• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 15:

Ánh mắt Hoắc Phong Lãng nhìn chằm chằm vào Diệp Uyển như muốn nuốt sống cô.

“Em…” Diệp Uyển ho khan vài tiếng: “Ngày đó ở trường quay có nhiều phóng viên như vậy, em thật vất vả mới thoát khỏi bọn họ. Nếu như lúc đó em quay về tìm anh luôn thì nhất định sẽ bị người ta phát hiện ra chuyện này có liên quan đến anh.”

“Thật à? Nhưng em làm như thế khiến cho anh rất bị động, em biết không?” Hoắc Phong Lãng rất tức giận, nhưng không dám nói quá nặng lời. Mấy năm qua, anh ta lợi dụng Diệp Uyển bao nhiêu lần, trong lòng anh ta đều biết. Nếu cô thật sự phản bội anh ta thì đúng là tổn thất nặng nề đối với công ty.

“Phong Lãng, xin lỗi, lúc đó em cũng không có cách nào khác.” Kỹ năng diễn xuất của Diệp Uyển thì khỏi phải nói, cô nói mấy câu đã uất ức òa khóc.

Hoắc Phong Lãng nhíu mày, nghiêm mặt truy hỏi: “Vậy còn chuyện của chị Hy là sao? Nếu em không căn dặn, chị ta dám chống đối lại anh à?”

“Phong Lãng, đến bây giờ anh vẫn còn nghi ngờ em sao? Nếu anh không tin em, vậy em đi là được chứ gì!”

Diệp Uyển cắn môi dưới, vẻ mặt uất ức quay đầu muốn đi ra khỏi văn phòng.

Nhưng cô đi rồi, ai sẽ tới tẩy trắng cho Diệp Tâm, ai tới gánh tội đây?

Diệp Uyển vừa có ý muốn đi, Hoắc Phong Lãng vội vàng bước tới ngăn cản, dáng vẻ vô cùng chân thành: “Không phải là anh không tin em! Anh chỉ quá sốt ruột thôi! Bây giờ anh cần sự trợ giúp của em, em sẽ giúp đúng anh đúng không?”

“Em phải làm sao mới có thể giúp được anh đây?” Đôi mắt Diệp Uyển lưng tròng nhìn về phía Hoắc Phong Lãng, ngập ngừng một lát mới hỏi.

“Thật ra chuyện này rất đơn giản.” Hoắc Phong Lãng kéo cánh tay của cô: “Em chỉ cần đi theo giải thích với chủ đầu tư và tổ đạo diễn, nói tất cả chuyện này đều là do em muốn đi diễn lại nên mới tự biên tự diễn, vậy mọi vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng thôi!”

“… Thật sao?” Diệp Uyển cười gượng, trong lòng biết rất rõ, một khi cô đứng ra thì mọi người sẽ chĩa mũi nhọn vào cô, danh tiếng của Diệp Tâm sẽ được rửa sạch.

Sợ cô sẽ phát hiện ra điều gì, Hoắc Phong Lãng đứng ở trước mặt cô thề: “Diệp Uyển, anh làm vậy cũng là vì tương lai của chúng ta thôi. Nếu như công ty không phát triển tốt, anh làm gì còn mặt mũi đi tới nhà họ Diệp nữa. Em yên tâm, chờ sau khi chuyện này qua đi, anh sẽ lập tức kết hôn với em!”

Đúng là cảnh tượng quá sức nực cười. Vì sao trước đây cô lại ngu ngốc đến mức bị những lời như vậy che mờ đôi mắt chứ.

Diệp Uyển chậm rãi gật đầu: “Em có thể đồng ý với anh, nhưng đây là một lần cuối cùng.”

“Được, anh sẽ lập tức phái người đi thu xếp, em cứ ở đây nghỉ ngơi đi, đừng đi đâu hết đấy.” Hoắc Phong Lãng dặn dò vài câu liền dẫn theo trợ lý nhanh chóng rời đi.

Trong văn phòng rộng rãi, Diệp Uyển tao nhã rút ra một tờ khăn giấy, vừa lau vệt nước mắt thì tài xế đã đẩy cửa đi vào: “Cô Diệp Uyển, cậu Phong bảo tôi đưa cô tới khách sạn nghỉ ngơi. Cậu ấy xử lý xong việc sẽ tới tìm cô.”

“Thật sao?”

Anh ta nhất định là vội đi nói cho Diệp Tâm biết tiến triển mới nhất của chuyện này thôi.

“Không sao, cứ để cho anh ấy đi làm việc của mình, tôi có thể tự…”

Diệp Uyển nói được một nửa đã bị tài xế ngắt lời: “Ý của cậu Phong là bảo tôi chắc chắn phải đưa cô đến khách sạn.”

Diệp Uyển hiểu ý. Đây là Hoắc Phong Lãng muốn tìm người theo dõi mình. Nhưng cô đã sớm có kế hoạch, Hoắc Phong Lãng phái người theo dõi cô hay không đều không sao cả. Bởi vì cô sẽ không thỏa hiệp với bọn họ nữa, càng không chịu tiếng xấu cho người khác thay bọn họ!

“Được, vậy tôi sẽ tới khách sạn chờ anh ấy.”

Ép xuống cảm xúc trong đáy mắt, Diệp Uyển xiết chặt cái túi trong tay, giả vờ nghe lời đi theo tài xế rời khỏi Giải trí Huy Hoàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK