3.
“Thật ra… em ấy không phải cố ý ra tay với em, anh cũng không nghĩ bản thân sẽ làm cái loại chuyện này. Chỉ là…” – anh ta liếc ngón tay tôi đang cử động, sau đó trầm giọng nói tiếp.
“Chỉ là họp báo cũng đã tổ chức rồi, anh và em ấy đến với nhau sẽ có lợi hơn sau này. Em lại quá bảo thủ và lì lợm… Anh không có đủ tự tin bản thân có thể ngăn cản miệng nhỏ của em sẽ làm lớn chuyện sau khi tỉnh dậy. Nên là…”
Anh ta vừa nói, vừa rút một kim tiêm ra, đoán cái này là dành tặng cho tôi đây mà. Thật cảm kích.
“Anh vẫn luôn nhớ đến em.” – tôi cảm giác người mình có ngàn vạn kim đâm vào, vừa đau vừa tức đến sắp điên lên rồi.
“Anh là người nhà bệnh nhân phải không?” – anh ta đột nhiên bị bàn tay của y tá ngăn lại. Dưới mắt kính lóe sáng, y tá nhìn tôi, sau đó lại nhìn tên chồng chưa cưới.
“Xin lỗi… nhưng anh có thể ra ngoài một chút được không, tôi cần kiểm tra cho bệnh nhân.”
Vừa nói, y tá vừa thả tay của tên chồng chưa cưới, tôi vẫn cảm nhận được hắn ta đang mỉm cười rất thân thiện mặc dù khuôn mặt hắn có đeo khẩu trang.
“Tôi muốn nhìn cô ấy một lúc nữa, được không?” – dứt lời, tên chồng chưa cưới rút ra một tấm thẻ rồi đưa cho y tá, khuôn mặt thâm trầm lộ ra vẻ đắc thắng.
Y tá cầm lấy thẻ một lúc, gật đầu rồi nhanh nhẹn rời đi:
“Được, mời anh tiếp tục.”
Đúng là kiểu cách đập tiền mua cả thiên hạ này, tôi đã quen hơn năm năm rồi.
Khi đã chắc chắn ngoài hành lang tối om không còn một bóng người, anh ta kéo rém, chốt cửa, sau đó mới quay người lại, hướng về giường bệnh.
Đột nhiên, động tác bước đến của anh ta dừng ngay tức khắc. Nói khác đi, anh ta đang đứng chết chân tại chỗ.
Còn tôi thì đã gỡ máy thở ra và ngồi dậy nhân lúc anh ta đứng lên kiểm tra bên ngoài.
Thực tế thì cái máy thở để lên mồm tôi cho làm màu, chứ tôi vừa được chính tay thần ch.ết cứu sống trở lại, thể lực khỏe hơn bình thường, máy thở và thiết bị ở bệnh viện bé nhỏ này chỉ là đồ thừa thãi.
Anh ta sao mà biết được, thế nên mới không giấu nổi kích động.
“Em… sao lại… chuyện này, quá sức tưởng tượng rồi.”
“…” – tôi bình tĩnh ngắm nhìn phản ứng của anh ta, sau vài giây mới chậm rãi mở miệng.
“Anh… là ai vậy?”
4.
Kết quả chuẩn xác: Tôi bị mất trí nhớ vĩnh viễn về những sự kiện xảy ra trong quá khứ gần nhất. Nói đúng hơn, sáu năm trở lại đây, tôi hoàn toàn không rõ ký ức.
Đây là thứ anh ta nhận được sau khi bệnh viện kiểm tra, và chắc chắn là đã tìm thêm bác sĩ giỏi ở bệnh viện lớn đến để xác nhận thêm một lần nữa.
Quả là một tin rất đáng ăn mừng.
“Chúng ta không cần phải lo lắng gì nữa đúng không anh?” - ả tiểu tam vui ra mặt, ôm chầm lấy tên chồng chưa cưới. Mặt anh ta đơ lại, đáy mắt sáng lên một mảng, tôi biết, đó là phản ứng cực kì vui mừng của anh.
“Ừ, anh đã làm giả danh tính của cô ta rồi, thật may rằng anh chưa công khai cô ta trước khi biết đến em.”
Còn nữa, anh ta cũng đang thầm cảm kích vì đã luôn ngăn cản tôi đến thăm anh ta ở công ty. Thế nên, danh tính thật sự của tôi, coi như đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Tôi được đưa trở về căn nhà cấp bốn mà mình đã từng sống trước khi yêu đương và chuyển đến biệt thự với anh ta. Đây là ngôi nhà mà mẹ tôi đã để lại, coi như là kỉ vật cuối cùng, vậy mà tôi lại bỏ hoang nó rồi chạy theo con cẩu đực kia, đúng là ngu hết cứu.
“Chẳng phải đã đến lúc anh biến ra đây rồi sao?”
Qua một tuần, tôi cảm nhận được chồng chưa cưới đã phái người đến để kiểm tra tình hình của tôi, nhận thấy không có gì đáng ngờ, tôi lại sống vô cùng tốt nên hẳn là đã rút quân.
Tôi ngồi phịch xuống ghế sopha, nhìn bóng người đàn ông cao lớn mờ ảo xuất hiện. Hắn ta… có lẽ là cỡ mét chín.
“Cô xem tôi đã có được cái gì đây?” – hắn ta cười khoe răng nanh, mắt phượng tinh ranh nhìn tôi.
Chiếc thẻ đen nổi bật giữa hai ngón tay trắng trẻo của hắn. Là thẻ của tên chồng chưa cưới đã mua chuộc y tá ở bệnh viện đây mà.
“Anh biến ra thành y tá có phải thừa quá không?” – tôi tưởng lúc đó hắn ta đến cứu tôi, ai ngờ lại đến cầm cái thẻ rồi cắp đuôi chạy mất.
“Thưa quý cô, tôi đã nói rồi, nếu tôi đây biến thành người phàm, sức mạnh sẽ giảm đi rất đáng kể. Tôi vẫn có thể biến ra một căn nhà đầy tiền cho quý cô hay làm cái gì đó lớn lao hơn, nhưng quá trình đó sẽ trở nên rất đau đớn. Tôi sợ quá trời quá đất, cũng không thích sống nghèo khi đặt chân xuống đây, nên phải có chút gì đó thôi…”
“…”
“Mà công nhận tên đó sộp thật đó nha, số tiền này đủ để tiêu xài vài năm, hơn cả số năm mà cô có thể sống.”
Tôi nghe hắn ta nói một lèo, đành cho qua chuyện này. Dù sao cũng nhờ có sức mạnh của hắn, nên tôi mới có kết quả mất trí nhớ như bây giờ.
Tôi thở một hơi, sau đó ngửa cổ dựa vào ghế sopha, mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà, não bắt đầu hoạt động.
“À, tôi quên nói cho quý cô đây một lưu ý. Vì tôi đã biến thành người phàm, sức mạnh sẽ có giới hạn, trừ khi tôi chủ động còn nếu không, cô mà có nhu cầu nào lớn vượt quá sức mạnh mà tôi đang có, số ngày cô được sống sẽ bị trừ đi để bù vào tổn thương của tôi.”
Tức là, vì thành người phàm, nên khi thực hiện một điều gì đó vượt quá giới hạn hiện tại, hắn ta sẽ rất đau.
Thế nên, nếu tôi có nhu cầu, tôi bắt buộc phải bị trừ đi số ngày được sống, tùy theo mức độ yêu cầu, số ngày đó sẽ chuyển hóa thành năng lượng để khi hắn ta thực hiện nó, hắn sẽ không còn cảm thấy đau nữa.
Quả là một thần ch.ết có kinh nghiệm.
“Anh không hề nói điều này khi bàn bạc với tôi?” – tôi bình thản liếc hắn, mở miệng hỏi mặc dù đã biết rất rõ câu trả lời.
“Cô đừng quên, tôi là đa cấp.”
Danh Sách Chương: