• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cánh cổng màu đen to lớn xừng sững đó được làm U Lan Thạch một loại thạch cự kiên cố, đối với loại thạch cự này thì ở Đại Lục Liên Hoa rất hiếm thấy. Đặc điểm nhận dạng ra loại đá này này là nó tỏa ra những làn khói như giả như thật, phủ khắp phạm vi mà nó hiện diện. Giống như nó đang mang một nguồn năng lượng quỷ dị bên trong.

Ở phần chính giữa cánh cửa được điêu khắc hình dáng phần đầu của hai con Điểu Sư tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.

Tiếp đến phía trên cánh cửa, nơi đó tồn tại hai cái hố lõm sâu vào trong. Từ trong đó được điêu khắc phần thân của hai con Mãng Xà uốn lượn. Phần thân ấy được điêu khắc men theo phần rãnh cửa xuống đến tận bên dưới.

Ở nơi phía đáy cách mặt đất chừng ba tấc, là phần đỉnh đầu của hai con mảng xà đồng dạng với nhau. Chúng được điêu khắc là có hành động nhe răng và cùng hướng về phía cổng chính. Như muốn thách thử kẻ nào gan dạ dám tiến gần đến phạm vi cánh cửa

Không gian đã quỷ dị, kèm thêm màn đêm đen bên trong nơi này, khiến ai nhìn thấy cũng có cảm giác không bình thường.

Nhưng ba mươi con Xà Độc đang đứng ở khoảng đất trống mới là thứ sống động, đáng sợ nhất.

Thẩm Y Y khi bàn chân nàng điểm lên mặt đất thì toàn thân tê liệt. Vết thương ở chân do lần đọ sức với Ma Khuyển Vương đang không ngừng khuếch đại khiến bản thân nàng đang phải chịu đừng từng trận đau đớn.

Nàng lại không mang theo dược liệu phòng thân, cho nên việc này lại càng trở nên nghiêm trọng.

Việc nàng là Dược sư kiêm luôn Y sư mà không tự chữa cho mình được cũng có lý do. Bởi vì môn hạ của Kim Châm Thẩm Gia sẽ tự mang theo những loại kim châm khác nhau dùng cho các việc khác nhau. Tuy nhiên lúc này đây Y Y chỉ mang theo những loại kim châm để tấn công và hồi phục. Chính nàng cũng không tiên liệu được việc này sẽ xảy ra với mình.

Vì cứu mạng cho cả hai người mà giờ đây vết thương của nàng lại trở nên nghiêm trọng hơn dự kiến, khiến nàng đau như chết đi sống lại, thật không dễ dàng gì để chịu đựng nó. Đôi môi đỏ hồng quyến rũ, giờ đã trở nên trắng bệch, thần sắc trên gương mặt cũng theo đó mà dần tệ đi.

Ánh mắt chàng thiếu niên, tuấn tú với quần áo đã vương vài chấm máu. Đang chăm chú nhìn về vết thương của nữ nhân bên cạnh. Chàng ta muốn đưa bàn tay đến để giúp sức, tuy nhiên lại ngã ra đất.

"Bịch."

Thực tế Trương Vệ lúc này cũng không khá hơn nữ nhân là bao, vì chàng cũng đã mấtđi một lượng máu khá nhiều ở phần tay, kèm theo việc hoạt động liên tục cả ngày không có khoảng nghỉ để cơ thể kịp thời tích tụ lại nội tức. Nên đẫn đến tình cảnh này là điều không thể tránh khỏi.

Tiếng động tuy vô tình ấy lại đánh động đến lũ quái đang hiện diện nơi đây, chúng liền hướng sư chú ý đến nơi phát ra âm thanh đó.

Và sự hiện diện của họ lúc này chẳng khác gì, là cá nằm trên thớt.

Cơ thể yếu ớt của Thẩm Y Y run lên từng trận, vết thương ở chân đang hành hạ nàng quá khổ rồi.

Nhưng xem ra tình huống này không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải chiến đấu.

Thẩm Y Y quét mắt đến khoảng sân bọn Xà Độc đang đứng, răng cắn chặc môi đau đớn, một đạo huyết khẩu từ đôi môi hồng thuận chảy ra. Nàng làm vậy cũng có chủ ý, vì nàng đang mất dần đi ý thức nếu như không làm vậy thì khi cả hai người đều ngã xuống và không biết điều gì tồi tệ hơn sẽ diễn ra tiếp theo nữa.

Bàn tay của nàng run lên môt cách yếu ớt đưa vào phần áo trong ngực lấy ra môt cây kim châm nhỏ. Dài chừng môt tấc.

Trực tiếp ghim kim châm vào ***** ** nơi chân, nhằm giúp nàng quên đi cơn đau. Thở lạnh một cái, nàng nói:"Các ngươi nghĩ rằng bọn ta đến nộp mang hay sao? Chưa biết được ai là con mồi của ai đâu."

Đáp lại lời đó của Y Y là sự hung hăng của bọn Xà Cổ, bọn này thân trên giống người, phần thân dưới là rắn nhưng vẫn chưa hoàn toàn là người vì phần đầu vẫn còn là loài thú hung tợn này. Chúng lè cái lưỡi dài của mình khát khao lao đến. Có lẽ lâu rồi mới có con mồi đặt chân đến nơi này để chúng có bữa ăn miễn phí.

Thẩm Y Y liếc nhìn Trương Vệ đang bất tỉnh bên cạnh trên gương mặt của Trương Vệ đang có những biến chuyển không được tốt.

Nàng hít vào một hơi nhằm trấn áp sự mệt mỏi đang lấn áp cơ thể. Sau đó nàng đưa bàn tay vào lấy ra những cây kim châm tiếp theo, nàng vận lên chân khí, chầm chậm đưa vào đó những nguồn năng lượng mang theo màu sắc xanh lục. Nguồn năng lượng do chân khí bạo phát ra bao phủ lên toàn thân nàng một quang mang xanh lá rực rỡ như ngọn lửa.

"Phong Châm Hoán Huyết." cây khô gặp nước, diệu thủ hồi xuân. Không biết kim châm này chất liệu là gì nhưng khi được hấp thu một số lượng năng lượng nhất định đã phát ra những đạo ánh sáng màu hồng nhạt. Khi đã tích tụ đủ đầy nàng phi những kim châm nhẹ nhàng ghim vào những ***** ** tồn tại nơi lưng của Trương Vệ. Khi nó chạm vào người Trương Vệ thì vẫn tiếp tục duy trì nguồn ánh sáng đó và truyền dần vào người cơ thể đang bất động của chàng.

Khi thần sắc Trương Vệ dần khôi phục bình ổn, thì ánh mắt của Thẩm Y Y mới rời đi.

Nàng nhìn về phía sân, đối diện với nàng là khí thế hừng hực của Độc Xà, Thẩm Y Y nhe nhàng đưa một kim châm lên và kẹp nó vào giữa hai ngón tay. Tiếp đến bàn tay phải của nàng đưa qua bên phía mặt bên trái để ngang lỗ tay. Nàng tập trung công lực dồn toàn bộ chúng vào kim chân đó.

Chân khí trong cơ thể cấp cấp luân chuyển tạo ra bảy đạo quang mang theo sắc xanh từ hư vô xuất hiện, tập trung lại nơi bàn tay ấy, tích tụ vào kim châm. Những đạo quang không ngừng luân chuyển từ hư vô tiến vào kim châm, kim châm hấp thụ nguồn năng lượng đó và bắt đầu phát sáng mỗi lúc một đậm.

Thẩm Y Y lùi bàn chân lại một chút hai chân để vuông góc với nhau. Khi nặng lượng tỏa ra đậm và cường mạnh Y Y phóng nó về phía lũ quái. Kim Châm mang theo uy lực của vật chất xung quanh, cụ thể là nguyên tố Mộc. Uy lực được khuêch đại lên mức cực đại theo khoảng cách đến mục tiêu.

Thẩm Y Y quát nhẹ:

"Thần Châm Truy Mệnh."

Oanh.. Uỳnh..

Độc Xà chỉ kịp thấy tiếng gió thét xé gió đến chói tay trước khi biến mất mà không kịp làm gì.

" Bịch "

Kim Châm nhỏ bé khi được tẩm vào công lực cường đại, không thể ngờ được có sức công phá kinh thiên động địa đến như vậy.

Thẩm Y Y sau khi dồn hết khả năng vào trong chiêu thức thì cũng đã ngã xuống đất và hôn mê. Vết thương trên bàn chân nhỏ bé ấy, không ngừng lan ra và thấm dần xuống mặt đất bên dưới.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua.

Thì cũng là lúc Trương Vệ dần dần tỉnh lại. Chàng đã chậm chậm đứng lên, khẽ đưa mắt đảo quanh dò xét mọi sự, nhưng rồi ánh mắt phải dừng lại trên thân thể nữ nhân đang gục xuống gần đó. Không một chút chần chừ chàng vội chạy đến ôm nàng vào lòng, cẩn thận dò xét vết thương.

Lúc này thuốc cũng không mà cách chữa trị thì cũng không còn hiệu quả nữa vì hơi thở của Y Y đang dần ngắc quảng. Đột nhiên Trương Vệ nhớ đến lọ thuốc mà mình được nhận từ Như Tuyết, tuy có một chút khó xử, nhưng nữ nhân này đã vì chàng mà không biết đã chịu bao nhiêu tổn hại mặc dù họ chỉ mới gặp nhau chưa được một ngày.

Không nợ ơn thì cũng nợ tình Trương Vệ liền đưa nó đến bờ môi đang dần mất đi sức sống ấy. Trực tiếp mà đưa vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK