Mục lục
Cậy Quân Sủng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 18: 
 
Minh Trăn ngồi trong xa liễn, màn lụa trắng như tuyết bị gió nhẹ thổi lên khiến nàng có thể nhìn được khung cảnh bên ngoài.
 
Vì thân thể quá yếu ớt nên dù Minh Trăn có thể tự mình đi đường nhưng nha hoàn thái giám cũng không dám để Minh Trăn tùy ý đi lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Ai cũng sợ Minh Trăn xảy ra chuyện gì.
 
Trong phủ Tần vương, có người nào không biết Minh Trăn là bảo bối đầu quả tim của Tần vương chứ?
 
Ngay cả Tần vương cũng rất ít khi trách mắng Minh Trăn.
 
Lúc Minh Trăn còn nhỏ đã được Tần vương cầm tay dạy chữ vẽ tranh, tiểu nha đầu không hiểu cái mô tê gì hết, cầm bút vẽ lung tung khắp nơi, bài trí trong thư phòng Tần vương cực kỳ trân quý, Minh Trăn lại không biết những món đồ này quý giá đến mức nào. Hơn nữa đã nhìn thấy từ lúc nhỏ nên cảm thấy chắc đây là vật bình thường mà các nha hoàn không chú ý trong chốc lát, nàng đã nghịch ngợm vẽ vẽ viết viết lên khắp thư phòng Tần vương, vẽ hỏng một cái bình phong, ba cái quạt ngà voi và năm bức tranh chữ.
 
Nếu là đứa nhỏ nhà khác phá hỏng đồ vật của trưởng bối như vậy chắc chắn sẽ bị đánh tay, đánh mông, nhốt trong phòng không cho ăn cơm, còn Minh Trăn làm vậy cũng chỉ bị Tần vương gõ trán, mắng yêu một câu "phá của", ngay cả nha hoàn bên người cũng không bị phạt.
 
Hai năm trước Tần vương nuôi mấy con cá chép vảy rồng quý hiếm, mỗi ngày Minh Trăn đều muốn ngắm cá, nha đầu ngốc này không biết cái gì cả nên luôn cho cá chép ăn, vì cho cá ăn quá nhiều nên cá chép trong hồ ăn đến trương bụng nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
 
Chuyện đầu tiên Tần vương làm không phải là trách mắng Minh Trăn mà lo nàng biết cá chép chết sẽ buồn, trong một thời gian ngắn lại tìm mấy con cá chép vảy rồng giống như đúc thả vào hồ.

 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thừa tướng mang danh sủng nữ nhi như mạng cũng kém Tần vương sủng ái Minh Trăn. Nói đến ăn ở, công chúa hoàng thất càng khó có thể so được với Minh Trăn.
 
Minh Trăn có thể vẻ vang như hôm nay cũng vì quyền thế của Tần vương ngập trời, nàng sống sung sướng đồng nghĩa với việc địa vị những năm gần đây của Tần vương ở triều Lăng ngày càng vững chắc.
 
Tân Dạ biết thân phận của Minh Trăn khó nói, không thích hợp để lộ diện cho nên để xa liễn tránh những chỗ có người. Nếu như đụng phải quý nhân thì có chút khó nói.
 
Đột nhiên phía trước nghe vài tiếng nữ tử nói chuyện, Tân Dạ nhìn thoáng qua, nhìn trang phục có thể đoán được đó là quý nữ hoặc công chúa chưa xuất giá.
 
Nàng ấy để xa liễn dừng lại: "Minh cô nương, chúng ta đợi một chút rồi đi tiếp nhé.”
 
Minh Trăn nói khẽ: "Ta muốn xuống dưới đi lại một chút."
 
Tân Dạ đưa tay cho Minh Trăn vịn: "Các ngươi về hết đi, ta đi với cô nương."
 
Mấy thái giám đều rời đi.
 
Tân Dạ nói: "Tần vương điện hạ không thích ngài gặp người ngoài đâu, cô nương, hôm nay gió lớn lát nữa chúng phải trở về, ngài đi gió quá lâu sẽ ốm đấy.”
 
Bên người Minh Trăn không có bạn cùng tuổi chơi cùng. Mặc dù hai nha hoàn là Thiên Cầm và Tân Dạ vẫn luôn chăm sóc Minh Trăn nhưng vẫn luôn xem Minh Trăn là chủ tử, những người khác cũng như vậy. Mà Tần vương thì xem Minh Trăn là tiểu nha đầu không hiểu chuyện.
 
Người bạn duy nhất có lẽ luôn là thỏ con nàng nuôi.
 
Cho nên khi nhìn thấy các cô nương cùng tuổi ở chung một chỗ, Minh Trăn không khỏi cảm thấy hâm mộ.
 
Nàng nói: "Ta chỉ nhìn một chút."
 
Tân Dạ nói: "Chuyện này thì có gì đáng nhìn?"
 
Vừa dứt lời, chỉ thấy cô nương mặc y phục xanh tát cô nương mặc y phục hồng một cái, âm thanh vang dội nghe rất rõ, ngay lập tức cô nương kia bị tát ngã liền ngã xuống đất.
 
Những năm ở phủ Tần vương, Minh Trăn chưa hề bị ai đánh cho nên nàng kinh ngạc đến há miệng.
 
Cô nương mặc y phục xanh cười lạnh: "Ngươi là cái thá gì? Mẫu thân bản cung là hoàng hậu đương triều, mẫu thân của ngươi cũng chỉ là một cung nữ, mẫu phi ngươi trước mặt mẫu hậu ta còn phải khúm núm nịnh bợ, nịnh nọt không hết lời, còn ngươi, ngươi thì hay rồi, gặp bản cung còn dám trực tiếp quay đầu đi, bản cung cho ngươi đi sao?"
 
Nghe lời của cô nương mặc y phục xanh này, Tân Dạ suy nghĩ một chút đã đoán được thân phận của hai người này.
 
Cô nương mặc áo xanh chính là công chúa Ninh Đức Kỳ Di dưới gối Sở hoàng hậu, công chúa có mẫu phi xuất thân là cung nữ, cô nương mặc áo hồng chính là công chúa Thục Tĩnh, công chúa Thục Tĩnh không ai biết đến, Tân Dạ cũng không biết nàng ấy tên gì.

 
Bên cạnh công chúa Ninh Đức còn có một cô nương mặc y phục trắng, cô nương này dung mạo thanh tú, khí chất thiên về lạnh lùng, chắc hẳn là quận chúa Gia Hàn.
 
Quận chúa Gia Hàn lạnh lùng nói: "Không cần phải tức giận với nàng ta, đánh chỉ đau tay mình, vô duyên vô cứ tức giận tổn thương cơ thể, chúng ta đi thôi."
 
Công chúa Ninh Đức cao ngạo hừ lạnh một tiếng: "Bản cung cũng không muốn tức giận với nàng ta nhưng thấy nàng ta trưng cái bộ mặt ai oán đó làm ta thấy bực bội. Thôi, hôm nay hoàng huynh đến Bắc Sơn săn bắn, chúng ta đến đó xem đi.”
 
Hai quý nhân mang theo một đám cung nữ rời đi.
 
Công chúa Thục Tĩnh vẫn không nhúc nhích như cũ, hai mắt dại ra dường như đang thất thần.
 
Phía sau nàng ấy có một cung nữ ăn mặc mộc mạc, cung nữ này vẫn luôn quỳ không dám ngẩng đầu, y phục công chúa Thục Tĩnh mặc còn không bằng cung nữ bên cạnh công chúa Ninh Đức.
 
Nhìn cảnh tượng này, không biết vì sao Minh Trăn lại cảm thấy không dễ chịu.
 
Nàng không tự chủ được mà đi về phía trước, còn Tân Dạ thì không muốn để Minh Trăn tiếp xúc với công chúa có thân phận mẫu phi không cao này nhưng sợ ngăn cản sẽ khiến Minh Trăn không vui.
 
Minh Trăn đi về phía trước, đưa tay ra cho công chúa Thục Tĩnh: "Trên đất bẩn, ta kéo ngươi đứng lên."
 
Sắc mặt công chúa Thục Tĩnh không đổi ngẩng đầu lên, dung mạo của nàng ấy rất xinh đẹp nhưng giống như Kỳ Di nói vậy, khóe môi Thục Dĩnh rủ xuống tự nhiên, ánh mắt cũng hơi đờ đẫn, vẻ mặt dường như rất khổ sở giống như rễ mướp đắng khiến người khác nhìn không vui nổi.
 
Mặc dù không biết thân phận của Minh Trăn nhưng nhìn trang phục của nàng cũng không khó để đoán, đây chắc hẳn là ái nữ của vị đại nhân nào đó ó quyền trên triều rồi.
 
Lực tát của Kỳ Di rất lớn, trên mặt Thục Tĩnh đã sưng lên, khóe miệng cũng mơ hồ có tơ máu. Minh Trăn thấy nàng ấy bất động thì cúi người, nhẹ nhàng xoa xoa cho nàng ấy: "Ngươi trở về với ta đi, công công sẽ lấy thuốc trị liệu cho ngươi."
 
Thục Tĩnh nắm chặt khăn tay của Minh Trăn, lảo đảo đứng lên: "Không cần."
 
Minh Trăn đi ra sau lưng Thục Tĩnh: "Váy ngươi bẩn rồi.”
 
Trong lòng Thục Tĩnh trầm xuống, nàng ấy cảm thấy Minh Trăn thật đáng ghét, một tiểu thư lớn lên trong một bình mật ngay cả đạo lý đối nhân xử thế cũng không biết, phải biết rằng đừng nên xuất hiện vào những lúc này mới phải.
 
Ai lại chấp nhận để cho người khác nhìn thấy bản thân mình trong bộ dạng nhếch nhác như thế này chứ? Chẳng lẽ nàng không biết váy bẩn sao?
 
Thục Tĩnh vô tình cúi đầu, thấy trên khăn tay có thêu một chữ "Chướng".
 
Tần vương Kỳ Sùng, tự là Chướng. Đồ vật Minh Trăn dùng thường ngày cũng có in ấn ký của Tần vương.
 
Tân Dạ thấy Thục Tĩnh ngạo mạn vô lễ, mỉm cười nói: "Công chúa, đây là cô nương của Tần vương chúng ta, tên là A Trăn, Tần vương coi nàng như trân bảo. Hiện tại A Trăn cô nương đang hỏi ngài có muốn quay về bôi thuốc không?"

 
Minh Trăn không biết Tân Dạ đang cảnh cáo Thục Tĩnh: "Cùng ta về bôi thuốc đi."
 
Thục Tĩnh nằm mơ cũng nghĩ đến cảnh sau khi Tần vương thượng vị đã giết sạch gia tộc quý phi cho nên bình thường nàng ấy cũng có xu thế nghiêng về Tần vương.
 
Thục Tĩnh nhìn Minh Trăn, quan tâm trong mắt tiểu cô nương không hề ngụy trang, có lẽ thực sự không có ý xấu.
 
Thục Tĩnh nhẹ gật đầu: "Được."
 
Hai khắc sau, Tân Dạ giúp Thục Tĩnh thoa thuốc, Minh Trăn hiếu kỳ ngồi trên giường nhìn nàng ấy: "Ta tên A Trăn, ngươi tên là gì?"
 
"Kỳ Vận."
 
Nàng ấy có thể đoán được đại khái tình huống trước mặt. Thục Tĩnh không thể nói là hâm mộ Minh Trăn, nàng cũng chỉ là hoàng yến bị bẻ gãy cánh giam trong lồng giam mỹ lệ mà thôi. Cũng không biết sao người có lòng dạ ác độc vô tình như Tần vương lại thích tiểu phế vật lương thiện như vậy.
 
Tân Dạ dâng trà, Thục Tĩnh uống một ngụm trà, cố ý thăm dò Minh Trăn: "Hôm nay người đứng cạnh Ninh Đức là quận chúa Gia Hàn, Gia Hàn thích Tam hoàng huynh."
 
Minh Trăn không biết quan hệ phức tạp rắc rối trong hoàng thất: "Ninh Đức là ai? Tam hoàng huynh là ai?"
 
Tân Dạ hiểu ý của Thục Tĩnh, nàng ấy lạnh lùng nói: "Công chúa đừng nói có lung tung trước mặt cô nương nhà chúng ta, ân oán của ngài và công chúa Ninh Đức thì ngài tự mình giải quyết tốt là được rồi, đừng có kéo cô nương nhà chúng ta xuống nước cùng."
 
Thục Tĩnh đối mặt với Tân Dạ, sau đó cúi đầu uống trà: "Ta nói nhầm rồi.”
 
Tân Dạ không thích Thục Tĩnh.
 
Sau khi Thục Tĩnh rời đi, Tân Dạ tức giận nói với nha hoàn ở phòng khác: "Khó trách công chúa Ninh Đức không thích nàng, tính tình như thế thì sao có thể khiến người khác yêu thích được cơ chứ. Cô nương chúng ta vừa mới giúp nàng xong, nàng thì hay rồi, muốn mượn tay cô nương để báo thù, sao có thể xảo trá như vậy được chứ!”
 
Minh Trăn cảm thấy tò mò với Thục Tĩnh.
 
Mặc dù phản ứng của Minh Trăn chậm, tính tình cũng ngây thơ nhưng nàng lại rất nhạy bén với "tốt" và "không tốt". Giống như người khiếm thị, thính giác hoặc xúc giác sẽ khá hơn một chút. Minh Trăn mơ hồ cảm nhận được Thục Tĩnh không có ý xấu với mình.

 


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK