• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Hà chưởng môn chưa từng cảnh báo bọn ta rằng trong Cổ Mộc Lâm Hải sẽ xảy ra chuyện như vậy!" Bên ngoài huyền kính, một người đàn ông mặc áo bào trắng giận dữ đứng dậy: "Bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, chỉ sợ gần một nửa người đều bị mắc kẹt ở nơi đó!"

Có người than thở một tiếng: "Huống chi bí cảnh Tiểu Trùng Sơn chỉ cho phép tu sĩ cấp Kim Đan đi vào, chúng ta cũng không thể nhúng tay, chỉ có thể chờ đến hai ngày sau đợi bí cảnh đóng cửa, nó sẽ tự đưa các đệ tử ra ngoài. Nhưng tình cảnh nguy hiểm như vậy, chúng ta phải làm thế nào mới tốt bây giờ?"

Hà Hiệu Thần cau mày, không hề còn nhàn nhã bình tĩnh như ban nãy. Ông tập trung nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kỳ dị trong Cổ Mộc Lâm Hải: "Tiểu Trùng Sơn mở ra nhiều lần như vậy rồi chưa bao giờ thấy xuất hiện tình trạng này. Cây Long Huyết vạn năm kia không giống như thành tinh mà nhìn giống như... nhập ma."

Mọi người nhất thời rơi vào trầm tư. Không gian đang yên lặng, bỗng một nữ nhân thản nhiên cười nhẹ một tiếng: "Lẽ nào chư vị trưởng lão không tin tưởng đệ tử nhà mình như vậy sao? Dị biến trong Cổ Mộc Lâm Hải tuy rằng nguy hiểm nhưng người đi vào bí cảnh đều là thiếu niên anh tài thực lực xuất chúng trong môn phái. Đến chuyện như vậy còn không thể giải quyết thì sau này rời khỏi tông môn thì làm thế nào tìm được chỗ đứng?"

Người vừa nói là Khúc Phi Khanh của đảo Nghê Quang. Giọng nói của nàng mang vẻ lười biếng, bàn tay phải trắng như tuyết đang nhàn nhã nghịch nghịch một lọn tóc dài, vẻ mặt không hề hoảng loạn một chút nào.

Nữ tu vừa nói vừa nhếch môi cười: "Những đệ tử trong bí cảnh trước mắt cũng chưa bị nguy hiểm đến tính mạng, chi bằng chúng ta bình tĩnh lại quan sát xem bọn nhóc sẽ ứng phó như thế nào. Ta vừa nhìn thấy vài bạn nhỏ rất thú vị nên rất mong đợi biểu hiện của đám nhỏ này đấy."

Giới tu chân vô cùng phức tạp khó lường, cơ duyên và nguy hiểm đi với nhau như hình với bóng. Trong quá trình tu đạo, mỗi người đều khó tránh gặp phải những nguy hiểm đe dọa đến tính mạng, dị biến ở Cổ Mộc Lâm Hải cũng là một trong số đó. Phải ứng phó như thế nào để thoát thân thì phải dựa vào bản thân mỗi người.

Nàng vừa nói xong, mọi người đều do dự.

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vừa nghe thấy tin tiểu sư đệ gặp nạn, Ninh Ninh đã không màng an nguy mà lao vào trong rừng." Khúc Phi Khanh nhét một quả nho vào trong miệng mình, lười biếng dựa vào ghế, ngước mắt liếc Thiên Tiện Tử một cái: "Quan hệ của các đệ tử của Thiên Tiện trưởng lão tốt thật đấy."

Thiên Tiện Tử cười cười, bộ dạng cũng vô cùng háo hức chờ mong: "Con bé Ninh Ninh không hay làm theo lẽ thường mà."

Nữ tu ngầm thừa nhận, "ừ" nhẹ một tiếng.

****

Trong Cổ Mộc Lâm Hải, phong vân cuồn cuộn. Màn sương mù màu đỏ đặc như mây lởn vởn trong không gian yên tĩnh. Đám thực vật vốn phải tỏa ra màu lam nhạt hoặc xanh đậm giống như vừa được tắm màu tươi, tuy rằng vẫn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt nhưng lại trông càng thêm khủng bố và áp lực.

Ninh Ninh vẫn đang cố gắng dò hỏi hệ thống nhưng từ đầu đến cuối nó cũng không hề đáp lại cô. Càng đi vào sâu, cảnh tượng bên trong càng làm cho người ta thêm sợ hãi.

Dây leo đung đưa lên xuống, vài cành cây to bằng cổ tay trẻ em múa may điên cuồng đổ bóng xuống mặt đất nom không khác gì những bàn tay của quỷ dữ. Không chỉ dây mây mà hoa cỏ cũng như có ý thức. Cánh hoa hết mở ra lại khép vào dưới ánh sáng đỏ lập lòe làm người ta liên tưởng đến sài lang hổ báo đứng trong bóng tối lặng lẽ chớp đôi mắt đỏ ngầu.

Sau khi tiên ma đại chiến kết thúc, ma tộc thương vong nghiêm trọng nên lui về ở ẩn, đã lâu rồi không có tin tức gì, mà Cổ Mộc Lâm Hải vốn là nơi linh khí tụ tập, bây giờ lại ma khí ngút trời như vậy... nguyên nhân đúng là làm cho người ta phải nghiền ngẫm.

Ninh Ninh lại vung kiếm lên chặt đứt một nhánh dây mây vừa định đánh lén cô từ phía sau.

Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài đệ tử nội môn chạy trốn vụt qua bên người, chỉ có cô đi ngược lại với đám đông mà hướng vào sâu bên trong. Bóng dáng thiếu nữ nhỏ bé mà kiên cường giống như một thanh kiếm sắc bén vạch ra trong màn sương đỏ một con đường máu.

Không đúng.

Có một nữ tu khác cũng đi ngược hướng giống như cô.

Đó là một cô nương mặc trang phục của Vạn Kiếm Tông, dáng người thanh tú xinh đẹp, mặt mày lạnh nhạt như sương, đôi môi mỏng mím thành một đường cung nhỏ, nhìn không ra nàng đang vui hay đang buồn.

Nàng ấy hiển nhiên cũng đã chú ý tới Ninh Ninh bèn lạnh lùng quay sang giới thiệu: "Tô Thanh Hàn của Vạn Kiếm Tông."

Đây là lần đầu tiên các nàng gặp nhau, Tô Thanh Hàn đột nhiên giới thiệu bản thân làm cho Ninh Ninh thấy hơi bất ngờ, nhưng nhớ đến giả thiết của nhân vật Tô Thanh Hàn, Ninh Ninh lại thấy như vậy cũng không có gì kỳ lạ cả.

Thân là con gái của trưởng lão Vạn Kiếm Tông, vị đại tiểu thư này từ khi sinh ra đã được xếp vào hàng ngũ "con giời", tính cách cao ngạo lạnh lùng cũng là điều dễ hiểu. Nàng là một kiếm tu vô cùng điển hình, bình thường không thích nói chuyện lắm mà chỉ thích tìm người đánh tay đôi với mình mà thôi. Lúc ở cùng người khác nàng cũng sẽ tách mình ra khỏi đám đông, người nào bị nàng coi thường thì nàng sẽ không buồn liếc thêm một cái, nhưng nếu nàng muốn kết bạn với ai thì tự sẽ chủ động đến gần làm quen.

Bây giờ mọi người đang nhao nhao chạy trốn, chỉ có hai người bọn họ đi ngược lại với số đông. Chỉ cần dựa vào điểm này thôi, cho dù kỹ thuật sử dụng kiếm của đối phương cao thấp thế nào, Tô Thanh Hàn cũng tình nguyện kết bạn.

Ninh Ninh nhìn nàng ấy cười nói: "Xin chào, ta là Ninh Ninh của Huyền Hư Kiếm Phái."

Tô Thanh Hàn lạnh nhạt gật đầu một cái, coi như chào hỏi: "Thì ra là Ninh Ninh sư muội, đệ tử của Thiên Tiện trưởng lão. Không biết sư muội vào rừng để làm gì?"

"Ta nghe nói một vị sư đệ bị Huyết Thụ vạn năm bắt lại nên muốn đi giải cứu đệ ấy."

Cô ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Ta là có lòng riêng mới vào rừng, cũng chẳng có gì hay ho mà khoe cả. Tô sư tỷ là đi trừ ma đúng không?"

Tô Thanh Hàn lắc đầu: "Ninh Ninh sư muội đừng tự coi nhẹ mình như thế. Nguyện vì đồng môn mà lấy thân mạo hiểm, người thường không thể sánh bằng."

Cô nương này nói chuyện văn hoa quá, nghe chẳng giống kiếm tu một chút nào.

"Bây giờ Cổ Mộc Lâm Hải có dị biến, ma khí tràn ra ngoài, ta nghe nói cây Long Huyết kia bắt đầu tấn công người, có lẽ dị biến có liên quan đến nó."

Tô Thanh Hàn lại nói: "Muội đi là vì cứu người, ta đến là vì trừ ma, trăm sông đổ về một biển, chúng ta đều là đi về hướng cây Long Huyết cả."

Ninh Ninh gật gật đầu, "vâng" một tiếng.

Càng đi sâu vào bên trong ma khí càng dày đặc. Đến khi hai người có thể trông thấy cành lá rậm rạp của cây Long Huyết ngàn năm thì cảm giác áp bách ma khí mang đến đã vô cùng nặng nề. Nó giống như một tảng đá lớn đè lên lồng ngực, làm cho hô hấp nhẹ nhàng cũng trở nên khó khăn. So sánh với cảnh tượng rừng xanh tràn đầy sức sống ban đầu, nơi này đã biến thành địa ngục.

Cành cây thô ráp trông cực kỳ giống những con rắn khổng lồ, có con thì lặng lẽ trốn dưới mặt đất, có con lại ngang nhiên bay lơ lửng giữa không trung. Sương đỏ như máu tụ lại thành từng mảng làm Ninh Ninh đột nhiên có một loại ảo giác cô đang trôi nổi trong một biển nước màu đỏ tươi.

Vài tu sĩ đã bị dây mây bao lây, cuốn thành một cái kén chặt như nêm. Tô Thanh Hàn nhỏ giọng nói với cô đây là cách mà ma tộc hấp thu linh lực. Người bị bao trong cái kén đó sẽ không chết mà sẽ thành nguồn cung cấp chất dinh dưỡng vô tận cho chúng. Còn cái cây Long Huyết ở trung tâm...

Ninh Ninh chưa bao giờ nhìn thấy cái cây nào lớn như vậy. Cây cao chót vót, tán cây rậm rạp xanh um che kín trời đất, từ đầu lá chảy ra một màu đỏ thẫm kỳ lạ như máu. Cành lá xum xuê đến mức không một tia sáng nào có thể lọt xuống. Dưới thân cây chai sần nứt nẻ là một bộ rễ ngoằn ngoèo khổng lồ giống như bàn tay cắm sâu vào lòng đất để hút lấy chất dinh dưỡng.

Ma khí dày đặc vượt qua khả năng tưởng tượng của cô.

Ninh Ninh nhíu mày. Dựa vào tu vi bậc này của cây Long Huyết, chỉ sợ ngay cả cô và Tô Thanh Hàn liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của nó. Dù sao thì người ta cũng đã hơn mười nghìn tuổi rồi, đây cũng là một loại tài năng. Cô nín thở tập trung quan sát. Đến khi nhìn thấy cảnh tượng cách cây Long Huyết không xa thì suýt nữa nhảy dựng lên.

Thiên niên mặc áo đen cả người máu me đầm đìa vẫn chưa bị dây mây quấn kín mít mà đang cắn răn phản kháng.

Người kia chính là Bùi Tịch.

Tình trạng hiện tại của Bùi Tịch không tốt lắm, cơ hồ hắn đã bị ép vào đường cùng rồi. Đám dây leo càng diệt càng hăng. Chúng nó nhào về phía hắn hết đợt này đến đợt kia. Tuy rằng đại đa số đều bị trường kiếm chặt đứt nhưng vẫn có mấy cái cắt qua làn da của hắn để lại những vết thương máu me dữ tợn. Khuôn mặt hắn ẩn hiện trong đám sương đỏ, Ninh Ninh chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của hắn và cơ thể tóe ra máu tươi, màu sắc kia còn chói lọi hơn cả cánh rừng đang bị nhuộm màu.

Thể lực của Bùi Tịch hẳn là đã sắp chống đỡ không nổi, linh lực cũng chẳng còn bao nhiêu. Nhưng dù vậy hắn vẫn đang liều mạng phản kháng, kiếm quang bay tán loạn, sống lưng hắn từ đầu đến cuối vẫn thẳng như cây tùng.

Dây leo như rắn độc từ bốn phương tám hướng đồng loạt tấn công, nhưng linh lực của Bùi Tịch đã không còn đủ để phân hóa kiếm quang. Cánh tay, cẳng chân của hắn bị dây leo cuốn lấy, gai trên đó đâm thủng làn da hắn. Hắn cắn răng không phát ra tiếng, bàn tay vẫn nắm chặt lấy kiếm, đôi mắt tơ máu chằng chịt.

Hắn sắp bị dây leo vây kín.

"Tô sư tỷ."

Ninh Ninh suy nghĩ một lát rồi dùng thuật truyền âm: "Đối phó với cây Long Huyết Thụ phải bàn bạc thật kỹ lưỡng, nhưng trước đó tỷ có thể giúp muội một chuyện được không?"

Cô ngừng một lát lại nói tiếp: "Sư tỷ, loại ma vật có nguồn gốc tự nhiên sau khi thành tinh mà linh trí chưa mở có phải đều không thông minh lắm hay không?"

***

Long Huyết Thụ thong thả ung dung xử lý con mồi vừa bắt được.

Những cành cây uốn lượn cắm chặt vào máu thịt, càng ngày càng có nhiều dây leo liên tục mọc ra. Chúng nó đua nhau nhào về phía nguồn thức ăn giống như đàn chó dữ lâu ngày không được ăn cơm vậy. Thiếu niên áo đen trên người vết thương chồng chất, trường kiếm trong tay tuy vẫn phát ra tiếng rít gào nhưng đã không còn sức lực để phản kháng lại.

Trong khoảnh khắc dây leo càng ngày càng nhiều, chúng nó chuẩn bị nuốt sạch Bùi Tịch, cách đó không xa bỗng nhiên lóe lên một ánh kiếm trắng như tuyết rạch ngang màn sương đỏ. Đám dây leo đờ ra một lát rồi đồng loạt chuyển hướng.

Cây Long Huyết đã có hơn vạn năm tuổi nên cần rất nhiều linh khí, thế nên xung quanh nó không có bao nhiêu cây cối. Bây giờ, một cô nương tuổi không lớn lắm đang đứng trên bãi cỏ gần đó.

Ninh Ninh hất cằm, cười kiêu ngạo: "Ta còn tưởng rằng là ma vật nào ghê gớm lắm, hóa ra chỉ là một cái cây. Vậy thì có phải giết ngươi xong là biến dị sẽ kết thúc hay không?"

Con nhóc miệng còn hôi sữa này!

Đám dây leo vốn đang phủ phục trên mặt đất nghe vậy thì chồm lên bày ra tư thế chuẩn bị tấn công. Ninh Ninh biến thành mục tiêu cũng chẳng có vẻ gì là sợ hãi mà bình tĩnh rút kiếm ra. Dây mây cũng chưa tấn công vội mà từ từ đan thành một tấm lưới lớn rồi mới chồm về phía cô. Đại khái là vì giao đấu với Bùi Tịch đã tiêu hao gần hết sự kiên nhẫn của nó rồi.

Khoảnh khắc cái lưới khổng lồ sắp rơi xuống đầu mình, Ninh Ninh đột nhiên nhếch môi cười, tiếng cười thanh thúy vang lên trong không gian: "Tô sư tỷ, thời cơ đến rồi!"

Có trá!

Đám dây leo lập tức dừng lại, mặc kệ cô đứng một bên. Quả nhiên, một nữ tu sĩ khác tay cầm trường kiếm vừa hướng về nơi nào đó chạy đi. Nhìn hướng mà nàng đang lao đến...

Là hướng của con mồi mà nó vừa mới bắt được!

Nhưng kế điệu hổ ly sơn này chẳng có tác dụng gì với nó cả. Mấy chục ngọn dây leo nhưng lưỡi dao sắc bén vừa tuốt ra khỏi vỏ đồng loạt tấn công về phía nữ kiếm tu kia. Tô Thanh Hàn mặt không đổi sắc niệm thầm kiếm quyết, gió bụi lập tức nổi lên bốn phía, kiếm quang chia thành sáu hư ảnh màu lam nhạt vây lấy nàng ở trung tâm.

Gió lạnh nổi, kiếm quang lên.

Kiếm khí cuồn cuộn như sông nước, nơi nào kiếm phong chạm đến đều có ánh nước mờ mờ như ẩn như hiện, rất có thế giao long ngẩng đầu, nháy mắt đã chém rụng hơn một nửa dây leo.

Cây Long Huyết hoàn toàn nổi điên, màu đỏ trên lá cây càng thêm đậm. Nhưng đúng lúc nó định dùng hết toàn lực để dạy cho tên kiếm tu không biết trời cao đất dày này một bài học thì đột nhiên cảm nhận được cơ thể mình vừa ăn một nhát kiếm vô cùng sắc bén ở vị trí con mồi mà nó vừa mới bắt được. Cành cây chém vào không khí, nó xoay người lại nhìn vết thương rồi gào lên rống giận.

Ninh Ninh đã đứng trước mặt Bùi Tịch từ lúc nào, Tinh Ngân trong tay lấp lánh rực rỡ.

Cây Long Huyết cuối cùng cũng hiểu ra. Lúc nó cho rằng mình đã phá được kế điệu hổ ly sơn mà tập trung đối phó tên kiếm tu vừa mới xuất hiện thì tên kiếm tu đầu tiên đã phá giải được hết tất cả xiềng xích trên người Bùi Tịch. Đây chính là kế sách của Ninh Ninh dựa trên cơ sở lợi dụng tư duy quán tính của mỗi người cộng thêm chỉ số thông minh khuyết tật của con yêu quái này.

Nhìn đám ma khí xung quanh đủ biết thực lực cao thâm của cây Long Huyết, đám dây leo kia chỉ là tép riu mà thôi. Nếu xung đột chính diện với nó thì có khi đoạn truyện này phải sửa lại tên thành "Phiên ngoại không còn ai sống sót: Cổ Mộc Lâm Hải" mất.

Thế nên đầu tiên cô sẽ đảm nhận vai trò con mồi trong kế điệu hổ ly sơn, chờ thời cơ chín muồi thì cố ý la lên một tiếng để di dời sự chú ý của cây Long Huyết đến chỗ Tô Thanh Hàn.

Cây Long Huyết cứ nghĩ là đã phá giải được mưu kế của cô nhất định sẽ theo bản năng cho rằng cô đã không còn gì để uy hiếp nó, bèn thả lỏng cảnh giác đối với Ninh Ninh, coi Tô Thanh Hàn là đối tượng đi săn hàng đầu. Nhưng nó nhất định sẽ không ngờ được rằng thật ra cái người đảm đương vai trò con mồi kia mới là người thật sự sẽ đi giải cứu Bùi Tịch. Cô trước tiên cho nó cảm thấy đắc ý một chút, làm cho nó tưởng rằng nó đã khống chế được cục diện, cứ như vậy cây Long Huyết nhất định sẽ không nghi ngờ gì.

Đáng tiếc cây Long Huyết chưa bao giờ chơi thể thao điện tử, thế nên nó sẽ không bao giờ biết được kỹ năng này có tên khoa học là: "Các anh canh chủ, tôi đi trộm đồ."

***

Bùi Tịch cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình để làm cho bản thân tỉnh táo một chút.

Dây leo đã bịt kín mắt của hắn. Tầm nhìn trước mắt hắn đen kìn kịt, bên tai có tiếng lùng bùng, không thể nghe rõ được bất cứ thứ gì. Nơi bị dây leo cứa vào vô cùng đau đớn, mỗi lần hít thở là một lần tê tâm liệt phế. Đôi mắt đen âm u như đầm lầy chết của thiếu niên xẹt qua vẻ hung ác.

Bùi Tịch không hề nhân từ với kẻ thù, đối với bản thân mình cũng có thể ra tay không hề do dự.

Thế cục trước mắt đã rơi vào bế tắc, nếu muốn thoát khỏi đây chỉ có thể liều mạng một phen, dồn tất cả sức mạnh còn lại cắt đứt dây leo. Nhưng bây giờ hắn vô cùng yếu ớt. Một khi sử dụng biện pháp kia thì lục phủ ngũ tạng tất nhiên sẽ bị trọng thương, sống chết mặc số phận quyết định.

Mùi tanh trong miệng càng ngày càng đậm, Bùi Tịch cười lạnh tự giễu.

Hắn đã không còn lựa chọn nào khác.

Không có người thân, không có bạn bè, cũng không thể trông cậy vào bí pháp, hắn vốn đã quen một thân một mình giãy giụa giữa ranh giới sinh tử, miễn cưỡng chống đỡ cái mạng quèn này, giống như khi còn nhỏ gặp phải đàn sói trong núi sâu, khi bị mẫu thân nhốt trong phòng tối không được ăn uống ba ngày ba đêm, khi đột nhiên gặp phải ma thú trên đường đến Huyền Hư Kiếm Phái bái sư, hắn cũng chỉ có thể cắn răng cầm kiếm chống đỡ.

Cái mạng này của hắn, cho dù có chết cũng chẳng có ai để ý. Thế gian này không có kỳ tích tồn tại, cũng không có cứu rỗi, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.

Tơ máu trong đôi mắt càng ngày càng đậm, nom như tơ nhện chăng kín đồng tử. Thần sắc Bùi Tịch lạnh lẽo, hắn niệm pháp quyết trong lòng, cảm nhận linh khí đang dần tụ lại bắt đầu tàn phá kinh mạch và làn da mình. Cả người hắn nóng rực, đau đến mức mất đi tri giác.

Thức hải chấn động, đầu ngón tay của thiếu niên khẽ cử động, lúc đang chuẩn bị phát động linh lực thì hắn đột nhiên thấy ánh sáng lóe lên trước mắt mình.

Đó là một thanh kiếm vô cùng chói mắt. Kiếm quang trắng muốt giống như suối bạc chảy giữa ngân hà nối thành một đường lộng lẫy như minh châu chém đứt dây mây đang trói chặt Bùi Tịch, đồng thời cũng xé toạc bóng tối đang bao quanh hắn.

Kiếm phong quét qua một đường, đám dây leo dập nát lơ lửng bay lên. Trong tầm mắt mơ hồ, giữa bầu trời đầy gió và huyết quang cùng ngân hà phản chiếu, hắn thấy mái tóc của thiếu nữ bị gió thổi bay và đôi mắt còn trong sáng hơn ánh trăng hàng ngàn hàng vạn lần của nàng. Trái tim vốn tịch mịch đã lâu của Bùi Tịch đột nhiên đập một cách dữ dội.

"Ai da, tiểu sư đệ."

Ninh Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng lén thở hắt ra một hơi nhưng bên ngoài vẫn cố gắng duy trì hình tượng của nữ phụ độc ác, nhếch miệng cười nói: "Vẫn còn một hơi thở, chưa chết đấy chứ?"

"Là, là Ninh Ninh aaaa huhuhu!" Thừa Ánh trong lòng hắn kích động mém rớt nước mắt: "Nàng tới cứu ngươi đó Bùi Tịch! Nàng nàng nàng ấy đến cứu ngươi!"

Nàng... Bùi Tịch đầu đau như búa bổ. Sao nàng ấy lại ở chỗ này?

Rõ ràng trước khi biến dị phát sinh hắn không hề nhìn thấy vị sư tỷ đồng môn này ở xung quanh đây. Hắn còn chưa kịp nghĩ xong thì đột nhiên mở to mắt.

Ninh Ninh vòng tay ra sau lưng, một tay kéo hắn vào trong lòng mình.

Tuy rằng đây là một động tác hết sức bình thường và không hề mang theo chút tư tâm nào, Bùi Tịch vẫn nín thở theo theo phản xạ. Tuy máu chảy ra từ miệng vết thương của hắn dính vào người cô trông vô cùng đáng sợ nhưng Ninh Ninh không hề tỏ vẻ chán ghét mà chỉ nói bâng quơ với hắn: "Này, không phải ta cố tình muốn đến cứu đệ đâu, chỉ là trùng hợp nhìn thấy một nhóc đáng thương khá quen mắt nên tiện tay giúp đỡ thôi, hiểu chưa?"

Trên người nàng có mùi hoa dành dành không hề phù hợp với mùi máu tươi. Lúc nàng nói chuyện, hơi thở ấm áp phả vào tai hắn, luồng nhiệt ấy như một dòng điện yếu ớt lan từ vành tai đến tận lồng ngực của hắn.

Bùi Tịch cụp mắt xuống, nhẹ nhàng "dạ" một tiếng.

Long Huyết thấy hành động của Ninh Ninh bên này, tự biết mình đã bị mắc lừa thì nổi khùng lên. Lập tức gió trong rừng nổi lên, nhựa cây đỏ như máu bỗng chảy ra từ thân cây, trông vô cùng kỳ dị. Tất cả dây leo đột nhiên lao thẳng lên trời, nhưng chúng không hề lao về phía Tô Thanh Hà mà lại lao về phía cô như thể muốn giết chết tên kiếm tu vừa chơi xỏ chúng nó vậy.

Nhưng cô sao có thể ngoan ngoãn đứng chờ chết được.

Sau khi phát hiện mình bị lừa, cây Long Huyết nhất định sẽ bỏ Tô Thanh Hàn lại mà tấn công cô. Ninh Ninh đã tính đến bước này từ lâu, thế nên trước đó cô đã nhờ Tô Thanh Hàn dẫn đám quái vật kia ra xa một chút để cô và Bùi Tịch tranh thủ thoát thân. Thực vật thành tinh chỉ có đúng một khuyết điểm chính là không được thông minh cho lắm.

"Chắc là sẽ hơi xóc nảy một chút, đệ bám chắc vào ta nhé."

Ninh Ninh nhìn Tô Thanh Hàn ở nơi xa lặng lẽ ra hiệu, cánh tay đặt sau lưng Bùi Tịch, giọng nói nhẹ nhàng mà ngạo nghễ: "Đi nào!"

Vừa dứt lời, dưới chân bỗng hiện ra bạch quang.

Cũng may xung quanh cây Long Huyết không có nhiều cây cối lắm, ngự kiếm phi hành không gặp mấy khó khăn.

Tiếng gió và giọng nói của thiếu nữ đồng thới rót vào màng nhĩ, Bùi Tịch nghe thấy nàng trang nghiêm nói: "Đừng tự mình đa tình rằng ta đối xử tốt với đệ nha, ta cứu người là phải thu tiền đấy, báo đáp ta bao nhiêu linh thạch đệ tự cân nhắc đi."

Ninh Ninh còn đang chăm chú duy trì hình tượng thì một đạo kiếm quang khác đã lặng lẽ xuất hiện bên cạnh cô. Người đứng trên thân kiếm chính là Tô Thanh Hàn vừa thoát thân một cách vô cùng nhẹ nhàng. Kiếm tu trẻ tuổi nhìn cô và Bùi Tịch một lượt rồi tỏ vẻ đã hiểu: "Đây chính là vị sư đệ mà cho dù muội phải mạo hiểm tính mạng cũng nhất định phải tới cứu sao?"

Tinh Ngân đột nhiên run lên một chút.

Nhưng vị sư tỷ tính tình thẳng thắn này của Vạn Kiếm Tông không hề phát hiện ra vẻ mặt kỳ lạ của Ninh Ninh mà tiếp tục nói một cách ngưỡng mộ: "Ban nãy ta còn thấy khó hiểu, tại sao Ninh Ninh sư muội lại không ngại vất vả chạy đến đây cứu hắn. Bây giờ vừa nhìn cái đã thấy quan hệ của hai người quả thật rất tốt, không giống sư đệ ta, vừa bướng bỉnh vừa nghịch ngợm, đúng là không làm cho người ta bớt lo..."

Nói đến đây, nàng bỗng nhiên hoang mang cất cao giọng: "Lạ ghê, sao mặt sư muội lại đỏ thế? Chẳng lẽ muội trúng độc rồi sao?"

Ninh Ninh cố gắng nặn ra một nụ cười xấu hổ mà vẫn lịch sự.

Bây giờ cô chỉ muốn đứng vẫy tay chào tạm biệt cái thế giới tươi đẹp này thôi.

Tô sư tỷ, tỷ biết không? Thật ra tiểu yêu tinh hại người như tỷ mới là khó chơi nhất đấy!

____

Meo: Con rể bị ôm rồi áu áu áu áuuuuuuu

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK