• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi thực sự không tức giận, không chỉ để giữ thể diện. Tôi cảm thấy như mình đã thức tỉnh. Có lẽ nó còn tệ hơn cả sự tức giận. Người ta phải có hy vọng mới có được sự tức giận. Đó là một phiên bản bạo lực của sự thất vọng. Tôi đã hiểu đối thủ của tôi là Hội đồng, hay nói cách khác là tham vọng kiên định của cậu, chống lại nó là chống lại cậu, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội chiến thắng.

Tôi không muốn đi đến những nơi dễ tìm, tôi lang thang bên hồ một lúc, cuối cùng nhặt được một ngọn đuốc bên đường và đi vào rừng. Tổ ong lớn của dược sư được thắp sáng, với ánh nến lung linh ở hầu hết các cửa sổ, và một vài căn phòng được thắp sáng bởi ngọn lửa ma thuật yếu ớt nhưng ổn định. Tôi không tìm thấy Ashayo rồi nhớ ra anh đang ở trong phòng họp nên gõ cửa phòng pháp sư Aganon. Anh ta ở đó, mùn cưa dính trên quần và trên sàn, còn căn phòng sặc mùi nhựa thông và cá nướng. Anh ta đang chế tạo một cây đàn lia, thân đàn chưa thành hình vứt trên giường, còn vật liệu làm dây thì treo bên cửa sổ, đung đưa trong gió.

Tôi nói tôi muốn tìm một nơi để qua đêm.

Anh ta không hỏi tại sao, và tôi rất biết ơn vì điều đó, có lẽ anh ta sẽ không nghe được lời khai của cậu cho đến sáng hôm sau, lúc đó tôi sẽ tìm lý do khác để tránh chủ đề này, có thể là trốn thẳng vào rừng, tìm bụi rậm mà trốn, giống như một con thỏ. Aganon dẫn tôi đến cuối hành lang tầng hai và vào một cái sảnh nhỏ hình tròn không có đèn. Pháp sư thắp một ngọn nến rồi chỉ cho tôi bốn căn phòng nhỏ không khóa.

"Phòng dành cho khách, hãy chọn đi."

Tôi mở cánh cửa ở phía bên phải và cảm ơn vị pháp sư. Anh ta gật đầu, đưa cây nến cho tôi, quay người trở lại hành lang, bước hai bước rồi quay lại, hỏi rằng anh ta nên nói gì khi Tuhfa tìm thấy nơi này.

Vậy là anh ta biết. Tôi luôn nghi ngờ rằng các dược sư có một số hình thức liên lạc mà họ không chia sẻ với những người dân đảo khác, kể cả Hội đồng. Có thể là một con vẹt, hoặc có thể là cậu học trò nhỏ này hay cậu bé kia, với đôi mắt như chim ưng và đôi tai như thỏ, kín đáo và cũng chạy rất nhanh.

"Cứ nói là tôi chưa từng đến đây." Tôi trả lời.

Thật ngạc nhiên là tôi ngủ rất ngon. Mùi cói(1) khô trong phòng khiến tôi nhớ đến ngôi nhà của mình trên đảo Icahn, không có cửa sổ và bóng tối tĩnh lặng, trong vắt. Một tiếng gõ cửa đã đánh thức tôi vào lúc nào đó trong đêm. Tôi biết đó là cậu. Tôi có thể nghe thấy ai đó đang nói chuyện với cậu, có lẽ đang yêu cầu cậu rời đi. Rồi giọng của Ashayo tham gia vào, cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng trong một lúc, nhưng nó không bao giờ xảy ra cãi vã. Mọi thứ lại trở nên yên tĩnh, tôi chìm vào giấc ngủ lần nữa, không biết khi nào trời mới sáng.

(1) Cói: tên gọi của một loài thực vật thuộc họ cói (Cyberaceae), chủ yếu được sử dụng để dệt chiếu cói và sản xuất các hàng thủ công mỹ nghệ như túi, làn, dép, nón cói và nhiều các mặt hàng khác.

Cậu đã không đến vào ngày hôm sau và trong vài ngày tiếp theo. Để chào mừng cuộc bầu cử chủ tịch mới, lửa trại được đốt lên trong làng, các cô gái và chàng trai biểu diễn múa giáo, tiếng đàn lia, sáo và trống dần lắng xuống cho đến tận sáng sớm. Tôi nhìn từ xa phía bên kia hồ, ngồi trên bãi cỏ ướt, nhìn chằm chằm vào những hình thù nhỏ bé trong ánh lửa, nghĩ về lần đầu chúng tôi gặp nhau, và tự hỏi liệu sẽ có ai cũng gặp được tình yêu của đời mình bên đống lửa trại đêm nay hay không.

Không ai thắc mắc về sự hiện diện của tôi nên tôi tiếp tục sống trong căn phòng ngủ dành cho khách không có cửa sổ. Tôi cảm thấy như tôi luôn xuất hiện ở những nơi không thuộc về mình. Khi còn nhỏ, tôi ở trong một ngôi đền, sau này khi đến Đảo Lớn, tôi lại ở làng của người khác, rồi tôi thực sự đã rời làng và sống giữa các dược sư. Một con cá nhồng giữa đàn mực. Nếu ai đó đặt cho tôi cái tên thứ ba thì đó sẽ là "Dahal", vị khách, người ngoài hành tinh.

Aganon đã hoàn thành cây đàn lia của mình, nó trông rất giống đàn lia, nhưng độ cong của cổ đàn khác và có thêm một sợi dây, chắc hẳn là một biến thể từ Quần đảo Đôi của đàn lia. Ashayo thường phái chúng tôi đi hái nấm và thảo dược nên tôi và pháp sư thường hát trong rừng, chủ yếu là Aganon hát, còn tôi chịu trách nhiệm gõ thân cây để đi cùng anh ta. Anh ta dạy tôi một bài thơ tình ngắn, mà anh ta nói là bài dân ca được ghi lại lâu đời nhất trên đại dương này, của một bộ tộc đã tuyệt chủng từ lâu, các thành viên không định cư trên bất kỳ hòn đảo nào mà trôi dạt trên biển bằng thuyền. Ngoài tôi, anh ta và Ashayo, những người duy nhất có thể hát bài hát này chỉ có những thuyền nhân vô danh đã chết từ hàng trăm năm.

Ngày cậu tìm thấy tôi trong rừng, pháp sư và tôi đang làm bài thơ ngắn cho loài chim, bình thường chúng tôi không đi xa đến thế, nhưng hôm đó là một ngày nắng, không quá nóng và đã có mùi của mùa thu trong không khí. Chúng tôi săn những cây nấm bụ bẫm và đi bộ đến một con suối được bao quanh bởi những cây cói. Nghe thấy tiếng cành cây gãy, tôi lập tức chộp lấy con dao găm của mình và vị pháp sư đặt cây đàn lia của mình xuống. Trên Đảo Lớn không có động vật lớn nguy hiểm, nhưng có những con nhện xám săn mồi theo đàn sâu trong rừng, thường có thể dùng lửa và tiếng động lớn để xua đuổi chúng, nhưng nếu không may gặp phải một đàn đặc biệt đông đúc và đói khát, chúng vẫn rất nguy hiểm.

Cậu đẩy bụi cây sang một bên rồi bước ra ngoài, dừng lại cách chúng tôi bốn, năm bước, đột ngột như bị một sợi dây vô hình kéo lại. Aganon hơi cúi đầu xuống để tỏ lòng kính trọng với Chủ tịch, nhưng tôi không làm vậy. Cậu cúi đầu chào lại pháp sư, hỏi liệu anh ta có thể cho chúng tôi nói vài lời được không.

Pháp sư liếc nhìn tôi, gói cây đàn lia và chiếc giỏ mây đựng nấm lại, rồi cũng mang giỏ của tôi đi. Rất lâu sau khi anh ta biến mất trong rừng, chúng tôi vẫn đứng ở chỗ cũ, cách nhau một khoảng cách không dài cũng không ngắn. Tôi đợi cậu nói trước, và dường như cậu cũng đang chờ đợi điều tương tự, nên tôi ngồi xuống một tảng đá bên suối, rút hai chiếc cói ra và bắt đầu buộc những ngọn cỏ dài thành nút thắt.

"Mình không biết cậu đang ở trong hội trường." Cậu chọn bắt đầu bằng câu này.

Liệu sẽ có gì khác biệt không? Tôi hỏi và trực tiếp trả lời cho cậu, điều đó sẽ không có gì khác biệt, cậu sẽ không thay đổi tuyên bố của mình vì lý do này.

Trông cậu có vẻ bực bội, nhưng ít ra cậu cũng không phủ nhận, vì cậu cũng hiểu đó là lời nói dối, lời thoại đã được thiết kế từ trước sẽ không thay đổi chỉ vì tôi có mặt hay vắng mặt. Cậu đã nói hai lần: "Nhưng chẳng phải mình đã nói trước với cậu rồi sao? Mình không nhận được sự đồng ý của cậu à?", giống như cậu thực sự không thể hiểu được. Tuhfa, "giải thích mối quan hệ của chúng ta" và "cậu ấy chỉ có thể là khách" là hai cấp độ hoàn toàn khác nhau, cậu không thể lấy cái trước để che đậy cái sau.

Sau đó, cậu đã xin lỗi và nói rằng đó chỉ là một màn biểu diễn cần thiết chứ không phải ý nghĩ thực sự của cậu. Nhưng tôi vốn biết tất cả những điều này, và tôi chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của cậu - tất nhiên là nó tồn tại, phải không? Nếu không, sẽ không có gì buộc một người phải đi cùng một người khác trong chuyến hành trình đến một hòn đảo có nhiều tàu phương bắc sinh sống, đơn giản chỉ vì người sau nói rằng mình được dẫn dắt bởi một giấc mơ. Tôi không muốn những lời xin lỗi và cầu xin của cậu. Thực ra, tôi không mong đợi được nghe bất kỳ lời tuyên bố đầy cảm xúc nào. Tôi chỉ muốn nhận được một sự...xác nhận? Khẳng định? Bằng chứng hay dấu hiệu? Để chứng minh rằng ít nhất tôi cũng có một nơi để thuộc về trong đại dương này, một nơi mà tôi có thể ngừng tồn tại như một "vị khách viếng thăm".

Vì vậy, cậu thấy đấy, cảm giác này - hãy tạm gọi nó là nỗi buồn cho đến khi một từ phù hợp hơn xuất hiện trong đầu - không phải là thứ có thể chống lại được bằng cách cảnh báo trước.

Cậu hỏi cậu có thể làm gì để đổi lấy sự tha thứ, nhưng tôi không muốn cậu thay đổi bất cứ điều gì. Cậu chưa bao giờ tỏ ra giả dối với người khác, và tôi cũng không cảm thấy bị phản bội hay xúc phạm. Tôi chỉ đánh giá lại hoàn cảnh của mình trong đại dương này. Cậu ngồi xuống bãi cỏ trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, tôi cho phép cậu làm như vậy, điều này dường như khiến cậu ngửi thấy mùi hy vọng và hỏi tôi khi nào tôi sẽ "về nhà".

Nhà nào? Lẽ ra tôi phải có nhiều hơn một cái, nhưng dường như tôi lại chẳng có cái nào cả. Cho dù đó là nơi nào thì tôi cũng sẽ không quay lại trong một thời gian ngắn. Nếu là trước đây, tôi sẽ kể cho cậu nghe tất cả những điều này một cách chi tiết, từ đêm ngắm sao mái chèo trên sườn đồi, giữa chúng tôi đã không còn bí mật gì nữa. Nhưng lần này tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi và không muốn bộc lộ cảm xúc của mình cho cậu thấy. Thế là tôi trả lời mình không biết, rút tay về, đứng dậy và định rời đi. Cậu đi theo tôi, tôi nói: "Không, Tuhfa", nên cậu dừng lại. Tôi bước về phía hồ mà không ngoảnh lại.

Sau ngày hôm đó, Đảo Lớn lại trải qua một trận động đất khác, mọi tảng đá đều rung chuyển cùng với tiếng ồn ào phát ra từ mặt đất. Trang trại được cho là đã bị sập, một miệng hố khổng lồ nuốt chửng cả nửa trang trại và cậu được gọi đến để giải quyết nó. Trong vòng vài ngày, các thủy thủ tuần tra ngoài biển mang về tin tức Hạm đội phương Bắc đang tập hợp. Tôi lẻn vào những ngôi nhà đá cạnh chợ trời, những ngôi nhà dành cho du khách sau một thời gian dài nghỉ buôn bán trông đã đổ nát, cửa sổ vỡ chưa sửa, còn những con cú làm tổ trong ống khói. Tôi trèo lên mái nhà và nhìn qua chiếc soái hạm(1) của cậu, giống như cha cậu, cậu tin rằng Chủ tịch Hội đồng phải ở trên tàu cùng với những người lính.

(2) Soái hạm: là một chiến hạm được dùng bởi chỉ huy trưởng của một nhóm tàu chiến hải quân.

Đoàn tàu khởi hành vào buổi tối, tôi đợi đến nửa đêm rồi ngủ gục trên bãi biển, dựa vào thùng gỗ chứa đầy nước ngọt. Tôi thoáng mơ thấy hạm đội quay trở lại, thấy tiếng súng, tiếng bước chân, tiếng kêu của những người bị thương. Có ai đó lắc mạnh vai tôi để đánh thức tôi, tất cả những âm thanh đó vẫn còn đó và không phải là mơ. Các tàu chiến từ từ tiến vào, những ngọn đuốc và ngọn lửa ma thuật thắp sáng bến cảng nhưng bầu trời vẫn tối tăm. Người đánh thức tôi dậy là một cô học trò trẻ, chưa đầy mười tuổi.

"Theo tôi", cô ấy nói rồi kéo tay tôi, "Chủ tịch cần cậu."

Đây là lời nguyên bản của cô ấy, cậu cần tôi. Đó là sự hiểu biết của cô ấy hay cậu yêu cầu cô ấy nói điều này? Tôi chạy qua bãi biển, trong đầu không tự chủ được hình dung cậu bị một mũi tên xuyên qua ngực, chờ đợi để từ biệt tôi lần cuối. Tình huống thực tế có phần phù hợp với trí tưởng tượng man rợ của tôi, khi tôi đến nơi, Ashayo đã lấy ra mũi tên cắm trên đùi cậu. Máu ở khắp mọi nơi, trên cát, trên quần áo của cậu, trên cánh tay của Ashayo. Trông cậu xanh xao lắm, tôi quỳ xuống cạnh cáng, ngại chạm vào cậu vì sợ chạm vào là cậu sẽ tan biến. Tuy nhiên, cánh tay của cậu vẫn khỏe mạnh, khi cậu kéo tôi xuống, tôi cảm nhận được. Môi chúng tôi chạm vào nhau. Cậu giữ sau gáy tôi. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi người sau lưng mình, giống như vô số mũi tên nhỏ. Tôi đã cố gắng giải thích cho cậu rằng đây không phải là thời điểm thích hợp và cũng không phải nơi thích hợp, nhưng tôi chỉ kịp phát ra ba âm tiết đầu tiên trước khi nghẹn ngào phần còn lại của câu.

"Cho họ nhìn." Cậu nói, áp môi mình vào môi tôi, "Đừng đi, cá nhỏ."

Tôi sẽ không đi đâu cả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK