• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: CP88

Mang đi nơi khác không xin phép không sao nhưng vui lòng ghi rõ tên dịch giả hoặc dẫn link. Đây là sự tôn trọng tối thiểu bạn nên làm dành cho dịch giả. CP88 xin chân thành cám ơn!

***

Tần Đông Loan đã đưa Kiều Diên về mấy lần, nhưng mỗi lần đều chỉ dừng ngoài con hẻm, Kiều Diên thì tự mình về nhà. Đây vẫn là lần đầu tiên anh cùng Kiều Diên về nhà cậu.

Khu nhà cũ kỹ giống như mọi khu nhà có tuổi đời khác trong các khu thành cổ. Vào hành lang là những bậc thang thấp tịt, lớp sơn của tay vịn ở cầu thang cũng đã bong tróc hết, một bên còn lại là đường đi xuống tầng hầm. Kiều Diên đi đằng trước, cùng với tiếng bước chân của hai người đi lên, ánh đèn lờ mờ cảm ứng sáng lên, liên tiếp đến tận tầng ba. Lên đến tầng ba, Kiều Diên lấy chìa khóa, mở cửa nhà mình.

Cửa mở, Kiều Diên đi vào, nói với Tần Đông Loan một tiếng "mời vào", rồi đưa tay với tới một bên vách tường, bật đèn phòng khách lên.

Ánh đèn trong chốc lát chiếu sáng cả căn phòng, phòng khách quạnh quẽ mà trống trải cứ thế hiện lên trước mắt Tần Đông Loan.

Đây là một căn nhà kiểu cũ, diện tích không lớn. Sắc điệu tổng thể đều khá cổ xưa, nhưng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ. Phòng không lớn, nhưng vì trong phòng không bày biện gì cả khiến người ta cảm nhận được sự trống trải buồn tẻ.

Cả căn phòng khách chỉ đặt một cái tủ bát, một bộ sô pha, một cái bàn trà. Ngoài ra ban công ở bên cạnh cũng chẳng có gì trang trí, chỉ có một cái máy giặt tính là hiện đại.

Bên cạnh phòng khách là phòng ngủ và một căn phòng trống. Cửa phòng ngủ đóng, cửa phòng trống bên cạnh lại mở ra, bên trong hoàn toàn trống không. Thoạt nhìn, khiến người ta liên tưởng đến căn nhà này không có ai ở.

Hơi thở trống trải này trải dài từ phòng khách vào đến phòng bếp. Bởi vì thuốc bổ mẹ Tần mang chuẩn bị cho đều là đồ ăn, nên phải mang vào bếp để.

Kiều Diên xách mấy túi đồ đi vào bếp, Tần Đông Loan cũng theo sau tiến vào. Căn bếp chật hẹp bởi vì có thêm Tần Đông Loan cao lớn mà càng trở nên chật chội.

"Hơi chật." Kiều Diên nói với Tần Đông Loan, "Cậu cứ đặt ngoài đó đi, tôi tự lấy là được."

Kiều Diên đứng trước tủ lạnh, cửa tủ lạnh mở ra. Bên trong trống trơn chẳng có gì, xem ra bình thường cũng không mấy khi dùng đến. Không chỉ có thế, những nơi khác trong bếp giống như cũng chỉ để trưng cho có. Nói là bếp, nhưng còn thiếu thốn hơn cả ngoài phòng khách, không có bàn bếp để nấu nướng, chỉ có một cái lò vi sóng. Trên lò vi sóng đặt một cái nồi nhỏ, bên cạnh lò vi sóng thì xếp một đống đồ ăn nhanh.

Tần Đông Loan nhìn lướt qua chỗ đồ ăn nhanh đóng gói đó, Kiều Diên vẫn đang bỏ đồ vào tủ lạnh. Anh đứng một bên, chuyển đồ cho Kiều Diên, Kiều Diên nhìn anh một cái, nhận lấy toàn bộ chỗ đồ anh đưa qua rồi bỏ vào tủ lạnh.

Ngăn tủ lạnh nhờ có chỗ thuốc bổ này mà trở thành không gian đầy ắp nhất trong nhà. Kiều Diên bỏ phần thuốc bổ cuối cùng vào, nhìn ngăn tủ lạnh chất đầy, nhất thời không biết phải làm sao.

Cuối cùng, cậu đóng cửa lại trước, đi qua cầm ấm cắm nước. Đun xong, Kiều Diên rót ra cốc nước rồi rời khỏi bếp.

Tần Đông Loan đưa đồ cho cậu xong thì rời khỏi căn bếp chật hẹp, ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách. Sô pha nhà Kiều Diên là loại sô pha bằng da kiểu cũ, không lớn, một mình Tần Đông Loan ngồi lên đã hết chỗ luôn rồi.

Kiều Diên cầm cốc nước đi ra, đưa cho Tần Đông Loan.

"Trong nhà không có trà." Lúc đưa qua, Kiều Diên còn nói một câu như vậy.

Lúc cậu nói chuyện, tầm mắt đều dừng trên cốc nước. Tần Đông Loan nhìn cậu, nhìn trong chốc lát, sau đó nhận lấy cốc nước.

"Cám ơn."

Lúc này Kiều Diên mới nâng mắt nhìn anh, cậu thoáng nhìn quanh nhà mình, cuối cùng đi đến chiếc ghế sô pha đơn còn lại ngồi xuống.

Trong phòng khách có hai người, nhưng so với khi Kiều Diên ở nhà một mình cũng không khác là bao. Hai người đều không nói chuyện, Tần Đông Loan chỉ cầm cốc uống nước, Kiều Diên ngồi ở đó, cũng không biết phải làm gì.

Nhà của cậu trước giờ chưa từng có ai đến. Cậu cũng không biết phải tiếp đón khách đến chơi nhà thế nào. Giống như tình huống trước mắt đây, cậu thậm chí còn không biết phải nói gì với Tần Đông Loan.

Cũng may Tần Đông Loan sau khi nhìn quanh nhà cậu một vòng đã lên tiếng hỏi.

"Ở một mình?"

Bầu không khí trầm mặc bí đánh vỡ, Kiều Diên giương mắt nhìn anh, đáp.

"Ừm."

Thật ra câu này vốn không cần hỏi, từ cách bài trí trong nhà là có thể nhìn ra rồi. Không chỉ có thể nhìn ra Kiều Diên ở một mình, còn nhìn ra được cuộc sống của cậu đơn giản mà lại cực kỳ tùy tiện.

"Bình thường ăn uống thế nào?"

Tần Đông Loan lại hỏi.

"Có khi ở nhà, có khi ở trường..."

"Ở nhà thì sẽ ăn đồ ăn liền?" Tần Đông Loan hỏi.

Kiều Diên bị cắt ngang, cậu giương mắt nhìn Tần Đông Loan, nhớ lại những thứ mình để trong bếp, sau đó thu ánh mắt về, đáp: "Khá thuận tiện."

"Vì ăn như thế mới bị đau dạ dày?"

Kiều Diên nói xong, Tần Đông Loan lại hỏi một câu như thế.

Kiều Diên không khỏi ngẩng đầu nhìn anh một cái nữa. Người đàn ông ngồi ở ghế sô pha nhà cậu, anh khá cao lớn, bình thường cậu có thể cuộn mình ngủ trên đó, nhưng Tần Đông Loan ngồi xuống, lại giống như chiếm mất hơn nửa không gian, còn chưa tính phần không gian anh mở chân ra.

Cậu cũng không biết vì sao Tần Đông Loan lại hỏi cái này. Nhưng hiện tại hai người đang ở nhà cậu, có lẽ nói chuyện về cậu cũng là điều hiển nhiên. Nghĩ đến đây, Kiều Diên đối diện với Tần Đông Loan, trả lời anh: "Tôi quen rồi."

Tần Đông Loan nhìn cậu, không nói nữa.

Phòng khách vốn có âm thanh thưa thớt một lần nữa trở nên im lặng.

Kiều Diên ngồi ở ghế sô pha, trầm mặc một lát, cậu ngẩng đầu nhìn Tần Đông Loan, hỏi: "Lạnh không?"

Thành Bắc đã bước sang tháng mười một, thời tiết dần chuyển sang thu, phòng nhà cậu lại trống không như vậy, khiến cho bầu không khí càng thêm lạnh lẽo.

Kiều Diên giống như một vị chủ nhà cố gắng hết sức tìm chủ đề, cậu hỏi xong, Tần Đông Loan nói: "Không lạnh."

Kiều Diên: "Ồ."

Cuộc hội thoại lại đi vào ngõ cụt.

Lần này, hai người đều không có ai lên tiếng nữa, cứ ngồi như thế. Tần Đông Loan ngồi thêm một lát, uống hết cốc nước, đặt cốc không xuống bàn trà.

Sau đó, anh đứng dậy, dáng vẻ như chuẩn bị đi. Kiều Diên cũng đứng dậy theo, đưa anh ra tận cửa.

Hai người đi ra đến cửa, một người đứng ngoài cửa một người đứng trong nhà, Tần Đông Loan đứng bên ngoài, quay đầu nói với Kiều Diên: "Dù sao vẫn phải ăn cơm đàng hoàng."

Tần Đông Loan nói xong, ánh mắt Kiều Diên khẽ động.

"Biết rồi." Kiều Diên đáp.

Tần Đông Loan nhìn cậu, không nói gì nữa, xoay người xuống tầng.

-

Tần Đông Loan ở trong nhà cậu ngắn ngủi một chốc lát, chỉ bằng thời gian uống một cốc nước. Kiều Diên đứng ở cửa, nghe tiếng bước chân của Tần Đông Loan mỗi lúc một xa, đợi đến khi hoàn toàn không nghe thấy nữa mới hồi thần.

Kiều Diên đóng cửa, quay về phòng khách, cách một khung cửa sổ nhỏ nhìn thấy Tần Đông Loan từ hành lang đi ra. Bóng dáng cao lớn đi giữa bóng đêm vắng lặng, có loại cảm giác trầm tĩnh mà vững vàng.

Kiều Diên đứng trong phòng khách, nhìn theo anh càng lúc càng đi xa, cuối cùng lên xe, chiếc xe chầm chậm rời khỏi đầu con hẻm. Kiều Diên nhìn theo chiếc xe, thấy nó dần biến mất khỏi tầm mắt.

Đến lúc này, Kiều Diên mới thu hồi ánh mắt.

Tần Đông Loan về rồi, phòng khách lại khôi phục như mọi khi. Nhưng trong bầu không khí dường như vì Tần Đông Loan đã lưu lại một lát nên vẫn còn thoang thoảng mùi hương linh sam từ trên người anh.

Kiều Diên đứng tại chỗ, cảm nhận hơi thở của Tần Đông Loan không còn lại bao nhiêu đang phiêu đãng trong không khí. Sau đó cậu cúi đầu nhìn xuống bàn trà, tầm mắt dừng trên cốc nước Tần Đông Loan vừa uống.

Anh đã uống hết nước ở bên trong. Chiếc cốc thủy tinh dưới ánh đèn phản chiếu lại ánh sáng. Kiều Diên nhìn chằm chằm nó một lát, đi tới cầm cốc lên, cất lại vào bếp.

Kiều Diên lúc này mới như từ trong một giấc mộng ngắn ngủi tỉnh lại, trở về cuộc sống thường ngày của mình.

Giờ này đã không còn sớm, Kiều Diên cởi quần áo trên người, vào nhà tắm. Tắm rửa đánh răng xong, Kiều Diên quay về phòng, cầm cuốn sách trên giá, ngồi xuống giường.

Cuốn sách mở ra, dừng lại khi tới tấm ảnh kia. Kiều Diên nhìn người trong ảnh, lại nhớ đến câu hỏi của Tần Dĩ Phàm.

Câu hỏi thứ nhất, Kiều Diên có thể trả lời. Nhưng câu thứ hai, Kiều Diên thật sự không biết.

Cậu và Tần Đông Loan có quá ít tiếp xúc. Có lẽ sự chú ý của cậu vẫn luôn đặt trên người anh, nhưng những thứ nằm trong tâm tư cá nhân của anh, cậu vẫn luôn không có cách nào để nhìn ra.

Tần Đông Loan là một sự tồn tại chói mắt. Có rất nhiều bạn nữ thích anh, anh cũng sẽ không vì tình cảm của bọn họ mà tránh né. Phần lớn là Tần Đông Loan không nhận lời tỏ tình, nhưng vẫn có thể trở thành bạn bè bình thường với bọn họ. Tuy không thể trở thành bạn gái của anh, nhưng phương thức ở chung đó cũng có thể khiến cho ký ức thời cấp ba của các bạn nữ ấy trở thành một điểm sáng rực rỡ không thể quên.

Kiều Diên không biết trong số những bạn nữ đó, Tần Đông Loan có nhìn trúng ai không, nhưng không cần biết là có hay không, sau câu nói kia của mẹ Tần, mọi thứ đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Tần Đông Loan không giống với Tề Dĩ Phạm. Hồi cấp ba anh còn trầm tĩnh và ổn trọng hơn rất nhiều so với đám bạn cùng trang lứa, anh biết mình phải làm gì, cần đạt được mục tiêu gì. Mục tiêu đó sẽ đồng hành cùng với thời kỳ trưởng thành của anh.

Có thể là từ sau khi gặp lại Tần Đông Loan, có quá nhiều sự tiếp xúc, Kiều Diên thậm chí đã sinh ra sự mong đợi bạo gan nào đó. Nhưng trên thực tế, cậu chẳng có nổi một hy vọng nào cả.

Tạm thời không nói Tần Đông Loan biết cậu từng trải qua cuộc sống thế nào.

Dù là cơ hội giống như các bạn nữ kia, thổ lộ tình cảm với anh, có được một thời gian đi bên cạnh anh, giữ lại một kỷ niệm thanh xuân rực rỡ tươi đẹp, thì cậu cũng không có.

Kiều Diên đã trải qua từng ấy năm không ngừng khắc sâu sự thật rõ ràng này vào lòng. Có thể thi thoảng cậu vẫn sẽ vì câu hỏi như là Tần Đông Loan từng yêu đương chưa của Tề Dĩ Phạm mà thất thần, có thể vì mẹ Tần nói về cá tính của Tần Đông Loan mà hoảng hốt.

Nhưng ngay sau đó, quay trở về căn nhà của mình, trở lại không gian của chính mình, cậu sẽ rất nhanh lấy lại được sự cân bằng.

Cậu đã không còn lại gì để có thể gửi gắm hy vọng trên người Tần Đông Loan.

Như hiện tại là cậu đã rất mãn nguyện rồi.

-

Kiều Diên tỉnh lại từ giấc mộng lộn xộn rối tung. Cậu mở mắt ra, nhìn cửa sổ không được kéo rèm. Mặt trời vừa mới nhô lên, tỏa ra vô số ánh sáng mềm mại.

Kiều Diên nhìn nắng sớm mai một lát, sau đó rời khỏi giường.

Bởi vì chiều qua phải đi dạy kèm cho Tề Dĩ Phạm nên buổi sáng cậu ở nhà soạn bài, vẫn chưa có thời gian quét dọn nhà cửa. Kiều Diên đứng dậy, đi lấy chổi và hót rác, dọn qua căn nhà. Đơn giản dọn dẹp xong, Kiều Diên đi vào bếp rót một cốc nước.

Căn bếp vẫn lạnh lẽo trống trải như mọi khi, đống đồ ăn liền đóng gói xếp gọn gàng bên cạnh. Cậu cầm cốc nước, vừa uống vừa nhìn chằm chằm đám đồ ăn đó, sau chợt nhớ ra chỗ thuốc bổ trong tủ lạnh.

Hôm qua mẹ Tần cho cậu rất nhiều thuốc bổ mang về. Nhưng Kiều Diên không biết ăn thế nào. Tay nghề nấu nướng của cậu chỉ dừng lại ở trình độ nấu chín mì, rán trứng gà.

Nghĩ đến đây, Kiều Diên đặt cốc xuống, cầm một gói mì ăn liền lên.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Kiều Diên quay đầu, thoáng nhìn về phía đó, đi tới.

Người đứng bên ngoài dường như đã nghe được tiếng bước chân truyền đến, bèn lên tiếng trước.

"Xin hỏi có phải là Kiều tiên sinh không ạ?"

Kiều Diên đứng trước cánh cửa còn đóng, thấp giọng hỏi.

"Có chuyện gì sao?"

Người bên ngoài lập tức nhiệt tình nói.

"Tần tiên sinh đặt bữa sáng cho anh, cảm phiền anh mở cửa lấy đồ ăn ạ."

Đối phương nói xong, Kiều Diên: "..."

- -- Lời tác giả ---

Tần Đông Loan: Giúp người thích thầm mình tăng nhanh tiến độ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK