• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ một tiếng sau khi trang web đó đưa tin về Diệp Tri Ngã thì mọi thông tin trên đã bị xóa đi ngay lập tức. Thế nhưng số lượng người truy cập vào trang web này đã lên cao đến hơn hai nghìn người rồi. Bức hình đó cũng đã được truyền tải ra khắp các trang web khác nữa. Những ý tưởng phong phú với những từ ngữ đầy giật gân khiêu khích về cảm xúc về yêu hận oán ghét thậm chí với cả những tiêu đề nhảm nhí vô nghĩa cũng được lan truyền rộng ra. Họ vừa tò mò tọc mạch vừa đoán non đoán già lại thêm phần bình luận ác ý mổ xẻ tận lõi mối quan hệ giữa Phí Văn Kiệt và Diệp Tri Ngã, hai nhân vật chính trong chủ đề này.

Diệp Tri Ngã xem thông tin về chuyện riêng tư giữa bản thân cô và Phí Văn Kiệt đang ôm nhau tình tứ bị đăng ngập tràn trên mạng. Tất cả những lời khuếch đại thổi cho trương phồng lên và cả những lời lăng mạ không tiếc thương, chửi bới ác ý cũng có mà khinh ghét coi thường cũng có, khiến cho cô không thể tin được vào mắt mình rằng người con gái bị đem ra bàn tán ấy chính là cô. Thế nhưng điều khiến cho cô phải lo lắng phải bối rối nhất chính là điều này đây. Từ sau khi thông tin đăng trên mạng cho đến lúc này là Kiều Thận Ngôn vẫn chưa hề về nhà, chỉ dặn cô thư ký Vương gọi điện thoại lại cho cô và chuyển lời rằng ông tổng giám đốc phải đi công tác đột xuất một thời gian nên không thể về nhà ngay được.

Có phải Kiều Thận Ngôn đang rất giận cô nên không muốn về nữa chăng? Diệp Tri Ngã lúc đầu còn đắn đo tiên đoán suy nghĩ mông lung. Thế nhưng cả một tuần sau Kiều Thận Ngôn vẫn chưa hề trở về nhà, cho nên đoán mò hay suy nghĩ lung tung vẫn chẳng thể đem lại một đáp án nào cụ thể cả. Còn dì Cát thì ngày nào cũng đến đây, mặc dù khi đối diện với Diệp Tri Ngã bà tỏ vẻ hơi ngại ngùng do dự, thế nhưng vẫn ân cần quan tâm cô như những ngày qua.

Diệp Tri Ngã đã từng nghĩ đến việc rời khỏi nơi đây, nhưng cô lại càng hy vọng Kiều Thận Ngôn quay trở về nhà hơn bao giờ hết, để có thể giải thích cho anh ấy nỗi niềm của mình. Nhưng dì Cát lại không biết Kiều Thận Ngôn thực sự đã đi nơi nào, lại càng không rõ sau khi hai số máy di động của anh đã bị tắt rồi thì còn cách nào có thể liên lạc được với anh nữa.

Bà dì Cát nhìn thấy sắc mặt của Diệp Tri Ngã đầy vẻ buồn bã ưu tư, liền đến bên cô và nhỏ giọng nói: “Không sao đâu cháu ạ, qua hai ngày nữa là Kiều Thận Ngôn sẽ về ngay thôi mà, đang đi công tác đấy, chắc bên đó có nhiều việc cần phải giải quyết quá thôi”. Diệp Tri Ngã cũng gật đầu nhè nhẹ. Rồi dì Cát trầm tư một hồi rất lâu, sau đó mới nói tiếp với cô rằng: “Có hiểu lầm gì giữa hai đứa thì tìm cơ hội rồi giải thích cho rõ đầu đuôi ngọn ngành, đừng có vội vàng hấp tấp thế”.

Miệng thì nói đừng vội vàng hấp tấp nhưng kỳ thực trong thâm tâm Diệp Tri Ngã lại lo lắng hơn bao giờ hết, đặc biệt những lúc dì Cát đã trở về nhà rồi, khi chỉ còn lại duy nhất một mình cô trong căn phòng lạnh lẽo này, cô ngồi trên vị trí mà Kiều Thận Ngôn vẫn thường ngồi trên sofa đó, tâm trí trống rỗng mông lung, không ngừng nghĩ ngợi liên miên.

Cả một tuần dài đăng đẳng ấy, từ cái ngày Kiều Mẫn Hàng bắt đầu kết hôn ấy, sau khi anh biết bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng đã lâm vào giai đoạn ác tính, thì anh làm sao lại có thể đi công tác trong thời gian lâu như vậy được cơ chứ? Diệp Tri Ngã biết rằng đó chỉ là ngụy biện. Sự tình sao lại ra nông nỗi này cơ chứ, muốn khóc nhưng nước mắt cũng chẳng thể nào rơi xuống được. Cô bật ti vi lên, dù hai mắt vẫn dõi theo chương trình trong đó đến cả nửa ngày liền nhưng tâm hồn cô lại đang phiêu du về một cõi hư vô xa xăm nào đó. Cô quyết định lấy điều khiển tắt ti vi đi, đi vào gian phòng bên trong và ngồi ở đó, trong tay cầm chiếc hộp kính bộc đôi giày múa ballet mà anh đã dành tặng riêng cho cô.

Một đôi giày xinh xắn nằm lặng im trong nhụy của một bông hoa, bề mặt đôi giày sáng bóng và trơn nhẵn, và khi mang đôi giày này lên múa những động tác ballet thì không biết sẽ đẹp đến mức độ nào nhỉ. Diệp Tri Ngã mở chiếc nơ gắn trên chiếc hộp đựng đó, rồi lật nắp hộp lên nhấc đôi giày ra, sờ nhẹ nhàng vào chiếc nơ gắn trên đôi giày, hành động âu yếm vuốt ve và quyến luyến.

Kiều Thận Ngôn cảm nhận được cảm giác hối hận trong tâm trạng của cô, anh cũng biết cách nên làm như thế nào để có thể an ủi được cô. Thế nhưng anh không biết rằng, kỳ thực là đã từ rất lâu rồi, sự tiếc nuối hối hận nhất trong suốt cuộc đời của cô không còn là múa ballet nữa, mà cũng chẳng phải là Phí Văn Kiệt nữa rồi. Những điều mà cô cảm thấy hối hận nhất, tiếc nuối nhất đều không phải là những điều đã qua, mà chính là những thứ cô khát vọng mong mỏi đạt được nhưng chẳng thể nào trở thành hiện thực. Giống như hạnh phúc, giống như tình yêu, và cũng giống như đôi giày này vậy, thứ cảm giác ngập tràn tình yêu thương sự chăm sóc và bao bọc.

Khi Kiều Thận Ngôn còn ngày ngày bám theo cô, cô chỉ lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Còn bây giờ khi đã bình tĩnh chấn chỉnh lại mọi điều, Diệp Tri Ngã hít một hơi thật dài, thật sâu, cô không hiểu được tâm trạng của chính bản thân mình lúc này đang rối loạn lên đến mức độ nào. Tại sao cô đột nhiên lại sợ cảm giác khi biết rằng rồi một ngày kia cô sẽ không còn được e ấp thoải mái vô tư trong vòng tay của anh nữa.

Diệp Tri Ngã trả lại đôi giày cho chiếc hộp vốn thuộc về chúng. Cô chỉ đắn đo trong vòng vài giây rồi thay dép và xách túi xách bước ra khỏi nhà. Một mình lái xe ra khỏi khu chung cư này, trực tiếp đến thẳng cổng của tập đoàn gang sắt Ninh Huy.

Hơn chín giờ tối, xe trong gara để xe của tập đoàn vẫn còn trống rất nhiều, khi cô đến cũng chẳng có nhân viên bảo vệ đi ra kiểm tra bằng lái xe của cô. Diệp Tri Ngã khóa xe lại cẩn thận, bước vào trong cầu thang máy đi đến tầng của tập đoàn nơi Kiều Thận Ngôn làm việc. Khi cô vừa đến nơi thì gặp ngay đội tuần tra của bảo vệ đang diễu qua. Khi các nhân viên bảo vệ này nghe thấy cô gái trẻ đang muốn gặp ông tổng giám đốc Kiều Thận Ngôn liền không nói ra những lời khiến cho cô cảm thấy thất vọng nữa, mà chỉ dò xét nhìn mặt mũi cô một lượt. Sau đó họ dặn cô đợi thêm một lúc nữa, để họ gọi điện trước cho tổng giám đốc thông báo xem sao.

Đúng là anh vẫn đang ở đây…

Sau khi nhân viên bảo vệ gọi điện xin phép ông tổng giám đốc với thái độ làm việc nghiêm túc và tận tụy trách nhiệm hết mình, liền đưa Diệp Tri Ngã đến thẳng cửa văn phòng làm việc của Kiêu Thận Ngôn.

Diệp Tri Ngã nhìn thấy cánh cửa đã được khép hờ từ trước khi cô bước chân đến, lấy hết sức bình tĩnh và dũng khí mở cửa ra, rồi chầm chậm bước chân vào bên trong.

Các vật dụng được trang trí trong văn phong đều rất hiện đại, việc sử dụng những vật dụng có không chỉ tập trung vào các chức năng và tính thực dụng của nó, hơn thế nữa còn chú trọng vào cả sự đa dạng độc đáo riêng của phong cách. Hầu hết mọi thứ trong văn phòng làm việc của Kiều Thận Ngôn đều được làm từ chất liệu kim loại, không chỉ nói lên đối tượng và chức năng kinh doanh của tập đoàn mà còn thể hiện rõ tính trật tự logic của chúng với nhau. Kiêu Thận Ngôn lúc này đang ngồi với vẻ nghiêm trang và trầm tư trên ghế đằng sau chiếc bàn làm việc của anh, người dựa hoàn toàn vào chiếc gối da màu đen, mười ngón tay đan xen vào nhau đặt lên trên mặt bàn. Anh mỉm cười với Diệp Tri Ngã và nói với thái độ vô cùng lịch sự: “Đã muộn như thế này rồi mà em còn chạy đến đây có việc gì thế?”

Nụ cười nở trên môi của Kiều Thận Ngôn khiến cho tâm lý Diệp Tri Ngã trở nên thoải mái hơn một chút. Thế nhưng sự thảnh thơi ấy chẳng kéo dài được bao lâu thì lại lo lắng và bồn chồn bấy nhiêu: “Em, em…”

“Không có việc gì phải không?”, Kiều Thận Ngôn gật khẽ đầu, “Không có việc gì thì về sớm nghỉ ngơi đi nhé, anh vẫn còn chút việc phải làm ở đây nữa”.

Diệp Tri Ngã đứng yên bất động, cánh tay bám chặt vào chiếc túi xách đang xách trên vai, rồi cô hỏi anh: “Anh bận đến mấy giờ mới xong ạ?”

Kiều Thận Ngôn khoát tay mỉm cười: “Công việc đều chẳng bao giờ xong. Bận đến mấy giờ cũng chẳng thể biết được”.

Diệp Tri Ngã cố gắng lấy hết can đảm tiến về phía anh một bươc nhỏ: “Em có thể làm phiền anh vài phút được không ạ… Em chỉ muốn nói vài câu thôi anh ạ”.

“Em cứ nói”.

Anh càng mỉm cười càng khiến cho Diệp Tri Ngã cảm thấy ánh mắt của anh bỗng dưng trở nên xa lạ hơn bao giờ hết. Trước lúc đến mặc dù cô cũng đã nghĩ sẵn ra hẳn một kịch bản để khi gặp anh cô sẽ chỉ việc làm theo những lời đã chuẩn bị sẵn mà thôi. Thế nhưng lúc này đây đầu óc Diệp Tri ngã hoàn toàn trống rỗng, cô khẽ khàng nói giọng nhỏ nhẹ như không thốt lên được thành lời: “Chuyện về bức hình đó anh à…”

Kiều Thận Ngôn mặt không chút biến sắc: “Anh cũng nhìn thấy rồi”.

“Anh đừng hiểu lầm em mà, chẳng qua đó chỉ là… Thật sự không phải là…”

Kiều Thận Ngôn nhíu mày lên hỏi tiếp: “Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì cơ?”

“Anh Kiều Thận Ngôn…”, Diệp Tri Ngã bối rối thỏ thẻ giọng như cầu xin anh, “Không giống như những gì anh đã nhìn thấy đó đâu, lúc đó em và anh ấy chỉ nói về bệnh tình của Tiểu Mẫn, chuyện về ca phẫu thuật sắp tới của Tiểu Mẫn, em đã nói hết cho anh ấy nghe rồi, và anh ấy rất buồn bã khổ sở…”

“Cho nên vì thế mà em đã dùng cái ôm như thế để làm cách an ủi cho anh ta?”, Kiều Thận Ngôn cắt ngang lời nói của Diệp Tri Ngã, “Em nói về sự hiểu lầm chính là cái này phải không?”

“Không phải …Em …”, Diệp Tri Ngã cắn chặt hai bờ môi vào nhau. Sự ngụy biện như vậy thật là thất bại. Mặc dù Kiều Thận Ngôn không hề tỏ ra tức giận đối với cô, thế nhưng giữa hai người chỉ mới quen biết nhau mà thôi, quan hệ giữa cô và anh bây giờ đây bỗng dưng trở nên lạnh nhạt và xa lạ vô cùng. Diệp Tri Ngã rất sợ bộ dạng lúc này của Kiều Thận Ngôn. Trông anh giờ hệt như một người lạ lẫm vậy. Và so sánh với bộ dạng khi anh dày mặt theo đuổi cô cho bằng được để cô nhận lời anh cùng đi đến đất nước Nga xa xôi thưởng thức điệu mua ballet thì thật là khác nhau quá nhiều. Một con người với hai bộ dạng ấy sao mà hoàn toàn khác nhau đến thế cơ chứ, hay phải nói rằng rõ ràng không phải là cùng một con người thì đúng hơn.

Kiều Thận Ngôn không còn kiên nhẫn được nữa liền với tay cầm tập hồ sơ lên, cúi đầu xuống theo đà đọc vài dòng. Rồi anh ngẫng cao đầu lên nói với Diệp Tri Ngã: “Còn vấn đề gì muốn nói nữa không vậy?”

Anh thật biết lấy dũng khí khi đã kích châm chọc người khác. Diêp Tri Ngã bị một tia nhìn sắc sảo lạnh lùng lướt qua khắp người cô. Cả tâm trí cô lúc này đều đang đấu tranh tinh thần dữ dội lắm. Mọi thứ như đang ngổn ngang bay lượn lung tung khắp cả lên. Nếu như anh cứ thể hiện ra rằng mình đang rất giận dữ dù chỉ là một chút thoáng qua mà thôi, thì có thể cô đã ép lòng mình cho bằng được rằng phải tìm mọi cách để giải thích cho anh, để cô giải thích cho tường tận, cho đến khi bắt anh phải tin lời cô nói mới thôi.

“Nều không còn lời gì muốn nói nữa thì hãy về trước đi. Em đến đây bằng gì vậy? Bắt taxi phải không? Đợi một lúc anh sẽ cho nhân viên tập đoàn đến đưa em về”

“Đừng như vậy nữa được không anh Kiều Thận Ngôn… Những lời em nói đều là sự thật cả, anh hãy tin em đi.”

“Anh tin mà, anh tin rằng em rất khổ sở, và cũng biết rằng anh ta rất cần lời an ủi từ người bạn của anh ta”.

“Em đã thông báo cho anh ấy biết rằng Tiểu Mẫn cần được tiến hành phẫu thuật cấy ghép nhận tạo tổng hợp tim và phổi, khả năng thành công của ca phẫu thuật này không cao, chỉ giống như những lời em đã nói cho anh biết ngày hôm trước mà thôi”.

Kiều Thận Ngôn nhếch môi lên hỏi giọng đầy hàm ý: “Thật như vậy sao?”

“Anh Phí Văn Kiệt rất yêu Tiểu Mẫn, quan hệ giữa em và anh ấy chẳng qua chỉ là quan hệ của những người bạn thông thường khi an ủi lẫn nhau mà thôi”.

Kiều Thận Ngôn cười phá lên: “Diệp Tri Ngã, em thật là ngốc ngếch đấy. Nếu như em muốn tìm cách giải thích cho anh, thì em có thể hoàn toàn đổ trách nhiệm lên đầu Phí Văn Kiệt cơ mà. Em có thể nói rằng anh ta háo sắc thấy gái đẹp thì không kiềm chế được lòng ham muốn. Còn em thì đã kiên quyết từ chối. Nếu em nói như thế thì anh có thể có khả năng tin vào lời giải thích của em được và sẽ nghĩ rằng giữa hai người chẳng có liên quan gì đến nhau hết. Còn nếu như em chưa bao giờ nghi ngờ gì cả. Anh ta trước sau như một, luôn luôn yêu… tiền của Tiểu Mẫn!”

Diệp Tri Ngã lắc đầu nói giọng đầy bất lực: “Đó là sự thực, em không hề lừa dối gì anh cả…”

Kiều Thận Ngôn nhìn vào khuôn mặt của Diệp Tri Ngã, anh không thể bỏ qua những nét thâm quầng bao quanh hai vầng mắt của cô, chiếc cằm như nhọn và gầy nhỏ hẳn đi, và còn cả nét tím tái xanh xao khắp khuôn mặt: “Em có lừa dối hay không lừa dối anh, thì bây giờ chẳng còn bất cứ một ý nghĩa gì nữa”.

“Em có biết muộn như thế này rồi mà anh vẫn phải ngồi lại tập đoàn và làm tăng ca hay không?”. Kiều Thận Ngôn kéo từ trong tủ ngăn kéo bàn ra, lấy một điếu thuốc lá và châm lửa hút, anh hít một hơi dài thuốc lá rồi nói tiếp, “Bởi vì ban ngày anh đều phải ngồi trong bệnh viện, khi thư ký Vương gọi điện báo cho em biết rằng anh đã đi công tác, thì cũng là lúc anh nhận được cuộc điện thoại của nhà gọi đến, rằng Tiểu Mẫn đã nhìn thấy bức ảnh đó rồi, tâm trạng hoang mang bất bình thường hẳn lên rồi sau đó bất tỉnh bị đưa vào trong bệnh viện cấp cứu”.

Diệp Tri Ngã thảng thốt ngạc nhiên hỏi lớn: “Tại sao lại không có ai báo cho em biết chứ!

Kiều Thận Ngôn cười đầy vẻ mỉa mai trút một hơi đầy thuốc lá ra, sau đó dùng lưỡi thấm ướt hai bờ môi đã khô cứng từ bao giờ: “Hai người thật là vội vàng hấp tấp quá đấy Diệp Tri Ngã ạ. Em và Phí Văn Kiệt lẽ ra nên nhẫn tâm ráng chịu thêm một chút nữa. Sức khỏe của Tiểu Mẫn thì em còn biết rõ hơn ai hết. Anh đã từng nói qua rồi, sau này một ngày nào đó khi Tiểu Mẫn không còn tồn tại trên cõi đời này nữa rồi, hai người sẽ có vô số thời gian để hàn gắn để bù đắp cho nhau cơ mà. Nhưng bây giờ thì không được đâu. Bây giờ Phí Văn Kiệt chỉ có thể thuộc về duy nhất Tiểu Mẫn mà thôi. Anh sẽ không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương đến Tiểu Mẫn đâu”.

Tâm trạng Diệp Tri Ngã lúc này thật khó diễn tả, vừa muốn cười lại như đang muốn khóc: “Không có bất cứ ai muốn làm tổn thương đến Tiểu Mẫn cả, em phải làm sao thì anh mới có thể tin tưởng em được hả anh?”

Kiều Thận Ngôn cười nhẹ: “Anh đã từng có lần tin tưởng rằng em thực sự không yêu anh ta. Anh cũng từng tin tưởng rằng anh sẽ làm cho em phải yêu anh. Nhưng mà xem ra lúc này đây, tự tin quá mức lại chính là sự ngu xuẩn nhất. Có thể lý do mà em ở bên cạnh anh chẳng qua chỉ là để khỏi phải rời xa anh ta quá mà thôi, có đúng như vậy không?”

“Không phải như vậy đâu, anh Kiều Thận Ngôn…”

Kiều Thận Ngôn dập điếu thuốc lá đang hút dang dở, hai mắt hơi nhắm hờ vào nhau và nhìn chằm chằm vào trong mắt Diệp Tri Ngã. Rồi anh lại trở về nụ cười vốn luôn hiện trên khuôn mặt mình, mỉm chặt môi nói giọng quả quyết và kiên định: “Nói đến đây thôi Diệp Tri Ngã, không quan tâm là em dại hay là anh ngốc nghếch nữa. Sự việc đã đến mức này rồi, anh không còn muốn nói thêm lời khó nghe nữa làm gì cả. Xin lỗi, anh còn việc phải làm nửa. Khi đi ra ngoài thì giúp anh đóng kín cửa lại”.

Diệp Tri Ngã cũng nhìn thật sâu vào trong đôi mắt của anh. Cuối cùng cô không nói thêm được bất cứ lời nào cả. Cô ôm chiếc túi xách vào trong lòng, gật đầu rồi quay người nhẹ nhàng bước ra khỏi văn phòng làm việc của anh. Cô trở về khu chung cư của anh với tốc độ nhanh nhất có thể, lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc, sắp xếp lại căn phòng rồi lái xe ra đường cao tốc quay về Hải Thành ngay trong đêm hôm đó. Lần thứ hai cô lại trốn chạy rời bỏ thành phố này, sự trốn chạy thật sự kỳ lạ không sao hiểu nổi, sự trốn chạy với những giọt lệ đau đớn khổ sở. Sau khi đã về đến nhà rồi, đón tiếp cô chỉ là những vì sao sáng tỏa trên bầu trời cao tít kia, trời tờ mờ sáng chỉ loáng thoáng vài cô nhân công quét dọn vệ sinh trên đường. Và khi trời sáng lên thì cô đem tất cả những muộn phiền và mệt nhọc lên chiếc giường rộng lớn này, nằm ngủ thật lâu. Ngủ để cho não trống rỗng đi, xóa hết mọi thứ trên trần giang này đi. Và cô không muốn phải nghĩ tới chúng nữa.

Sau khi tỉnh dậy cô liền gọi điện cho bệnh viện nơi anh Đỗ Quân đã giúp đỡ cô liên lạc tìm công việc ở đó. Anh Đỗ Quân chắc chắn là đã hỏi thăm và nói chuyện với họ trước đó rồi. Bệnh viện nơi đây không hề vì Diệp Tri Ngã viết đơn xin hoãn lại thời gian làm việc mà đâm ra nghi ngờ hay xét nét gì cả. Sau khi biết thông tin cô đã hoàn tất mọi công việc còn dang dở liền giục cô mau đến bệnh viện công tác luôn.

Hơn ba giờ chiều, Diệp Tri Ngã tắm rửa sạch sẽ, khi cô đang dùng máy sấy tóc để sấy cho khô thì nhìn thấy gương mặt mình trước gương trong phòng tắm, bất ngờ thoáng chút cảm động khác thường. Cô ôm mái tóc đang nửa khô nửa ướt của mình, chạy đến một cửa hàng cắt tóc cách nhà không xa lắm, chỉ lên bức tranh dán các kiểu tóc trên tường, và yêu cầu cắt tóc cho thật ngắn đi.

Mái tóc của cô từ trước đến nay chưa bao giờ được nhẹ nhàng như thế cả. Diệp Tri Ngã cứ nghiêng nghiêng mái tóc trên khắp con đường trở về nhà, cô đang cảm nhận thứ cảm giác mà người ta vẫn gọi là nhẹ thênh thênh. Rồi khi bước vào nhà, chuẩn bị sẵn một bộ quần áo cho phù hợp với mái tóc này, để bắt đầu cho một ngày đi làm mới vào ngày mai.

Con người vẫn phải sống trên cõi đời này cơ mà. Không quan tâm là cô đã từng trải qua những sự việc như thế nào. Dù thế nào thì cô vẫn còn gian nhà này, vẫn còn một công việc rất tốt, và hơn nữa còn cả một tương lai đang đón chờ cô phía trước nữa.

Diệp Tri Ngã nhẹ nhàng mỉm cười với chính mình, cho dù có khó khăn đến mức độ nào đi chăng nữa, thì cô vẫn cứ khuyên lòng mình rằng phải cười tươi lên.

Đỗ Quân giới thiệu cho cô đến bệnh viện này không đến nỗi tồi cho lắm. Mặc dù công việc ở đây rất bận, thế nhưng các đồng nghiệp ở đây đều vô cùng gần gũi thân thiện. Có thể là do mọi thành phố nhỏ đều như thế cũng nên, không bon chen tranh chấp nhau, và cũng không phải lo lắng dò xét thái độ cũng như ganh ghét đố kị với nhau.

Diệp Tri Ngã vừa đến bệnh viện này công tác liền được sắp xếp vào khoa phẫu thuật. Trong những bệnh viện quy mô nhỏ như thế này, độ khó nhất khi tiến hành làm phẫu thuật chính là viêm ruột thừa. Diệp Tri Ngã dù sao cũng là bác sỹ đã từng lăn lộn, từng trải trong bệnh viện quy mô lớn rồi, cho nên kinh nghiệm phẫu thuật và sự từng trải của cô về các loại bệnh tật đương nhiên là hơn hẳn các bác sĩ tại đây. Cho nên khi cô đến đây ngay những ngày đầu đã rất được trọng dụng, hơn nữa tính cách của cô lại hòa nhã lịch sự, cả ngày luôn mỉm cười tươi vui. Các đồng nghiệp khác hễ có việc gì cần phải tăng ca hay giao ban mà có việc bận đột xuất thì cô đều nhiệt tình giúp đỡ. Điều này càng khiến cho mọi người trở nên yêu quý cô nhiều hơn.

Một vị bác sỹ trẻ trung xinh tươi lại rất có năng lực và hiền lành dễ gần như thế, trông cô lại có vẻ như đang độc thân, cho nên những người có nhu cầu làm mối cho cô xếp hàng rất dài. Diệp Tri Ngã làm việc ở đây chưa đến hai tháng nhưng đã phải từ chối không ít đồng nghiệp hảo tâm muốn làm mối cho cô với người thân quen của họ rồi. Yêu đương thật là một việc đau đầu và dễ gây tổn thương cho lòng người quá. Trước khi cô có thể quên được Kiều Thận Ngôn đi, thì ít nhất tạm thời cô không còn muốn đắn đo suy nghĩ đến chuyện này nữa.

Ngày hai mươi chín tháng ba, chính là ngày sinh nhật của Kiều Thận Ngôn. Diệp Tri Ngã đã nhớ rất rõ ràng về ngày này. Đó cũng là ngày thứ năm kể từ ngày cô bắt đầu đi làm. Ngày hôm đó cô đã chẩn đoán bệnh cho ba mươi mốt bệnh nhân, làm một cuộc tiểu phẫu loại bỏ khối u nhỏ, sau khi tan ca thì trở về nhà, đi qua một cửa tiệm nhỏ nhìn thấy chiếc gạt tàn thuốc lá đặt trong quầy tủ gần phía cô.

Chiếc gạt tàn có hình giống như cô thiên nga trắng muốt. Cô thiên nga bơi lặng lẽ trên mặt hồ gợn sóng lăn tăn, chiếc cổ kéo dài lên cao. Bộ lông trắng tinh tươm bao quanh cơ thể cô thiên nga xinh đẹp ấy. Một chiếc gạt tàn như thế này mà đặt trên bàn làm việc trong văn phòng của Kiều Thận Ngôn thì sẽ đẹp biết bao, và có thể khiến cho anh không thể kiềm chế được lòng mà gạt ngay điếu thuốc đang hút dang dở xuống chiếc gạt tàn này, và khi đó tự nhiên anh sẽ dần dần mà bỏ luôn tật hút thuốc lá đó. Diệp Tri Ngã không hiểu sao lại đặt nhiều niềm tin về chiếc gạt tàn này với Kiều Thận Ngôn đến như thế. Cô không dặn nhân viên bán hàng dùng hộp xinh xắn và giấy gói quà đáng yêu bọc vào chiếc gạt tàn thuốc lá này, mà cầm trong tay, vừa đi vừa ngắm nghía bước về nhà.

Xe ô tô trong thành phố này không nhiều và đông đúc như những thành phố tấp nập khác. Để không phô trương điều kiện kinh tế của mình trước các đồng nghiệp ở bệnh viện này, Diệp Tri Ngã thường đi bộ khoảng nửa tiếng đến bệnh viện làm việc. Thời gian này cô vẫn giữ liên lạc đều đặn với anh Đỗ Quân, chủ yếu với mục đich là để có thể thăm dò về thông tin của Kiều Mẫn Hàng từ anh.

Từ ngày bắt đầu lâm vào tình trạng hôn mê bất tỉnh cho đến nay, Kiều Mẫn Hàng đã ở suốt trong bệnh viện, cô vẫn sống và điều trị trong gian phòng dành riêng cho mình như những ngày điều trị trước trong bệnh viện trước kia. Bệnh tình của cô ngày càng có triệu chứng ác hóa. Thông qua vài đợt làm xét nghiệm chẩn đoán thì kết quả được đưa ra là cô đã không còn khả năng tiến hành phẫu thuật được nữa rồi, điều này cũng có nghĩa là …

“Điều này cũng tương đương với việc chỉ còn là vấn đề của thời gian nữa mà thôi. Tình trạng của cô lúc này, đừng nói là làm phẫu thuật, đến triệu chứng tê liệt toàn thân cũng chẳng tránh được nữa rồi…” Đỗ Quân than thở, “Còn em nữa, em thì thế nào rồi, công tác ở đơn vị mới cũng không đến nỗi tồi lắm đúng không em?”

Tâm trạng của Diệp Tri Ngã vô cùng buồn bã trả lời: “Vẫn còn khoảng bao lâu nữa hả anh?”

“Vấn đề này anh cũng không thể chắc chắn được đâu, thông thường mà nói thì những bệnh nhân mắc bệnh tim vào giai đoạn cuối như thế này thường sẽ không qua nỗi sáu tháng sau đó đâu. Còn về trường hợp của Kiều Mẫn Hàng càng thuộc dạng nghiêm trọng hơn, như thế này thì…”

Diệp Tri Ngã hít một hơi thật mạnh: “Người nhà cô ấy đều đã biết hết tình hình chưa hả anh?”

Đỗ Quân dừng lại một chút rồi mới gặng hỏi tiếp: “Tiểu Diệp à, giữa em và Kiều Thận Ngôn, hai người thật sự đã…”

Diệp Tri Ngã không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào cho thích hợp nữa: “Âu Dương Dương thì sao rồi hả anh, em ấy dạo này thế nào rồi? Em cũng ngại không dám hỏi chuyện em ấy nữa, em ấy và anh chàng kia đã chia tay nhau rồi phải không anh?”

Đỗ Quân mỉm cười và nhẹ nhàng trả lời cô: “Về vấn đề mà em hỏi ấy, tài năng của anh chàng kia đúng là còn phải cố gắng nhiều hơn nữa mới đáp ứng được yêu cầu của Âu Dương Dương, thôi được rồi, anh không hỏi gì em nữa đâu. Em hãy giữ sức khỏe, có việc gì thì cứ gọi điện cho anh, em nhé”.

Diệp Tri Ngã cười gượng và gập di động lại, ngồi bất thần trên ghế phải đến một hồi lâu.

Quãng thời gian này đúng là phải đếm từng ngày từng ngày một để sống. Cuộc đời của Kiều Mẫn Hàng chẳng còn tiếp diễn đựơc bao lâu nữa rồi. Dài nhất thì cô ấy có thể chống cự lại số phận nghiệt ngã được cho đến nửa năm, còn không thì cũng chỉ duy nhất một đêm nữa mà thôi. Cô đang sống trong tình cảnh bất cứ lúc nào cũng có thể mãi mãi rời xa những người thân yêu xung quanh mình. Rời xa người cha Kiều Giám An, rời xa anh trai Kiều Thận Ngôn, và cũng rời xa người chồng mới cưới Phí Văn Kiệt.

Diệp Tri Ngã vô cùng lo sợ khi phải nghĩ đến chuyện bất đắc dĩ này, thế nhưng làm thế nào để có thề không nghĩ tới được cơ chứ. Dù cô có nhìn thấy vật gì đi nữa, nói chuyện về chủ đề gì đi nữa thì trong thâm tâm cô luôn hiện lên hình ảnh về Kiều Mẫn Hàng và chiếc giường bệnh Kiều Mẫn Hàng vẫn nằm đó chẳng bao giờ thoát ra được, và cả bóng dáng khi Kiều Mẫn Hàng mặc chiếc váy màu hồng phớt xinh xắn ấy nữa. Rồi cuối cùng trước khi cô bị kiệt sức vì nghĩ ngợi quá nhiều về những chuyện này vẫn là ánh mắt lạnh lùng vô cảm mà Kiều Thận Ngôn nhìn cô cùng với những lời nói như đinh đóng cột của anh dành cho cô khi ấy.

Cục y tế Hải Thành đã tổ chức liên kết tất cả các bệnh viện toàn thành phố lại để chủ trì một hoạt động lớn kéo dài hai tháng đi về các vùng nông thôn chẩn đoán bệnh cho mọi người. Bệnh viện của Diệp Tri Ngã cũng được chỉ thị tiến hành tuyển chọn một vị bác sỹ kinh nghiệm lâu năm và công tác giỏi trong nghề cho mỗi khoa để tham gia đợt hoạt động này. Diệp Tri Ngã đã lo lắng cho việc phải đi xa kéo dài trong nhiều ngày này của các anh chị em đồng nghiệp tại đây, chính vì thế tự nguyện đăng ký đơn xin được tuyển chọn khiến cho mọi người trong bệnh viện như trút được một nỗi lo lắng lớn, và cũng chính hành động này khiến cho tất cả mọi người càng thêm có thiện cảm và yêu mến với cô nhiều hơn.

Sau khi trải qua ba ngày tập luỵên chuyên môn, các y bác sỹ được tuyển chọn ăn mặc chỉnh tề, tinh thần sẵn sàng chuẩn bị cho hoạt động đi về nông thôn tham gia đợt chẩn đoán sức khỏe cho mọi người dân tại đó. Diệp Tri Ngã và sáu vị bác sỹ khác đã tổ chức thành một nhóm, mang sẵn các công cụ máy móc y tế thiết bị và các hồ sơ tuyên truyền quảng cao, rồi tập hợp cùng các nhóm y bác sỹ khác chuẩn bị lên xe khởi hành dưới sự hỏi han ân cần của các vị lãnh đạo trong viện.

Kỳ thực những bác sỹ tham gia vào đợt hoạt động dài ngày này không phải là những thành viên tích cực chủ động đăng ký tự nguyện đi mà là thuộc danh sách bị thúc ép, chứ giống như trường hợp của Diệp Tri Ngã rảnh rỗi không có việc gì bận rộn đáng phải làm thì hầu như vô cùng hiếm. Cô thật sự cũng không hề có tư tưởng cao thượng đến mức độ như vậy, cũng chẳng hoàn toàn vì sự an toàn hài hòa của xã hội, mà chỉ là muốn đi để khiến cho bản thân mình càng thêm bận rộn một chút, để khi bận rồi sẽ chẳng phải suy nghĩ mông lung được nữa.

Xe ô tô xuất phát và sau hai tiếng đã tới nơi, mới lúc chuẩn bị lên xe được mọi người tiễn đưa dặn dò đủ thứ, giờ đến nơi lại được mọi người nơi đây chào đón nồng nhiệt thêm một lần nữa. Sau khi các vị quan chức ở các huyện thị này phát biểu và hô hào lời chào mừng thân ái nhất dành cho các vị y bác sỹ tham gia hoạt động chẩn đoán tại địa phương này, bảy bác sỹ được chia thành ba nhóm nhỏ, phân bổ đến ba địa điểm của ba thị trấn khác nhau. Rồi lại được chào đón nồng nhiệt, rồi lại lắng nghe những lời chúc mừng của các vị lãnh đạo. Một ngày đầu tiên của cuộc hành trình thế là đã kết thúc như vậy đó. Diệp Tri Ngã và một anh bác sỹ họ Lý đã từ chối lời mời đến tham quan cơ sở thiết bị máy móc của bệnh viện tại địa phương nơi đây, mà trực tiếp đến phòng y tế trong thôn, bắt đầu công việc chẩn đoán cho bệnh nhân cùng các bác sỹ công tác tại đây.

Bận rộn với công việc chẩn đoán trong hoạt động tình nguyện này thấm thoát cũng đã nửa tháng trôi qua rồi. Những ngày tháng sáu trời cũng đã bắt đầu nóng lên. Thời gian này ở chỗ khác có thể tốt hơn một chút, chứ còn điều kiện của những vùng nông thôn như thế này thì điều khiến cho Diệp Tri Ngã không thể chịu đựng nổi là muỗi quá nhiều, có thể do nguồn nước ở miền làng quê này, cho nên đi đến đâu cô cũng bị từng đoàn từng đoàn muỗi vo ve bay lượn khắp xung quanh giống như âm thanh máy bay khi cất cánh vậy, dù có bôi bao nhiêu dầu gió lên dường như cũng chẳng có bất cứ tác dụng nào cả. Mà những con muỗi ấy có đôi mắt mới thật là lợi hại làm sao, chích vòi vào đâu là y như rằng cắn trúng cô đến đó.

Phòng y tế của miền thôn quê nơi đây không phân khoa nội ngoại. Mỗi bệnh nhân đến khám bệnh là cứ thế phân từng bác sỹ khám lần lượt theo vòng. Bởi vì chỉ có Diệp Tri Ngã là bác sỹ nữ cho nên các bệnh nhân nữ đến đây khám bệnh đều muốn chọn cô để khám cho họ. Sau một thời gian khám bệnh cho các bệnh nhân nữ này, Diệp Tri Ngã phát hiện ra rằng ý thức y tế sức khỏe của họ thấp đến mức cô không thể ngờ tới được. Cô không chỉ một lần nghe thấy những sự hiểu biết ngờ nghệch đến buồn cười như thế này. Là phụ nữ, ai đã từng sinh con mà lại không mắc qua một chút các bệnh phụ khoa, điều này thật là bình thường hay có thể nói là chẳng có gì to tát cả, và cũng chẳng đến nỗi chết người.

Khi Diệp Tri Ngã gọi điện thoại nói chuyện với Âu Dương Dương, hai người đã nói chuỵên rất vui vẻ rất thoải mái. Chỉ cần một số biện pháp vô cùng đơn giản là có thể phòng ngừa hoặc sớm phát hiện các bệnh phụ khoa mà phụ nữ hay mắc phải. Thế nhưng ở chốn này các bệnh nhân tìm đến cô luôn trong tình trạng đã phát triển đến mức nghiêm trọng, vô cùng nghiêm trọng và dường như đã quá muộn không còn cách chữa trị được nữa rồi.

“Chị đúng là bó tay mất rồi em ạ, em xem chị chứ, tuổi còn thanh xuân phơi phới còn chưa lấy chồng nữa cơ mà, thế mà khi nói ra những điều này thì các bà các cô ngược lại vô cùng thẹn thùng xấu hổ, thật là không biết nên nói thế nào em ạ!”. Diệp Tri Ngã than thở với Âu Dương Dương, “Em không biết đấy thôi, lần vừa rồi chị có khám cho một chị phụ nữ, thế mà cô ấy lại nói rằng cô ấy không biết sử dụng bao cao su, mà cô ấy á, đã có đến hai đứa con rồi em ạ, ấy thế mà lại nói với chị rằng cô ấy không biết dùng cơ chứ!”

Âu Dương Dương cười phá lên nói: “Thế chị không biết làm mẫu luôn cho cô ấy nhìn là học theo hay sao!”

“Cái con bé này hay thật đó!”, Diệp Tri Ngã cũng vang lên cười theo. Hai người nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, rồi chuyển đến đề tài mùa hè chuẩn bị tới nên sắm sửa kem chống nắng bảo vệ làn da rồi làm đẹp như thế nào, nói liên hội một tràng dài khắp lượt chủ đề, rồi cuối cùng Diệp Tri Ngã cũng nhắc tới chuỵên liên quan đến Kiều Mẫn Hàng.

Âu Dương Dương do dự một hồi mới trả lời cô: “Anh Đỗ Quân không nói gì với chị sao?”

Diệp Tri Ngã bất ngờ lo lắng sốt ruột, giọng như nghẹn vào trong cổ họng: “Kiểu Mẫn Hàng xảy ra chuyện gì rồi hả em?”

“Suy tim và đã phát triển đến giai đoạn lan rộng ra khắp các cơ quan khác trong toàn cơ thể nữa rồi, giờ lại chuyển sang ICU mất rồi”.

Trái tim Diệp Tri Ngã như vừa nhảy khỏi lồng ngực rồi lại được lắp chặt ngay vào. Đối với Kiều Mẫn Hàng mà nói, cô hiện giờ đã được đưa vào phòng cấp cứu điều trị đặt biệt, tim bị suy yếu kiệt quệ thuộc vào giai đoạn cuối cùng không thể còn cách nào tiến hành làm phẫu thuật hay điều trị được nữa rồi, và điều này cũng đồng nghĩa với việc sinh mệnh lúc này chỉ còn đếm ngược lại với thời gian mà thôi.

“Kiều Mẫn Hàng được chuyển vào trong đó từ khi nào vậy hả em?”

“Đã được một tuần rồi chị à”.

Diệp Tri Ngã dùng sức cắn thật mạnh vào môi mình, ngập ngừng xúc động một hồi rất lâu không thốt thêm được một lời nào nữa. Âu Dương Dương cũng cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này, chỉ còn cách là an ủi cô vài câu mà lực bất tòng tâm. Diệp Tri Ngã cầm chặt chiếc di động đã tắt đi từ lúc nào trong tay, rồi đưa tay lên xoa vào hai bên thái dương. Cô rất muốn tới thăm Kiều Mẫn Hàng, nhưng thật sự không biết nên đối diện với Kiều Mẫn Hàng như thế nào đây, và còn cả Kiều Thận Ngôn nữa chứ. Cô có thể cảm nhận được tâm trạng của những người trong gia đình họ Kiều trong giây phút này như thế nào, sẽ khổ sở và đau đớn như thế nào. Nếu lúc này đây cô mà xuất hiện trước mặt họ, chính cô sẽ làm cho họ càng cảm thấy đau đớn và chán chường hơn…

Cánh cửa nhà trọ nơi Diệp Tri Ngã sống tại đây vang lên tiếng gõ cữa, cô đi đến mở cửa ra, người tìm cô là bác sỹ họ Triệu, “Có phải đã có bệnh nhân cần tiến hành cấp cứu ngay phải không ạ? Em sẽ đến luôn đây ạ…”.

“Không phải đâu, mà là có người đến tìm em, bác sỹ Diệp ạ”.

“Tìm em sao ạ? Ai vậy ạ?”. Diệp Tri Ngã đi ra khỏi căn phòng, dừng trên ban công của tầng hai ngó nhìn xuống phía dưới. Dưới nền đất xi măng của khu phòng trọ nơi này có bóng dáng cao lớn của một người đàn ông, mà lại chính là Kiều Thận Ngôn sau bao tháng dài cô không được gặp rồi. Anh mặc chiếc áo phông màu trắng, trong ánh sáng hắt hiu của đèn điện chiều vào khiến cho thân hình của anh càng hiện lên to lớn hơn. Khi Kiều Thận Ngôn đang ngẩng đầu lên nhìn Diệp Tri Ngã, ánh mắt của anh nhìn cô cũng giống hệt như ánh trăng trên bầu trời kia không hề có đến một chút độ ấm nào cả.

Diệp Tri Ngã bước xuống dưới tòa nhà, mỉm cười với Kiều Thận Ngôn với vẻ đầy ngượng ngùng bối rối: “Sao lại… là anh à…”.

Kiều Thận Ngôn nhìn vào mái tóc ngắn của Diệp Tri Ngã phải đến một lâu rồi mới cất giọng lên nói: “Tiểu Mẫn muốn được gặp em”.

Diệp Tri Ngã nhăn mày lên hỏi đầy vẻ bất ngờ: “Muốn gặp em?”

“Em có thể xin phép nghỉ được không? Ngày mai anh sẽ cho người đưa em quay lại đây thôi, chỉ cần xin nghỉ phép một ngày mà thôi”.

“Đương nhiên là…” Diệp Tri Ngã gật đầu đồng ý, “Em đi đến chỗ đồng nghiệp để nói một lời đã, anh đợi em một chút nhé”.

Diệp Tri Ngã tìm bác sỹ Lý nói qua vài lời, rồi gọi điện đến cho trưởng phòng y tế của thị trấn nơi cô nhận công tác tại đây thông báo. Sau đó cô thay trang phục, cầm túi xách rồi vội vội vàng vàng bước vào trong xe của Kiều Thận Ngôn, cùng anh quay trở về Ninh Thành.

Mùi thuốc lá phảng phất trong xe và cả mùi cơ thể của anh nữa, rồi cả âm nhạc quen thuộc mà cô vẫn thường nghe. Trên con đường cao tốc dài tít tắp vô cùng yên lặng và tĩnh vắng không người qua lại, Diệp Tri Ngã như có cảm giác đang lạc vào trong giấc mơ. Cô lặng lẽ ngồi yên trên chiếc ghế bên cạnh ghế lái chính, cố gắng khống chế ánh mắt của bản thân, cố gắng không nhìn sang phía bên Kiều Thận Ngôn đang ngồi, cố gắng chỉ đưa mắt nhìn thẳng về phía trước mà thôi.

Album âm nhạc trong xe của Kiều Thận Ngôn có thể đặt một lúc sáu chiếc đĩa nhạc, mỗi lần phát xong bài hát trong một chiếc đĩa thì sẽ được tự động phát tiếp sang những đĩa còn lại. Trong tiếng nhạc vang lên không ngừng ấy, Diệp Tri Ngã và Kiều Thận Ngôn chẳng hề nói với nhau đến nửa lời. Diệp Tri Ngã giấu hết những băn khoăn trằn trọc trong lòng, không nói với anh bất cứ một câu nào. Kiều Mẫn Hàng muốn được gặp cô, chẳng lẽ là bởi vì cô sắp chuẩn bị… Thế nhưng tại sao Kiều Mẫn Hàng lại muốn gặp cô cơ chứ? Có phải là vì khi đã lâm vào những giây phút cuối cùng được tồn tại trên cõi đời này, nên cô ấy muốn một lần cuối cùng trút hết nỗi tức giận, những phiền muộn và bất mãn ra để cho lòng được thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn? Cô ấy muốn tóm lấy Diệp Tri Ngã để trách móc một lần cuối cùng phải không?

Nếu như đến Kiều Thận Ngôn cũng vẫn còn hiểu lầm Diệp Tri Ngã, thế thì có thêm một hay nhiều Kiều Mẫn Hàng nữa thì cũng có làm sao đâu chứ. Chấy cắn nhiều rồi nên chẳng còn biết ngứa, nợ nần nhiều rồi nên chẳng còn biết u sầu, không phải người ta vẫn thường nói ra như thế hay sao chứ? Diệp Tri Ngã giấu nụ cười đau khổ gượng gạo vào trong lòng, nhìn ra phía bên ngoài kia, xe cứ thế đi lướt qua từng mốc đánh dấu làn đường, khoảng cách từ xe về Ninh Thành mỗi lúc một giảm ngắn lại. Nếu như khoảng cách đến được với hạnh phúc cũng có thể tính toán được như vậy thì sẽ tốt biết nhường nào. Một trăm kilomet, rồi hai trăm kilomet, có cách xa hơn nữa thì cũng chẳng làm sao cả, chỉ cần có một mục đích để có thể phấn đấu hướng tới thì sẽ tốt biết bao. Thế nhưng sinh mệnh của mỗi một con người lại giống như một nơi hoang vu xa xăm đầy trắc trở vậy. Bốn phương tám hướng, mênh mông vô ngần biết đi đến đâu để tìm cho thấy, biết đến chốn nào để đạt được mục tiêu đây.

Diệp Tri Ngã và Kiều Thận Ngôn cũng không khác gì hai người lữ hành cô đơn buồn bã trong hành trình đi về nơi hoang dã vô định đó vậy. Mỗi người đều đang mãi miết đi tìm cho mình một chốn gọi là hạnh phúc, để không hề ngờ rằng họ đã từng lướt qua nhau, để rồi cả hai càng đi càng cách xa nhau nhiều hơn, và sau đó thì rơi vào quên lãng…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK