phòng học đến cổng trường.

“Nếu tiếng anh của cậu còn kém như thế, chắc chắn học kỳ sau không vào được lớp trọng điểm đâu.” Từ Niệm nói, vẻ mặt nghiêm túc, “Cậu định sau này cứ tiếp tục như vậy sao? Có phải cậu không muốn thi đại học không? Những ngữ pháp và kỹ năng tớ dạy cho cậu, cậu có chăm chú lắng nghe không…”

Từ Niệm có thành tích tiếng anh đứng đầu khoa Văn, phụ đạo cho Tạ Liễu Liễu tuyệt đối không thành vấn đề.

Nhưng mà mấy ngày nay Tạ Liễu Liễu không tập trung, căn bản không nghe cô ấy giảng bài.

Từ Niệm vẫn đang tiếp tục: “Cậu có học thuộc từ đơn không? Chỉ cần mỗi ngày thuộc 40-50 từ đơn là có thể xem hiểu phần điền chỗ trống và đọc hiểu. Trí nhớ cậu tốt như vậy, nhất định không có vấn đề ...”

Tạ Liễu Liễu sửa lại: “Tớ có học rồi.”

Đáng tiếc Từ Niệm không có nghe rõ, hỏi: “Cậu nói cái gì?”

Tạ Liễu Liễu cúi đầu, không nói lại nữa.

Thật ra mỗi sáng cô đều học từ đơn tiếng anh, sách luyện tập mà Hạc Lâm đưa cho cô, cô vẫn luôn giữ kỹ.

Nhưng mấy ngày gần đây sự thích thú học tập đột nhiên không cao lắm.

Lúc nãy làm bài cũng lơ đễnh thất thần, mấy đoạn đọc hiểu phía sau gần như cô không có xem, viết văn cũng tùy tiện viết.

Không phải là không chịu cầu tiến, mà là tâm sự nặng nề.

Ngày đó Hạc Lâm yêu cầu cô sáng ngày hôm sau chờ anh ở dưới lầu, thật ra cô không có đi.

Hai ngày sau, cũng liên tục trốn trong nhà.

Tạ Liễu Liễu không biết tại sao mình lại như vậy, nhưng vừa nhìn thấy Hạc Lâm sẽ nhớ đến những lời Lam Thiếu Khâm nói với cô.

Anh bị trường trọng điểm tỉnh đuổi học, là vì một cô gái.

Nhưng chuyện này có liên quan gì đến cô?

Nếu như không liên quan, thì tại sao cô lại đứng ngồi không yên, để ý ghen tị như thế?

Tạ Liễu Liễu nghĩ không rõ lắm.

Từ Niệm nói một tràng, thấy cô không có chút phản ứng nào, cho rằng cô không nghe lọt tai, bỏ qua cho cô nói: “Bỏ đi, chuyện của mình thì cậu tự để tâm đi. Tớ còn phải đến thư viện, cậu có đi không?”

Thứ hai chính là kiểm tra cuối kỳ, bởi vì liên quan đến vấn đề có được chuyển đến lớp chọn hay không, phần lớn mọi người đều vô cùng để ý.

Lần trước kiểm tra Từ Niệm bị sốt, không thi hai môn cuối cùng, cho nên mới bị chuyển đến lớp thường.

Vốn dĩ Tạ Liễu Liễu không muốn đi, cô đã hứa với mẹ tuần này sẽ về sớm một chút để giúp mẹ gói hoành thánh. Nhưng dưới ánh mắt uy hiếp của Từ Niệm, cô vẫn gật đầu.

Xe đạp của Từ Niệm để ở trong nhà xe, cô ấy đi qua lấy.

Thư viện cách trường học của họ không xa, đạp xe mười lăm phút là có thể đến.

Cô ấy lấy xe xong thì quay về, hai người cùng ra khỏi cổng trường. Từ Niềm bảo Tạ Liễu Liễu ngồi ở chỗ ngồi phía sau xe, nói với cô: “Tớ chở cậu qua.”

Tạ Liễu Liễu nghe theo nhảy lên chỗ ngồi phía sau xe.

Một lát sau, Từ Niệm hỏi: “Ngồi chắc chưa?”

Hai tay Tạ Liễu Liễu nắm lấy ghế ngồi, đang định nói là ngồi chắc rồi. Nhưng vừa nâng mắt, đúng lúc nhìn thấy hai cái bóng đứng ngoài cổng.

Vẻ mặt cô ngưng lại, không trả lời.

Dưới cây đa cạnh tấm bảng tuyên truyền của trường, là dáng đứng sừng sững của Hạc Lâm, sống lưng thẳng tắp. Bên cạnh là chiếc xe đạp màu huỳnh quang của anh, một tay tùy ý nhét vào trong túi. Bởi vì anh cao lớn nên khi nhìn người khác phải khẽ hạ mắt xuống, khiến người ta cảm thấy vô cùng cả nể.

Đứng trước mặt anh là một cô gái xa lạ, để tóc đuôi ngựa buộc cao. Dưới bóng cây rậm rạp trên đỉnh đầu, chỉ có thể nhìn thấy vầng tráng no đủ của cô ấy, sống mũi vểnh cao, cái cổ thon dài, nhất định là một cô gái xinh đẹp.

Tạ Liễu Liễu không nghe thấy hai người họ nói gì, nhưng cô gái cúi đầu, dáng vẻ giống như rất áy náy.

Hình như cô ấy muốn nhìn cái tay mang bao cổ tay kia của Hạc Lâm, nhưng Hạc Lâm vịn vào tay nắm xe đạp, khẽ tránh né.

Cô gái cũng lúng túng, tiếp tục nói xin lỗi với anh. Nói đến chỗ khó chịu, bèn giơ tay lên lau mắt.

Hạc Lâm đứng ở một bên, không để tâm lắm.

Bên cạnh có một nam sinh lớn tiếng hỏi: “Hạc gia, có còn đi thư viện nữa không?”

“Cậu nói gì thế? Lúc này ai mà đi thư viện nữa, mẹ nó, cậu có mắt không vậy?”

...

Hai nam sinh kẻ xướng người hoạ, cùng nhau giật dây.

Hình như Hạc Lâm mở miệng mắng bọn họ đôi câu, lấy túi khăn giấy của một nam sinh ra để đưa cho cô gái lau nước mắt.

Nữ sinh duỗi tay nhận lấy, nước mắt từ từ ngừng lại.

Tạ Liễu Liễu không muốn nhìn tiếp nữa, kịp lúc thu hồi ánh mắt, nói với Từ Niệm ở phía trước: “Chúng ta đi thôi.”

Từ Niệm hỏi: “Lúc nãy cậu nhìn gì thế?” Cô ấy gọi cô mấy tiếng mà cô cũng không nghe thấy.

Tạ Liễu Liễu cụp lông mi xuống, gõ gõ ngón tay ở trên đùi. Cuối cùng nói: “Không có nhìn gì cả.”

*

Thư viện vào thứ sáu lúc nào cũng đông người, trừ học sinh ra, còn có những người lớn trên mọi phương diện khác ngoài xã hội.

Tạ Liễu Liễu và Từ Niệm tìm thật lâu, mới tìm được hai chỗ ngồi gần cửa sổ.

Bốn phía rất yên tĩnh, sau khi hai người họ ngồi xuống cũng không nói chuyện, đều tự lấy bài thi ra yên lặng làm bài.

Lúc đầu Tạ Liễu Liễu làm đề toán, sau đó thì dừng lại, đổi thành một bộ bài thi tiếng anh.

Cô vẫn muốn học tốt tiếng anh, không phải vì người khác, mà là cô muốn thi đại học tốt, không cam lòng rớt sau người khác.

Lần này cô làm bài nghiêm túc hơn lúc nãy, sau khi làm xong còn nhờ Từ Niệm chấm điểm giúp cô, được 95 điểm.

Mặc dù chỉ vừa đạt tiêu chuẩn, nhưng đã tiến bộ rất nhiều so với thành tích lúc trước.

Từ Niệm và cô đều thở phào.

Cả buổi chiều làm một lèo hết hai bộ bài thi tiếng anh, đầu Tạ Liễu Liễu hơi mệt. Cô bỏ bài tập xuống, đến khu đọc sách bên cạnh chuẩn bị tìm sách đọc.

Khu này đều là sách chuyên ngành, Tạ Liễu Liễu xem không hiểu. [email protected]#

Cô định đi dạo loanh quanh khu văn học bên cạnh, nhưng vừa ra khỏi giá sách, liền bắt gặp một người ngồi sau bàn phía đối diện.

Tay Hạc Lâm cầm một cây viết, khuỷu tay đặt lên mép bàn, đang thấp giọng giảng đề cho nam sinh bên cạnh.

Nam sinh bên cạnh biết cô, trông thấy cô liền lập tức duỗi tay thọt cánh tay Hạc Lâm.

Hạc Lâm ngước mắt, nhìn về phía cô.

Tạ Liễu Liễu chợt cứng người, xoay người định bỏ đi.

Nhưng mà đã muộn, Hạc Lâm sải bước đến phía cô.

Chỉ hai ba bước là anh đã đến trước mặt cô, ngăn cô giữa các giá sách chật hẹp.

Biểu cảm thờ ơ vào lúc nãy chợt tan biến mất, khóe môi anh khẽ cong lên, chỉ còn có sự bất ngờ và vui mừng, hỏi: “Sao cậu cũng ở đây thế?”

Tạ Liễu Liễu tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể nghênh đón câu hỏi của anh. Ánh mắt lại trôi đi đâu đó, giọng nói bình bình: “Tớ cùng một người bạn đến làm bài tập.”

Hạc Lâm không chú ý tới sự bất thường của cô, hỏi: “Bài tập gì mà phải đến thư viện làm thế?”

Tạ Liễu Liễu híp mắt lại, nói đúng tự thật: “Tiếng anh.”

Hạc Lâm hỏi: “Làm được không?”

Cô khẽ gật đầu, không có nói nói thật.

Hạc Lâm nhìn cô gái trước mặt, cô cúi đầu, hàng lông mi vừa dài vừa dày phủ trước gương mặt trắng như sứ. Những lúc không muốn anh có thể nhìn thấy, thì thật sự một chút biểu cảm cũng không lộ ra.

Hạc Lâm khó xử sờ ấn đường, chần chứ thật lâu, rốt cuộc vẫn hỏi vấn đề mà anh dằn xuống đáy lòng: “Tại sao cuối tuần cậu không chờ tớ ở dưới lầu?”

Một ngày trước anh đã căn dặn cô, ngày hôm sau luyện tiếng anh ở dưới lầu.

Nhưng ngày hôm đó anh đợi ở dưới lầu rất lâu mà vẫn không thấy cô.

Hạc Lâm cho rằng cô ngủ quên, chủ nhật tiếp tục chờ, nhưng cô vẫn không tới.

Không chỉ như thế, một tuần này cũng rất ít khi gặp cô.

Tạ Liễu Liễu cong đầu ngón tay rồi buông ra, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, thong thả nói: “Cuối tuần mẹ tớ tổng vệ sinh, muốn tớ cùng giúp, nên tớ không có rảnh xuống lầu.”

Hạc Lâm: “Hai ngày đều rất bận à?”

Tạ Liễu Liễu: “Ừm.”

Hạc Lâm cúi đầu, bình tĩnh nhìn cô. Không biết muốn tìm ra dấu vết gì từ trên gương mặt cô. Cuối cùng, vẫn thầm thỏa hiệp: “Vậy cuối tuần này cậu có rảnh không? Tớ giúp cậu khoanh tròn những từ vựng trọng tâm, còn có mấy đoạn văn…”

“Không cần.” Không chờ anh nói xong, Tạ Liễu Liễu liền nhẹ nhàng cắt ngang. Cô giải thích: “Tuần này tớ đã hẹn ôn tập cùng với bạn rồi.”

Hạc Lâm khựng lại.

Sau đó, Tạ Liễu Liễu dừng một chút, tựa như là còn có lời gì nữa.

Cô nhẹ nhàng, cũng rất thong thả, rất kiên định nói: “Sau này tớ sẽ không xuống lầu luyện từ đơn nữa.”

Nói xong, không quan tâm Hạc Lâm có phản ứng gì, liền nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

*

Cuối tuần rảnh rỗi, Tạ Liễu Liễu ôn tập ở trong phòng

Cô nói dối lừa Hạc Lâm, thật ra cô không có hẹn với bạn, cũng không có giúp mẹ tổng vệ sinh, cô chỉ muốn từ chối anh mà thôi.

Vốn dĩ nghĩ tuần này có thể thoải mái một chút, ai dè vào một giờ chiều, Lam Thiếu Khâm mang tập bài tập tự động đến.

Thành tích học tập của cậu kém đã không phải là chuyện mới mẻ. Nhưng lần này cha của Lam Thiếu Khâm đột nhiên buông lời tàn ác, nếu như lần cuối kỳ này cậu không thể thi được top 500 toàn khối, thì sẽ trừ toàn bộ tiền sinh hoạt học kỳ sau của cậu.

Đây là một chuyện lớn, Lam Thiếu Khâm không thể coi thường.

Vì vậy hôm đó cậu chạy tới nhờ cậy Tạ Liễu Liễu, cầu xin cô dạy bù cho cậu.

Mặc dù Tạ Liễu Liễu cảm thấy cậu tự làm tự chịu, nhưng cũng không thể thật sự bỏ mặc. Nên đành đồng ý.

Số học và vật lý của Lam Thiếu Khâm đều có nền tảng chắc chắn, hơn nữa nội dung lớp 10 vốn không khó lắm, cậu học cũng rất đơn giản.

Duy chỉ có hóa học là không hiểu cân bằng các loại phương trình hóa học.

Cho dù Tạ Liễu Liễu giảng thế nào, cậu vẫn không biết phản ứng thu nhiệt và phản ứng tỏa nhiệt đơn giản. Rốt cuộc, giấy nháp trong nhà đều đã bị dùng hết, Tạ Liễu Liễu đi xuống lầu mua.

Nhưng thay giày xong vừa đẩy cửa ra thì đối diện có người đi ra.

Hạc Lâm mặc đồ ở nhả thoải mái, phía trên đeo tai nghe màu trắng, mặt khẽ cúi xuống, đang đợi thang máy.

Anh nhìn thấy cô, vẻ mặt thoáng khựng lại.

Tạ Liễu Liễu cũng ngẩn ra.

Từ sau khi trở về thư viện ngày hôm qua, hai người bọn họ cũng không nói chuyện nhiều.

Sáng hôm nay, mẹ Tạ Tạ Liễu Liễu bảo cô xuống lầu mua bữa sáng, cô cũng lấy cớ từ chối.

Không nghĩ tới lại gặp mặt nhanh như vậy.

Tạ Liễu Liễu đang do dự là cùng anh đi thang máy xuống, hay là giả vờ mình quên cầm đồ nên quay trở về. Chợt sau lưng vang lên giọng của Lam Thiếu Khâm, rõ ràng rành mạch, dường như cậu đang đứng ngay tại cửa vào, “Đúng rồi, tiểu ve sầu, đừng quên mua một chai Ích Lực giúp tớ nữa nhé! Tớ sẽ gửi lì xì qua weixin cho cậu.”

Yên lặng, đôi mắt của Hạc Lâm phía đối diện rõ ràng càng thâm sâu hơn.

P/s: Dạo này mình bận dọn nhà nên lâu đăng chương. T.T Sorry các bạn nhé.
Đêm nay là Giao thừa rồi, không biết có ai ở nhà giống mình không. -.- Mình đang ở nhà gõ chữ để vô mùng đăng dần dần huhu.
Sẵn đây mình xin chúc các bạn năm mới vui vẻ nhé. <3

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK