• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Viên Minh dời mấy tảng đá lớn ở cửa động ra, thi triển Phi Mao Thuật hóa thân thành bạch viên, tung người nhảy ra ngoài, hai ba nhịp đã leo lên một gốc đại thụ ở gần đó.

Bởi vì gần như hai mươi ngày lúc nào cũng ở trong động, lúc này được hít thở không khí trong lành ở bên ngoài, khiến cho tinh thần nó không khỏi run lên, tinh thần rất sảng khoái.

Sau khi hít thở thật sâu, Viên Minh bắt đầu nhảy qua từng gốc từng gốc đại thụ, lao về hướng con sông lúc trước.

Tuy đã có thể tự thi triển Phi Mao Thuật, có thể săn giết dã thú vốn cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, nó tính bắt mấy con cá ăn thịt người, trước tiên lấp đầy bụng, hồi phục một ít thể lực rồi tính tiếp.

Lúc Viên Minh đến được một gốc đại thụ cách con sông không đầy ba mươi trượng, thì thân hình ngừng lại một chút, núp sau những tán lá rậm rạp, xuyên qua kẻ lá nhìn xuống dưới xem thế nào.

Chỉ thấy chỗ không xa trong dòng nước, một tên có bộ dáng nửa người nửa hổ đang đập nước không ngừng, mỗi lần nhô lên thì trong miệng hình như đang cắn một con cá, sau khi ngước cổ nuốt xuống liền lặn xuống nước lần nữa.

Viên Minh biết người này, chính là Ô Lỗ, người tên Lạt Qua đồng hành với hắn lúc trước lại không thấy tăm hơi.

"Gia hỏa này lại cũng tu thành Phi Mao Thuật nhanh như vậy!" Trong lòng Viên Minh có chút kinh ngạc.

Bản thân khổ tu Huyết Khí Thuật vẫn không nắm được trọng điểm, cuối cùng phải nhờ Cửu Nguyên Quyết hôm nay mới có thể tu thành Phi Mao Thuật, Ô Lỗ cũng giống như nó, cũng chỉ có tư chất là tứ linh căn, không nghĩ tới vậy mà đã thành công rồi?Viên Minh không có hiện thân, sau khi đứng xa xa nhìn Ô Lỗ bắt được mười mấy con cá ăn thịt người rồi rời đi, mới từ trên cây nhảy xuống, đi đến bên bờ sông.

Cũng giống như lúc trước, nó nhịn đau dùng cái đuôi vượn câu lên chừng mười con cá ăn thịt người, dùng miếng da gấu gói lại, nhanh chóng rời khỏi bờ sông.

Nó quay về hang động, nhóm lửa nướng mấy con cá.

Mười mấy con cá đã chui xuống bụng, trong đó có hai con trong bụng còn có trứng, trứng cá màu đen có nhiều nguyên khí đại bổ, Viên Minh cảm thấy rõ ràng tinh khí thần đều dồi dào lên không ít, thể lực cũng bắt đầu hồi phục.

Sau khi ăn uống no say, nó lau miệng, suy nghĩ kế hoạch kế tiếp.

Bây giờ cách thời hạn một tháng chỉ còn có mười ngày, cần phải giao nộp năm phần tinh huyết mới có thể đổi được thuốc giải, nó tuy có thể tự mình thi triển Phi Mao Thuật, nhưng thực lực so với lúc trước lại không hề có thay đổi quá nhiều, lúc đầu giết được con gấu đen đã khó khăn như vậy, huống hồ là hung thú.

Suy nghĩ một lát, Viên Minh vẫn quyết định trước tiên đợi một chút, dành mấy ngày để điều dưỡng thân thể, đồng thời tiếp tục tích lũy một chút pháp lực, sau đó lại đi săn giết hung thú.

Hô Hỏa trưởng lão đã nói với bọn họ, pháp lực càng mạnh, uy lực của Phi Mao Thuật sẽ càng lớn, đạo lý mài đao không tốn công đốn củi nó vẫn hiểu.


Nó khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục vận chuyển Cửu Nguyên Quyết, thổ nạp thiên địa linh khí.

Chớp mắt lại qua năm ngày.

Lúc Viên Minh đang ở trong động yên lặng thổ nạp dưỡng thần, một tia sáng màu vàng của mặt trời chiếu xuyên qua kẻ đá vào bên trong động, tiếng chim hót véo von cũng từ bên ngoài truyền đến.

Viên Minh mở hai mắt, đình chỉ tu luyện, cầm lên một miếng thịt nướng đã lạnh ngắt bên cạnh, ăn mấy miếng rồi uống một ít nước, sau đó đứng dậy hoạt động gân cốt một chút.

Nó lúc này, da dẻ từ trong ra ngoài lộ ra vẻ sáng bóng trong suốt, gương mặt tiều tụy lúc trước đã sớm hồi phục lại như xưa.

Ngọc Hồ lão đạo nói không sai, Cửu Nguyên Quyết trên phương diện cố bản bồi nguyên (bồi bổ cơ thể - Độc Hành Giả), trị liệu thân thể có hiệu quả bất phàm, ăn uống đầy đủ, lại cộng thêm có sự chăm sóc của Cửu Nguyên Quyết, thân thể của nó đã hoàn toàn hồi phục.

Mà sau khi trải qua năm ngày khổ tu, pháp lực của nó cũng lớn mạnh không ít, trong đan điền, một đoàn pháp lực nho nhỏ đang chầm chậm lưu chuyển.

Chỉ là kì hạn một tháng chỉ còn lại năm ngày, phải xuất phát săn thú rồi!Viên Minh vừa nghĩ tới đây, liền rời khỏi động, bấm quyết thi triển Phi Mao Thuật, tấm da vượn màu trắng phủ lên người nó, một con vượn trắng rất nhanh đã xuất hiện giữa rừng cây.

Thân hình bạch viên mơ hồ cường tráng hơn mấy phần so với lúc trước, lực lượng trong lúc giơ tay nhấc chân cũng cũng mạnh hơn gần gấp rưỡi.

"Quả nhiên pháp lực càng cường đại, uy lực của Phi Mao Thuật càng lớn!" Viên Minh khẽ vuốt cằm, rồi chạy về phía nam.

Chạy gần nửa canh giờ, tầm nhìn phía trước đột nhiên mở rộng, đã đến tận cùng của sâm lâm rồi, một hẻm núi cực lớn xuất hiện phía trước.

Hẻm núi này rộng khoảng hai ba dặm, dài không biết bao nhiêu, hai vách không ngừng kéo dài cho đến không còn thấy được.

Bên trong hạp cốc bồng bềnh sương mù màu trắng, sâu không thấy đáy, giống như một cái rãnh trời, ngăn cách đôi bờ.

"Nơi này chắc hẳn là hạp cốc mà Hô Hỏa trưởng lão đã nói.

" Viên Minh lẩm bẩm một câu.


Hạp cốc đối diện cũng có một phiến sơn lâm rậm rạp, có người nói mấy hung thú kia là ở bờ đối diện, nó muốn giết thú lấy máu, thì cần phải băng qua hạp cốc.

Chỉ là ở dưới đáy cốc tràn ngập sương trắng, không biết là sâu bao nhiêu, có hung thú chiếm giữ hay không.

Nó nhặt lên một cục đá, ra sức ném vào sương mù dày đặc trong hạp cốc, sau hai ba cái hô hấp thì nghe tiếng đá va chạm vang lên nho nhỏ.

Vẻ mặt Viên Minh thả lỏng, xem ra hạp cốc chỗ này không quá sâu.

Hơi do dự, Viên Minh vẫn lên đường tiến vào, tìm một nơi có độ dốc thoai thoải, đi vòng xuống đáy cốc, rất nhanh đã tiến vào đáy cốc.

Nơi này sương mù dày đặc, chỉ có thể nhìn xa được hai trượng, xa hơn nữa chỉ thấy tràn ngập sương trắng.

Có thể bởi vì những sương trắng này, nên đáy cốc tràn ngập mùi ẩm ướt, khắp nơi đều là một vùng ướt nhẹp, nơi này quanh năm không có ánh mặt trời, chỉ mọc một ít rêu, hình thành lên sự đối lập rõ ràng với sinh cơ bừng bừng của sơn lâm phía trên.

Viên Minh thấy vậy thở phào một hơi, địa phương hoang vắng như thế này, hẳn sẽ không có hung thú sinh sống.

Nó mò mẫm đi về phía trước, cứ đi một bước thì để lại một kí hiệu trên mặt đất, để đề phòng mình bị lạc đường.

Nó rất nhanh liền xuyên qua đáy của hạp cốc, đi đến một vách núi khác.

Bạch viên không chỉ giỏi leo cây, leo núi cũng không hề khó khăn, Viên Minh dùng cả tay lẫn chân, rất nhanh đã leo lên vách núi, đến khu rừng rậm trên bờ đối diện.

Vừa tiến vào nơi đây, nó lập tức cảnh giác những biến hóa nho nhỏ phát sinh ở hoàn cảnh xung quanh, cây cối chỗ này càng cao lớn um tùm hơn, thiên địa linh khí tựa hồ nồng đậm hơn một chút, nhưng trong gió núi quanh quẩn nơi này lại mang theo một hơi lạnh thấu xương, cho dù cách một lớp da vượn, lông tơ trên toàn thân của nó cũng dựng ngược lên.

Viên Minh nhíu mày, thầm nghĩ phiến rừng rậm này quả nhiên có chút tà môn.

Nó nhảy lên trên cây, hướng vào chỗ sâu trong sâm lâm rậm rạp mà đi tới, thâm nhập không được bao xa thì dừng lại, men theo bờ hạp cốc chầm chậm mà đi, cẩn thận tìm tung tích của hung thú.

Dẫu sao hung thú rốt cuộc có bao nhiêu chiến lực, nó vẫn còn chưa rõ, men theo bờ hạp cốc mà đi thì tương đối ổn thỏa, một khi đánh không lại còn có thể nhảy vào hạp cốc mà trốn.


Trong lúc di về phía trước, xung quanh là một vùng vắng vẻ, chỉ có thỉnh thoảng truyền lại mấy tiếng chim kêu từ nơi xa.

Hoàn cảnh tĩnh mịch như thế này ngược lại khiến Viên Minh có chút miệng khô lưỡi đắng, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi trộm.

Nó xoa xoa lòng bàn tay, đang muốn tiếp tục tiến về phía trước, thì trong rừng cây phía trước truyền đến một tiếng kêu kì lạ, sắc nhọn đến chói tai, giống như tiếng khóc lóc của trẻ con.

Thân thể Viên Minh chấn động một cái, vội vàng dừng lại, sau khi núp vào một tán cây rậm rạp, nhìn về nơi truyền đến âm thanh kia, đáng tiếc là không thấy cái gì cả.

Đúng lúc này, lại có một tiếng thú gào vang lên, rất khác với tiếng kêu chói tai hồi nãy.

Chân mày nó giật một cái, dùng tốc độ hết sức chậm đi về phía trước để không phát ra âm thanh.

Không bao lâu, Viên Minh đã tới nơi phát ra hai loại tiếng kêu đó.

Xuyên qua kẽ lá, nó nhìn xuống phía dưới.

Phát ra tiếng kêu chói tai là một con dã thú kì lạ, thân cao nửa trượng, đầu tựa như chuột, giữa ngực và bụng mọc đầy lông ngắn màu vàng thô cứng, trên lưng thì bao phủ một tầng giáp xác dày như mai rùa, thoạt nhìn liền biết kiên cố dị thường.

"Là ta tu?" Viên Minh âm thầm suy đoán, chỉ có điều ta tu thì không lớn như vậy.

Cặp mắt như hai hạt đậu xanh của con ta tu màu vàng phát ra tia sáng hung ác, nhìn về phía bụi cỏ trước mặt, nơi đó có hai con hồ ly màu xanh.

Lúc này lông trên toàn thân hồ ly hiện lên màu xanh biếc, mắt cũng là màu xanh, hoàn toàn không giống với hồ ly bình thường, thân dài hơn một trượng, cao ba thước, đường cong thân thể uyển chuyển, xem ra có sở trường về tốc độ.

Cặp mắt màu xanh biếc của thanh hồ nhìn chằm chằm vào con ta tu vàng, miệng không ngừng gầm nhẹ.

Hung quang trong mắt ba con thú càng lúc càng thịnh, rất nhanh thì đồng thời lao vào nhau, cùng cắn lộn.

Viên Minh lộ vẻ chuyên chú, ba con dã thú này hình thù kì quái, hình thể lại cao to như vậy, tám thành là hung thú, đúng lúc có thể xem bản lĩnh của hung thú.

Chỉ xem một lúc, sắc mặc nó dần trở nên ngưng trọng.

Bất kể là con tatu màu vàng hay là hồ ly màu xanh, chiến lực đều hơn xa nó dự liệu.

Hồ ly màu xanh đúng như nó dự đoán vừa nãy, là loại thú nhanh nhẹn, tốc độ so với mấy loại hồ ly, sói hoang bình thường thì nhanh hơn gấp bội, còn công kích của răng và móng vuốt cũng không phải là chuyện đùa.


Mà con tatu màu vàng kia lại càng lợi hại hơn, bộ vuốt như mấy cái móc sắc đen nhánh, có thể dễ dàng để lại vết xước sâu trên đá, bộ giáp trụ màu vàng trên lưng càng kiên cố hơn, móng vuốt của hai con thanh hồ cũng chỉ lưu được mấy đường ngấn mờ trên đó.

Kết quả trận chiến rất nhanh đã sáng tỏ, con tatu màu vàng lấy một địch hai, vậy mà lại chiếm thượng phong, vết thương trên mình hai con thanh hồ càng lúc càng nhiều, máu tươi cũng nhuộm đỏ bộ lông.

Chiến đấu chỉ trong chốc lát, hai con thanh hồ cuối cùng cũng chống đỡ không nổi, quay đầu chạy trốn.

Con tatu màu vàng cũng không đuổi theo, gầm lên mấy tiếng, chui vào lùm cây bên cạnh.

Viên Minh ở trên cây ánh lúc này ánh mắt nó lại sáng lên, thân hình bay lướt giữa những cành cây, đuổi theo hai con thanh hồ.

Thanh hồ cũng đã thụ thương, đúng là con mồi có sẵn!Hai con thanh hồ bị thương không nhẹ, một con trong đó còn bị thương ở chân sau, tốc độ không thể nhanh được, rất nhanh chóng liền bị Viên Minh đuổi kịp.

Con thanh hồ phía sau tựa hồ đã phát giác ra động tĩnh lạ, chính là con mà bị thương ở đùi, nó quay đầu nhìn về phía sau, nhưng không phát hiện ra cái gì cả.

Viên Minh lúc này đã đến trên đỉnh đầu của con thanh hồ, chân đạp lên cây một cái, lấy thế như diều hâu bắt mồi vồ xuống.

Con hồ li xanh kinh hãi, vội vàng nhảy sang một bên để né tránh, nhưng cái đùi đã bị thương khiến cho động tác của nó chậm đi rất nhiều, bị Viên Minh đập cho ngã lăn ra đất.

Lúc này con hồ ly vừa kinh sợ, vừa há mồm cắn vào cánh tay của Viên Minh, nhưng Viên Minh phản ứng nhanh hơn, dùng gối đè mạnh lưng thanh hồ xuống.

Đau đến tận cốt tủy, con thanh hồ kêu thảm một tiếng, nhịn không được rướn đầu lên.

Hai cánh tay vượn to khỏe của Viên Minh thừa cơ siết cổ con hồ li xanh, hai tay siết chặt lấy nhau, như hai cái thòng lọng, đầu của thanh hồ liền không thể động đậy.

Con thanh hồ còn lại phát giác ra tình huống phía sau, lập tức quay người lại, phóng ngược ra sau.

Viên Minh trừng mắt hét lớn, thúc dục uy lực của Phi Mao Thuật lên trình độ cao nhất, cơ bắp hai tay nở ra, trong nháy mắt cường tráng hơn ba phần, vặn mạnh một cái.

"Răng rắc", xương yết hầu của con thanh hồ bị què chân trực tiếp bị bẻ gãy, đầu bị ngoẻo sang một bên.

Đúng lúc này, một cơn gió tanh tưởi đến buồn nôn từ phía sau ập tới, lại là một con thanh hồ khác nhào tới bên này.

Viên Minh vội vàng lăn người né tránh, nhưng trên vai vẫn bị đánh trúng một trảo, da vượn kiên cường vậy mà bị vạch ra mấy vết thương, máu tươi tuôn trào.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK