• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giản Tư lao như bay vào bệnh viện, bệnh viện này gần nhà, mẹ cô vẫn thường đến đây khám bệnh. Cô chợt khựng lại trước cửa, xung quanh người đông đúc, đầu cô trống rỗng, cô đứng lặng, cô không nghĩ ra được phòng ICU ở tầng mấy. Phải tìm chỗ đỗ xe nên Hề Kỷ Hằng chậm hơn cô một bước, lúc lao đến cửa bệnh viện, miệng anh thở dốc. Cơ thể bé nhỏ của cô đang đứng chết lặng giữa đại sảnh bệnh viện lúc đến gần anh nhận ra người cô đang run lên. Giản Tư vốn có vẻ ngoài mỏng manh yếu ớt, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy đau lòng khi thấy cô cố ngăn nước mắt, đứng thẫn thờ bất lực trong dòng người như lúc này. Anh bước lên nắm lấy cánh tay cô, đỡ cô đứng vững, cô quay đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lạ thường, vừa trống rỗng vừa hoảng loạn, sự trầm tĩnh nhẫn nại thường ngày đã hoàn toàn biến mất, cô kéo cổ tay anh như thể cầu xin.

Anh cười gượng, ra vẻ trách móc sự lo lắng thái quá của cô, “Yên tâm đi, bệnh viện này nổi tiểng lắm, tai biến mạch máu thì chỉ cần cấp cứu kịp thời, sẽ không có vấn đề gì đâu.” Thật ra anh chẳng hiếu gì về bệnh này cả, chỉ buột miệng nói đại.

Ánh mắt cô khẽ lay động, giọng nói nhẹ bẫng, “Bố tôi… cũng ra đi tại bệnh viện này…”

Hề Kỷ Hằng sững người, nghĩ đến cái chết của bố cô có liên quan đến bác mình, lòng anh cũng thấy áy náy.

Lúc bố rời bỏ thế gian này, cô thấy đau đớn quay cuồng, nhưng bây giờ cô thấy sợ hãi hơn cả, cô hiểu rõ nỗi đau mất mát người thân, hơn nữa… mẹ là người thân cuối cùng của cô.

Hề Kỷ Hằng không biết phải an ủi cô thế nào, anh chớp mắt, giục giã nói: “Dì hàng xóm nói ở tầng năm, mau lên xem sao.” Anh thoáng thấy cửa thang máy sắp đóng, liền lôi cô chạy như bay đến ấn nút, dáng vẻ bình thản của một vị thiếu gia thường ngày biến mất. Hề Kỷ Hằng lôi cô bước ra khỏi thang máy, tại ngã rẽ hành lang đột nhiên cô khựng lại không chịu đi tiếp. Hề Kỷ Hằng quay đầu nhìn cô, khuôn mặt cô trắng toát đáng sợ, gân xanh hằn lên thái dương. Anh hậm hực lườm cô, “Nhanh lên, sắp đến nơi rồi.”

Cô giương đôi mắt to tròn nhìn anh, anh thở dài, cảm thấy cô giống như âm hồn trong phim kinh dị, có điều là một âm hồn xinh đẹp, “Tôi sợ lắm.” Cô lí nhí như trẻ con.

Anh cau mày, “Sợ gì chứ! Không phải còn có tôi đây sao!” Anh không kiên nhẫn được lâu, cũng không phải người ân cần chu đáo, thô bạo kéo cô về phía phòng bệnh đặc biệt.

©STENT

Không phải còn có tôi đây sao… Nước mắt Giản Tư đột nhiên trào ra, khung cảnh trước mắt trở nên nhạt nhòa, cơn hoảng sợ một lần nữa bủa vây lấy cô, giống như lúc bố cô qua đời – cô không biết sau này phải làm sao để đổi diện với mẹ và với chính mình, cô bất lực… Vào lúc đó, cô thậm chí đã có ý niệm hối hận hèn hạ, cô không nên nói chia tay với Hề Thành Hạo cô nên cầu xin anh ở lại, gánh vác một phần giúp cô, cho dù chỉ bằng cách ở bên cạnh cô.

Vào lúc đó… cô đã hi vọng biết chừng nào ai đó có thể nói với cô “Còn có tôi ở đây!” giây phút này đây, mặc dù người nói câu đó là Hề Kỷ Hằng, cũng đem đến cho cô một niềm an ủi to lớn như thể cô sắp chết đuối, vội vàng túm chặt khúc củi mục giữa biển nước.

Dì Lữ là một người đàn bà béo mập ăn mặc lôi thôi, tóc tai bù xù, bụi luôn bám trên chiếc quần rẻ tiền làm bằng chất liệu không nhăn. Bà đang đứng trước phòng ICU, hớt hải nhìn bốn phía, thấy Giản Tư lập tức bước lên, nói liến thoắng tình trạng của Khổng Tú Dung, Giản Tư đờ đẫn lắng nghe, bà vừa nói vừa quan sát chàng trai đang đứng kế bên đỡ cô, đôi mắt ánh lên sự tò mò. “Tình hình cụ thể cháu hỏi y tá đi.”

Y tá lật chồng bệnh án dày cộm, Giản Tư thở dốc, cơ thể cô lúc lạnh lúc nóng, lòng bàn tay đầy mồ hôi, Hề Kỷ Hằng nhận ra điều đó liền cầm tay cô lau lên áo vest sang trọng của mình.

Thấy bệnh án của Khổng Tú Dung, y tá quay sang nói: “Nộp tiền đặt cọc trước đã, anh chị mới chỉ nộp tiền đặt cọc của hôm nay, bệnh này dù nhẹ cũng phải nằm viện năm, sáu ngày, mỗi ngày ít nhất năm ngàn tệ, chưa tính tiền thuốc men.”

Giản Tư nhìn cô ta, cơ hồ không nghe rõ cô ta nói gì, “Bệnh của mẹ tôi thế nào rồi?!” Cô đau đáu nhìn y tá. Y tá đã quá quen với tình cảnh này, “Không phải mới đưa vào được một lúc sao? Còn đang xử lý, không được rời khỏi chỗ này đâu đấy, lát nữa gọi là người nhà phải có mặt, thôi nộp tiền đi đã.”

Dì Lữ ngượng ngịu ho một tiếng, “Tiền đặt cọc hôm nay do mấy chị em trong xóm góp vào, tự dưng đòi năm ngàn thế chúng tôi biết lấy đâu ra chứ.”

Hề Kỷ Hằng nghe mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt, anh đập mạnh lên bàn, khiến cô y tá rất giống bà già khó tính của anh giật mình thon thót, anh thấy hả giận lắm, “Tiền chứ gì, để tôi trả.”

Vị y tá già thở hắt ra, không thèm để tâm đến anh chàng trẻ trung này, “Lên tầng hai nộp tiền!”

Hề Kỷ Hằng hừ một tiếng, cao ngạo quay đầu bước đi.

“Này anh kia!” Vị y tá già hét lên không chút khách khí, “Anh không cầm theo bệnh án thì nộp tiền kiểu gì?!” Hề Kỷ Hằng không làm bộ cao ngạo được nữa, ngượng ngùng quay lại, nghiến răng ken két trừng mắt nhìn vị y tá già lật bệnh án.

“Này… Giản Tư…” Dì Lữ cưởi nhăn nhó, ngập ngừng không nói hết câu.

Hề Kỷ Hằng hiểu ngay, không cho Giản Tư mở miệng nói luôn: “Dì vẫn nhớ số tiền mọi người góp vào chứ? Để cháu gửi lại họ.” Dì Lữ thẹn thùng gật đầu.

Hề Kỷ Hằng nhướng mày nói, “Dì ờ đây trông chừng cô áy, cháu đi nộp tiền.”

Giản Tư mặt không biểu cảm nhìn anh bước vào thang cô còn có thể gọi giật anh lại, bảo anh đừng bận tâm, bảo cô không cần tiền của anh ư? Nếu như hôm nay không có anh đi cùng, cô thực sự không biết phải đi đâu kiếm số tiền lớn như thế! Hỏi vay Trương Nhu hay Chính Lương đây? Cô cười khổ một hàng lệ rơi xuống, vay… cô phải vay đến bao giờ? Vay bao nhiêu tiền? Làm sao để trả lại đây?

“Anh chàng đẹp trai đó là ai vậy?” Thấy Giản Tư đã có cách hoàn lại tiền, Dì Lữ yên tâm hẳn, bắt đầu chuyển sự quan tâm sang vấn đề khác. “Bạn trai của cháu à?” Giản Tư không nói gì, cô ngồi xuống dãy ghế cạnh chân tường, cô thật lòng không biết phải trả lời thế nào. Dì Lữ thấy cô im bặt, thì tỏ vẻ như đã hiểu hết, anh chàng đẹp trai trẻ trung đó hào phóng như thế, ăn mặc sang trọng, không cao quý thì cũng giàu có, Giản Tư lại là một cô gái xinh đẹp, mối quan hệ này còn khó giải thích sao?

Hề Kỷ Hằng nhanh chóng quay lại, trên tay cầm một túi bóng, trông anh giản dị gằn gũi hơn nhiều, rất giống người nhà bệnh nhân. Anh ngồi xuống bên cạnh Giản Tư, đưa mắt liếc Dì Lữ một cái, độc chiêu dùng ánh mắt điều khiển cấp dưới anh đã luyện thành thục, bây giờ ra chiêu, Dì Lữ lập tức gật đầu cúi lưng bước đến. Anh rút một xấp tiền ra, “Dì trả tiền cho mọi người hộ cháu, cứ làm tròn tiền mà trả, còn lại là của dì tất. Xem ra dì hiểu rõ hoàn cảnh nhà Giản Tư, mấy hôm tới phiền dì qua lại giúp đỡ cô ấy.”

Giản Tư chau mày, khóe môi khẽ động đậy, nhưng không nói gì cả. Cô sợ thái độ của Hề Kỷ Hằng làm tổn thương Dì Lữ, không ngờ dì lại tươi cười gật đầu cảm ơn, còn nói: “Anh khách sáo quá, khách sáo quá!”

Mắt cô tối lại, đúng thế, chẳng ai lại dỗi hờn với đồng tiền cả, đặc biệt là những người không có tư cách đế dỗi hờn như cô.

Hề Kỷ Hằng đưa túi bóng cho Giản Tư, còn anh đi tìm vị y tá già nói chuyện, hai người nói một hồi, sau đó vị y tá già gọi diện thoại, cuối cùng cũng cử ra một y tá dẫn đường.

Giản Tư không chống cự nữa, cô im lặng để cho Hề Kỳ Hằng kéo đi, cô biết anh muốn gì ở cô, nhưng trái tim cô quá hỗn loạn, không còn sức để lo nghĩ chuyện sau này nữa, chỉ cần bây giờ có người giúp cô lo viện phí cho mẹ, chỉ cần mẹ được hưởng phương pháp chữa trị tốt nhất… là được rồi.

Vị y tá già dẫn bọn họ lên tầng mười một, trên này đều là những phòng bệnh đơn cao cấp, một y tá khác đứng đợi ở cửa thang máy, trao đổi vài câu với vị y tá già, sau đó vị y tá già cho thang máy đi xuống ngay. Vị y tá mới này dẫn bọn họ đến một phòng bệnh vô cùng sạch sẽ, trong phòng lắp đặt đầy đủ thiết bị sinh hoạt cần thiết.

Dì Lữ trợn mắt, miệng không ngớt tán dương, bệnh viện này dì đã đến không biết bao nhiêu lần, nhưng không ngờ bên trong lại có căn phòng sang trọng như thế.

Hề Kỷ Hằng đảo mắt nhìn bốn phía, rồi quay ra nói với Giản Tư vẫn đang đứng sững ở cửa: “Chuyển mẹ cô từ phòng ICU đến đây, mấy hôm nữa cô không cần ngồi ngoài hành lang chờ, cứ nằm trong này nghỉ ngơi. Bà già lúc nãy bảo phòng này không phải lúc nào cũng có, may mà hôm nay có người vừa ra viện, chúng ta chiếm chỗ luôn. Trong này có đường dây nội bộ, nếu mẹ cô có vấn đề gì, họ sẽ lập tức thông báo, lát nữa tôi cho họ số di động của cô.”

Giản Tư không có phản ứng gì, Hề Kỷ Hằng dường như rất hài lòng với khả năng lo liệu của mình. Anh vốn là người không chút hứng thú với công việc, hôm nay lại sắp xếp đâu ra đấy, còn dặn Dì Lữ về lấy quần áo và đồ dùng cá nhân cho Giản Tư.

Lúc trong phòng chỉ còn hai người, anh mới mở túi bóng bên trong có hai bát mì, vì để lâu nên đã đóng thành tảng, anh cau mày: “Không ăn được nữa rồi.”

Giản Tư ngồi trên sofa đối diện nhìn anh, anh vứt bát mì vào trong túi, vô tình ngẩng đầu chạm phải ánh mắt cô, giật mình hỏi: “Cô nhìn tôi kiểu gì thế? Làm tôi rùng hết cả mình.”

Giản Tư không thay đổi nét mặt, ánh mắt toát lên nét châm biếm, “Tại sao anh lại giúp tôi?” Thực ra cô đã đoán được câu trả lời.

Mặt anh lạnh te, nét châm biếm trong ánh mắt cô đã làm tổn thương anh, “Đúng! Đúng như cô nghĩ! Tôi muốn cô nợ tôi, không trả nổi, chỉ đành phải lên giường với tôi xem như trả nợ!”

Cô khẽ nhếch môi, quả nhiên anh ta là người thẳng tính, chuyện gì cũng có thể nói rành rọt không ấp úng. Cô cảm thấy như thế đỡ khó chịu hơn là cứ vòng vo tam quốc, cuối cùng cũng chỉ một mục đích “Giản Tư!” Anh đập tay lên bàn, “Nếu tôi chỉ muốn bao gái, thì không cần làm nhiều chuyện thế này! Cho cô tiền là xong rồi! Tôi… tôi…”

Giản Tư kinh hoàng ngước mắt, cô sợ anh nói tiếp, cô sợ chuyện sẽ càng phức tạp hơn!

Anh bị ánh mắt bất lực tuyệt vọng của cô làm khựng lại, bực bội phủi tay, “Thôi đi, chuyện này sau này nói tiếp.” Anh giải thoát tình thế hiện tại bằng cách của riêng mình: “Bây giờ cô chỉ cần hiểu, cô nợ tôi rất nhiều tiền, còn nợ tôi món nợ tình cảm, cho dù cô đi mượn tiền trả tôi cũng vô dụng, tôi không cần tiền, tôi chỉ cần cô!” Anh ngừng lại một chút, lời nói tiếp theo tựa như an ủi cô, “Cô đừng nghĩ chuyện này hạ lưu đồi bại, cô cứ xem như tôi là bạn trai cô, cho dù yêu đương thoáng chốc tôi cũng bằng lòng bỏ tiền ra.” Nói đoạn anh cười tự đắc. Hôm nay may mà Miêu Trình Viễn không đưa cô đến đây, nếu không cơ hội tốt như thế này sẽ không thuộc về anh rồi. Nghĩ đến Miêu Trình Viễn, anh liền sầm mặt, “Cô phải nói rõ ràng với cái thằng họ Miêu kia! Hơn nữa… đừng có gọi tôi là Giám đốc Hề mãi thế, phải gọi tên tôi! Nếu ai hỏi ‘Đây là bạn trai của cháu à?’, thì cô nhất định phải dõng dạc trả lời ‘Vâng ạ’!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK