• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 9

Thứ Bảy, Nhiếp Vũ Thịnh trực đêm, đằng nào cũng không thể ngủ trong phòng trực nên anh mang theo máy tính xách tay để tra tài liệu. Bệnh viện đương nhiên không có wifi nhưng anh đã mua một chiếc thẻ Internet, như vậy cũng đủ dùng. Hồi đầu, mấy cô y tá còn tưởng anh lén lút chơi game, sau này mới phát hiện ra anh toàn xem tài liệu bằng tiếng Anh, MSN ở góc dưới bên phải thường xuyên nhấp nháy, bởi rất nhiều bạn của Nhiếp Vũ Thịnh đều đang du học ở Mỹ, do lệch múi giờ nên khi anh trực đêm thì bên kia lại đúng vào ban ngày, vì thế họ cũng thường hay thảo luận một số vấn đề qua MSN, về cơ bản những đều họ nói đều liên quan đến chuyên môn.

Tối hôm nay không có ca phẫu thuật nào, anh được yên tĩnh cho đến tận tảng sáng, thật là hiếm có. Nhiếp Vũ Thịnh đi pha ình một ly cà phê đặc, nhân tiện đứng lên vận động chân tay. Cả hành lang tỉnh lặng như tờ, mấy cô y tá trực vẫn đang gà gật, đưa tay lên che miệng ngáp. Đúng lúc này, chuông điện thoại nội bộ reo lên, điện thoại vào lúc này thường là cuộc gọi khẩn cấp, quả nhiên, y tá vừa nghe trợn tròn mắt, vội cúp điện thoại chạy thẳng đến phòng trực.

Nhiếp Vũ Thịnh đoán chắc lại có ca cấp cứu, quả nhiên anh nghe mấy cô y tá thở không ra hơi gọi: “Bác sĩ Nghiệp, có một bệnh nhân bị tai nạn, gãy xương sườn, có lẽ bị thương cả vào phổi, 120 đưa ngay đến đây bây giờ! 15 phút nữa đến phòng Cấp cứu”.

“Bác sĩ nào đi cùng xe?”

“Là bác sĩ Mã ở phòng Cấp cứu”

Nhiếp Vũ Thịnh tạm yên tâm, bác sĩ Mã tuy tuổi còn trẻ, nhưng đã làm ở phòng Cấp cứu được gần 3 năm, hơn nữa lại xuất thân là bác sĩ Ngoại khoa, rất giàu kinh nghiệm. Những xử lý ban đầu chắc sẽ làm rất tốt, như vậy có thể tranh thủ được nhiều thời gian hơn cho cuộc phẩu thuật sắp tới. Anh lập tức đi chuẩn bị phẫu thuật

Mổ xong ca này, trời cũng đã gần sáng. Tuy điều hòa trong phòng mổ rất lạnh nhưng Nhiếp Vũ Thịnh vẫn ướt đẫm mồ hôi. Quay trở lại phòng trực đi tắm, anh thấy thấy thấm mệt, các đồng nghiệp làm ca sáng đã lục tục đến đi làm, tuy là cuối tuần nhưng Chủ nhiệm Phương theo thông lệ vẫn ghé qua bệnh viện từ sớm, vì thế không ai dám lơ là. Nghe thấy bảo có ca mổ cấp cứu. Chủ nhiệm Phương chỉ hỏi ai là bác sĩ mổ chính, ai mổ phụ, nghe nói Nhiếp Vũ Thịnh mổ chính, ông không hỏi gì thêm nữa, đi thẳng đến phòng trực.

Nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh bò ra bàn viết lời căn dặn bệnh nhân, sắc mặt tái mét, Chủ nhiệm Phương biết ai trực đêm xong cũng đều như vậy, huống hồ gần sáng lại phải mổ cấp cứu, thật không còn gì mêt mỏi hơn, ông bèn đưa túi sữa trong tay mình cho Nhiếp Vũ Thịnh: “Sư mẫu của cậu cứ bắt tôi phải mang theo. Tôi cầm mãi trên xe, vẫn còn ấm đấy, cậu biết tôi ghét nhất là uống sữa mà, thôi, giải quyết giúp tôi đi”

Nhiếp Vũ Thịnh đang vừa đói vừa khát lại vừa mệt, vội vàng uống hết túi sữa rồi cùng Chủ nhiệm Phương đi thăm bệnh nhân. Vừa quay lại giao ban cho đồng nghiệp làm ca sáng, điện thoai lại reo, thấy số của Thư ký Trương, anh không muốn nghe cho lắm. Nhưng mới sáng sớm đã gọi cho anh thế này, chắc hẳn là kêu về nhà ăn cơm, anh lại mới trực đêm xong, vừa khéo có cớ để từ chối.

Ai ngờ nghe xong mới biết sáng sớm hôm nay ông Nhiếp Đông Viễn phải đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Thư ký Trương khéo léo nói, hy vọng Nhiếp Vũ Thịnh có thể đến Trung tâm Kiểm tra Sức khỏe xem thế nào, dù sao cũng là bố con, huống hồ anh lại làm ngay tại bệnh viện.

Nhiếp Vũ Thịnh đáp: “Chằng phải ông ấy toàn kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện khác đó ư? Sao lần này lại đến bệnh viện tôi làm gì?”

Thư ký Trương nói: “Có lẽ gần đây phải tiếp khách nhiều quá, nên Chủ tịch thấy hơi mệt, muốn kiểm tra sức khỏe cho yên tâm. Khoa Ngoại Gan mật bệnh viện cậu là tốt nhất, lần này chủ yếu muốn kiểm tra gan mật, vì thế mới đến đây.”

Nhiếp Vũ Thịnh thấy hoàn toàn là viện cớ kiểm tra chức năng gan thường quy thì làm ở bệnh viện nào chẳng như nhau! Có điều, ông Nhiếp Đông Viễn đã đến rồi, nếu anh không ra dường như cũng không được thỏa đáng lắm, hơn nữa, lần này nếu không lộ diện, không chừng bố anh sẽ còn có nhiều chiêu khác phục sẵn chờ anh, chi bằng đến chào hỏi một câu, làm cho ông mở mày mở mặt, như vậy trong thời gian ngắn ông sẽ không nghĩ ra chiêu trò gì khác nữa.

Giao ban xong, anh cởi áo blouse rồi đi đến Trung tâm Kiểm tra Sức Khỏe. Đây là bộ phận tạo thu nhập nhiều nhất cho bệnh viện, môi trường hay gì đó đều là loại tốtNhiếp Vũ Thịnh vừa bước vào, một đám y tá nhìn chằm chằm vào anh, thậm chí có người còn sung sướng nhắn tin điện thoại, thông báo cho các đồng nghiệp khác rằng Nhiếp Vũ Thịnh đã đến trung tâm Kiểm tra Sức khỏe, không những thế còn không mặc áo blouse, òa, áo sơ mi quần bò bình thường anh mặc cũng đẹp trai như vậy, thật khiến người ta ngưỡng mộ!

Nhiếp Vũ Thịnh không hay biết gì, bởi anh thực sự đã quá mệt, bình thường sau khi trực đêm xong, anh sẽ về thẳng nhà đi ngủ ngay. Anh cúi đầu bước vào, đến khi nhìn thấy Thư ký Trương mới ngẩng đầu lên chào, rồi lại chào bác sĩ kiểm tra sức khỏe cho ông Nhiếp Đông Viễn. Ông Nhiếp Đông Viễn đã lấy máu xong, đang ôm khuỷu tay ngồi ở đó, nhìn thấy anh bước vào, đương nhiên ông rất vui, ngắm nghía anh một lát rồi nói: “Sao sắc mặt con khó coi vậy?”

“Con vừa trực đêm xong.”

“Biết tại sao ngày xưa bố phản đối cho con chọn nghề này không? Quá vất vả, bây giờ trẻ còn chịu được, mai già rồi lại khổ ra”.

Nhiếp Vũ Thịnh cúi gằm mặt không nói gì, Ông Nhiếp Đông Viễn nhìn thấy môi anh tái nhợt, vẻ mặt phờ phạc, biết rằng thể chất của con trai là như thế, vừa kén ăn vừa thiếu máu, bây giờ mới thức trắng đêm, không chừng lại vừa có ca phẫu thuật, chắc chắn lúc này anh đang rất mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, dù ông có nói cả vạn câu nữa, anh cũng không để vào tai. Vừa tức vừa thương con, ông không nén được tiếng thở dài.

Làm xong mấy xét nghiệm thường quy thì Phó giám đốc phụ trách hành chính của bệnh viện đến. Phó giám đốc là người quen cũ của ông Nhiếp Đông Viễn, bèn cười hì hì chào hỏi ông, rồi tự mình xem các kết quả xét nghiệm: “Huyết áp cao, mỡ máu cao, gan nhiễm mỡ... Tổng giám đốc Nhiếp à... phải khống chế chuyện ăn uống thôi! Ấy, Tiểu Nhiếp đến chưa?”

“Nó đến lâu rồi!” Ông Nhiếp Đông Viễn vừa nói vừa quay đầu lại gọi Nhiếp Vũ Thịnh. Ông không khỏi ngạc nhiên, thằng con này tuy hơi khó gần, ngay cả bố đẻ cũng còn hờ hững, nhưng trước mặt người lạ lại rất lịch sự, không hiểu sao hôm nay lại không nói tiếng nào, nhìn thấy Phó giám đốc bệnh viện đến cũng không chào. Quay đầu lại mới thấy Nhiếp Vũ Thịnh đã ngoẹo cổ ngủ mê mệt trên ghế từ lúc nào rồi.

Phó giám đốc bệnh viện cũng trông thấy, bèn nói: “Tiểu Nhiếp vừa mới trực đêm à? Khoa cậu ấy rất hay có ca cấp cứu, không chừng hôm qua lại phải làm việc cả đêm. Mệt quá rồi, đừng gọi cậu ấy dậy, cứ để cho cậu ấy ngủ một chút.”

Sau khi Phó giám đốc bệnh viện đi khỏi, tất cả các kết quả xét nghiệm đều đã có. Thư ký Trương định gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh dậy, nhưng Ông Nhiếp Đông Viễn xua tay ngănNhiếp Vũ Thịnh đang ngủ say, chắc hẳn ngủ trên ghế rất khó chịu, nên đôi mày anh hơi cau lại, cũng không biết mơ thấy gì, bên dưới mi mắt nhắm nghiền có thể nhìn thấy con ngươi anh đang động đậy, hai hàng lông mi cũng rung rung. Ngoại hình của anh phần lớn được di truyền từ bố mình, chỉ có đôi mắt và hàng mày là giống mẹ, hồi nhỏ trông anh hệt như con gái vậy, lông mi dài đến mức có thể để cả cây bút chì lên trên. Hồi đó bố anh thường hay khoe: “Thoáng nhìn là biết ngay con trai mình, trông giống nhau như đúc ấy.” Mỗi lần như thế, cậu bé Nhiếp Vũ thịnh lại nghiêm túc chỉ vào mắt mình, hỏi lại: “Bố có lông mi dài thế này không?” Ông Nhiếp Đông Viễn vặn lại: “Lông mi dài thì có tác dụng gì?” “Đẹp chứ sao! Có thể chắn bụi!” Nhiếp Vũ Thịnh bé bỏng bĩu môi. “Nói chung là bố không có!”

Hồi đó hai bố con suốt ngày cười cười nói nói. Đâu có như sau này, con trai nhìn thấy ông, giống như nhìn thấy kẻ thù vậy.

Ông Nhiếp Đông Viễn rất lấy làm buồn, không nhịn được lại thở dài, khom lưng vỗ nhẹ vào tay con trai: “Tiểu Thịnh? Tiểu Thịnh?”

Đã lâu rồi không có ai gọi anh như vậy. Nhiếp Vũ Thịnh đang ngủ mơ màng, chợt cảm giác như trở về hồi nhỏ, cô giúp việc buổi sáng phải vất vả lắm mới nịnh được anh thức dậy. Hằng ngày ông Nhiếp Đông Viễn đi làm sẽ tiện thể đưa anh đi học luôn, lần nào lái xe cũng đến cửa, đỗ xe ngay dưới lầu mà anh vẫn nằm lì trên giường. Cô giúp việc không cách nào bảo được, phải vừa gọi tên thân mật của anh vừa mặc quần áo cho anh, rồi vừa nịnh vừa lừa anh đánh răng rửa mặt, đến khi ngồi vào ghế sau anh vẫn còn chưa tỉnh hẳn, ngáp ngắn ngáp dài dựa vào vai bố ngủ tiếp. Đến khi tới cổng trường, ông Nhiếp Đông Viễn sẽ lay anh dậy, lái xe cầm cặp sách cho anh, đưa anh vào trong trường.

“Tiểu Thịnh?” Ông Nhiếp Đông Viễn lay cánh tay anh, anh mơ màng mở mắt ra, mới phát hiện mình đã trưởng thành từ lâu, đang ngủ say sưa trong Trung tâm Kiểm tra Sức khỏe. Thấy anh tỉnh giấc, ông Nhiếp Đông Viễn cũng rụt tay lại: “Buồn ngủ đến thế này, kêu lái xe đưa con về nhà ngủ đi.”

“Con tự lái xe được.”

“Sĩ diện.” Ông Nhiếp Đông Viễn lầm bầm, “Bướng quá, chẳng biết nó giống ai nữa!”

Nhiếp Vũ Thịnh tiễn bố về rồi mới đi lấy xe. Trong bãi đỗ xe anh gặp bác sĩ Thường cũng vừa tan ca đêm về, nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh, anh ta liền cất tiếng chào hỏi.

Quan hệ giữa Nhiếp Vũ Thịnh và bác sĩ Thường nói gần cũng không gần mà xa cũng không xa, bởi cả hai người đều đứng đầu bảng xếp hạng thanh niên được yêu thích ở viện, từ khi bác sĩ Thường lấy vợ, độ nổi tiếng giảm đi rõ rệt, nhưng vẫn còn khá đông anh ta, rất nhiều cô y tá trẻ nhìn thấy điệu cười tít mắt của anh ta là đỏ ửng cả mặt mũi lên.

“Hôm nay Tổng giám đốc Nhiếp đến kiểm tra sức khỏe đó à?”

Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu. Bác sĩ Thường làm ở Khoa Nội tiêu hóa, dạo này, Chủ nhiệm Thái Đầu Lâm của khoa Nội Tiêu hóa luôn túc trực ở Trung tâm Kiểm tra Sức Khỏe, bác sĩ Thường là đệ tử vừa ý nhất của Chủ nhiệm Lâm, mấy ngày nay cũng đi cùng Chủ nhiệm Lâm đến làm việc tại Trung tâm Kiểm tra Sức khỏe, đương nhiên biết chuyện ông Nhiếp Đông Viễn đến khám.

“Đừng lo, tất cả cứ chờ kết quả xét nghiệm sinh thiết rồi tính, là bác sĩ, hẳn anh biết lúc này lo lắng quá cũng chẳng để làm gì.”

Nhiếp Vũ Thịnh bỗng giật thót mình, tỉnh cả ngủ: “Cái gì mà kết quả xét nghiệm sinh thiết?”

“Vùng gan có vết nám.” Vẻ mặt của bác sĩ Thường dường như còn ngạc nhiên hơn cả anh. “Bác sĩ kiểm tra sức khỏe không nói cho anh ư? Tôi vừa nghe anh ấy nói với Chủ nhiệm Lâm.”

Lòng Nhiếp Vũ Thịnh trầm hẳn xuống, vừa nãy đang kiểm tra dở thì anh thiếp đi mất, sau đó bố gọi anh dậy, nhưng anh lại chẳng để ý gì đến ông, cũng không nói với ông câu nào, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

“Chủ nhiệm nói thế nào?”

“Đợi kết quả sinh thiết.”

“Thế... thế bố tôi có biết không?”

“Chắc chưa nói với ông.”

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ nôn nóng muốn gọi ngay cho Thư ký Trương, nhưng lại nghĩ lúc này Thư ký Trương chắc đang ngồi trên xe cùng ông Nhiếp Đông Viễn, mình có gọi điện cũng không tiện nói gì, chi bằng lập tức quay lại Trung tâm Kiểm tra Sức khỏe hỏi Chủ nhiệm Lâm.

Anh vội chào bác sĩ Thường, rồi đến thẳng Trung tâm Kiểm tra Sức khỏe. Nhìn thấy anh, Chủ nhiệm Lâm nói : “Tôi đang tìm cậu đây, nghe mấy người ở khoa cậu bảo là cậu trực đêm xong đã về rồi, vừa định gọi điện thoại cho cậu.”

“Chuyện gì thế ạ”

“Vùng gan của bố cậu có vết nám, báo cáo sinh thiết vẫn chưa có, đợi có rồi xem thế nào.”

“Năm ngoái kiểm tra sức khỏe vẫn còn không sao mà.”

“Tiểu Nhiếp, cậu đừng lo lắng, tất cả cứ chờ kết quả xét nghiệm sinh thiết rồi tính, trong lòng cậu cứ biết vậy là biết đâu lại không phải thì sao?”

Trên đường lái xe về nhà, tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh rất nặng nề. Từng có thời gian quan hệ giữa anh và ông Nhiếp Đông Viễn rất tệ, tệ đến mức mấy năm liền không nói với nhau câu nào, sau khi về nước, anh cũng không về nhà ở, tính ra mỗi năm bố con chỉ gặp nhau có vài lần. Mỗi lần gặp bố, thái độ của anh đương nhiên đều rất gay gắt, bởi rất nhiều chuyện trong quá khứ khiến anh luôn có thái độ chống đối với bố mình. Thế nhưng, dù sao đi nữa, ông cũng là bố của anh, là người đã cho anh một nửa sinh mạng.

Trở về nhà, anh gọi điện cho Thư ký Trương, Thư ký Trương nói ông Nhiếp Đông Viễn đã đến công ty làm việc, sau đó hỏi anh có chuyện gì.

Nhiếp Vũ Thịnh ngập ngừng một lát rồi nói: “Không có gì, sáng nay tôi ngủ thiếp đi mất, sợ ông ấy có chuyện gì lại không nói với tôi.”

Thư ký Trương nhân cơ hội liền nói tốt cho ông Nhiếp Đông Viễn một chập, đoạn nói: “Chủ tịch thấy cậu đã ngủ say, không cho ai gọi cậu cả. Cuối cùng kiểm tra sức khỏe xong, mới tự mình đi gọi cậu. Bố con làm gì có chuyện giận nhau qua đêm, huống hồ ông ấy là bề trên...”

“Buổi tối ông ấy có rảnh không?”

“Có đấy, có đấy, đương nhiên có chứ”. Thư ký Trương lập tức giơ tay xóa ngay cuộc hẹn ăn cơm giữa ông Nhiếp Đông Viễn và Cục trưởng cục Thuế, “Nếu cậu muốn về nhà ăn cơm thì để tôi thông báo với người giúp việc, kêu bà ấy làm thêm mấy món.”

Nhiếp Vũ Thịnh lấp lửng nói: “Tôi cũng không chắc đâu.”

Thư ký Trương cười nói: “Thôi về nhà một chuyến, ăn cơm cùng với Chủ tịch đi, ông ấy bị huyết áp cao, cắt bớt mấy bữa nhậu nhẹt, ăn cơm ở nhà thêm vài bữa cũng tốt cho sức khỏe của ông.”

Giao thừa anh phải trực đêm ở viện, mùng hai Tết mới về nhà, ắt hẳn ông Nhiếp Đông Viễn rất thất vọng. Điều này đến cả Thư ký Trương bên cạnh ông cũng biết, quan hệ giữa Chủ tịch và con trai hệt như một sợi dây đàn, hơi căng một chút, tâm trạng của Chủ tịch cũng tốt hơn.

Thư ký Trương nhanh chóng bước vào phòng làm việc của ông Nhiếp Đông Viễn, báo với ông rằng Nhiếp Vũ Thịnh chủ động gọi điện thoại đến, nói tối nay muốn về nhà ăn cơm.

Nghe thấy câu này, Ông Nhiếp Đông Viễn không hề tỏ vẻ vui mừng, ngược lại còn cười khẩy nói: “Thằng ranh này, không chừng lại có chuyện gì muốn tranh đấu với tôi, nên lùi một bước để tiến hai bước. Lừa cho tôi mắc bẫy đây.”

Thư ký Trương cười khổ: “Tiểu Nhiếp cũng chỉ là không chịu tìm bạn gái, không chịu lấy vợ mà thôi, ngoài chuyện này ra có gì để tranh đấu đâu.”

“Tôi bảo nó về công ty đi làm, bệnh viện có gì tốt đâu, mệt đến chết đi được, đứng mổ cả nửa ngày, kiếm được mấy đồng? Sáng nay trông nó tái ngắt như con cá chết ấy, ngồi trên ghế cũng ngủ được.”

“Dù sao thì về nhà dùng cơm cũng là chuyện tốt mà”, Thư ký Trương ảo não, tính khí Tiểu Nhiếp đã bướng bỉnh, Chủ tịch Nhiếp lại càng đa nghi, con trai không để ý đến thì ông không vui, con trai quan tâm đến ông, ông lại nghi ngờ có âm mưu gì. Sống như hai bố con nhà này thật mệt mỏi nhất trần đời. Có điều Thư ký Trương là nhân kem kẹp giữa hai miếng bánh bích quy, đành phải nói giúp cho cả hai bên, “Tiểu Nhiếp có cứng đầu thế nào đi nữa, chẳng qua cũng chỉ là Tôn Ngộ Không, làm sao thoát khỏi bàn tay của chú được. Cậu ấy giở trò gì thì tối nay ăn cơm chú nghe qua là biết ngay.”

Ông Nhiếp Đông Viễn có vẻ xuôi xuôi, nghĩ lại thì cậu con trai này của mình tuy bướng bỉnh nhưng thực ra con người lại rất đơn giản, đúng kiểu con mọt sách, trước mặt mình dám chắc nó cũng không giở trò gì được.

Nhiếp Vũ Thịnh về nhà ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thì trời đã tối, anh tắm xong, thay quần áo rồi lái xe về biệt thự nhà họ Nhiếp. Ra mở cổng là bà giúp việc, vừa nhìn thấy anh, bà mừng rỡ cười: “Tiểu Nhiếp về đấy à?”

Giúp việc trong nhà đã thay đổi không biết bao nhiêu người, bà này chắc là mới đổi, Nhiếp Vũ Thịnh không quen lắm, anh gật đầu thay lời chào, đổi giày rồi vào thẳng phòng khách. Ông Nhiếp Đông Viễn đã đi làm về, đang ngồi trên sofa đọc báo. Nghe tiếng chân anh bước vào, ông ngẩng đầu lên liếc anh một cái, rồi nói với người làm: “Bảo cô Tần, chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Cô Tần đó là người giúp việc mới thay, chuyên phụ trách nấu cơm, các món ăn cô nấu đều mang đậm hương vị của bữa ăn gia đình. Hai bố con đều chỉ ăn một bát cơm, khi đang ăn canh, ông Nhiếp Đông Viễn bỗng nói: “Ngày mai con làm ca sáng à?”

Nhiếp Vũ Thành khẽ “vâng”, lại nghe ông nói: “Đổi ca đi, mai đi với bố ra ngoại thành một chuyến.”

Thực lòng Nhiếp Vũ Thịnh không muốn đi lắm, vì thế anh nói: “Ngày mai con có ca phẫu thuật rất quan trọng.”

“Bố muốn đi thăm mộ mẹ con. Nghĩa trang gọi điện đến, nói là có một lô mộ đẹp mới, bố muốn đổi chỗ ẹ con, bây giờ mộ cũng giống như nhà đất ở trung tâm thành phố, vị trí tốt càng ngày càng ít, lần này chọn luôn mộ đôi, đợi khi bố chết, chôn luôn cùng chỗ với mẹ con.”

Nhiếp Vũ Thịnh ngước lên nhìn bố, trên bàn ăn có treo một chiếc đèn, đèn treo hơi thấp, soi rất rõ mái tóc bạc của ông, khắc sâu thêm những nếp nhãn hằn trên trán, còn cả mí mắt đã bắt đầu sụp xuống, suy cho cùng, ông đã gần sáu mươi tuổi, dù không cam tâm đi nữa thì cũng già rồi.

Nhiếp Vũ Thịnh không nói câu nào, chỉ lấy thìa sứ khuấy đi khuấy lại bát canh gà.

Chuyển mộ là một chuyện lớn. Ngay sáng sớm hôm sau, ông Nhiếp Đông Viễn đem theo thầy phong thủy và Nhiếp Vũ Thịnh cùng đi xem mộ. Hai năm trở lại đây, nghĩa trang mở rộng rất nhanh, năm nào Nhiếp Vũ Thịnh cũng đến tảo mộ ẹ vào dịp tết Thanh minh, nên anh dẫn đầu đoàn, chẳng mấy chốc đã tìm thấy bia mộ của mẹ. Năm xưa, ngôi mộ này đã được coi là hoành tráng lắm rồi, vậy mà bây giờ bị lăn vào giữa đám bia to bia nhỏ các loại, trở nên rất tầm thường.

Ông Nhiếp Đông Viễn mắc chứng huyết áp cao, mới leo núi một đoạn ngắn mà đã thở không ra hơi. Ông gạt chai nước suối mà Thư ký đưa sang một bên, đặt bó hoa lên trước bia mộ vợ rồi nhìn sang con trai: “Không cho đốt tiền vàng, cũng không cho thắp hương nữa, thôi lạy mẹ con mấy lạy vậy.”

Nhiếp Vũ Thịn im lặng cúi đầu vái mẹ ba vái. Vái xong, anh đứng thẳng người nhìn hình người đàn bà trên tấm bia, bà đang âu yếm nhìn con trai chăm chú, khóe môi hơi nhếch lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể gọi anh hai tiếng “Tiểu Thịnh”.

“Đi, chúng ta ra khu mộ mới xem nào.”

Khu mộ mới nằm ở trên cao, tuy nghĩa trang đã xây bậc thang thẳng tắp dần lên trên, nhưng ông Nhiếp Đông Viễn vẫn nhễ nhãi mồ hôi, cuối cùng mệt quá không nhấc nổi chân lên nữa, ông chống tay vào đầu gối thở hổn hển, rồi tự cười chế giễu mình: “Đúng là già rồi có khác, có mấy bậc thang mà cũng không trèo nổi.”

Thư ký Trương vội khỏa lấp: “Tại thời tiết nóng quá đó thôi.”

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, chỉ đưa tay đỡ bố, ông Nhiếp Đông Viễn được con trai đỡ, cũng hào hứng hơn: “Không xa nữa đâu, sắp đến rồi.”

Thầy phong thủy lấy la bàn ra xem một lượt rồi lựa hai ngôi mộ đại đại cát, một cái nghe nói có thể khiến con cháu thịnh vượng, một cái lại giúp cho phát tài phát lộc. Ông Nhiếp Đông Viễn nói: “Lấy cái con cháu thịnh vượng ấy, người chết rồi còn lấy tiền làm gì.”

“Là đời sau phát tài phát lộc, sự nghiệp của con cháu rất hưng thịnh.” Thầy phong thủy cười nói, “Nhưng cái con cháu thịnh vượng kia cũng tốt, đông con nhiều cháu dồi dào phúc lộc.”

“Tôi cũng chằng trông mong gì nhiều con nhiều cháu, không bị tuyệt tự là may lắm rồi”. Ông Nhiếp Đông Viễn có quyết định rất nhanh, chỉ luôn ngôi mộ đó, “Chọn cái này đi.”

Thư ký đi theo người của phòng quản lý nghĩa trang quẹt thẻ trả tiền, ông Nhiếp Đông Viễn ngồi xuống ghế đá dưới bóng cây nghỉ ngơi, Nhiếp Vũ Thịnh tay cầm chai nước, im lặng quan sát các hàng bia mộ được xây ngay ngắn thẳng hàng. Đột nhiên, ông Nhiếp Đông Viễn lên tiếng: “Con gọi điện hỏi xem kết quả xét nghiệm sinh thiết đã có chưa.”

Nhiếp Vũ Thịnh vốn là người trầm tĩnh, vậy mà lúc này cũng phải giật thót mình, quay lại nhìn ông.

“Bố đã sống đến từng này tuổi rồi, mấy trò đó của các cậu làm sao qua mắt được bố? Lấy máu? Lấy máu có ai lấy ở bụng không? Đấy rõ ràng là xét nghiệm sinh thiết! Không cần phải giấu bố, nói đi xem nào, là gan hay mật?”

“Ngày mai mới có kết quả.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Đợi có kết quả rồi tính sau.”

Ông Nhiếp Đông Viễn im lặng một lát mới nói: “Bố cũng chẳng trông mong gì con sẽ về công ty, tiếp quản công việc của bố. Con cháu khắc có phúc của con cháu, ngày bé bố sống khổ cực quá, trong nhà có bảy, tám anh em, đến khoai lang cũng không có mà ăn. Vì thế hồi còn trẻ bố lao vào kiếm tiền, cứ nghĩ rằng có tiền rồi mới có thể tạo điều kiện tốt cho con cái, khiến cho con được hạnh phúc. Kết quả thì sao, công việc quá bận rộn, thành ra lại không chăm sóc được cho con. Bố biết thực ra trong lòng con rất hận bố, đến tuổi này, bố cũng nghĩ thông rồi. Con muốn làm gì thì cứ làm, nhưng chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, con không cần phải giận bố như thế, đến bạn gái cũng không chịu kiếm lấy một cô. Bố mà chết đi để lại con một mình thui thủi, thì xuống dưới suối vàng, bố làm sao mà ăn nói với mẹ con đây?”

Nhiếp Vũ Thịnh im lặng bóp bóp chai nước đến nỗi méo cả chai lúc nào không hay.

“Con bé Đàm Tĩnh đó cho dù có ngàn cái tốt, vạn cái tốt....”

“Con chẳng thấy cô ta có gì tốt.” Nhiếp Vũ Thịnh ngắt lời ông, “Bố không cần phải nói nữa, con sẽ kiếm một cô bạn gái.”

“Cứ nhắc đến con bé đó là con không vui, con đừng tưởng rằng chuyện ngày xưa bố không biết tí gì, con không chịu quên chuyện quá khứ thì cho dù có tìm một cô gái để kết hôn, cũng không thể lâu dài được. Con cũng không cần phải vì mấy lời này của bố mà vơ đại một cô để kết hôn. Bố hy vọng con được hạnh phúc, chứ không phải vì chiều lòng bố mà tùy tiện với hôn nhân của mình. Như vậy không công đối với con, mà cũng không công bằng với vợ tương lai của con. Nghe lời bố nhé, con trai, hãy quên con bé đó đi, chuyện ngày xưa đã qua từ lâu rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK