• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghĩ đến đây, cô lại không nhịn được đưa tay ra chọc chọc vào thân thể tròn vo của Đoàn Tử.

Lúc nó ngại phiền quay mông lại đối mặt với cô, Cát Tuyết còn bật cười ra tiếng.

Thôi được rồi! Nó đáng yêu như thế, có thể ăn thì cứ ăn đi…=Một người một chim đi trên đường trò chuyện rất vui vẻ.

Nửa tiếng đồng hồ đi bộ trôi qua rất nhanh.

Sau khi Cát Tường về đến nhà, hai đứa em họ của cô học tiểu học ở trong thôn đã về nhà rồi, đang ngồi ngay ngắn trên bàn đá trong sân nhà làm bài tập.


Hái đứa nhóc nhìn thấy cô trở về, cũng không dám nói chuyện, chỉ lén lút nháy mắt ra hiệu với Cát Tường.

Vì sao không dám lên tiếng, nguyên nhân rất đơn giản, bà nội Cát Thúy Phương như thần giữ cửa, đang ngồi bên cạnh giám sát mà.

Nhìn thấy cháu gái về đến nhà, từ đầu Cát Thúy Phương đang xị mặt nay nở một nụ cười: “Ôi, cháu gái cưng của bà đã về rồi! Nhanh đến phòng bếp đi, bà đã bảo bác gái con nấu canh đậu đỏ cho con rồi đó, con gái uống cái này tốt lắm.

”Nghe vậy, Cát Tường đặt cặp sách trên chiếc ghế cạnh bàn đá, nhìn về phía bà cụ cong cong đôi mắt hạnh, ngoan ngoãn đáp lại một tiếng: “Vâng ạ!”Sau đó lấy hai viên kẹo cao su trong túi ra chia cho hai em trai rồi cô mới đi vào phòng bếp.

=Trong phòng bếp, bác gái Lý Hồng Mai đang bận rộn luôn chân luôn tay, bà nhìn thấy Cát Tường đi vào thì vội vội vàng vàng lấy một bát canh đậu đỏ đang giữ ấm trên bếp lò bưng ra bàn cho cô.


Trên tay bà hơi ẩm ướt, bà lau lau lên tạp dề, sau khi xác định không dính nước rồi mới xoa xoa lên dầu Cát Tường, nói: “Nhanh ăn đi, bác đã tính thời gian rồi đó, lúc này nhiệt độ vừa phải, không bỏng miệng đâu.

”Lý Hồng Mai sinh được tất cả năm đứa con, đứa lớn nhất đã lên đại học, nhưng mà không có một đứa con gái nào cả.

May mà con gái của cô em chồng cũng lớn lên dưới mắt bà, ít nhiều gì thì cũng đỡ thèm.

Ngoại hình của Cát Tường rất giống mẹ Cát Tuyết, chỉ là vì tuổi vẫn còn nhỏ nên khuôn mặt vẫn có nét bụ bẫm của trẻ con.

Nhìn rất ngọt ngào mềm mại, nhất là khi cô ngoan ngoãn cười với người ta một cái, thật sự hận không thể moi hết tim gan ra đặt trước mắt cô…=Cát Tường ở một bên vừa ăn canh đậu đỏ, vừa dõi mắt theo bác gái đang bận rộn.

Sau khi năm người con trai của nhà họ Cát kết hôn, Cát Thúy Phương đã làm chủ chia ra cho ở riêng.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK