• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đêm đen như mực, ánh trăng bị mây đen mờ mờ che lấp, không lộ ra chút ánh sáng nào.



Trong rừng rậm yên tĩnh chất đầy thi thể, một mảnh thảm khốc. Không khí xung quanh đều tràn ngập mùi máu tươi tanh hôi, dẫn tới đàn dã thú xung quanh tiến đến tìm kiếm thức ăn.



“A a a…”



Bỗng nhiên, cùng với tiếng gặm nhấm của đàn thú, trong đống thi thể bỗng có tiếng kêu của một thiếu niên.



Không khỏi giật giật lỗ tai nhanh nhạy, đàn thú không hẹn mà cùng nhìn về nơi phát ra tiếng kêu rồi dần dần tới gần.



Ầm!




Bỗng phát ra một tiếng vang lớn, hai cổ thi thể bị đẩy sang hai bên, một bóng người ngồi dậy từ trong đám người, trên người tràn đầy vết máu. Đàn thú không khỏi kinh ngạc, vội vàng lui về phía sau hai bước, chờ đến khi nhìn thấy người nọ là người sống thì lại lộ ra ánh mắt đỏ như máu rồi chậm rãi tiến về phía trước.



Nhưng mà, dường như thiếu niên kia lại hoàn toàn không phát hiện nguy hiểm bên người mà chỉ ngơ ngác ngồi ở chỗ kia.



“Đây là… ta của hiện tại sao?” Thiếu niên giơ đôi tay lên rồi nhìn nhìn, dường như trong mắt có chút mơ hồ.



Hú!



Đột nhiên, một tiếng rống to vang lên, một con sói đột nhiên tấn công về phía thiếu niên.



Khi đôi tai nghe thấy tiếng động đó, thiếu niên chợt quay đầu, lộ ra khuôn mặt dữ tợn đầy máu tươi, đặc biệt là sát ý trong đôi mắt của hắn giống như hai con dao đâm thẳng vào hai mắt của con sói.



Vù!






Con sói đang lao lên ngột nhiên dừng thân mình rồi bất giác run run, co rúm lại rồi lùi về phía sau. Mấy con dã thú còn lại cũng hơi kinh hãi, nhìn chằm chằm hai mắt tựa như ác ma kia rồi thức thời thối lui.



Tuy rằng thiếu niên này đã rất suy yếu, nhưng bản năng của dã thú lại nói cho chúng nó, người này rất nguy hiểm.



Bên tai lại yên lặng lại, thiếu niên hít sâu một hơi rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại.



Thiếu niên này tên là Trác Uyên, mười lăm tuổi, là một người gia phó của Lạc gia ở Quy Vân sơn trang. Trước kia sống một cuộc sống không buồn không lo, chỉ là ba ngày trước bị một đám sơn tặc của núi Hắc Phong huyết tẩy sơn trang. Hắn và các hộ vệ hộ tống thiếu gia và tiểu thư một đường trốn thoát, cuối cùng hắn cũng bị giết chết tại nơi rừng rậm này.



Chỉ là trước khi hắn chết lại mang theo một tia chấp niệm. Nhưng một tia chấp niệm ấy lại bị kết hợp với oán niệm của Ma Hoàng Trác Liệt Uyên đang phiêu đãng tại thế gian, mới khiến cho Ma Hoàng thành công đoạt xá.



Trác Uyên nghĩ thông suốt điểm này thì mở hai mắt ra rồi tươi cười.



“Ha hả a… Kiếm Hoàng à, Triệu Vinh à, các ngươi tuyệt sẽ không sẽ nghĩ đến, vậy mà trong Cửu U Bí Lục ghi lại cách không cần dùng linh hồn cũng có thể đoạt xá. Các ngươi chờ đấy cho ta, chờ lão tử quay về Thánh Vực, chính là lúc các ngươi đầu rời khỏi thân.”



Trong rừng rậm u ám, vang lên tiếng cười thê lương của Trác Uyên. Dã thú đang gặm thi thể nghe thấy thì đều bất giác rùng mình trong lòng nên vội vàng rời đi.



Khụ khụ khụ!



Đột nhiên có một tiếng ho nhẹ vang lên, tiếng cười của Trác Uyên đột nhiên im bặt, hai mắt như chim ưng nhìn về nơi phát ra tiếng.



“Cứu… Cứu mạng!”



Nơi đó truyền ra tiếng cầu cứu yếu ớt, Trác Uyên vội vàng đi qua, chỉ thấy một tên hộ vệ của Lạc gia đang nằm ở tầng dưới chót của đống thi thể, khóe miệng dính đầy máu.



“Hừ, chuyện của gia tộc thế tục có liên quan gì đến ta.”



Trác Uyên hơi nhíu mắt lại rồi lắc lắc đầu, xoay người rời đi. Nếu là Trác Uyên của lúc trước thì nhất định muốn cứu người của Lạc gia. Nhưng hiện tại hắn là Ma Hoàng Trác Liệt Uyên, ở trong mắt hắn Lạc gia cũng chỉ là con kiến mà thôi.



Ai sẽ rảnh rỗi đến mức đi cứu con kiến chứ?



Nhưng mà, hắn còn chưa đi hai bước, lại đột nhiên ngừng lại. Dường như nghĩ tới cái gì, lập tức ngưng thần khoanh chân ngồi xuống, kiểm tra lại thân thể này.



Một lát sau, Trác Uyên đột nhiên mở hai mắt, trong mắt tràn đầy vẻ vui sướng.



“Tiểu tử này cũng đã mười lăm tuổi, vậy mà còn chưa từng có tu luyện, vẫn còn duy trì một thân thuần khiết.”



Ở trên đại lục đế võ này, hầu như phần lớn con người đều phải tu luyện, dù là nông dân trồng trọt, đều sẽ có một tầng Trúc Cơ hoặc hai tầng tu vi. Cho nên người mười lăm tuổi còn chưa từng tu luyện, thật sự rất ít thấy.



Mà trong Cửu U Bí Lục ghi lại công pháp tối cao là Thiên Ma Đại Hóa Quyết, là lấy tu vi của người khác để dùng, cuối cùng cắn nuốt thiên địa, đạt tới cảnh giới tối cao của Thiên Địa, chính là yêu cầu một thân thuần khiết mới có thể luyện thành.



Hơn nữa, bộ công pháp này là sau khi Cửu U Ma Đế tu thành Đế Cảnh mới tìm thấy, vào lúc đang do dự có nên tự phế tu vi để tu luyện lại một lần nữa hay không, thì bị cao thủ Đế Cảnh liên hợp treo cổ.



Năm đó Cửu U Ma Đế là người mạnh nhất trong Tam Đế của Thượng Cổ Thập Đế, có thể làm cho hắn ta cân nhắc từ bỏ tu vi Đế Cảnh mà tu luyện công pháp một lần nữa, thì không biết công lực của nó mạnh đến mức nào, có lẽ còn mạnh hơn Thiên Giai công pháp.



Cho nên sau khi Trác Liệt Uyên có được công pháp đó, cũng muốn tự phế tu vi. Nhưng là không đợi hắn thì Thất Hoàng và Triệu Vĩnh đã đến.



Hiện tại, có thân thể thuần khiết chưa từng tu luyện qua này, nhất định hiệu quả tu luyện càng thêm to lớn.



Nghĩ đến đây, Trác Uyên vội vàng đi đến trước mặt tên hộ vệ kia, đẩy hết mấy thi thể bên cạnh hắn ta ra rồi cứu hắn ta từ dưới đống thi thể kia lên.



Híp mắt nhìn người vừa kéo hắn ta từ cõi chết trở về, hộ vệ kia nở nụ cười cảm kích: “Trác Uyên, thì ra là ngươi, cảm ơn, khi ta trở về nhất định báo đáp ngươi thật tốt.”



“Ha ha ha… Hà tất chờ đến khi trở về, hiện tại ngươi cũng có thể báo đáp ta nha.” Khóe miệng hơi hơi nhếch lên, Trác Uyên lộ ra một nụ cười quỷ dị.



Hộ vệ kia nhìn thấy nụ cười này thì không khỏi sửng sốt, trong lòng bỗng sinh ra sự bất an vô cớ.



Cùng là người của Lạc gia, cũng không phải lần đầu tiên gặp Trác Uyên, nhưng trước nay hắn ta chưa thấy qua Trác Uyên lộ ra vẻ mặt âm hiểm như thế. Giống như là một con sói, đang nhìn một con thỏ vậy.



“Trác Uyên, ngươi muốn làm gì?” Hộ vệ cảnh giác nhìn hắn nói.



Trác Uyên không trả lời hắn ta mà chỉ tươi cười nhìn kỹ thân thể hắn ta, trong miệng lẩm bẩm nói: “Không tồi, tầng hai của Tụ Khí Cảnh, đúng là một bước nền tốt.”



Điểm khác của Thiên Ma Đại Hóa Quyết với các công pháp khác là các công pháp khác như Trúc Cơ là hấp thu linh khí Thiên Địa rồi dần dần rèn luyện thân thể của mình. Nhưng Thiên Ma Đại Hóa Quyết lại là đoạt lấy tu vi người khác tới làm đế cơ tu luyện của mình.



Nhưng mà một người bình thường làm thế nào để cướp tu vi của một người tu luyện chứ? Vậy đương nhiên phải khiến hắn ta trọng thương, không thể động mới được.



Lúc ấy khi Trác Liệt Uyên đang do dự có nên tự phế tu vi hay không, thật ra cũng lo lắng hắn có gặp được cơ hội như vậy hay không, nếu như không gặp được, thì cả đời hắn chỉ có thể làm người thường. Đó chính là mất nhiều hơn được, vừa mất phu nhân lại thiệt quân, tin tưởng năm đó Cửu U Ma Đế cũng có suy nghĩ như vậy.



Nhưng mà hắn không nghĩ tới chính là hắn vừa mới đoạt xá thành công, trời cao đã ban cho hắn một cơ hội luyện công tốt như vậy, đúng thật là gặp được mà không thể có nha.



Nhìn thấy ánh mắt của Trác Uyên nhìn mình tựa như lưu manh thấy mỹ nữ, trong lòng hộ vệ thấp thỏm, cắn chặt răng rồi quát to: “Ngươi… Ngươi không phải Trác Uyên!”



“Ha ha ha… Nói đúng rồi!”



Trác Uyên lạnh lùng cười, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn: “Lão tử là Ma Hoàng Trác Liệt Uyên đứng đầu Bát Hoàng ở Thánh Vực!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK