• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 22
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Giữa hè nắng như thiêu đốt. Đang lúc ban trưa, trên đường chỉ có thưa thớt vài người qua lại. Họa Đường đi theo Chu Dư quẹo vào một khu dân cư kiểu cũ, bóng râm bao phủ, lúc này mới cảm thấy mát mẻ hơn một chút.
“Nơi này chính là ký túc xá của công ty sao?” Họa Đường cầm tờ quảng cáo vừa được phát đầu phố, phe phẩy mấy cái nhưng chỉ tạo ra những luồng gió nóng, khiến lòng người ta hanh khô khó chịu.
Nhân mấy ngày nay được nghỉ, Họa Đường liền đề nghị đến ký túc xá của Chu Dư một chuyến. Lúc trước ở phim trường, cô cũng không mua cho Chu Dư bao nhiêu món quần áo. Thay vì mua mới toàn bộ, không bằng sắp xếp lại số quần áo cũ của cô nàng, cũng đỡ lãng phí.
Trước khi đến, cô đã sợ Chu Dư không nhớ được nhà cũ, còn đặc biệt tìm riêng Triệu Nghị hỏi địa chỉ ký túc xá. Nào ngờ nơi này thật sự quá hẻo lánh, xe mới chạy đến đầu phố, tài xế đã lấy cớ khó quay đầu mà bảo các cô xuống xe. Vòng đi vòng lại suốt mấy con hẻm, hai người mới đến được tiểu khu cũ kĩ này.
“Không quá giống với tưởng tượng.” Họa Đường ngửa đầu nhìn khu nhà kiểu cũ bề ngoài loang lổ sơn trước mắt, cảm thấy khá ngạc nhiên.
“Vợ, em còn là người mới.”
Mỗi năm, công ty giải trí đều sẽ ký không ít người mới, không có danh tiếng cũng chẳng có tài nguyên, nơi ở ban đầu đương nhiên sẽ không quá tốt, thậm chí còn có người mới bị sắp xếp cho ở ghép với nhau. Có được một căn hộ riêng như cô đây đã xem như khá tốt.
Chu Dư nói xong, lại giơ tay quạt gió cho Họa Đường, hỏi: “Vợ có nóng không?”
“Cũng đỡ.” Họa Đường vội túm lấy tay đối phương. Cô ngốc này, bản thân đã nóng đến đỏ mặt mà vẫn muốn quạt gió cho cô, “Mau dẫn chị lên lầu đi.”
“Vợ, chị hứa với em một chuyện trước đã.” Chu Dư lúc này lại chần chừ che trước hiên nhà, dè dặt thương lượng, “Lên đó rồi đừng tức giận có được không?”
“Sao chị lại tức giận?” Họa Đường nghi hoặc ngước mắt, không hiểu vì sao Chu Dư lại đột nhiên lo lắng.
“Tóm lại chính là đừng giận.”
“Vậy... được rồi.”
Năm phút sau, Họa Đường đứng trước tủ quần áo của Chu Dư, cuối cùng cũng hiểu được nỗi lo bất chợt của cô nàng.
“Chu Dư, tại làm sao mà quần áo của em giống chị dữ vậy?” Họa Đường hỏi đã khá uyển chuyển. Trên thực tế, gần như mỗi món đồ của Chu Dư đều là cùng kiểu với cô.
“Vợ...” Chu Dư nhỏ giọng gọi, ấp úng mãi không giải thích được.
Cũng chẳng thể nói rằng cô mỗi ngày lẽo đẽo đi theo sau Họa Đường, mua quần áo cùng kiểu, xem như là đồ đôi với chị, lén mặc, lén vui.
“Vợ, em không phải biến thái. Em chỉ là... chỉ là muốn mua tự mặc thôi, không muốn quấy rầy chị.” Chu Dư rũ đầu, rất giống một đứa trẻ vừa phạm lỗi. Nếu không phải mắc bệnh, có lẽ cả đời này cô vẫn chỉ là một bóng dáng âm thầm đứng sau Họa Đường, không cách nào hiện hữu.
Họa Đường thở dài, lấy quần áo ra, vẫn không hiểu được Chu Dư chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp thì từ đâu ra tiền mà mua đồ cùng kiểu với cô.
“Chu Dư, không phải em nói không có tiền sao?”
“Lúc đại học đi làm mẫu, có tiền.”
PG hoặc là người mẫu, đứng cả ngày đương nhiên vất vả, nhưng tiền công khá cao, cũng đủ trang trải cuộc sống.
“Chu Dư.” Họa Đường dừng một lúc, lại đột nhiên ngẩng đầu, “Em quá thích chị, chị sẽ thấy rất áp lực.”
“Rất... áp lực?” Chu Dư ngơ ngác, “Bởi vì em quá thích chị sao?”
Họa Đường gật gật đầu.
“Em biết rồi vợ.” Chu Dư như suy tư gì đó, rồi lập tức khẳng định, “Em sẽ cố gắng.”
“Cố gắng làm gì?”
“Cố gắng thích chị ít một chút.”
Trông cô nàng đau khổ nhăn nhó, Họa Đường không khỏi cười cong mắt.
“Thôi.” Cô duỗi tay xoa xoa đầu đối phương, “Từ từ tới đi.”
Hai người thu dọn quần áo xong đâu đấy, vừa chuẩn bị đi thì Họa Đường lại nhận được tin nhắn từ Triệu Nghị.
Triệu Nghị: Có nhãn hàng muốn tìm Chu Dư quảng cáo sản phẩm, tối em chụp mấy bức ảnh vận động, để chị gửi bản sơ lược qua cho em.
Sao lại có nhãn hàng yêu cầu ảnh vận động?
Theo lý thuyết mà nói thì sao nữ khi nhận quảng cáo, thường đều là đồ trang điểm, mỹ phẩm dưỡng da các thứ. Họa Đường thoáng hoang mang, trực tiếp hỏi thẳng.
Họa Đường: Sản phẩm gì vậy?
Triệu Nghị: ... Bột protein.
Họa Đường ngơ ngẩn, lại nhìn về phía Chu Dư, không khỏi cảm thấy buồn cười. Weibo người này quái dị đã đành, thế nào mà ngay cả nhãn hàng quảng cáo cũng đặc biệt như vậy chứ?
“Sao vợ lại nhìn em?” Chu Dư lúc này đang xách hai vali hành lí lớn, vừa thấy Họa Đường nhìn mình liền đưa đầu đến gần, xác nhận lại lần nữa, “Vợ đang nhìn em.”
“Nhìn em thì làm sao?” Họa Đường nhìn lén bị bắt quả tang cũng không sợ, ngược lại còn làm càn mà véo mặt cô nàng một phen, “Không cho nhìn hay gì?”
Chu Dư để tùy ý Họa Đường véo mặt, sau lại hỏi: “Có phải vợ muốn hôn em không?”
“Chị mới không muốn hôn đâu.”
“Sao lại không muốn hôn? Em mỗi lần nhìn vợ như vậy đều muốn hôn vợ.”
Thấy Chu Dư nói vô cùng nghiêm túc, mặt Họa Đường nháy mắt nóng bừng.
Cái người này, da mặt cũng không dày mà sao cứ nói mấy lời buồn nôn một cách tỉnh rụi như vậy?
“Thật sự không muốn hôn sao?”
“Em trật tự đi!”
Hai người cười đùa suốt chặng đường ra khỏi tiểu khu, lại không chú ý đến một bóng đen cùng mấy tiếng răng rắc chụp ảnh vừa thoáng qua đã biến mất trong bụi cây.
Đêm đến, Họa Đường đang giúp Chu Dư chụp ảnh tập thể hình thì đột nhiên nhận được điện thoại của Triệu Nghị. Giọng đối phương nghe có vẻ rất gấp, phải thở hổn hển mấy hơi mới có thể mở miệng nói chuyện.
“Họa Đường, em thấy trên tin nóng chưa?”
“Tin nóng?” Họa Đường sửng sốt. Vừa rồi cô mải lo chụp ảnh cho Chu Dư, làm sao có thời giờ mà lướt trang tin.
“Em với Chu Dư bị người ta chụp ảnh thân mật ở trước cửa tiểu khu.” Triệu Nghị nói đến đó lại nhịn không được mà chửi thầm, “Không biết Chu Dư đắc tội với ai mà cứ dăm ba ngày lại bị mua bài bôi đen. Nghệ sĩ thường thường dù có công khai tình yêu cũng chưa chắc lên được tin nóng, chỉ có Chu Dư, hở một tí đã nhảy lên top 3 bảng xếp hạng tìm kiếm.”
“Ảnh thân mật!” Họa Đường kinh ngạc trợn mắt. Làm nghệ sĩ, kỵ nhất chính là dây vào scandal tình ái. Chu Dư lại là người mới, chỉ sợ sẽ vì vậy mà tiêu tan sự nghiệp.
“Ấy, ấy, đừng gấp.” Triệu Nghị lại có vẻ thả lỏng, “Chị đã vào xem qua rồi, mọi người đều đang trêu ghẹo, Chu Dư còn có thêm fan.”
“Hả?”
“Cơ mà chốc nữa hai đứa nhớ làm rõ một chút.”
“Em biết rồi.”
Cúp điện thoại, Họa Đường lại mở trang tin, chỉ thấy hashtag #Chu_Dư_ở_chung_với_gái_lạ# đứng thứ ba, còn đang không ngừng leo lên.
Người tung tin là một tài khoản mới không có ảnh đại diện. Chín bức hình, tất cả đều là ảnh chụp cô cùng Chu Dư tương tác với nhau.
Giữa trưa nắng vừa đẹp, dưới tán cây loang lổ ánh mặt trời, cô giơ tay véo mặt Chu Dư, hành động thân mật như đang chụp ảnh cho tạp chí. Mà Chu Dư tay kéo hai vali hành lí còn hơi cong chân như để tiện cho cô véo. Dù thấy không rõ mặt nhưng cũng có thể nhìn ra được sự chiều chuộng từ động tác ấy.
Bình luận bên dưới cũng là liên tục la hét:
[Dân mạng A: Oa oa oa hai người thật xứng quá đi!]
[Dân mạng B: Ngọt xỉu ngọt xỉu!]
[Dân mạng C: Chu Dư ngoan ghê ấy, muốn làm bạn gái!]
[Dân mạng D: Chu Dư? Là Chu Dư meme đó sao? Ngất, meme cũng yêu đương rồi sao tôi còn ế bền vững vậy?!]
...
“Phóng viên này...” Họa Đường xem kĩ ảnh chụp, không nhịn được mà cất lời khen ngợi, “Trình độ chụp ảnh cũng không tệ lắm.”
Chu Dư gật gật đầu, thuận tay đặt ảnh chụp làm hình nền.
Trước kia Chu Dư cũng từng bị đưa lên tin nóng bôi đen, lúc ấy là bịa đặt cô và đạo diễn Trần có quan hệ nam nữ không chính đáng, dân mạng không hiểu rõ tình hình đã hùa theo chửi mắng không ít. Nhưng lần này, sau sự kiện meme, Chu Dư rõ ràng đã chiếm cảm tình của người qua đường hơn rất nhiều. Bây giờ bị dựng chuyện bôi xấu, mọi người cũng đều nói giọng trêu đùa, không gây ra quá nhiều ảnh hưởng tiêu cực.
Cùng lúc đó, tại khu biệt thự ở thành phố B, một cô gái xinh đẹp đang tức tối siết chặt di động.
Chu Dư thật quá may mắn, mấy bận tránh thoát tiếng xấu, nhưng lần tới thì chưa chắc đâu.
Cô gái ấn mở danh bạ, kéo đến một số điện thoại không đặt ghi chú, gọi đi.
“Nghe kĩ đây, tiếp tục theo sát Chu Dư cho tôi. Chụp được phốt thì tôi trả anh gấp đôi.”
_____________

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK