• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngô Dục đặt tay lên người anh. Không bao lâu, Nghiêm Húc Minh cương lần thứ hai, người trẻ tuổi lại nắm chặt anh.

Sau khi bắn xong, anh không còn mẫn cảm như trước nữa. Làm một lúc lâu, đến lúc sắp ra, Ngô Dục đột nhiên dừng lại, trở mình nhìn sang anh.

"Thầy Nghiêm, tôi có thể...?" Người trẻ tuổi đỏ mặt, ánh mắt mang theo khát khao, sáng rực.

Cậu nói không rõ ràng, Nghiêm Húc Minh bị tình dục làm choáng váng đầu óc, thuận miệng ừ một tiếng. Ngô Dục được anh đồng ý, ngượng ngùng cười, chui vào trong chăn.

Nghiêm Húc Minh lúc này mới nhận ra, cậu muốn dùng miệng giúp anh.

Trước giờ chưa từng có ai khẩu giao cho anh. Lúc ở bên Trần Cẩm Như, anh có nửa đùa nửa thật đề cập đến, nhưng người nọ ghét bẩn chưa bao giờ làm. Anh tuyệt đối không ngờ, lại có một người đàn ông đến đền bù cho tiếc nuối của mình.

Khoang miệng Ngô Dục hoàn toàn ngậm lấy anh, ướt át, ấm áp như vậy, dường như hút lấy, khiến thần kinh cả người anh căng lên.

Trong đêm tối, hai người ngoại trừ tiếp xúc thân thể, không có bất kỳ tiếp xúc nào khác. Nghiêm Húc Minh mơ hồ cảm thấy bọn họ vượt quá giới hạn rồi, nhưng cũng không cách nào bảo dừng lại. Anh nhắm mắt lại, đầu cố gắng tưởng tượng ra hình ảnh một người khác phái, một hình tượng ảo tưởng để thay đổi tình cảnh hiện tại, nhưng tâm tư cứ như cát bị sóng biển cuốn trôi, không ngừng bị kéo ra xa rồi đánh tan, anh không thể nghĩ được gì khác, chỉ có lúc này, giờ khắc này, nơi đây, chỉ có môi lưỡi của Ngô Dục và khoái cảm kịch liệt cậu ban cho. Nghiêm Húc Minh trầm luân rồi.

Anh bắn trong miệng Ngô Dục, so với lần trước còn nhiều hơn. Người trẻ tuổi chờ anh hoàn toàn mềm nhũn mới nhả ra, ngồi ở bên giường, cầm khăn lau khô cho anh.

Nghiêm Húc Minh thoải mái hưởng thụ phục vụ. Ngô Dục vẫn cứ thẹn thùng, rũ mắt không dám nhìn anh, dáng vẻ đỏ mặt đặc biệt đáng yêu, Nghiêm Húc Minh thậm chí còn muốn ôm lấy cậu.

Bỗng nhiên, anh nghĩ tới một vấn đề.

"Cậu không có bệnh gì chứ?" Nghe nói cuộc sống của đồng tính luyến ái đều rất loạn, bọn họ vừa nãy không sử dụng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào.

Câu nói này lập tức phá hủy bầu không khí. Người trẻ tuổi oan ức trừng mắt với anh một cái, "Tôi có bệnh, rất nghiêm trọng, không chữa được."

Nghiêm Húc Minh sửng sốt.

Anh lại tin là thật, Ngô Dục vừa tức giận vừa buồn cười, xòe ngón tay ra đếm đếm, "Tôi có bệnh nghèo, bệnh lười, bệnh câu giờ..."

Nghiêm Húc Minh bình tĩnh lại, "Cậu đừng làm tôi sợ."

Ngô Dục cười khổ hai tiếng, không biện giải.

Bọn họ một lần nữa nằm xuống. Nghiêm Húc Minh mệt mỏi, rất nhanh đi vào giấc mộng. Không biết qua bao lâu, bên người truyền đến tiếng động nhẹ nhàng. Anh chậm rãi tỉnh lại. Đêm còn chưa qua, cả căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có cửa phòng tắm hé mở lộ ra một chút ánh sáng.

Anh một mình nằm trên giường, bên trong nhất định là Ngô Dục. Một lúc lâu sau, người trẻ tuổi vẫn không trở về. Nghiêm Húc Minh thấy mắc tiểu, đứng dậy đi tới cạnh cửa, đang định gõ cửa thì theo khe hở trông thấy trong chiếc gương trước bồn rửa mặt phản chiếu bóng lưng Ngô Dục. Cậu đứng trước bồn cầu, quần tụt xuống đến gối, tay đặt tại thân dưới chuyển động rất nhanh.

Cậu tự an ủi. Nghiêm Húc Minh lập tức thu hồi ánh mắt, dường như đôi mắt bị hình ảnh kia đâm đau nhói.

Đúng rồi, vừa nãy anh chỉ lo làm mình tận hứng, không cân nhắc đến đối phương, mà thực ra, người trẻ tuổi dù sao cũng có dục vọng. Anh cảm thấy có lỗi.

Nghiêm Húc Minh muốn đẩy cửa đi vào, giống như vừa nãy Ngô Dục thỏa mãn anh mà thỏa mãn đối phương, nhưng ý niệm này trong nháy mắt bị đánh lui. Nói cho cùng, anh cũng không phải đồng tính luyến ái, không làm được. Xem như miễn cưỡng làm được, cũng chỉ là xuất phát từ lòng thương hại mà thôi.

Tia sáng lọt ra ngoài khe cửa chia không gian làm hai, Nghiêm Húc Minh đứng trong phần tối, chưa đi, chỉ đứng đó, nghe tiếng thở dốc ngột ngạt của Ngô Dục bên trong. Người trẻ tuổi quay lưng về phía gương nên không phát hiện ra, mái tóc dài hơi lượn sóng buông xõa trên vai dường như bị hơi nước đọng lại, ướt nhẹp kết thành lọn, mông cùng chân lộ ra ngoài, căng thẳng vô cùng. Mặc dù không có cơ bắp gì, nhưng bởi vì trẻ tuổi nên không hề lỏng lẻo, chỉ là gầy, có loại vẻ đẹp ngây ngô như thiếu niên.

Có lẽ đàn ông là loại động vật thấp hèn, Nghiêm Húc Minh lại bị gọi dậy. Lúc anh bắt đầu cảm thấy mâu thuẫn, người trẻ tuổi bỗng nhiên phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp như tiếng khóc nức nở, tay dừng lại, hai chân khép, hơi oằn người về phía trước.

Cậu bắn, tinh dịch rơi vào bồn cầu phát ra tiếng nước. Cậu duy trì tư thế kia, không nhúc nhích đứng đó một lát rồi xả nước, sau đó chậm rãi nghiêng người sang, tựa vào vách tường thở dài. Đôi mắt ngước lên nhìn vào không trung, ánh mắt mơ màng, quần không kéo lên, cơ quan sinh dục còn lộ ra ngoài cậu cũng không để ý.

Trong yên lặng, có tiếng mạch đập của chính mình truyền vào tai cổ vũ, Nghiêm Húc Minh giơ tay lên, cách vách tường chạm đến sống lưng Ngô Dục. Thời gian dường như ngừng lại ngay thời khắc này, bọn họ như một tác phẩm điêu khắc, hoàn toàn bất động, một bên ở ngoài sáng, một bên ở trong tối.

Một lát sau, Ngô Dục đứng thẳng người dậy. Nghiêm Húc Minh đột nhiên bừng tỉnh, hai ba bước trở về giường, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Ngô Dục tắm xong mới về giường, không nhìn ra anh giả vờ. Lúc cảm nhận được người trẻ tuổi chạm vào, trái tim Nghiêm Húc Minh đập dồn dập, anh nghe thấy Ngô Dục cười khẽ, lẩm bẩm nói thầm, "Bắn hai lần rồi vẫn phấn chấn như thế..." Nhớ ra phía dưới anh vẫn còn ngẩng đầu, vừa nãy không chú ý, làm nó lộ ra ngoài quần lót.

Ngô Dục chỉ cho là phản ứng sinh lý bình thường, giúp anh nhét vào.

Nghiêm Húc Minh không ngủ lại được nữa, đêm hỗn loạn này thật giống như một giấc mộng, không hề có cảm giác chân thực, nhưng mở mắt ra, Ngô Dục lại nằm sờ sờ bên gối anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK