• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong phòng tắm mù sương, quần áo của Long Tuấn Hạo đã bị cởi mất một nửa từ lâu, còn một nửa, Cô Thần kéo một cái liền dễ dàng cởi sạch.

“A, gì vậy…” Long Tuấn Hạo trần truồng cong mình trong bồn tắm, eo bị một bàn tay giữ lại, giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra. Hắn nhìn Cô Thần, chỉ cảm thấy ánh mắt của người nọ sâu thăm thẳm, mơ hồ ẩn giấu sự nguy hiểm, khiến hắn bất giác hãm sâu tự lúc nào. Nếu như dùng một cái gì đó để so sánh, hắn nhớ lại kiếp trước khi đi săn với hoàng huynh, ánh mắt hoàng huynh khi cầm cung thủ nhắm vào con thỏ nhỏ cũng giống như vậy. Hắn đành yếu ớt ngoắc ngoắc ngón tay. “Tráng sĩ, chuyện gì cũng có thể thương lượng mà…”

Cô Thần nhướn mi, cười cười rồi buông Long Tuấn Hạo ra. Cái bồn tắm này so với mấy cái thường thấy thì to hơn chút, thậm chí bốn người trưởng thành ngồi vào cũng đủ. Anh nhìn Long Tuấn Hạo đang co ro trong một góc, bắt đầu cởi quần áo của chính mình.

Long Tuấn Hạo nuốt nuốt nước bọt: “Ngươi cởi quần áo làm gì…”

“Ướt mất rồi.”

“Nga…” Long Tuấn Hạo không biết nói gì, cắn cắn môi nhìn Cô Thần cởi quần áo. Cô Thần có một cơ thể săn chắc, đường nét rất đẹp, cảm giác như ẩn bên trong là cả một sức mạnh kinh người, vóc dáng cao to, phóng khoáng. Nếu đặt vào thời cổ đại, để Cô Thần mặc hoa phục, cầm thêm cây quạt, bảo đảm sẽ thành một vị công tử hào hoa nơi trần thế.

Cô Thần cởi xong, nhìn Long Tuấn Hạo, cười nói, “Khép miệng lại, nước bọt chảy cả ra rồi.”

Long Tuần Hạo ngây ngốc gật đầu, đưa tay lên lau, đột nhiên phát hiện có chỗ không đúng. Bọn họ bây giờ đều không mặc quần áo, một người có ý đồ bất chính… Vậy tiếp theo… Sự trong sạch cả hai đời người của hắn sẽ bị mất sao a…

Cô Thần nhìn Long Tuấn Hạo đang quẫn bách, duỗi tay đưa về phía đối phương, “Qua đây.”

Long Tuấn Hạo do dự. Cám dỗ và trong sạch nên chọn cái nào? Hắn cắn môi, rụt người xuống nước, “Trong sạch của ta…”

Cô Thần nghiền ngẫm nhìn Long Tuấn Hạo, thẳng đến khi cả vành tai người nọ đều đỏ lên mới mở miệng, “Em nghĩ hôm nay em còn có thể trốn sao?”

Long Tuấn Hạo miệng méo xẹo, yếu ớt nói, “Thực ra, ta luôn cảm thấy mình là một con chim…”

“Nga…” Cô Thần phối hợp gật đầu. “Từ khi nào thì bắt đầu?”

“Từ khi ta là một con chim non…”

“Ừm, còn gì nữa?”

“Còn, ta thực ra cũng là một mỹ nhân ngư… ngươi xem, ta bây giờ không phải đang ở trong nước sao…”

Cô Thần lại gật, không chờ cậu nói tiếp đã mở miệng, “Hạo Hạo, giả điên cũng vô dụng.”

“…” Long Tuấn Hạo yếu ớt lê người quay mặt vào tường, “Ngươi chỉ biết bắt nạt ta…”

Cô Thần cười, đưa tay kéo Long Tuấn Hạo vào lòng. Làn da tiếp xúc mang cảm giác trơn mượt khiến hai người khó tránh khỏi run rẩy. Cô Thần thích ý thở dài, cười nhẹ bên tai Long Tuấn Hạo, để hơi thở ấm áp quấn quanh, “Em biết không, hôm anh nói chúng ta sẽ chung phòng, trước khi cha em lên xe có nói một câu.”

Long Tuấn Hạo nghiêng đầu hỏi, “Tên yêu nghiệt ấy nói gì?”

Cô Thần hôn lên mặt Long Tuấn Hạo, chậm rãi nói, “Ông ấy dường như đã nhìn ra tâm tư của anh, có lẽ còn phát hiện sớm hơn chính anh. Ông nói, mong anh còn có chút y đức, hiểu không?”

Hai mắt Long Tuấn Hạo “tưng” một cái liền sáng, gẩy gẩy ngón. “Vậy…”

Cô Thần lại cười, “Em cũng biết, anh vốn cũng không thật sự là bác sĩ, cho nên y đức đối với anh mà nói…”

“…” Long Tuấn Hạo đẩy tay Cô Thần, bò ra ngoài, lại bị người kia kéo về.

“Lại muốn đi đâu?”

Long Tuấn Hạo giãy giụa. “Đi ra ngoài, ta tắm xong rồi…” Nói chưa xong, hắn chợt run rẩy cả người, Cô Thần vừa cúi đầu hôn lên vành tai hắn, thanh âm trầm thấp. “Anh khuyên em tốt nhất đừng nên lộn xộn nữa.”

Hừ, không đi ở đây chờ chết sao. Long Tuấn Hạo tiếp tục giãy, cố gắng bò ra, nhưng cả người liền lập tức cứng đờ. “Ngươi ngươi ngươi… cương rồi…”

“Ừ.” Cô Thần không thèm để ý nói, hôn tiếp từ vành tai xuống cổ. “Không phải đã nói đừng nhúc nhích sao… “

Long Tuấn Hạo căm giận, “Ta không động thì ngươi sẽ không cương sao?!”

Cô Thần nghĩ nghĩ, “Không có chuyện đó đâu…” Anh an ủi. “Điều đó chứng minh rằng anh có cảm giác với em. Em hẳn là nên vui mới đúng chứ, hay em muốn anh không có chút hứng thú nào với em?”

Nghe vậy, lửa giận của Long Tuấn Hạo liền xẹp xuống. Tất nhiên hắn không muốn thế rồi.

“Không phải đáp án quá rõ ràng rồi sao…” Cô Thần cười cười, quay người Long Tuấn Hạo lại, cúi xuống hôn thật nhẹ, vừa chạm liền lui. Hai người cứ thế nhìn nhau trong một khoảng cách thật gần một lúc lâu. Hai mắt Cô Thần vẫn sâu thăm thẳm, nhìn không chớp mắt, chờ Long Tuấn Hạo quyết định.

Long Tuấn Hạo không khỏi cảm thấy tim đập thật nhanh, im lặng một lúc rồi nhắm mắt, ngẩng đầu, đưa môi mình đến gần Cô Thần. Chỉ thấy mắt Cô Thần tối sầm xuống, sau đó dùng một tay giữ eo, một tay giữ lấy tóc hắn, bá đạo hôn xuống.

Long Tuấn Hạo hé miệng, cảm thấy nụ hôn của người nọ nóng cháy lạ thường, mang theo tính xâm lược, càng hôn càng sâu, không chừa chút thời gian nào để thở, khiến hắn chỉ có thể bất lực dựa vào tay của đối phương.

Có một số việc một khi đã bắt đầu liền không thể ngừng lại. Cô Thần cảm thấy hơi thở mình ngày càng nặng, từng tế bào trong cơ thể đều cháy lên. Anh kéo đầu Long Tuấn Hạo ngẩng lên càng cao, hôn càng lúc càng sâu, càng kịch liệt, tay kia dọc theo xương sống từng chút từng chút vuốt xuống, chuyển tới giữa hai chân rồi chậm rãi lướt lên trên.

Long Tuấn Hạo không nén nổi, bật ra tiếng rên rỉ. Cô Thần kết thúc nụ hôn, sau đó bắt đầu cắn mút phần da thịt từ cổ xuống, lưu lại một chuỗi dấu hôn.

Long Tuấn Hạo thở dồn dập, “Ngươi…” Hắn không nghĩ đến, con người luôn luôn ôn hòa này khi bỏ đi lớp áo bên ngoài lại có tính xâm lược đến vậy, làm hắn vô thức nhớ tới dã thú trong rừng. Điều này khiến hắn cảm thấy sợ hãi, nhưng hơn thế, không thể phủ nhận rằng, nó còn mang đến sự kích thích và hưởng thụ chưa từng có.

Cô Thần hôn tiếp lên vành tai, hỏi trong hơi thở dồn dập, “Anh thế nào?” Đồng thời, tay đã chuyển tới phía sau Long Tuấn Hạo, nhờ nước làm trơn, tiến vào một ngón tay, nhẹ cười. “…Như vậy?”

Long Tuấn Hạo kêu lên đau đớn. “Ngươi nhẹ chút…”

“Đau?”

“Thấy quái quái…” Đôi mắt tuyệt đẹp, ướt át của Long Tuấn Hạo chăm chú nhìn khuôn mặt vì tình dục mà toát lên đầy gợi cảm của Cô Thần, tâm tư như đã bay đi đâu mất. Cô Thần cảm giác được liền hôn lên trán Long Tuấn Hạo một cái, hỏi, “Đang nghĩ gì vậy?”

Phía sau tăng lên hai ngón tay làm Long Tuấn Hạo phải cắn môi. Cô Thần cúi xuống hôn lên môi hắn, lại tăng lên ba ngón tay ở phía sau, cẩn thận mở rộng, sau đó rút ngón tay ra, giữ lấy thắt lưng, kéo hắn đến gần, vừa thở gấp vừa hỏi: “Nói, mới vừa nghĩ cái gì?”

“Ta… Ta nhớ đến lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, ngươi nói ngươi không thích ta… vậy, vậy bây giờ thì sao…”

Cô Thần điều chỉnh lại tư thế, cắn lên vành tai người trong lòng, hỏi, “Em nói xem?”

Long Tuấn Hạo đã nhận thấy thứ nóng bỏng như muốn bùng nổ phía sau, trong lòng bất giác run lên, ngắc ngứ mở miệng nói: “Ngươi… nếu như ngươi dám đùa bỡn ta… bản vương liền thiến ngươi, lôi… lôi ra ngoài cưỡng gian ngươi một trăm a… một trăm lần…” Dứt lời, run lẩy bẩy chìa ngón tay biểu thị số một.

Cô Thần nhịn không được cười ra tiếng, kéo tay Long Tuấn Hạo, đặt lên môi mình mà hôn. “Chờ anh gian em xong cái đã…” Nói xong liền đem dục vọng của chính mình xuyên vào, một lần vào luôn nơi sâu nhất, khoái cảm cực lớn làm anh hít thở không thông, bất giác siết chặt cánh tay, để hai cơ thể thân mật ôm sát lại với nhau.

Long Tuấn Hạo bất giác ngẩng cao đầu, hít sâu. Cô Thần chịu đựng, cố gắng không động, tinh tế hôn xuống cổ Long Tuấn Hạo, lại tìm đến nơi mẫn cảm của hắn vuốt ve trấn an, đợi hắn bắt đầu rên rỉ thêm lần nữa mới bất đầu động, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Long Tuấn Hạo bị Cô Thần ôm chặt trong lòng, muốn tránh cũng không thể tránh. “Ngươi… Ngươi chậm chút…”

Cô Thần lại hôn lên môi hắn, nói, “Anh sẽ cố gắng… Ngoan, thả lỏng…”

Long Tuấn hạo bất lực, bám víu lấy cánh tay anh, thừa thụ tất cả của anh. Trong lúc kịch liệt vận động, Cô Thần thấy Long Tuấn Hạo bỗng nhiên run lên, bèn cúi đầu nhìn, phát hiện ánh mắt người nọ đã đong đầy hơi nước. Anh nở nụ cười nghiền ngẫm. “… Ở đây?” Nói xong liền chạm vào điểm đó một lần nữa.

Long Tuấn Hạo còn chưa kịp trả lời, lời muốn nói liền trực tiếp biến thành tiếng rên rỉ. Hắn oán hận cắn một ngụm trên vai Cô Thần, đổi lại là là những cái va chạm càng mãnh liệt, một luồng điện xuyên qua cột sống chuyển tới đại não, làm hắn triệt để trầm luân, hãm sâu vào dục vọng, bên tai là tiếng thở dốc thật nặng và tiếng ào ào do nước đập vào thành gạch men sứ, mới đây còn phân biệt được nhưng cũng đã càng ngày càng lẫn lộn, mơ hồ, tinh thần bay bổng, nhẹ nhàng, cảm giác… dường như cũng không có gì không tốt…

.

Hà Thiên Phàm đứng trước mặt người đẹp hoàn toàn không có tí đạo đức nào, cho nên dù Tiểu Lam có là một bệnh nhân tâm thần, trông cực kỳ yếu đuối, có lấy một chút lực phản kháng, anh ta cũng vẫn cứ xơi tất. Vì vậy sau khi đem tất cả những tên kỳ đà cản mũi ném hết ra ngoài, bác sĩ Hà của chúng ta liền bắt đầu nhập tiệc. Nhờ vào kinh nghiệm phong lưu nhiều năm, anh đã luyện ra được một tay kỹ thuật điêu luyện, đủ để làm cho giai nhân trong một gian ngắn liền mềm nhũn trong lòng, quần áo xộc xệch, hai gò má ửng hồng, chỉ có thể thở dốc không ngừng.

Nhưng với anh, thế là chưa đủ, anh muốn ý thức người đẹp phải càng thêm mờ ảo, càng thêm trầm luân, để anh có thể thỏa thích muốn làm gì thì làm, cho nên càng thêm cố gắng khiêu khích. Lúc này bọn họ còn chưa ở trên giường, chỉ là mới ở trên đường hướng tới cái giường, vừa đi vừa cởi quần áo. Hà Thiên Phàm nhìn khuôn mặt ửng hồng của người đẹp, liền cảm thấy máu toàn thân sôi sùng sục, lập tức kéo người đẹp áp đảo trên giường. Đúng vào lúc này, có người nắm lấy cổ tay anh. Anh quay đầu lại, chỉ thấy Tiểu Lam vẫn đang thở gấp, mặt vẫn đỏ hồng, nhưng quang mang dưới đáy mắt đã thay đổi, thân thể vốn đã nhũn ra giờ thẳng tắp, đang nghiền ngẫm nhìn anh.

Dáng người Tiểu Lam rất đẹp, hoàn toàn có thể đi làm người mẫu. Cậu thường thích nép trong góc, bề ngoài nhu thuận, mềm mỏng cộng với khuôn mặt tuyệt đẹp làm cho người khác luôn có ảo giác cậu chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi cậu đứng thẳng thì còn cao hơn Hà Thiên Phàm nửa cái đầu.

Đương nhiên, Hà Thiên Phàm cũng chẳng để ý gì đến chiều cao gì đó, cái anh để ý là có thể ăn được hay không, mà tình huống trước mắt lại có chút kỳ lạ. Anh cực kỳ kinh ngạc hỏi, “Tiểu Lam, làm sao vậy?”

“Nga, cái này a…” Người nọ nhếch miệng cười, khí tức cả người đều đổi, nhìn vào thì thấy đặc biệt đểu giả và… hút hồn.

Hà Thiên Phàm phút chốc ngây ngốc, cho đến khi… Cho đến khi anh bị người nọ đẩy ngã trên giường, hay tay bị cột cả lên đầu giường xong xuôi mới hoàn hồn. “…Tiểu Lam?”

“Để tôi cho anh một lời khuyên.” Người nọ cười híp mắt vỗ vỗ mặt Hà Thiên Phàm. “Lần sau nếu lại muốn ăn Tiểu Lam, tốt nhất nên trói cậu ta rồi hẵng ăn, hơn nữa đừng có khiêu khích quá trớn, bằng không người anh nhìn thấy sẽ là tôi đó, hiểu không?”

Hà Thiên Phàm trợn mắt hít sâu, mấy từ người có hai nhân cách xuất hiện trong não bộ, anh triệt để cảm thấy choáng hết cả đầu.

Người nọ lại vỗ vỗ mặt anh, đứng dậy nhìn xung quanh. “Ngô, đây chính là viện an dưỡng đó à. Này, thủ tục nằm viện của tôi làm xong hết chưa?”

Hà Thiên Phàm còn chưa hết kinh hãi, ngây ngốc gật đầu.

“Nga, vậy là tốt rồi…” Người nọ trầm ngâm suy nghĩ. Nếu đã vào ở rồi, cậu không việc gì phải vội vàng hành động, trước cần quan sát một chút hẵng hay, nhưng mà trước khi đi ra ngoài, cậu cần phải giải quyết tình trạng hiện giờ cái đã – tình trạng sinh lý của cậu.

Cậu cúi đầu nhìn nhìn dục vọng vừa mới bị khiêu khích, lại nhìn người nào đó trên giường, tướng mạo coi như cũng được, chậm rãi cởi quần áo, bò lên trên giường.

“Uy, cậu làm gì vậy?!” Hà Thiên Phàm lúc này mới giật mình tỉnh lại.

“Thế anh nói tôi đang làm cái gì?” Người nọ bóc gel trơn đặt trên đầu giường, lắc lắc trước mặt anh, nói, “Giờ tôi cho anh một cơ hội, đoán đúng tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng, đoán sai thì anh đành phải cố mà chịu đựng thôi.”

“…” Hà Thiên Phàm phát điên rồi, điều này còn cần đoán sao?!

“Một, hai…”

Hà Thiên Phàm thét lên. “Cứu mạng a a a!”

Thanh âm vừa dứt cửa phòng liền bật mở, các nhân viên chăm sóc chữa bệnh đều đứng bên ngoài nhìn vào trong xem tình hình, ngây ngốc đứng không biết phải làm gì.

Hà Thiên Phàm tiếp tục kêu: “Nhanh nhanh tới cứu tôi a a a! Cậu ta có hai nhân cách a a a!”

Người nọ vẫn cứ để cho Hà Thiên Phàm gào thét, không hề có ý ngăn cản. Cậu nhìn mọi người ở ngoài cửa, buông lỏng tay. “Đều nghe thấy rồi đấy, một nhân cách khác của tôi bị anh ta thượng rồi, giờ tôi muốn thượng lại, có ai có ý kiến gì sao?”

Mọi người đồng loạt lắc đầu. Hà Thiên Phàm liền nổi điên. “Tôi còn chưa có thực hiện được mà a a!”

“Cái đó không phải trọng điểm.”

“Vậy cái gì mới là trọng điểm?!”

“Trọng điểm là…” Người nọ nhìn nhìn mọi người rồi nói với Hà Thiên Phàm. “Tôi bây giờ là chủ nhân nơi này, bọn họ phải nghe lời tôi, tôi nói có đúng hay không?”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Hà Thiên Phàm: “…”

“Vậy được.” Người nọ hài lòng nói. “Bây giờ mọi người ra ngoài đóng cửa lại, cho dù nghe thấy cái gì cũng không được phép đi vào, hiểu?”

Mọi người đồng loạt hành lễ. “Vâng.” Quay đầu đóng cửa.

Hà Thiên Phàm: “…”

“Ok, giờ chúng ta quay lại đề tài lúc trước, tôi nghĩ tôi đã biết đáp án của anh rồi, vậy anh cố gắng mà chịu đựng đi.”

“Không ——-!!!”

Sau khi trải qua mây mưa vài lần, người nọ huýt sáo, mãn nguyện đi tắm.

Hà Thiên Phàm thảm đạm nằm cứng đơ trên giường, nghe tiếng nước truyền đến từ phía phòng tắm mà rên rỉ, ngửa mặt lên trời thở dài. “Đúng là bị thảm nhất trần đời a ~! Cả một đời trong sạch của tôi a a a!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Bạn Thường: Bác sĩ Hà, tôi xin lỗi anh a thật xin lỗi anh, anh làm thụ đi…

Hà Thiên Phàm: Tại sao? Lão tử luôn làm công a, làm công đó!

Bạn Thường: nhưng bây giờ anh là thụ…

Hà Thiên Phàm: Vì sao lại vậy a a a!!!

Bạn Thường: Bởi vì anh đê tiện…

Hà Thiên Phàm: …

Bạn Thường: Tôi nói thật, nếu như anh không đê tiện có thể bắt người ấy về sao? Có thể mặc kệ y đức đem cậu ta ra ăn? Hơn nữa còn tốn một mớ tiền… Uy, anh định làm gì?

Hà Thiên Phàm: Nói đến cùng, nhân cách của tôi đều do cô tạo ra, đều do cô làm hại, tôi phải làm thịt cô a a a!

Bạn Thường: Cứu, cứu, cứu mạng a, có người giết mẹ mình này a a a!

Hà Thiên Phàm: Cô kêu khản cổ cũng không có ai tới cứu cô!

Khản cổ: Ai kêu ta?

Không có ai: Ta tới đây!

Hà Thiên Phàm:…

Bạn Thường:… trắng trợn xuyên việt, cái này tuyệt đối là trắng trợn xuyên việt = =!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK