Hai anh em Bố Đinh, Bố Hoả vừa quay trở lại đã thấy Ngu Vĩnh An ung dung ngồi trước gương để Bạch giúp hắn xoá bỏ lớp dịch dung.
Khuôn mặt bị phá hủy hoàn hảo hiện ra, Ngu Vĩnh An vươn tay với lấy hộp cao Bát Dung chăm chú thoa lên vết thương trên mặt.
Một bên hắn vẫn thầm chú ý tới hai con người mới xuất hiện bên kia.
"Đã xử lý ổn thoả? "
Ngu Vĩnh An nhàn nhạt nói, dẫu biết rõ việc giao cho hai con người kia chắc chắn sẽ thành nhưng vẫn không nhịn được mà mở miệng ra hỏi.
Bố Đinh rất quy củ tiến lên một bước, cung kính trả lời:
"Lý Thu Sinh hiện đang nghỉ ngơi ở Viên Viện, mấy tên ám vệ dưới trướng Cảnh vương gia đã cho người xử lý xong"
"Người thay thế đám ám vệ đó cũng đã an bài tốt! Sau khi bọn họ trở về Cảnh vương phủ liền trong tay người" - Bố Hoả tiếp lời.
Ngu Vĩnh An gật gù như đã hiểu, chợt hắn nhớ ra điều gì liền nói:
"Phải rồi! Gửi thư tới Lý phủ báo là ta muốn gặp Lý thái y, nói là chuyện này có liên quan tới Lý Thu Sinh"
"Vâng"
Hai anh em Bố Đinh, Bố Hoả đáp lại song quay người rời đi.
Việc Ngu Vĩnh An giao phó bọn họ đã làm ổn thoả, hiện tại còn phải đi làm việc Tô Hành Ý giao phó đương nhiên cũng không thể nán lại lâu.
Đợi hai anh em họ rời đi Ngu Vĩnh An cũng đã thoa thuốc xong hắn bình thản tới trước tủ đồ, chọn bộ y phục tùy ý mà thay mặc cho vẫn còn ba con người đang ở trong phòng.
Sau tấm bình phong mờ ảo, từng kiện y phục được hắn cởi ra đặt ở một bên nhưng hắn vẫn không quên làm việc mà bản thân nên làm.
"Bạch" - Ngu Vĩnh An lạnh giọng gọi.
"C - Có"
Bị người gọi tên Bạch có chút cứng ngắc, dù sao cũng đã hơn 10 năm sau mệnh lệnh đầu tiên nàng nhận được khó trách có chút không theo kịp.
"Tới Phủ Trưởng công chúa viết vào sổ ghi chép vật tiến cống của nàng ta thứ này! " - Ngu Vĩnh An qua tấm bình phong đưa cho Bạch một tờ giấy nhỏ, bên trên ghi rất rõ thứ hắn muốn - "Nhớ phải làm trong âm thầm, tốt nhất đừng để người khác phát giác ra"
"Vâng"
Bạch vừa rời đi, Ngu Vĩnh An đã thay y phục xong, trở lại bàn trang điểm hắn lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ.
Chiếc hộp thon dài được chạm khắc tinh tế bằng những hoa văn rồng phụng uốn lượn.
Thoang thoảng trong gió có thể ngửi thấy mùi thơm nhẹ của gỗ Trầm Hương ngọt tới mê người.
Ngu Vĩnh An trầm lặng ngắm chiếc hộp một lúc lâu xong mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào chiếc gương đang phản chiếu hình bóng người trước mắt mà ra lệnh:
"Khôi"
"Có nô tài"
Khôi nghiêm trang, đĩnh đạc nhìn thẳng thiếu niên trước mắt so với muội muội ham chơi của mình, tinh thần Khôi luôn căng chặt, trong tâm thế sẵn sàng đợi lệnh từ chủ tử.
Phản chiếu qua gương có thể nhìn thấy Ngu Vĩnh An cũng đang nhìn thẳng mặt gã.
Vóc dáng trước mắt tuy mong manh, yếu ớt nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, kiêu ngạo đúng chuẩn của kẻ bề trên, tạo ra áp lực không hề nhỏ.
Khôi thoáng giật mình, cung kính cúi người chờ đợi mệnh lệnh.
Ngu Vĩnh An đẩy nhẹ hộp gỗ ra trước mắt gã, từ tốn nói:
"Đưa thứ này tới cho hoàng đế, phải chắc chắn vật bên trong được chính tay ngài ấy nhận, chính mắt ngài ấy nhìn thấy"
"Vâng"
Lúc này Ngu Vĩnh An cũng đã chỉnh trang xong, hắn đương sự đang muốn tới phòng ăn thì Triết ở phía sau đã ngoi lên, nhốn nháo hỏi:
"Công tử, còn ta nữa! Ta cũng muốn đi làm nhiệm vụ"
Không hiểu sao nhìn cảnh này Ngu Vĩnh An thấy có chút buồn cười, hắn giao nhiệm vụ chứ đâu phải phát kẹo đâu mà hài tử lại háo hức như vậy?
Hắn lắc đầu bất lực, suy nghĩ một hồi liền hỏi nó:
"Tuệ Mẫn đâu? "
Triết nội tâm háo hức vừa nghe thấy Ngu Vĩnh An hỏi người đâu xúc cảm liền xuống dốc, nó dường như đang bĩu môi, giận dỗi nói:
"Làm sao ta biết được chứ? Có khi nàng ta vẫn đang ở chỗ đại thiếu gia đi! "
Đi lâu như vậy vẫn chưa quay lại chắc chắn vẫn bị đại thiếu gia giữ lại, hừ, chắc chắn là vậy rồi - Triết thầm khẳng định lại một lần nữa, hai tay đặt trước ngực siết chặt song quyền.
Ngu Vĩnh An không để ý sự thay đổi của Triết, hắn đưa hộp cao Bát Dung trên bàn cho nó, dặn dò kỹ lưỡng:
"Vậy ngươi đưa thứ này cho Tiểu Tuyết đi! Nói nàng ta chăm chỉ thoa thứ này lên như vậy mấy vết sẹo trên mặt chẳng bao lâu sẽ biến mất"
Triết có chút ngơ ngác, nó do dự nhận lấy hộp cao trên tay hắn, nó nhìn vật trong tay song lại nhìn hắn một hồi không hiểu vì sao Ngu Vĩnh An rõ ràng hỏi nó Tuệ Mẫn đâu, giờ lại bắt nó đi tìm người tên Tiểu Tuyết kia.
Đây là nó không nghe rõ hay là đã bỏ quên đoạn nào trong cuộc đối thoại vừa rồi?
Chưa kể tới thứ dược này lại có thể xoá bỏ vết thương trên mặt Ngu Vĩnh An, hắn vì sao không để lại mà hưởng dụng.
Cả khi hắn thương tình cho tỳ nữ của bản thân chắc cũng không tới mức đưa hết cho nàng ta như vậy chứ?
Triết rối rắm một hồi cuối cùng cũng quyết định không nghĩ nữa dù sao đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên của nó sau 3 năm đợi chờ mòn mỏi nên nó cũng không rảnh mà quan tâm mấy chuyện không đâu làm gì.
Nhưng Triết vẫn chưa đi vội mà chăm chăm nhìn vào hộp cao trong tay suy nghĩ xem bản thân nên đi tìm Tuệ Mẫn trước hay tìm người tên Tiểu Tuyết kia trước.
Nó cứ đứng như trời trồng một lúc lâu mà không hề biết hai con người đó vốn luôn ở cùng một chỗ.
Còn Ngu Vĩnh An thì không thèm quan tâm tới nó, hắn cứ vậy mà rời đi trước dù sao vật lộn cả một ngày hắn cũng đói lắm rồi.
- Một lúc sau -
Đây là đâu? Tôi là ai?
Ngu Vĩnh An âm thầm gào thét trong lòng, ngoài mặt thì ngơ ngác nhìn khung cảnh trống trải xung quanh.
Ngu phủ vốn rộng lớn lại có nhiều viện tử, mà Ngu đại ca từ lúc tới Ngu gia tới nay vẫn luôn trồng nấm trong viện tử của mình nên Ngu Vĩnh An vừa mới xuyên qua cũng chẳng biết trái phải nên đi đường nào.
Kết quả lang thang một hồi lại đi lạc tới đây mà rõ ràng trời mới chập tối, giờ này đám hạ nhân trong phủ vẫn đang làm việc vậy mà nơi đây lại rất hoang vắng, không có lấy một bóng người.
Dưới trời đêm tĩnh lặng không có lấy một bóng người Ngu Vĩnh An nội tâm căng chặt từ từ tiến về phía trước.
Càng đi hắn càng cảm thấy bất thường, nói nơi này trống vắng cũng không phải bởi cả quãng đường đi nơi đây đều rất sạch sẽ, cây cối được người vun trồng, chăm sóc rất tỉ mỉ không giống như bị người vứt bỏ, quên lãng.
Ngược lại khiến cho người ta có cảm giác như nơi này được xây lên để chờ ai đó quay trở lại.
Con đường này rất dài, dẫn đến một viện tử nhỏ, thấy thế Ngu Vĩnh An tò mò đi tới, có khi sẽ vô tình gặp được ai đó để hỏi đường cũng nên.
Vừa bước vào Ngu Vĩnh An đã bị một cỗ lực lượng mỏng manh đột kích bất ngờ khiến hắn giật mình lùi ra sau.
Hắn khua khua tay mấy hồi chợt nhận ra thứ nhiễu loạn tầm nhìn của mình vậy mà lại là một con đom đóm nhỏ.
Nhìn con đom đóm lập loè ánh xanh khó khăn vỗ cánh bay theo một quỹ đạo không nhất định hết lắc sang trái lại nghiêng sang phải giống như kẻ say rượu, điều này gợi lên một chút hứng thú của Ngu Vĩnh An.
Hắn thích thú nhìn con đom đóm xiêu vẹo bay đi, nương theo đó mà ngẩng đầu lên nhìn toàn cảnh phía trước.
Ngu Vĩnh An thoáng khựng người lại, khuân mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc trước khung cảnh huyền ảo trước mắt.
In sâu vào trong đôi mắt Ngu Vĩnh An là một khoảng không rộng rãi tràn ngập ánh sáng xanh chớp nhoáng giữa bầu trời đêm đen tuyền mơ hồ.
Phía trước là một khu vườn lớn trồng rất nhiều hoa Thủy Tiên, hoa mọc sát nhau, nụ hoa bung nở rất đều vô tình tạo nên một vùng biển trắng tuyết tinh khôi.
Gió khẽ lay lay thổi, cánh hoa nương theo sức gió mà lay động cùng theo một hướng mà nghiêng mình càng làm tăng lên vẻ sống động cho mỹ cảnh trước mặt.
Cơn gió se lạnh đêm thu cọ qua sóng mũi khiến Ngu Vĩnh An giật mình tỉnh lại, lúc này hắn mới có cơ hội nhìn thấy toàn cảnh nơi đây.
Viện tử này rất rộng rãi, thoáng mát, được người dọn dẹp rất sạch sẽ.
Nhìn thoáng qua ngoại trừ hoa Thủy Tiên ra góc bên phải còn có một cây hoa Đào gốc to sừng sững đứng đó.
Thân cây thô to, cứng cáp giữ vững thân mình để từng tán nhỏ toả ra bốn phía xung quanh xoè rộng bóng che cả một góc sân.
Rõ ràng đang là mùa thu vậy mà cây hoa Đào kia tựa như rất có sức sống, nở rộ đỏ rực cả một góc vườn.
Không những thế theo từng đợt gió thổi qua cánh hoa bị đánh tới lung lay rơi xuống từ từ đáp xuống bàn trà bên gốc cây.
Một số lại rơi xuống đất, nương theo sức gió bị thổi tung bay khắp cả viện tử vô hình chung khiến cho khung cảnh trước mắt có sức hút hơn hẳn.
Ngu Vĩnh An bước chân vô thức tiến về phía trước, nơi này rất yên tĩnh tới lạ thường tựa như không có ai tới ở.
Khung cảnh tĩnh mịch kia tựa như rất giống với viện tử của hắn nhưng cũng rất khác.
Nơi đó u ám, lạnh lẽo nhuốm một màu tâm trạng buồn bã của chủ cũ.
Còn ở đây lại yên tĩnh theo kiểu thanh bình, yên ả khiến lòng người vô thức buông thả theo cơn gió.
Nếu nói tới điểm giống có lẽ là căn phòng trước mắt hắn kia, cách xây dựng bên ngoài rất giống với phòng của Ngu Vĩnh An, cảm giác khá đơn giản, lạnh lẽo trông căn phòng đơn bạc đó hoàn toàn lạc lẽo với mỹ cảnh trước mắt.
* Cạch *
Ngay lúc Ngu Vĩnh An đang mơ hồ đánh giá căn phòng đó thì một tiếng động vang lên đánh gãy tâm trí hắn khiến hắn thoáng giật mình, cánh cửa gỗ bị người nhẹ đẩy ra để lộ một khe hở.
Nhìn xuyên qua kẽ hở đó là một ánh mắt đơn độc tối tăm tới lạnh sống lưng, con ngươi được người mở lớn nhìn thẳng về phía Ngu Vĩnh An, chỉ một ánh nhìn kia thôi tựa như muốn nhìn xuyên qua cỗ thân thể yếu nhược này của hắn.
Tiếng cửa kéo lê trên nền đất ngân dài khiến người ghê tai, cánh cửa vốn đóng chặt được người từ từ mở rộng ra, từ trong bóng tối một bóng người từ từ bước ra ngoài, người kia bước lên từng bước chậm rãi giọng run run nói:
"Ai vậy? "
Người mở cửa là một lão nhân gia, dáng người hơi cao, lưng hơi còng, mái tóc hoa dâm được búi cao, trên khuân mặt đầy những nếp nhăn trùng xuống như muốn kéo hết lớp thịt trên mặt lão xuống.
Trông ra người này tuổi cũng ngang với Đinh quản gia hoặc hơn.
Lão nhân gia đôi mắt vì tuổi già mà mờ đi chỉ có thể nhíu mày cố nhìn ra bóng dáng người trước mắt.
Nhưng nay là đêm cho dù có cố lão vẫn không thể nhìn ra đối phương là ai, chỉ có thể cất cao giọng hỏi:
"Ai vậy? Nơi này không được phép tới đâu! "
Ngu Vĩnh An âm trầm nhìn lão nhân gia một lúc lâu mới chịu cất lời đáp lại:
"Ta là khách của Ngu phủ, vô tình đi lạc tới đây! Lão nhân gia có thể cho ta hỏi thăm, đây là viện tử của ai được không? "
Giọng hắn không quá lớn lại chẳng biết do nơi đây quá tịch mịch hay tai lão nhân gia kia còn tốt mà lời Ngu Vĩnh An vừa nói ra rất thuận thế mà lọt vào tai lão.
Nói thật hắn ngoại trừ dung mạo khiến người cười chê ra thì luận từ vóc dáng đến giọng nói mọi thứ cũng được coi như rất vừa ý người.
Nhất là chất giọng dịu dàng như gió thu kia rất êm ái khiến lão nhân gia vô thức thả lỏng thân thể.
Lão cười hiền từ dường như rất vừa ý trước sự lễ phép của hắn nhưng lão nhân gia hiện đang đứng ở một góc trong tối, Ngu Vĩnh An lại đứng quá xa nên hắn hoàn toàn không nhìn thấy được nụ cười kia ngược lại còn nghi hoặc nghĩ có phải bản thân đã để lại ấn tượng xấu cho đối phương hay không nên lão nhân gia mới không đáp lại.
Hắn toan tiến lên hỏi tiếp, lão nhân gia đã nhanh chóng cản lại:
"Ấy vị công tử này đừng di chuyển, cẩn thận không đạp trúng hoa ta trồng...!Cứ đứng yên ở đó...!Đừng di chuyển...!"
Bị người nhắc nhở Ngu Vĩnh An khựng người lại nhìn xung quanh, hắn từ khi nào đã tới giữa vườn hoa Thủy Tiên kia.
Phía sau còn in hằn dấu chân hắn, có vài bông hoa bị hắn tàn nhẫn chà đạp mà gãy cành gục ngã trên nền đất, cánh hoa màu trắng tuyết bị vấy bẩn bởi lớp bùn đất dày.
Một cỗ cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng khiến Ngu Vĩnh An có chút câu lệ nhìn lão nhân gia.
Lão nhân gia cũng ngại làm khó Ngu Vĩnh An, lão vẫn dùng tông giọng khàn trầm đục, từ tốn mà nhẹ nhàng khuyên bảo hắn:
"Công tử cứ từ từ, cẩn thận không dẫm phải hoa ta trồng"
Ngu Vĩnh An e lệ cúi đầu, bước từng bước nhẹ nhàng cẩn thận ra khỏi vườn hoa, hắn cười ngượng nói:
"Là ta thất lễ rồi! "
Từ khi sinh ra Ngu Vĩnh An đã có đôi mắt xếch dữ tợn nhưng thiếu niên luôn có thói quen cúi đầu khiến đôi mắt trở nên nhu hoà hơn.
Lại thêm giọng nói thanh mảnh, dịu dàng trời ban hút người cho dù dung mạo hắn có kém phần tinh tế đi nữa vẫn luôn dễ dàng lấy được thiện cảm từ người khác.
Lão nhân gia cũng vậy, nhìn thiếu niên trước mắt lão thấy hắn cũng là một đứa trẻ ngoan, chẳng có bộ dáng nào là thất lễ cả vả lại hoa lão trồng cũng không phải chỉ để người ngắm.
"Haha, không sao không sao! Cũng chỉ là vài nhánh hoa ta có thể trồng lại được mà! "
Lão nhân gia cười hiền từ, lão từ từ tiến lên phía trước thoát ra khỏi màn đêm, Ngu Vĩnh An lúc này tâm trạng cũng thoải mái hơn, chậm rãi ngẩng đầu.
Bầu không khí đột nhiên rơi vào khoảng không im lặng.
Ngu Vĩnh An kinh ngạc nhìn lão nhân gia trước mắt, lão khoác trên mình một kiện y phục đơn giản của người làm vườn.
Tay áo được vén gọn lên một cách chỉn chu nhưng cũng vì thế mà hoàn toàn để lộ ra vết phỏng lớn chạy dọc cánh tay phải.
Không những thế từ phần sườn cằm phải chạy xuống cũng có một vết phỏng lớn không kém.
Vốn vết thương lớn đó trông rất doạ người nhưng cũng chỉ đủ khiến cho Ngu Vĩnh An kinh hách, tay hắn vô thức đưa lên sờ vào vết sẹo trên khuân mặt mình.
Sau hắn cũng chỉ biết cười khổ nhìn lão nhân gia.
Không kém gì Ngu Vĩnh An, lão nhân gia cũng đang nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt của lão mở lớn dường như đang rất kinh ngạc khi thấy hắn.
Ngu Vĩnh An thấy có chút không thoải mái khi bị người nhìn chằm chằm như vậy liền lên tiếng trước:
"Lão nhân gia, người sao vậy? "
"À! Không...!Không có gì! "
Lão nhân gia chột dạ liếc mắt ra phía khác, lúc sau lại liếc nhìn Ngu Vĩnh An, sự chú ý đều đổ dồn lên kiện y phục của hắn.
Ngu Vĩnh An cũng để ý tới, đột nhiên cảm thấy bản thân rất có khả năng sẽ bị người trêu chọc.
Thật sự mà nói khi hắn mở tủ đồ của Thôi Chỉ Lục ra bên trong chỉ đơn giản có 3 bộ y phục đồng dạng.
Tất cả đều là bạch y thêu hoạ tiết hoa Đào, chất vải lại sờn cũ, phai màu, nhìn thế nào thì bộ dạng hắn hiện tại cũng khá chật vật.
Ấy vậy mà lão nhân gia không hề e ngại hay chán ghét bộ dáng này của hắn ngược lại đôi mắt lão sáng rực nhìn y phục của hắn như đang nhớ tới kỷ niệm cũ nào đó, miệng mơ hồ cảm thán:
"Y phục này thật giống! "
Ngu Vĩnh An có chút khó hiểu trước câu nói của lão, hắn nghiêng đầu nghi hoặc hỏi:
"Giống? Giống ai cơ? "
Lão nhân gia như bị câu hỏi của Ngu Vĩnh An đánh tỉnh, lão cười lên một tiếng rồi năng nổ nói:
"Không giấu gì vị công tử đây! Y phục của công tử rất giống với kiện y phục do chính tay đại thiếu gia của ta may cho tân nương tử của mình"
Khuôn mặt lão nhân gia không giấu khỏi hạnh phúc, đôi mắt già nua cong thành hình cung lưỡi liềm, đôi môi cong lên luôn miệng kể chuyện xưa cũ.
Ngu Vĩnh An lại càng khó hiểu hơn, Ngu Vĩnh Chương từ khi nào lại có cái sở thích kỳ dị này.
Nếu y muốn thì chỉ cần một cái búng tay là bao nhiêu gấm vóc lụa là, y phục cao sang đều có thể ban tặng đối phương.
Chưa kể hành động này cũng có chút không giống với tác phong của y cho lắm.
Chợt hắn nhận ra điều gì vội vàng hỏi:
"Lão nhân gia, người ở đây bao lâu rồi? "
Lão nhân gia bị hỏi tới ngơ người, lão nghiêng đầu suy nghĩ song lại đưa tay lên bấm đốt tay, cuối cùng khuôn mặt lão trầm xuống, mơ mơ hồ hồ nói:
"Ta cũng không nhớ bao năm nữa! Chỉ biết...!ngày ta tới phủ nhận việc làm vườn là khi nhị thiếu gia vừa mới thành hôn xong.
Đại thiếu gia khi đó còn là hiệp khách lang bạt giang hồ nữa đấy! Haha! "
Ngu Vĩnh An nghe tới đây liền hiểu, đại thiếu gia trong miệng lão nhân gia là chỉ Ngu Huyền Lan hồi trẻ.
Hẳn nào hắn thấy cảnh viện tử này quen quen.
Bởi lẽ hoa Thủy Tiên là loài hoa mà Ngu Huyền Lan yêu thích nhất, còn hoa Đào là loài hoa mà Thôi Túc thích.
Năm đó khi Thôi Chỉ Lục còn nhỏ vẫn luôn bị Thôi Túc bỏ bê không chăm sóc.
Người chăm y vẫn luôn là nữ nhân tên Tầm Tước kia nhưng dẫu thế nào đi nữa hai cha con tối ngày ở bên nhau đương nhiên cũng sẽ có thời khắc gặp mặt.
Một ngày vào mùa xuân, trên vùng đất của người tộc Du trăm ngàn cây Đào đua nhau nở hoa, đỏ rực cả một góc trời.
Thôi Túc khi đó mặc kiện y phục tương tá»± vá»i Ngu VÄ©nh An hiá»n tại, ngá»i dÆ°á»i gá»c cây hoa Äà o lá»n nhìn lên bầu trá»i xa xÄm.
Trong lòng y ôm má»t cháºu hoa nhá», là má»t nhánh hoa Thủy Tiên sắp héo tà n.
Tây Minh nóng lạnh thất thÆ°á»ng, Thủy Tiên lại là loà i hoa không chá»u Äược thá»i tiết khắc nghiá»t Thôi Túc cho dù có cá» gắng tá»i Äâu vẫn chẳng thá» giữ lại Äược nhánh hoa cuá»i cùng nà y.
Thôi Chá» Lục âm thầm Äứng má»t bên quan sát, nhóc con ÄÆ¡n Äá»c bao nÄm lần Äầu tiên thấy cha xuất hiá»n liá»n mang cảm tÆ°á»ng bản thân lạc và o má»ng Äẹp, sợ hãi phải tiến lên Äá»i mặt vá»i Thôi Túc khi Äó má»ng sẽ ngay láºp tức tan vỡ khiến nhóc con quay trá» lại bên chiếc giÆ°á»ng ÄÆ¡n Äá»c cùng cÄn phòng trá»ng không.
NhÆ°ng cà ng nhìn nhóc con Thôi Chá» Lục cà ng say sÆ°a, cuá»i cùng vẫn không nhá»n Äược mà hÆ°á»ng vá» phÃa bóng ngÆ°á»i kia gá»i má»t tiếng cha .
Thôi Túc quay lÆ°ng lại, sau Äó ÄÆ¡n giản ná» má»t nụ cÆ°á»i khiến Thôi Chá» Lục ghi nhá» mãi không quên.
Nam nhân vá»n không xinh Äẹp nhÆ°ng nụ cÆ°á»i dá»u dà ng kia lại khiến ngÆ°á»i vô thức mê Äắm, y vÆ°Æ¡n cánh tay ra hÆ°á»ng vá» phÃa nhi tá» mà kêu gá»i:
[Lục Nhi lại Äây vá»i cha]
Nhóc Thôi Chá» Lục không biết Äây là mÆ¡ hay thá»±c chá» biết cha muá»n thân máºt vá»i nhóc con liá»n vui vẻ chạy tá»i nhà o và o lòng cha.
Tá»i khi cảm nháºn Äược cá» xúc cảm ấm áp mà ảo má»ng không bao giá» Äem tá»i Äược Thôi Chá» Lục má»i tin Äây là hiá»n thá»±c, khuân mặt non ná»t cÅ©ng vì thế mang theo má»t nụ cÆ°á»i hạnh phúc khôn cùng.
Nhóc con nằm trong lòng cha ná» non gá»i:
"Cha"
Nam nhân dá»u dà ng xoa Äầu nhóc, nhẹ nhà ng gá»i tên nhóc bên tai, cánh hoa Äà o rÆ¡i xuá»ng lả tả, nhẹ vÆ°Æ¡n trên mái tóc dà i của Thôi Túc.
Thôi Chá» Lục nằm trên Äùi cha nhóc, vÆ°Æ¡n cánh tay bé nhá» bắt lấy cánh hoa kia xuá»ng nhÆ°ng cuá»i cùng trên mặt nhóc con lại Äá»ng lại từng giá»t nÆ°á»c sÆ°Æ¡ng nóng bá»ng.
Nhóc ngÆ¡ ngẩn vÆ°Æ¡n tay ra gạt Äi nÆ°á»c Äá»ng trên má nhÆ°ng không hiá»u sao nÆ°á»c sÆ°Æ¡ng vẫn từng giá»t từng giá»t rá»t xuá»ng.
Là cha nhóc rÆ¡i lá», miá»ng còn không ngừng thủ thá» những Äiá»u vô nghÄ©a:
[Lục Nhi lá»n tháºt rá»i]
[Lục Nhi có muá»n biết phụ thân con là ngÆ°á»i nhÆ° thế nà o không? ]
[Hắn rất tá»t vá»i ta! Kiá»n y phục nà y là hắn tá»± tay may tặng ta, từng ÄÆ°á»ng kim mÅ©i chá» Äá»u in máu hắn.
Hắn còn hứa sẽ cho ta má»t mái nhà , có hoa hắn thÃch, có cây ta yêu.
Hắn nói tất cả Äá»u Äầy Äủ cả chá» Äợi con tá»i bên chúng ta thôi, Lục Nhi]
[ChỠlà ...!]
Khuôn mặt vá»n Äang chìm Äắm trong tình ý của Thôi Túc Äá»t nhiên lạnh Äi, y nói ra từng lá»i nặng ná»:
[Äáng lẽ ra nÄm Äó ta không nên là m váºy! CÅ©ng không nên Äá» cho hắn biết sá»± tháºt.
Nếu không má»i chuyá»n Äã khác]
Sau Äó Thôi Túc ôm mặt khóc nức ná», nhóc Thôi Chá» Lục không muá»n nhìn thấy cha khóc liá»n luá»ng cuá»ng ngá»i dáºy ôm cha và o lòng luôn miá»ng dá» dà nh.
Nhóc con không hiá»u lá»i cha vừa nói là có ý gì, thấy cha khóc cà ng không biết dá» dà nh chá» có thá» luôn miá»ng hứa bản thâm sẽ tháºt ngoan, sẽ chÄm há»c hÆ¡n trÆ°á»c.
Không nghÄ© tá»i cha nhóc thá»±c sá»± nÃn khóc chá» là khi hai bà n tay kia buông xuá»ng, vẻ mặt Äau khá» của Thôi Túc hiá»n lên cà ng rõ rà ng hÆ¡n trÆ°á»c.
Y lau Äi nÆ°á»c mắt, khẽ lắc Äầu, ý vá» thâm trÆ°á»ng nói:
[Lục Nhi không cần là m váºy! ]
[Lục Nhi Äã rất ngoan rá»i]
Sau ánh mắt nam nhân Äược buá»n, y cứ nhÆ° bá» ai há»p há»n, quên luôn nhi tá» vẫn Äang Äứng bên cạnh.
[Phải Äi rá»i]
[Ta không thỠỠlại...!]
Thôi Túc mÆ¡ há» lẩm bẩm, cháºm rãi bÆ°á»c Äi, má»t hà i tá» má»i lên 4 tuá»i nhÆ° Thôi Chá» Lục ÄÆ°Æ¡ng nhiên không hiá»u những lá»i y nói là có ý gì, chá» là nhóc cảm giác Äược cha nhóc lại sắp Äi mất vì thế Thôi Chá» Lục liá»n nhanh chân chạy tá»i ôm chân ngÆ°á»i mà nÅ©ng ná»u:
"Cha! NgÆ°á»i Äừng Äi mà ! "
Thôi Chá» Lục cá» cá» Äôi má bầu bÄ©nh của bản thân và o chân Thôi Túc, Äôi mắt sáng long lanh, lấy dáng vẻ nhóc ấy coi là dá»
thương nhất hòng câu dẫn cha Ỡlại chơi cùng.
NhÆ°ng Thôi Túc chá» quay lại nhìn má»t cái rá»i cÆ°á»i nhạt, y ÄÆ°a tay lên xoa Äầu hà i tá», nhẹ giá»ng nói:
[Äược rá»i, thá»i gian không còn nhiá»u nữa! Cha phải Äi]
Sau Äó Thôi Túc lạnh lùng rá»i Äi, Thôi Chá» Lục phÃa sau ấm ức khóc, tiếng nấc của hà i tá» và o tai ngÆ°á»i khiến ngÆ°á»i không nhá»n Äược mà má»m lòng.
Thôi Túc lại coi nhÆ° không nghe thấy gì vẫn hÆ°á»ng vá» con ÄÆ°á»ng hoa Äà o má» rá»ng phÃa trÆ°á»c.
"Cha! NgÆ°á»i không yêu Lục Nhi nữa sao? "
Thôi Chá» Lục mÃm môi tháºt chặt, lấy hết can Äảm mà há»i cha nhóc.
Nhóc cùng cha tá»i Äây Äã Äược hÆ¡n 2 nÄm nhÆ°ng sá» lần gặp mặt Äếm Äi Äếm lại chÆ°a quá má»t bà n tay.
Nhóc má»i ngà y Äá»u muá»n tìm cha chÆ¡i cùng nhÆ°ng Tầm TÆ°á»c tá»· tá»· nói cha cần giải quyết chuyá»n chÃnh sá»±, Chá» Lục phải ngoan má»i Äược cha yêu thÆ°Æ¡ng bá»i cha chá» thÃch Äứa trẻ ngoan.
Thôi Chá» Lục rất ngoan má»i ngà y Äá»u từ chá» Tầm TÆ°á»c tá»· tá»· há»c Äược nhiá»u thứ tá»t nhÆ°ng nhóc vẫn chẳng thá» Äem khoe vá»i cha.
"Cha, tên nhóc Äầu khá» á» cuá»i vÆ°á»n hoa Äà o cÅ©ng có cha rá»i! Nó còn hùa theo Äám nhóc trong vÆ°á»n hoa nói Lục Nhi không có cha, cÅ©ng không có phụ thân...!"
NÆ°á»c mắt Thôi Chá» Lục không kìm Äược mà rÆ¡i xuá»ng, hà i tá» thút thÃt khóc nói ra những uất háºn mà bản thân chá»u phải:
"Rõ rà ng...!Hức...!Rõ rà ng Lục Nhi có cha...!Vì sao ngÆ°á»i lại không muá»n gặp con? Huhu...!"
BÆ°á»c chân Thôi Túc khá»±ng lại, cÆ¡ thá» y run run, y nghiêng mặt, môi mÃm chặt không nói má»t lá»i.
Phải Äến khi Thôi Chá» Lục khóc lá»n hÆ¡n, ngá»i thụp hẳn xuá»ng Äất y má»i bá» Äánh tá»nh, y nhÆ° bá» ngÆ°á»i nắm trúng tim Äen luá»ng cuá»ng giải thÃch:
[Không phải...!Ta...!ChỠlà ...!Haiz]
Thôi Túc thá» dà i, 3 phần bất lá»±c 7 phần nuông chiá»u nói tiếp:
[Lục Nhi ngoan, Äợi tá»i khi ta xá» lý xong viá»c nà y con muá»n gì ta cÅ©ng chiá»u, Äược không? ]
HÃ i tá» thá»±c dá»
dà ng dá» dà nh, Thôi Chá» Lục nghe tá»i Äây liá»n nÃn khóc, nhóc hé má» hai bà n tay ra Äá» lá» khuân mặt lấm lem nÆ°á»c mắt nhìn Thôi Túc nhÆ° muá»n chắc chắc xem lá»i y nói là tháºt hay không.
Phải Äến khi rõ rà ng nhìn thấy nụ cÆ°á»i chân thà nh kia nÆ°á»c mắt Thôi Chá» Lục liá»n cạn, nhóc ná» má»t nụ cÆ°á»i tÆ°Æ¡i nhÆ° ánh xuân dù ánh nắng rất yếu á»t nhÆ°ng lại ấm áp không thôi.
"Ừm! Lục Nhi sẽ chỠcha mà ! "
Vá» tá»i phòng Thôi Chá» Lục không nhá»n Äược mà Äem khoe chuyá»n nà y vá»i Tầm TÆ°á»c, tá»· tá»· xoa Äầu Chá» Lục, thiếu nữ dá»u dà ng cÆ°á»i, thay nhóc vui vẻ nói:
"Váºy Tiá»u Lục sau nà y phải ngoan, phải chÄm há»c nhÆ° váºy cha má»i có thá» gặp Tiá»u Lục"
Thôi Chá» Lục hếch mÅ©i, vừa tiếp nháºn cái xoa Äầu ấm áp vừa cao ngạo nói:
"ÄÆ°Æ¡ng nhiên! Äá» rất giá»i Äó nha! Chá» cần thứ Tầm TÆ°á»c tá»· tá»· dạy Äá» Äá»u biết.
Äá» cÅ©ng khoẻ nữa, má»i lần Äánh nhau vá»i nhóc Äầu khá» Äá» Äá»u thắng Äó"
Tầm TÆ°á»c bất lá»±c nhìn Thôi Chá» Lục hÄng hái diá»
n tả lại cảnh Äánh nhau ban sáng.
Vá»n nghÄ© má»t tiá»u ca nhi bình thÆ°á»ng nên há»c nấu Än, thêu thùa nhÆ°ng tiá»u ca nhi nhà nà ng không chá» giá»i mấy thứ Äó mà còn rất gan dạ.
Äôi lúc tháºt ra phong thái của nam hà i.
NhÆ°ng nà ng cÅ©ng chẳng thá» là m gì Äược, muá»n ngÄn cản Thôi Chá» Lục vẫn là ngang ngược lén lút là m thế nên cÅ©ng chá» có thá» bá» mặc hà i tá» tá»± do tá»± tại là m Äiá»u mà bản thân muá»n.
Äến Äêm, và o giá» Äi ngủ, Thôi Chá» Lục vẫn luôn má» mắt, mÆ¡ tÆ°á»ng vá» ngà y cùng cha vui chÆ¡i trong vÆ°á»n hoa Äà o.
NhÆ°ng Thôi Chá» Lục lại nghÄ© nhỡ Äâu Thôi Túc hoà n thà nh xong công viá»c nhóc lại không có á» nhà thì sao?
Suy nghÄ© má»t há»i nhóc liá»n ÄÆ°a ra má»t chủ kiến, chá» cần má»i ngà y sau giá» há»c nhóc Äá»u chá» cha là m xong viá»c là Äược.
NghÄ© tá»i Äó nụ cÆ°á»i bên môi hà i tá» cà ng tÆ°Æ¡i hÆ¡n, hạnh phúc tá»i mức thức nguyên cả Äêm.
Từ sau ngà y Äó, Thôi Chá» Lục má»i ngà y Äá»u tá»i trÆ°á»c cá»a phòng của Thôi Túc, ká» chuyá»n vá» những chuyá»n mà mình Äã trải qua, Äã há»c Äược trong má»t ngà y.
"Cha! Lục Nhi hôm nay rất ngoan"
"Cha! Hôm nay Lục Nhi giúp Tầm TÆ°á»c tá»· tá»· nhá» rau (hoa trong vÆ°á»n) Äấy"
"Cha! Lục Nhi biết câu cá rá»i! Còn câu Äược má»t con rất lá»n"
"Cha! Hôm nay Tầm TÆ°á»c tá»· tá»· dạy Lục Nhi thả diá»u"
"Cha! Lục Nhi biết chữ rá»i nè! Còn có thá» viết Äược tên cha nữa"
"Cha, hôm nay Lục Nhi...!"
"Cha"
"Cha"
[ ...!]
"Cha! Khi nà o ngÆ°á»i má»i chá»u gặp mặt Lục Nhi nữa váºy? "
"Cha! Lục Nhi muá»n Äược cha xoa xoa Äầu"
Trôi qua thêm mấy mùa hoa Äà o ná», Thôi Chá» Lục má»i ngà y Äá»u váºy, Äá»u ao Æ°á»c Äược thấy Thôi Túc má»t lần nữa.
Má»i ngà y nhóc Äá»u ngá»i trÆ°á»c cá»a phòng của y, qua cánh cá»a Äó mà há»i y Äủ thứ chuyá»n trên trá»i dÆ°á»i Äất.
Cuá»i cùng Thôi Chá» Lục không mong gặp cha nữa mà mong Æ°á»c của hà i tá» lùi lại chá» bằng viá»c cha Äáp lại nhóc má»t tiếng.
NhÆ°ng cha nhóc vẫn váºy, vẫn im lặng nhÆ° tá» cho tá»i ngà y mà Thôi Chá» Lục không còn cha nữa.
Ngà y Thôi Túc mất trên ngÆ°á»i vẫn vẹn nguyên má»t kiá»n y phục nhÆ° cÅ©.
Trong ký ức Thôi Chá» Lục cÅ©ng chá» nhá» tá»i má»t Thôi Túc nhÆ° váºy.
ChÃnh vì thế mà từ ngà y bÆ°á»c chân và o Ngu Phủ, Thôi Chá» Lục chá» ÄÆ¡n giản yêu cầu Ngu PhÆ°á»c là m cho y ba bá» y phục giá»ng nhÆ° Thôi Túc.
Ngà y ngà y Äá»u sá»ng trong há»i ức ngắn ngủi vá» ngÆ°á»i cha Äã mất.
Ngu VÄ©nh An thá» dà i, ÄÆ°a tay day day mi tâm, hắn cá» gắng bình á»n lại tâm trạng Äá» không bá» những cảm xúc ngá»n ngang của Thôi Chá» Lục là m ảnh hÆ°á»ng.
NÆ¡i mà Ngu Huyá»n Lan chuẩn bá» có loà i hoa mà gã yêu thÃch, có loà i cây mà Thôi Túc yêu có lẽ là viá»n tá» nà y Äi.
Nhìn lão nhân gia trÆ°á»c mắt hắn chợt nháºn ra có lẽ sau khi Ngu Huyá»n Lan mất Ngu PhÆ°á»c vì muá»n giữ lại ká»· váºt của nghÄ©a huynh liá»n Äặc biá»t Äá» lão nhân gia - ngÆ°á»i luôn gắn bó vá»i viá»n tá» nà y á» lại chÄm sóc.
"NgÆ°á»i chÆ°a từng rá»i khá»i chá» nà y sao? "
Ngu VÄ©nh An nhẹ giá»ng há»i thÄm, dù sao cÅ©ng là ngÆ°á»i sá»ng trong Ngu Phủ hÆ¡n 20 nÄm, lão nhân gia sẽ không thá» tá»± phong bế bản thân cùng nÆ¡i nà y luôn chứ?
"Ta Äã từng rá»i khá»i Äây rá»i! CÅ©ng tầm chục nÄm trÆ°á»c.
Khi Äó ta vá» thÄm gia Äình...!" - Mặt lão nhân gia Äá»t nhiên trầm xuá»ng, ánh mắt buá»n man mác - "NhÆ°ng lá»a cháy quá lá»n ta không cứu Äược nÆ°Æ¡ng tá», còn hại nhi nữ bá» ngÆ°á»i ta bắt mất...!Khụ...!Khụ...!"
Lão nhân gia Äá»t nhiên ho dữ dá»i khiến Ngu VÄ©nh An không còn tâm tình Äâu mà há»i tiếp, nghe qua loa hắn cÅ©ng Äã hiá»u rõ câu chuyá»n phÃa sau.
"Sau hôm Äó...!Khụ...!Khụ...!Ta liá»n trá» vá» Äây giúp Äại thiếu gia chÄm sóc viá»n tá» nà y...!"
Nghe tá»i Äây Ngu VÄ©nh An khó chá»u nhÃu mà y, rõ rà ng nhi nữ bá» ngÆ°á»i bắt Äi mất, lão nhân gia váºy mà lại quay lại Äây là m viá»c.
Dẫu biết lão nhân gia có thá» vì thân bất do ká»· má»i là m váºy nhÆ°ng Ngu VÄ©nh An lại chẳng thá» vứt chuyá»n nà y ra sau Äầu.
"Lão nhân gia, sau nà y ngÆ°á»i Äừng chá» nữa, Äại thiếu gia của ngÆ°á»i sẽ không vá» nữa Äâu"
Lão nhân gia ban Äầu kinh ngạc Äôi mắt má» lá»n hoang mang nhìn Ngu VÄ©nh An sau lão nhÆ° sá»±c tá»nh, Äá»t nhiên ná»i giáºn quát lá»n:
"Ãy gia vá» công tá» nà y ngÆ°Æ¡i nói cái gì váºy hả? TÃnh trù Äại thiếu gia nhà ta hay sao? Äúng là xui xẻo quá mà "
Lão nhân gia khua khua tay nhÆ° muá»n Äuá»i Ngu VÄ©nh An Äi.
Hắn lạnh mặt lại, mặc lão nhân gia vẫn liên tục lảm nhảm vá» viá»c Äại thiếu gia tà i giá»i sẽ sá»m trá» vá» nÆ¡i nà y ra sao mà buông lá»i tà n nhẫn:
"Ngu phủ Äã Äá»i chủ! Ngu Huyá»n Lan cÅ©ng Äã chết rá»i! Hắn không còn là Äại thiếu gia! "
Ngu VÄ©nh An quay ngÆ°á»i toan rá»i Äi, nghÄ© má»t lúc hắn nghiêng ngÆ°á»i thủ thá» nói cÅ©ng không biết Äá»i phÆ°Æ¡ng có nghe rõ hay không:
"Lão nhân gia, ngÆ°á»i cÅ©ng không cần chá» nữa"
Ngu VÄ©nh An cÅ©ng chẳng có ác ý nhÆ°ng thấy má»t lão nhân gia cứ mê muá»i sá»ng trong quá khứ, chá» Äợi má»t vá» Äại thiếu gia mãi mãi không trá» lại.
ChÄm sóc cho thứ mà ngay chÃnh chủ nhân nó cÅ©ng muá»n vứt bá», hắn cảm thấy lão là m váºy tháºt sá»± không Äáng.
Nói xong Ngu VÄ©nh An quay ngÆ°á»i rá»i Äi.
Vừa má»i là m tá»n thÆ°Æ¡ng ngÆ°á»i già xong hắn cÅ©ng không có can Äảm há»i ÄÆ°á»ng ngÆ°á»i ta nữa chá» Äà nh ngáºm ngùi mò ÄÆ°á»ng má»t mình.
Còn lão nhân gia bá» lá»i tà n nhẫn của Ngu VÄ©nh An là m cho sững ngÆ°á»i lại, lão ngÆ¡ ngÆ°á»i nhìn bóng hắn rá»i Äi.
Äợi tá»i khi ngÆ°á»i Äã khuất bóng lão Äá»t nhiên phì cÆ°á»i, buông ra mấy lá»i mÆ¡ há»:
"Quả nhiên há» phụ sinh há» tá»! Không chá» dung mạo ngay cả tÃnh cách tà n nhẫn kia cÅ©ng rất giá»ng"
Lão nhân gia thá» dà i, khuôn mặt già nua buá»n bã trùng xuá»ng, lão lá»m khá»m quay ngÆ°á»i trá» lại phòng tá»i.
Danh Sách Chương: